Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 14

Chương 14 – Giảm béo

Tất nhiên Cố Hạ không biết bọn họ đang có ý định quỷ quái gì, chỉ muốn tranh thủ ăn nhanh rồi về nhà sớm một chút, trên bàn có rất nhiều thức ăn ngon, nhưng ngồi bên cạnh đều là ông chủ của mình, làm sao có thể ăn thỏa thích được? Ba người đàn ông vừa ăn vừa nói chuyện, chủ yếu chỉ là chuyện kinh doanh, Cố Hạ cũng không chen lọt vào, đợi đến khi bọn họ không động đũa nữa, cô lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ, trễ thêm một chút nữa thì cô không biết làm sao mà về nhà, Cố Hạ thử nhắc nhở Triển Thiểu Huy: “Triển thiếu, đã muộn rồi, tôi phải về đây, xin tạm biệt trước, các ngài cứ tiếp tục trò chuyện đi.” Triển Thiểu Huy làm như không nghe thấy, tiếp tục nói vài câu với Trịnh Giang Hà, sau vài phút mới đếm xỉa đến nói một câu, “Chờ một lát, lát nữa tôi gọi người đưa cô về.” Thức ăn trên bàn dần dần lạnh đi, Cố Hạ ngồi đó toàn thân mất tự nhiên, mấy người đàn ông kia cũng không để ý đến đôi mắt khát vọng trông mong được về nhà của cô, tiếp tục trò chuyện, một lát sau, có người đàn ông mặc đồ vest vào nhà, đưa đến một chiếc thẻ ánh vàng, Triển Thiểu Huy dùng ánh mắt ý bảo đưa đến cho Cố Hạ, ngồi trên ghế nhẹ nhàng nói: “Tu luyện cho tốt điều kiện bản thân đi.”

Cố Hạ cầm lấy nhìn lại, một chiếc thẻ hội viên VIP, đằng sau khắc tên hội quán, đại chỉ là tòa nhà đằng sau tòa nhà thương mại, Cố Hạ nhìn tấm thẻ tập thể hình rồi đưa lên cho bọn họ nhìn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi rất béo sao?” Ánh mắt Triển Thiểu Huy đảo một vòng đánh giá cô, như là một bà thím đang suy nghĩ xem nên mua củ cải trắng nào trong chợ bán thức ăn, đưa ra kết luận, “Ngực hơi nhỏ một chút, eo hơi thô một chút.” Nếu không phải là ông chủ của mình thì Cố Hạ sẽ xông lên xé nát anh ta ra, cô cũng không phải giống người u Mĩ, ngực lớn như vậy mà dễ sao? Đây là hàng thật giá thật không được sao? Cố Hạ tự nhận mình cũng khá cân xứng, chịu đả kích còn chưa tính, lại là trước mặt mấy người đàn ông, cô căm giận bất bình, “Cũng không phải để cho ngài thưởng thức!”

Triển Thiểu Huy đáp lại cô một câu: “Ảnh hưởng đến hình tượng công ty.” Anh vừa nói có liên quan đến công ty thì Cố Hạ sẽ không thể phản bác lại anh, lời nói của công chủ vĩnh viễn đều là đúng, Cố Hạ híp mắt, trong lòng thầm khinh bỉ Triển Thiểu Huy. Trâu Nhuận Thành cũng nói thêm vào: “Cũng không phải bắt cô giảm béo, học sơ qua khiêu vũ gì đó, tăng thêm khí chất rất có lợi. Đại ca cho cô đồ thì cô cứ nhận lấy đi, bảo cô gầy đi một ít thì cô cứ lo mà gầy đi, mỗi ngày sau khi tan ca phải đên luyện tập, nếu không có hiệu quả thì cắt tiền thưởng.”

Anh lại nghĩ ngợi, thêm một câu: “Mỗi lần đi đều phải quẹt thẻ, một tuần ít nhất năm lần, thiếu một ngày thì trừ lương.” Cố Hạ dở khóc dở cười, thiên hạ không có bữa trưa nào miễn phí, cô dùng ánh mắt cầu xin nhìn qua Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, không cần mà?” “Lão Ngũ, cũng nhờ đầu óc linh hoạt của cậu, ảnh hưởng đến hình tượng của công ty không chỉ nói đến tiền lương, ngay cả trừ lương cũng không đủ.” Triển Thiểu Huy cầm lấy ly nước trên bàn, thong thả nhấp một ngụm nhỏ rồi sau đó ngoắc người đàn ông vừa vào, chỉ một ngón tay về phía Cố Hạ, “Đưa cô ấy về.”

Trên đường về trong lòng Cố Hạ mắng Triển Thiểu Huy tan tát, cùng ăn cơm với bọn họ một bữa, kết quả bị bọn họ bóc lột hết cả thời gian ngoài giờ. Mắng thì mắng, vào cuối tuần, cô đi một chuyến đến hội quán thể hình, hoàn cảnh tốt thiết bị hoàn hảo tất nhiên không cần phải nói, riêng về mặt có rất nhiều trai đẹp gái xinh cũng đã làm nổ mắt Cố Hạ, những cô nàng xinh đẹp mặt đồ thể thao gọn gàng, eo mỗi người đều mảnh giống như rắn nước, thướt tha động lòng người; Cố Hạ nhìn lại vòng eo của mình, lập tức cảm thấy câu nói “eo hơi thô một chút” của Triển Thiểu Huy thật sự là lời nói đầy đức độ, cài thứ này đâu chỉ thô một chút, hoàn toàn là cành liễu dương so sánh với thùng nước. Có đối lập mới nhìn ra được chênh lệch, Cố Hạ ở trong phòng tập thể thao luyện tập một hơi đến gần trưa, chạy bộ, khiêu vũ, vận động thể lực,…Buổi tối bụng đói đến nỗi ngực sắp dán với lưng, uống đỡ một chén cháo gạo, thề nhất định phải luyện được vòng eo thon nhỏ, đến lúc đó lắc lư trước mặt Triển Thiểu Huy, đi thướt tha cho anh ta lóe mắt.

Cô cũng sẽ xuất hiện trước mắt Quý Phi Dương với dáng người thon thả lả lướt như ma quỷ của mình, đến khi Quý Phi Dương lộ ra ánh mắt kinh ngạc mê mẩn, chỉ nghĩ đến cũng đủ làm cho lòng cô nở hoa. Chỉ tiếc lý tưởng thì mênh mông như sự thật thì… Sau hai ngày cô chạy đổ mồ hôi trong phòng tập thể thao,vạn phần chờ đợi thời gian đi làm, Quý Phi Dương đã nói sẽ mời cô ăn cơm vào thứ hai, tâm tình không yên nửa ngày trời, kết quả ngay cả điện thoại cũng không gọi đến, đành phải gọi điện qua xác nhận, Quý Phi Dương dường như mới nhớ đến chuyện này hôm đó, đầu dây bên kia vô cùng áy náy, nói mình không có ở tòa nhà thương mại, có việc nên không thể phân thân. Mặc dù ở đầu dây bên kia Quý Phi Dương liên tục xin lỗi, Cố Hạ ngoài miệng nói không có gì, cúp điện thoại, trong lòng vô cùng thất vọng, Quý Phi Dương đối với cô chính là con chim điểu trên bầu trời so với một cây cỏ bình thường, cỏ có thể nhìn lên chim điểu, đáng tiếc chim chóc sẽ không thèm chú ý tới một cây cỏ bình thường dưới mặt đất. Tan ca đến phòng tập thể thao, cũng không còn sức mà tập luyện, chỉ cảm thấy đói, hai ngày nay ăn rất ít, đói bụng đến rã rời chân tay, chạy không đến năm phút trên máy chạy bộ đã đến quầy phục vụ cầm một ly đồ uống, sau khi uống xong trút bỏ hết phẫn nộ, ăn một chén mì thịt bò lớn, hùng hục bổ sung hết thảy lượng cơm hai ngày nay về, ngay lập tức cảm thấy thư thái.

Có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai, ngày đầu tiên Cố Hạ vung mồ hôi như mưa ở phòng tập thể thao, ba bốn ngày sau cô cũng chỉ chạy chầm chậm một lúc trên máy chạy bộ, sau đó ngồi uống nước trái cây ngắm trai đẹp gái xinh; lại sau đó cô phát hiện phòng tập thể thao này là nơi lên mạng rất tốt, máy tính tốc độ cao, mạng rất nhanh, không gian lại rất tốt, lấy một chiếc bàn nhỏ đặt máy tính xuống, nghe nhạc một chút rồi lại xem phim, quán net có đắt tiền xa hoa cũng không có điều kiện tốt như ở đây. Chiều nào sau khi tan ca, Cố Hạ đều dứt khoát ăn một bữa cơm ở ngoài rồi lại đến đây quẹt thẻ, quần áo cũng không cần thay, dù sao cô cũng không tập luyện. Hôm nay cô đã hoàn toàn miễn dịch với dáng người của mấy cô nàng xinh đẹp kia, vui vẻ hớn hở ngồi trước máy vi tính, nghỉ ngơi một lát rồi lại tắm rửa ở đây, đỡ phải vể nhà tắm làm gì cho lãng phí điện nước. Về phần Triển Thiểu Huy cùng Trâu Nhuận Thành muốn cắt tiền thưởng của cô kia, loại ông chủ này làm sao có thể nhớ rõ dân chúng nhỏ bé như cô chứ? Cô cứ giả vờ vào đây quẹt thẻ, muốn trừ tiền của cô hử, không có cửa đâu.

Hôm nay, Cố Hạ tay cầm chuột, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, được rồi, cô đang đánh boss, nhấp nhẹ con chuột, hai lão quỷ “oành” một cái bay ra ngoài, sau đó thẻ bài hiện ra, trong máy tính truyền đến âm thanh hoan hô, “Ồ…”, Cố Hạ cũng hô lên theo, vi vẻ rạo rực lấy ly nước trái cây bên cạnh, đột nhiên đằng sau truyền đến một tiếng ho nhẹ, cô không thèm để ý, đang chuẩn bị click vào nút chia bài thì phía sau truyền đến một giọng nói, “Thắng rồi hử?” “Thắng rồi!” Cố Hạ thuận miệng đáp, nói xong thì cảm thấy giọng nói này rất quen, cô nhìn lai, vội vàng nhảy ra khỏi ghế, ha ha cười nói: “Triển thiếu, đã lâu không gặp, ngài cũng tơi đây luyện tập sao?” Đằng sau chỉ có một mình Triển Thiểu Huy, trước kia mỗi lần đến Khải Hoành đều gặp được Cố Hạ, lần này không gặp được đã cảm thấy khó hiểu, thuận tiện sang hội quán thể hình bên này kiểm tra thử đang Cố Hạ tự rèn luyển bản thân tiến triển tới đâu rồi. Chiếc bàn nhỏ bên cạnh cũng không thiếu đồ ăn, Triển Thiểu Huy nhìn lướt qua, cười như không cười nhìn cô, “Cố Hạ, cô xem đây là hội quán thể hình hay là nơi lên mạng thế?”

“Chạy bộ hơi mệt một chút nên nghỉ ngơi một lát.” Cố Hạ dịch sang bên cạnh, đẩy cái ghế ra giúp Triển Thiểu Huy, cười làm lành nói: “Triển thiếu, ngài ngồi một lát đi, đứng lâu mệt lắm đấy!” “Cô mang giày cao gót chạy bộ?” ánh mắt Triển Thiểu Huy nhìn lướt qua quần áo trên người cô, “Hay là chỉ cho có lệ?” “Tôi làm sao dám làm cho có lệ trước mặt ngài?” Cố Hạ nhìn thấy ánh mắt sắc bén của anh thì lo sợ, lại biết vâng lời mà nói: “Hôm nay thân thể không thoải mái lắm.”

Phụ nữ nha, luôn luôn có vài ngày đặc biệt như vậy. Triển Thiểu Huy khép đôi mắt vĩ hẹp dài, môi hơi cắn lại, cười, hoặc như đang mỉa mai, “Phải không? Thế thì chắc là nửa tháng này cô đều ở đây luyện tập rất tốt nhỉ?” Đầu óc Cố Hạ như gà mổ thóc, “Đương nhiên, đương nhiên.”

“Vậy thì cân thử xem.” Triển Thiểu Huy ý bảo cô lên chiếc cân bên cạnh, gọi một huấn luyện viên vào, sau đó ngồi xuống chiếc ghế, đôi mày kiếm sắc bén vẽ vài vòng trên người Cố Hạ, rất giống như muốn trám lại mấy trăm lỗ thủng trên người cô. Cố Hạ đứng trên chiếc cân, huấn luyện viên của hội quán đứng bên cạnh nhìn con số rồi báo cáo với Triển Thiểu Huy, “Triển thiếu, tăng hai cân.” (2 cân =1 kg) Mỗi thành viên trong hội quán đều được lập một bộ hồ sơ sức khỏe, lúc mới tới Cố Hạ cũng đã kiểm tra sức khỏe, tất nhiên có ghi chép lại thể trọng nửa tháng trước, Cố Hạ cười mỉa giải thích: “Lúc cân tôi chưa ăn cơm, đói bụng nên mới thế; hôm nay vừa mới ăn cơm, nặng thêm hai cân là chuyện bình thường mà!”

Ghế xoay tròn nửa vòng, Triển Thiểu Huy nhìn về phía giáo viên, “Anh nói xem mỗi ngày cô ấy làm những gì?” Cố Hạ làm sao có thể để cho huấn luyện viên nói, vội vàng nói chen vào, “Triển thiếu, ngài nhất định là chưa ăn cơm rồi, ngài xem, đã trễ như vậy, một ông chủ lớn như ngài sao có thể bị đói? Nếu không thì tôi giới thiệu cho ngài một nhà hàng…” Triển Thiểu Huy đứng lên, một tay đút vào túi quần, môi mỏng khẽ nhếch lên: “Hủ mục bất khả điêu!” (gỗ mục không thể trạm trổ)

Cố Hạ cúi đầu nhìn xuống nền nhà, được rồi, cho dù cô là gỗ mục cũng chả cần bọn họ đến tạo hình nha, lúc vừa tới đây làm kiểm tra thể chất, huấn luyện viên cũng nói cô có thể chất vô cùng khỏe mạnh. Đương nhiên, tiêu chuẩn khỏe mạnh và tiêu chuẩn đẹp là hai chuyện khác nhau. Có người bưng một ly trà xanh đặt lên chiếc bàn nhỏ, Triển Thiểu Huy bưng ly trà lên, chậm rãi uống một ngụm, ung dung nói: “Tôi nhận được một tấm thiệp mời, tháng sau chính là sinh nhật của cậu hai nhà họ Quý, nhà họ Quý chuẩn bị một bữa tiệc rượu long trọng, xem như cậu ta chính thức tham gia vào việc kinh doanh của gia đình. Tôi đã nói sẽ giúp cô, đến lúc đó có thể mang cô theo.” “Chẳng qua là…” ánh mắt của anh đảo một vòng quanh Cố Hạ, “Hiện tại xem cái dạng này của cô, tôi cảm thấy thật sự không thể rồi!”

Cố Hạ nghĩ nghĩ, cắn cắn môi, “Thôi vậy.” Triển Thiểu Huy nhìn thấy Cố Hạ đơn phương mà trả giá, chỉ yêu mếm đơn thuần, có chút ngốc, nhưng lại rất chấp nhất, chuyện phức tạp anh đã tiếp xúc khá nhiều, phụ nữ giỏi dùng một chút thủ đoạn cũng gặp không ít, chứng kiến cách Cố Hạ theo đuổi đàn ông ngược lại cảm thấy mới lạ thú vị, có nhiều ý nghĩa hơn so với mấy trò trên phim truyền hình trên TV, vừa định giúp một chút không ngờ cô lại từ bỏ. Phụ nữ, tư duy thật là kì quái. Anh có chút bất ngờ, “Tôi còn cảm thấy cô rất quyết tâm, không ngờ lại tử bỏ nhanh như vậy.” Thích Quý Phi Dương chính là tự chuốc lấy phiền não, hai người cách biệt quá lớn, tội gì phải dây dưa, Cố Hạ chậm rãi nói: “So với việc giảm béo lại càng không thực tế.”

.