Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 21

Chương 21 – Đêm lạnh

Ánh nến bằng hạt đậu chập chờn, một trận gió rót vào phòng cũng có thể dập tắt, hai người ngồi dựa vào vách tường, phủ chăn lên nửa người, cố gắng dùng những câu chuyện phiếm để xua đi cái rét lạnh cùng thời gian nhàm chán, Cố Hạ ôm đầu gối, hỏi: “Triển thiếu, bãi tắm của anh có lớn không? Có phải là loại rất xa hoa đắt tiền không?” “Cũng coi như xa hoa, tôi cảm thấy phong cảnh ở đó rất đẹp, tắm suối nước nóng cũng là một loại hưởng thụ, mấy người anh em không thích bãi tắm suối nước nóng đó nên tự mình đầu tư một cái, có thời gian rảnh thì tới chơi.” Triển Thiểu Huy vừa nói xong thì hắt hơi một cái. Thật đúng là xa xỉ, Cố Hạ nghĩ trong lòng, lúc này lạnh cóng như vậy chỉ sợ chẳng còn đến được Lạc Vân Sơn nữa. Cô sợ anh lại bị bệnh, như vậy nhất định mình cũng không thoát khỏi trách nhiệm nên nhanh chóng đẩy tấm chăn sang cho anh một chút nữa, lại kéo lên trên, ngược lại Triển Thiểu Huy khoát tay với cô: “Không cần.”

Cố Hạ vẫn kiên trì, “Anh đừng để bị bệnh, hôm nay nói cho cùng là vì tôi chạy lung tung mới khiến cho hai chúng ta lạc đường, hiện tại phải ở trong này ăn đói mặc rách. Anh sinh ra trong gia đình tốt như vậy, có phải là cho tới bây giờ vẫn chưa từng ở trong một nơi cũ nát như vậy không?” Triển Thiểu Huy giật giật khóe miệng, “Cô vẫn tưởng rằng tôi là một thiếu gia được nuông chiều từ bé sao? Trước kia tôi cũng đã từng chịu khổ, đều đã trải qua những nơi còn khốc liệt hơn, như hôm nay có tính là gì chứ.” Cố Hạ đoán anh chỉ tự an ủi mình, mặc dù Triển Thiểu Huy nói chuyện không biết nể mặt nhưng cũng là người không tệ lắm, cô quay đầu lại cười với anh, “Thật may khuya hôm nay không phải chỉ có mình tôi lạc đường, bằng không nhất định sẽ điên mất.”

Lúc cô nói những lời này thì Triển Thiểu Huy nhìn thấy hàng mi của cô nhẹ nhàng rung động, ánh nến nhàn nhạt hắt lên mặt cô, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng một bên mặt nhìn rất đẹp mắt, con ngươi được ánh nến chiếu rọi sáng lên, như những vì sao sáng lập lòe, nụ cười trên mặt ấm áp, trong đêm đen giá buốt trở nên vô cùng hoàn mĩ. Triển Thiếu Huy đã nhìn thấy đủ loại phụ nữ đẹp, hấp dẫn, thanh thuần, trang nhã, nhưng lúc này nhìn khuôn mặt của Cố Hạ thì mắt anh hơi sáng lên, thật lâu sau anh mới thu hồi ánh mắt của mình hỏi: “Cố Hạ, vì sao cô lại thích Quý Phi Dương?” Cố Hạ sửng sốt, không biết vì sao anh lại đột nhiên hỏi vấn đề này, đầu nhích lại gần bức tường, nhìn về phía trước, gãi gãi đầu, “Thật ra thì tôi cũng không biết, đại khái là bởi vì anh ấy rất đẹp trai.” Triển Thiểu Huy tất nhiên vô cùng nghi hoặc với đáp án này, nghiêng đầu nhìn cô một cái, “Tôi cũng rất đẹp trai vậy.”

Anh dùng giọng điệu chắc chắn mười phần nói, Cố Hạ thở dài trong lòng, cho dù anh rất đẹp trai thì cũng phải biết truyền thống đạo đức khiêm tốn của dân tộc Trung Hoa chứ, cô nói: “Anh rất đẹp trai, chẳng qua là người vừa có tiền lại có gia thế như anh không phải một người bình thường dám tùy tiện yêu mến.” Trong cổ họng Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười khẽ, “Tôi rất đáng sợ sao?” “Không phải, không phải.” Cố Hạ vội vàng khoát tay, “Triển thiếu, điều kiện cá nhân của anh rất tốt, nếu bản thân không đủ điều kiện, ai mà dám tùy tiện tự cao trước mặt anh? Không tự ti là may rồi.”

Triển Thiểu Huy mím môi cười yếu ớt, anh cũng không phải người dễ dàng để cho người khác tiếp cận, ý của Cố Hạ anh hiểu, chậm rãi nói: “Cô tiếp xúc với Quý Phi Dương hẳn là không nhiều, cũng không hiểu rõ con người của cậu ta lắm, có lẽ chưa hẳn là cô đã yêu mến cậu ta.” “Quý sư huynh là người rất tốt.” Cố Hạ nói, “Ngoại hình đẹp, không có tự cao, hào phóng hiền lành, người như vậy bây giờ rất ít.” “Chỉ bởi vì vậy thôi sao?” khóe môi Triển Thiểu Huy nhếch lên, “Có thể cô và Quý Phi Dương không hợp nhau, cô xem hôm nay cô muốn đi cầu thần phật phù hộ cho cô và cậu ta có thể bên nhau, kết quả thần phật cảm thấy khó xử nên mới gây ra chuyện như vậy.”

Cố Hạ bĩu môi, hôm nay gặp phải cảnh như vậy thật không biết là nên nói rốt cuộc ai mới là người nhân phẩm có vấn đề, người đàn ông này chỉ biết đả kích người khác. Triển Thiểu Huy nhìn dáng vẻ của cô thì cười cười, anh tất nhiên không muốn nói đến chuyện của Quý Phi Dương nữa, chuyển chủ đề, “Ở Khải Hoành, công việc và cương vị bây giờ thế nào?” “Rất tốt.” Trước mắt công việc trợ lí phòng tiêu thụ của Cố Hạ làm việc vặt tương đối nhiều, chẳng qua là phòng tiêu thụ làm việc rất tốt, cuối mỗi năm còn có thể được chia hoa hồng, đãi ngộ thì so ra còn kém những đồng nghiệp khác nhưng mà nói với người vừa tốt nghiệp không lâu mà nói thì rất khả quan. Triển Thiếu Huy cân nhắc một chút, “Đừng nghĩ nhiều, làm việc cho tốt, sau này có thể chuyển công tác; nếu như Tiểu Ngũ nói cô làm việc không tệ thì cô cũng có thể đến công ty tôi, tôi sẽ tăng lương cho cô.”

Cố Hạ nghe thấy câu này thì rất vui mừng, đôi mắt cười thành hình trăng lưỡi liềm, “Vậy tôi cảm ơn anh trước.” Mưa bên ngoài vẫn tí tách rơi, như một khúc nhạc đàn cổ xưa, lại càng giống như một bài hát ru con của người mẹ đang hát cho đứa con bé bỏng của mình, hai người nói chuyện một lúc rồi thôi, đêm càng lúc càng sâu, giọng nói của bọn họ ngày càng thấp, mí mắt của Cố Hạ cũng nặng trịch, ngọn nến trên bàn rốt cuộc cũng chỉ còn là một đống sáp nến, nến không còn, ánh sáng của ngọn lửa bằng hạt đậu cũng tắt hẳn, mà trong này cũng không còn cây nến nào khác. Cố Hạ lạnh quá nên tỉnh lại, sau đó cảm giác được có người bên cạnh, trời vừa tờ mờ sáng, cô nhớ đến chuyện tối qua, nhìn sang bên cạnh quả nhiên là Triển Thiểu Huy. Lúc này hai người đang nằm trên ván giường chật hẹp, thân thể theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt ấm áp làm cho hai người dựa sát vào nhau. Mặc dù là tình huống đặc biêt, hai người cũng không làm gì nhưng dù sao thế này cũng không tốt, Cố Hạ vội vàng đẩy anh ra, bối rối đứng dậy xuống giường, cả giày cũng không mang vào, đứng ra rất xa.

Tính cảnh giác của Triển Thiểu Huy rất tốt nên cũng đồng thời tỉnh lại, nhìn Cố Hạ giống như đang tránh một con thú dữ hay một dòng nước lũ mà nhanh nhẹn né ra, anh nhíu nhíu mày, phụ nữ muốn bò lên giường của anh rất nhiều, anh chưa từng ở chung một chỗ với người phụ nữ nào suốt cả đêm, mà anh vẫn đang ngủ, tối qua tốt bụng nên không đẩy Cố Hạ ra, bây giờ biểu lộ trên mặt của cô gái này thật sự làm cho người ta không vui, Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng hừ lạnh mang theo một chút buồn ngủ mông lung từ trong khoang mũi, ánh mắt tản ra vẻ lạnh lùng. Cố Hạ cũng nhìn ra sắc mặt của anh không tốt, cố giả vờ nhưng tất nhiên là giấu đầu hở đuôi hỏi: “Triển thiếu, mưa, mưa hình như đã ngừng.” Ánh mắt Triển Thiếu Huy có vẻ miễn cưỡng, chậm rãi ngồi dậy, ngồi sát vào mép giường, giật giật cánh tay cứng ngắc, cũng không thèm để ý đến cô.

Cố Hạ ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, cầm lấy đôi vớ ẩm ướt mang vào, áo khoác cũng chưa khô hẳn, mặc vào người vẫn nhịn không được mà run lên, đầu óc hỗn loạn, xem ra vẫn rất lo lắng, sau nửa ngày mới thử mở miệng thăm dò: “Chúng ta nên tranh thủ thời gian xuống núi.” “Ừ” Gương mặt Triển Thiểu Huy sáng tối không rõ, mái tóc đen nhánh hơi mất trật tự, ánh mắt lạnh lẽo thẳng tắp ném về phía Cố Hạ đang ngồi trên ghế. Qua một lúc lâu mới bước xuống mặc áo khoác vào, lấy một tờ tiền từ trong túi tiền đặt trên giường, lãnh đạm nói một câu: “Đi thôi.” Sắc trời xám trắng, không khí ẩm ướt hơi nước, lá cây vẫn đọng lại những giọt nước, ướt sũng, tuy đã hết mưa nhưng những giọt nước trên lá cây vẫn rơi xuống làm quần áo ẩm ướt. Con đường lầy lội lại gồ ghề, vừa đi vài bước thì giày đã dính đầy bùn, lại đang là đường xuống dốc, Cố Hạ bước đi lảo đảo, nhiều lần suýt chút nữa là ngã sấp xuống. Triển Thiểu Huy đi trước rõ ràng đã nghe thấy động tĩnh nhưng ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, Cố Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, trong lòng thầm nghĩ không biết tối qua có phải anh ta ngủ không ngon giấc không, sau khi đứng lên thì mặt xụ ra một đống giống như người khác đang thiếu nợ anh ta.

Đi tới vài bước, dưới chân trơn trợt, vội vàng bắt lấy một nhánh cây, cả người không té xuống nhưng mà đầu gối quỵ trên mặt đất, miệng Cố Hạ cũng phát ra một tiếng hừ nhẹ. Vốn muốn nói Triển Thiếu Huy đi chậm một chút nhưng lại nhìn thấy bóng lưng của anh nên lại ngậm miệng, cố chống đỡ vài giây rồi tự mình đứng lên. Triển Thiểu Huy biết rõ cô bị ngã, Cố Hạ lại không chủ động cầu cứu anh, anh cũng không cần phải giúp cô, bằng không chính mình lại tự làm mình mất mặt. Nhưng đằng sau lại truyền đến một tiếng “Ai ui”, còn có tiếng người ngã trên mặt đất, anh không thể không quay đầu lại, cả người Cố Hạ ngã trên bùn nhão, quần áo đều dính bùn đất, dáng vẻ thật thảm, anh đi tới xách cổ áo cô lên, nhíu mày, “Đi đường kiểu gì vậy hả?” Cố Hạ nhỏ giọng nói: “Đường quá trơn.”

Giọng nói của cô rất nhẹ, như là một làn gió thổi qua mặt hồ, trên mặt lấm lem bùn đất, thoạt nhìn có chút buồn cười, chắc hẳn là bởi vì lạnh nên sắc mặt càng thêm tái nhợt, ngược lại đôi mắt trong như thủy tinh lại rất sáng, uyển chuyển làm cho người ta cảm thấy yêu mến. Có thể là do cô hết lần này tới lần khác quật cường không mở miệng nhờ anh giúp đỡ, cũng không làm ra vẻ nũng nịu, Triển Thiếu Huy hơi cong môi lên, nhịn không được vươn tay lau đi vết bùn trên gương mặt cô, chỉ định bụng thử nghịch ngợm da thịt của cô, trắng nõn lại co giãn, cảm giác thật không tệ. Cố Hạ sửng sốt một chút, lập tức vội vàng nghiêng đầu né tránh, khó hiểu nhìn anh. Triển Thiểu Huy cười khẽ, “Trên mặt có bùn.”

“À” Cố Hạ vội vàng dùng một đoạn tay áo còn sạch lau mặt, nhìn thấy tay áo dính bùn màu nâu thì mới thấy thoải mái, sau đó cúi đầu phủi bùn đất trên người, đưa tay chà chà quần áo. Triển Thiểu Huy nhìn người đầy bùn của cô, nắm lấy tay của cô, “Đi thôi, cẩn thận một chút, đừng để bị ngã nữa.” Tay Cố Hạ bị anh nắm cực kì chặt, mặc dù không có ý nghĩ rút tay mình ra nhưng cả người lại cố gắng dịch dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách cho cả hai người, Triển Thiểu Huy cũng cảm giác được, dừng bước, nhếch môi nhìn cô.

Cố Hạ nhìn vào ánh mắt của anh thì co rúm lại, thập giọng giải thích: “Tôi không muốn để bùn đất dính vào người anh, quần áo của anh rất đắt tiền, xa hoa.” Cố Hạ suy nghĩ, nửa năm tiền lương của cô cũng nhất định không thể mua nổi đồ tốt như vậy. Khóe miệng Triển Thiểu Huy buông lỏng, hời hợt nói: “Đã biến thành cái dạng này, dù sao trở về cũng không mặc được nữa.”

Anh nắm tay Cố Hạ theo con đường nhỏ lầy lội đi xuống, nhiệt độ sáng sớm rất thập, Cố Hạ lạnh co rúm lại, chóp mũi lạnh cóng đỏ bừng, nơi duy nhất cảm thấy ấm áp chính là bàn tay đang được Triển Thiểu Huy nắm lấy, cô cẩn thận bước đi, vượt qua một vũng nước lớn, nói: “Triển thiếu, anh thật là người tốt, từ nay về sau tôi sẽ đi làm thật chăm chỉ.” “Cố Hạ” Triển Thiểu Huy dừng bước, đột nhiên nở nụ cười, giữa hai hàng chân mày mang theo một vẻ kiêu căng, “Tôi cảm thấy người đơn giản như cô lại rất thú vị.” Triển Thiểu Huy vẫn nắm lấy tay cô dắt đi, có đôi khi Cố Hạ trượt chân vẫn có thể giúp cô đứng vững lại tránh bị ngã sấp xuống, thẳng đến khi nghe được trong rừng có người gọi tên anh mới buông lỏng tay, lên tiếng gọi.

Mấy phút sau trong rừng xuất hiện hai người đàn ông, trên người mặc áo mưa, là vệ sĩ của anh ở thành phố C, mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhìn thấy bọn họ thì như trút được gánh nặng: “Triển thiếu, cuối cùng cũng tìm được ngài.”.