Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 38

Chương 38 – Món quà

Lúc ăn cơm, Triển Thiểu Huy ngồi trên bàn, động tác thong dong ưu nhã, thỉnh thoảng lại gọi Cố Hạ: “Gắp cho tôi một miếng thịt.”, “Tôi muốn ăn rau”… Anh nói vô cùng tự nhiên, đương nhiên anh chỉ những món cách mình khá xa, ông chủ muốn duy trì phong độ của mình, gọi người khác hầu cũng là đương nhiên. Cố Hạ biết loại người nhà giàu này rất chú ý hình tượng, bên cạnh hai món ăn kia đặt hai đôi đũa dùng chung, trong đó có một đôi cơ bản chỉ có cô dùng, Triển Thiểu Huy nói cô gắp món nào là cô lập tức gắp sang. Từ Lộ Lộ nhìn thấy Triển Thiểu Huy quả nhiên là có tướng ông chủ, chỉ huy người khác vô cùng có trật tự, cho là anh thật sự chỉ thích ăn hai món kia nên đổi vị trí của hai món ấy sang. Sắc mặt Triển Thiểu Huy vẫn bình thường, miễn cưỡng đưa đũa gắp một miếng, một lúc sau lại nói Cố Hạ gắp cho mình những món vừa bị đổi chỗ. Từ Lộ Lộ nói: “Tiểu Hạ, tuy Quý sư huynh không trả lương cho cậu nhưng cậu cũng không thể bên nặng bên nhẹ quá như vậy, mau gắp thức ăn cho Quý sư huynh đi.”

Quý Phi Dương ngồi đối diện cười rất ôn hòa, Cố Hạ cũng ngẩng đầu lên cười cười với anh, gắp một miếng thịt đặt vào chén của anh, “Quý sư huynh, anh cứ thoải mái đi.” “Cứ thoải mái đi?” Bên cạnh truyền đến một giọng nói lạnh lùng trong trẻo, Triển Thiểu Huy nhướng mày lên, trên mặt vẫn mang nụ cười nửa thật nửa giả, “Cô muốn cậu ấy cứ thoải mái làm cái gì? Tác phong của cậu hai nhà họ Quý rất tốt, thanh danh cũng tốt, hấp dẫn không ít thiên kim tiểu thư xinh đẹp nhà giàu, nghe xong câu nói cứ thoải mái của cô, chẳng phải thanh danh sẽ xấu đi sao? Nếu để cho người khác biết là do cô làm, coi chừng sau này sẽ có người cầm dao đuổi giết cô đấy.” “Tôi nói là cứ thoải mái ăn đi.” Cố Hạ giải thích, cũng chẳng hiểu nổi trong đầu Triển Thiểu Huy nghĩ gì nữa.

Triển Thiểu Huy nghiêng đầu, ánh mắt quét qua quét lại Cố Hạ, lại quay đầu đi dùng đũa thong thả gắp một miếng rau, “Trên bàn cơm, ít nói chuyện một chút đi, phụ nữ càng phải biết lễ nghi trên bàn ăn chứ.” Cũng không biết là ai nói nhiều đây? Cố Hạ oán giận nói thầm trong lòng, cúi đầu ăn cơm. Trần Đào không biết sao không khí lại trở nên quái dị, vội vàng đứng lên cầm một ly rượi, cởi mở cười nói: “Mọi người may mắn quen biết nhau, tôi mời hai người một ly.”

Về sau trên cơ bản Cố Hạ đều im lặng không nói, Trần Đào cố gắng khuấy động không khí, nói một số chủ đề không ảnh hưởng gì đến cục diện, Quý Phi Dương cũng nói với anh ta vài câu, Triển Thiểu Huy thì rất ít mở miệng, ngược lại chuyên tâm ăn uống, thỉnh thoảng chỉ huy Cố Hạ như trước. Tiệc rượu trôi qua được hơn một nửa, Triển Thiểu Huy hỏi: “Chiều nay cậu Quý có việc gì không?” “Không có việc gì, hôm nay chủ nhật cũng không có việc gì làm, cũng phải nghỉ ngơi thoải mái chứ.” Quý Phi Dương trả lời. “Cơ hội gặp được anh cũng không nhiều lắm, anh đã không bận thì không bằng sau khi ăn xong gọi thêm vài người bạn, tìm một hội quán nào đó đánh vài ván bài đi.” Triển Thiểu Huy không nhanh không chậm nói, dù sao anh cũng không muốn sau khi ăn xong Quý Phi Dương còn ở lại đây, thuận tiện nhìn sang Trần Đào, “Cùng đi chơi đi.”

Trần Đào cũng không hiểu rõ về thân phận của bọn họ nhưng cũng biết bọn họ đều là đại gia lắm tiền, thích xa hoa, nơi họ đến chưa hẳn đã thích hợp với mình nên cười từ chối: “Ý tốt tôi xin nhận, nhưng chiều nay còn có việc bận.” Quý Phi Dương cầm đũa trên tay, “Cũng được, lát nữa tôi sẽ gọi anh trai đến, vài ngày trước anh hai tôi còn muốn nhờ Triển thiếu một chút chuyện.” “Được” Vẻ mặt Triển Thiểu Huy rất hào phóng, anh và Quý Phi Dương thật đúng là không có chuyện gì để nói, chuyện làm ăn của nhà họ Quý là do anh và ba của Quý Phi Dương phụ trách. Cơm vẫn chưa ăn xong thì Triển Thiểu Huy đã lấy điện thoại ra, gọi cho vài người bạn cùng đến chơi với bọn họ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy người đó, đa số Quý Phi Dương cũng biết, lúc Triển Thiểu Huy gọi điện, lời nói vô tình hay cố ý nói mình sẽ đến đó ngay.

Đây chính là một kiểu ám hiệu, bữa cơm chấm dứt nhanh hơn bình thường, rượu cũng chỉ mới uống được vài ly, Triển Thiểu Huy và Quý Phi Dương đã chuẩn bị ra về, Quý Phi Dương đặc biệt nói vài câu cảm ơn, Triển Thiểu Huy cũng tỏ vẻ một chút, vừa ra đến trước cửa thì ý tứ sâu xa nói với Cố Hạ: “Cố Hạ, ngày thường cứ thành thật mà đi làm, đừng suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện không thực tế.” Não Cố Hạ vẫn chưa tiếp nhận được, nhìn hai người ra khỏi cửa, trong lòng còn đang suy nghĩ xem vì sao tự nhiên quan hệ cá nhân của Triển Thiểu Huy và Quý Phi Dương lại tốt như vậy. Sau khi khách ra về, Từ Lộ Lộ vừa thu dọn vừa nói: “Tiểu Hạ, tên ông chủ kia của cậu sao ăn nói kì lạ vậy? Phá hỏng hết không khí hôm nay, rốt cuộc anh ta nghĩ gì thế không biết?”

Cố Hạ cũng đi qua thu dọn chén bát, bĩu môi nói: “Nếu mình biết anh ta đang nghĩ gì thì mình đã làm bà chủ rồi!” Từ Lộ Lộ cảm thấy bữa ăn này thật quá không thoải mái, khí thế của Triển Thiểu Huy quá mạnh mẽ làm cho người ta không kìm được phải cực kì cẩn thận, cô nói: “Dựa theo lí mà nói, gần gũi với cậu như vậy nhất định là có ý đồ gì đó với cậu, chẳng qua là nhìn cái kiểu của anh ra thì mình cảm thấy chẳng có ý gì tốt, ăn một bữa cơm thôi mà khí thế đã kinh người như vậy rồi.” “Người có tiền có thế đều như vậy. Thật ra người đó cũng không tệ lắm.”

Cố Hạ cũng đã quen dáng vẻ tự cao tự đại của Triển Thiểu Huy, cũng không để ý đến lời nói của anh nữa, dù sao cô cũng không đoán ra lời nói của anh. Đối với những thứ không thể đoán ra này, Cố Hạ cảm thấy rất bình thường, Triển Thiểu Huy là người làm việc lớn, cũng chỉ hòa trong cái vòng luẩn quần kia, đánh bài thua đến gần một ngàn vạn cũng chỉ xem như để giải trí mà thôi, một người vĩ đại như thần như vậy thì một người dân thường tóc húi cua như cô làm sao có thể hiểu được, nếu không thì cô cũng không phải chỉ làm một nhân viên nhỏ. Chẳng qua là vài ngày sau cô gặp phải một chuyện làm cho cô càng đoán không ra, buổi tối rửa mặt xong nằm lên giường lại nhận được một tin nhắn không thể hiểu nổi của Triển Thiểu Huy, “Cuối tuần này là sinh nhật tôi.” Cố Hạ dụi dụi mắt, nhìn đi nhìn lại nhiều lần mới xác định mình không nhìn nhầm chữ, sau đó trả lời lại, “Triển thiếu, có phải anh nhắn nhầm người không? Tôi là Cố Hạ mà.”

Đầu bên kia như là bị đơ một lát, thật lâu sau mới trả lời lại, “Tôi biết rõ cô là Cố Hạ.” Cố Hạ vắt tay lên trán tự hỏi anh có ý gì, ánh sáng bỗng lóe lên, đã nghĩ ra rồi, vội vàng gọi điện lại cười nói: “Triển thiếu, có phải anh cũng muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, muốn mời tôi tham gia không?” Đầu bên kia truyền đến tiếng thở dài khe khẽ, chậm rãi nói: “Tôi không thích mở tiệc sinh nhật, rất ghét tiếp khách, bình thường chỉ cùng mấy anh em đi đâu đó.”

“À” Cố Hạ vẫn không hiểu ý anh, nếu cùng đi chung với mấy người anh em của anh ta thì nói cho cô biết làm gì? Sau nửa ngày, đầu kia mới nói: “Không ngại gọi thêm cô cho náo nhiệt hơn.” “Không cần, bạn bè của anh đều chênh lệch rất lớn với tôi, tôi đi cũng không vui vẻ gì, ngộ nhỡ nói sai cái gì lại làm mất hết mặt mũi của anh, rất không tốt.” Cố Hạ nghĩ thầm trong lòng xem phải nói thế nào, lại vui vẻ nói: “Triển thiếu, chúc anh ngày ấy thật vui vẻ.”

Đầu bên kia ngừng lại một chút, buồn bã nói: “Quên đi.” Điện thoại bị ngắt, Cố Hạ nghe thấy giọng điệu của anh không được tốt nên suy nghĩ xem có phải mình đã chọc anh ta rồi không, không phải Cố Hạ không nể mặt anh mà cảm thấy mình đến đó thật không thích hợp, đến lúc đó cô lại nơm nớp lo sợ không nghĩ được gì. Cô nhắn một tin nhắn sang cho Triển Thiểu Huy: “Triển thiếu, tôi đi thật sự không thích hợp, sinh nhật quan trọng nhất chính là vui vẻ, tôi sẽ chuẩn bị quà sinh nhật cho anh.” Đầu kia cũng trả lời lại khá nhanh, ba chữ ngắn gọn, “Vậy cũng được.”

Nhưng mà món quà này lại làm khó Cố Hạ, cô thật sự không biết phải tặng cho Triển Thiểu Huy cái gì thì được, dạo này người đàn ông kia rất khó chịu, những thứ bình thường sẽ không động đến, cuối tuần cô cầm phiếu đi trên con đường Phượng Hoàng dành riêng cho người đi bộ, Cố Hạ khẽ cắn môi, quyết định rút cạn máu một lần. Đi lòng vòng trong trung tâm thương mại, cuối cùng Cố Hạ chọn một cây bút máy Pike, thân bút mạ vàng xa hoa, trả tiền tại quầy xong đã hết hơn nửa tháng lương của cô, lúc trả tiền Cố Hạ cảm thấy lòng đau như cắt, nén giận chọn đại thứ gì đó, không ngờ nó mắc như vậy. Chẳng qua là đã có vết xe đổ việc tặng quà trong bệnh viện lần trước, Cố Hạ thật sự không dám tùy tiện tặng đồ, nghĩ sinh nhật một năm chỉ có một lần, Triển Thiểu Huy cũng không phải lừa bịp tống tiền gì cô, ngày nào đó tặng cho cô một món quà nhỏ chắc cũng bù lại món quà này; cho dù anh cũng chẳng cho cô thứ gì tốt, nhớ lại lần trước đánh bài thua khá nhiều tiền, cứ xem như chiếc bút máy này để bù lại đi. Chủ cửa hàng còn tặng thêm một tấm thiệp, Cố Hạ tự tay ghi lời chúc lên tấm thiệp, đặt vào cùng với chiếc bút máy màu vàng kim rồi nói nhân viên bán hàng gói lại. Mua quà xong, Cố Hạ lại tiếp tục đi lòng vòng trên con đường dành cho người đi bộ, bởi vì hôm nay tiêu quá nhiều tiền nên cô không mua thêm quần áo nữa, ngược lại đi dạo trong vài cửa hàng nhỏ.

Có một cửa hàng nhỏ bán rất nhiều những món đồ nhỏ đáng yêu, các loại đồ chơi trang trí, gấu bông hay nhân vật hoạt hình để bàn, đồng hồ báo thức nhiều màu sắc, những vật thủy tinh trang trí xinh đẹp,… Mỗi một thứ đều làm cho người ta yêu thích không buông tay, Cố Hạ ngắm ngía trong cửa hàng một chút rồi nghĩ tại sao phải tặng cho Triển Thiểu Huy cây bút máy mắc như vậy? Những thứ này rất hay, giá cả cũng không mắc, nếu người khác tặng cho cô một vật như vậy thì nhất định cô sẽ rất yêu thích. Nhưng mà nghĩ lại thì những thứ này cũng chỉ có con gái thích, tặng cho một ông chủ lớn như Triển Thiểu Huy thì không thích hợp. Cố Hạ ngắm ngía chậu hoa hồng môn trước mặt vài phút, đưa tay sờ lên nó mới phát hiện ra đó là một chậu hoa giả. Trên mặt chậu bằng sứ trắng còn điểm thêm một lớp cỏ xanh và một vài cây nấm nhỏ, màu hồng phấn, màu vàng, màu xanh, những cây nấm nhiều màu sắc xòe ra như một cái ô trông rất đáng yêu; ngay cả lá cây hồng môn màu xanh có gân lá ở giữa cũng làm giống như đúc, là cây hơi gấp lại, phiến lá rủ xuống, ở giữa là một nụ hoa hơi cao hơn. Hoa và lá cũng không quá dày, phối hợp rất tinh tế, Cố Hạ cầm lên, phát hiện ra đằng sau còn có một sợi dây gắn vào, hỏi nhân viên bán hàng bên cạnh: “Đây là cái gì? Không phải là chậu hoa giả để bàn thôi sao?” Nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu, “Thật ra cái này là một chiếc đèn bàn nhỏ, bên dưới những cây nấm này có thể phát sáng.”

“Vậy sao?” Cố hạ cầm lên nhìn trái nhìn phải. Nhân viên bán hàng chỉ vào cái lỗ nhỏ dưới chân chậu hoa giả, “Đây là đèn cảm quang, lúc trời sáng thì những cây nấm sẽ không phát sáng, đến tối nó sẽ sáng lên, phát ra ánh sáng nhu hòa ấm áp, hơn nữa cũng không cần phải tháo ổ cắm mỗi ngày, vô cùng thuận tiện. Chị xem lá cây cùng những cây nấm này kết hợp rất tinh sảo, có thể tự mình điều chỉnh vị trí của nó, để ở đâu thì chậu hoa này cũng rất đẹp.” Nhân viên bán hàng chỉ dẫn cho khách khẽ cười, biết vị khách này rất thích nên nói: “Để tôi thử cho chị xem.”

Nhân viên bán hàng bật nguồn lên, lấy tay che khuất đèn cảm quang, cây nấm nhỏ phát ra ánh sáng, ấm áp lại xinh xắn, cả chậu hoa nhỏ thoạt nhìn rất xinh đẹp, nhân viên bán hàng lại tiếp tục nói: “Đèn cảm quang này sẽ thay đổi thích hợp theo cảnh vật xung quanh, xung quanh càng tối thì đèn càng sáng, đèn LED tiết kiệm điện năng rất cao, một năm chỉ tốn một ít điện…” “Woa, thật là tuyệt!” Cố Hạ thích thú kêu lên. “Đã thích như vậy thì chị hãy mua đi.” Nhân viên bán hàng thừa thắng xông lên.

Thứ đó không mắc, vẫn chưa tới một trăm tệ, Cố Hạ mua ngay, nhân viên bán hàng hỏi cô mua tặng người khác hay cho mình dùng, Cố Hạ nghĩ nghĩ, trong phòng cô đã có một chiếc đèn nhỏ, quyết định gói lại tặng cho Triển Thiểu Huy, cô cười nói: “Gói lại đi, gói đẹp đẹp một chút.” Cố Hạ nghĩ, như vậy chắc là đủ rồi, cô đã mua quà đẹp đẽ tiện dụng, quà xinh xắn thú vị cô cũng mua, sinh nhật một năm chỉ có một lần của Triển thiếu gia cô cũng đã làm hết sức mình. Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: Triển thiếu cũng thích quà sinh nhật nhỉ.

.