Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 40

Chương 40 – Cuộc hẹn

Tủ kính hai bên đường được bao phủ bởi những ánh đèn màu nho nhỏ, trên cây thông Noel treo đầy những vật trang trí xinh xắn lớn nhỏ khác nhau, ở đâu cũng có thể nhìn thấy cây thông đỏ rực cùng ông già Noel râu bạc phơ, bài hát tiếng anh nhẹ nhàng vang lên trên những con phố lớn nhỏ, tất cả đều báo hiệu lễ Giáng sinh sắp đến. Mấy năm gần đây, bởi vì kinh doanh ngày càng tấp nập nên lễ Giáng sinh cũng ngày càng náo nhiệt, đối với người độc thân như Cố Hạ mà nói thì đêm Giáng sinh nào cũng chẳng có gì đặc biệt, lúc ấy nhất định Từ Lộ Lộ không có ở nhà, ngày lễ đối với những người độc thân xa xứ mà nói chính là ngày cô đơn nhất. Nhưng mà đêm Giáng sinh cô chưa chắc đã cô đơn, lúc đi ngang qua rạp hát nhìn thấy trên tường dán một tấm poster lớn giới thiệu một chàng vương tử đàn dương cầm nổi tiếng thế giới, thì ra nghệ sĩ đàn dương cầm nổi tiếng toàn cầu này đang lưu diễn ở đây, vừa khéo đêm Giáng sinh sẽ tổ chức một buổi diễn tại thành phố C, Cố Hạ tuy không biết đánh đàn dương cầm nhưng rất thích nghe nghệ sĩ kia đàn, giai điệu, nhịp điệu du dương, chất phác mà trôi chảy, thích nhất là sau giữa trưa nghe tiếng đàn của anh ấy, bất tri bất giác bị dẫn vào một thế giới an bình hạnh phúc. Cơ hội hiếm khi có được, vé VIP giá rất đắt, nhưng mà vé thường thì Cố Hạ cũng có khả năng mua được nên cô lập tức lấy điện thoại ra gọi cho phòng bán vé.

Không ngờ bên kia lại nói vẽ đã bán hết sạch, bất kể là vé VIP hay vé thường, vừa bán ra thì đã hết sạch. Buổi diễn này cũng không tuyên truyền rầm rộ, căn bản không cần phải tuyên truyền quá nhiều cũng hoàn toàn có khả năng bán hết vé, cấp độ giành giật vé có thể so với mua vé xe lửa. Cố Hạ nhìn tấm poster lớn kia thở dài một tiếng, thật khó khăn anh ta mới đến Trung Quốc một chuyến nhưng lại không có cơ hội được nghe anh ta đàn. Cô lại lên mạng tìm xem có ai nhượng lại vé không, ngày công diễn sắp đến, nói không chừng có người có việc không đi được, kết quả không tìm thấy ai nhượng lại vé, ngược lại cần mua thì cả đống, quả nhiên là một vé khó mua. Lúc cô thất vọng tìm kiếm trên mạng thì nhận được điện thoại của Quý Phi Dương nói có người bạn vừa mở một thẩm mĩ viện, cho vài phiếu chăm sóc da nhờ anh đưa cho lại bạn bè, anh cũng không cần thứ này nên mượn hoa hiến Phật tặng lại cho cô và Từ Lộ Lộ, xem như lời cảm ơn các cô lần trước đã mời cơm. “Chỉ một bữa cơm thôi mà chúng em lại có lời vậy sao.” Cố Hạ cười nói, rồi nói vài lời cảm ơn với anh, không biết là Quý Phi Dương dùng tiền của mình mua lại tấm phiếu của người bạn đó hay thật sự là do người khác tặng.

“Con gái các em yêu thích những thứ này, cũng thuận tiện giúp bạn anh câu thêm khách. Ngày mai anh có việc đến trung tâm thương mại, đến lúc đó sẽ điện thoại cho em, thuận tiện đưa phiếu cho em luôn.” Quý Phi Dương nói. “Cảm ơn.” Cố Hạ nhìn vào màn hình máy tính, lại nghĩ đến tấm vé đó, Quý Phi Dương quen biết nhiều người, không có biết cách nào mua được không, cô hỏi thử: “Quý sư huynh, có chuyện này…” Cô muốn nhờ anh giúp đỡ một chút, vừa mở miệng ra thì lại cảm thấy không nên làm phiền anh, chỉ ấp úng không biết nói thế nào.

Quý Phi Dương thấy cô muốn nói lại thôi nên nói: “Có việc gì cứ nói thẳng, chẳng lẽ có việc gì muốn nhờ anh giúp?” Cố Hạ kể sự tình cho anh nghe, hỏi: “Anh quen biết nhiều người, em muốn hỏi thử xem anh có cách nào mua được vé không, nếu như phiền anh thì thôi vậy.” “Việc nhỏ.” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ, “Buổi diễn này anh cũng muốn đi, tuần sau chính là đêm Giáng sinh, không thì chúng ta cùng đi đi?”

“Vâng, cảm ơn Quý sư huynh.” Cố Hạ hưng phấn nói. “Vậy ngày mai anh đi tìm mua hai vé, đến lúc đó anh sẽ đưa đến cùng với phiếu chăm sóc da cho em.” Cố Hạ không khỏi bội phục người có tiền, đi khắp nơi cũng không thể tìm thấy ve vào cửa vậy mà Qúy Phi Dương lại có thể mua được, giọng điệu lại nhẹ nhàng như vậy, dường như không hề tốn chút sức nào. Buổi biểu diễn sẽ bắt đầu vào tám giờ tối, buổi sáng ngày 24 Cố Hạ vẫn tiếp tục làm việc, Quý Phi Dương gọi điện đến nói: “Cố Hạ, hay là tối nay cùng đi ăn cơm đi, ăn cơm xong rồi qua đó, vừa kịp lúc.”

Cố Hạ cười đến nở hoa, cầm điện thoại nói: “Vốn em đã làm phiền đến anh, lại còn bắt anh mời ăn cơm, thật sự em thấy rất ngại.” “Đã thân như vậy mà còn khách sao nữa.” Quý Phi Dương cười nói, “Năm giờ rưỡi em tan ca phải không? Lúc đó anh sẽ chời em dưới cửa tòa nhà thương mại.” “Được ạ, Quý sư huynh, chúng ta không gặp không về.” Cố Hạ cúp điện thoại, khẽ cười. Cô nhận điện thoại trong hành lang công ty, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Trâu Nhuận Thành cùng thư kí của anh ta chẳng biết từ lúc nào đã đi đến gần, hành lang rất yên tĩnh, lời cô nói vừa vặn rơi vào tai người khác. Trâu Nhuận Thành thấy Cố Hạ cười liếc mắt đưa tình nên cảm thấy có chút thú vị. Bên cạnh ngoại trừ thư kí của anh ta thì không còn ai khác, Trâu Nhuận Thành lại trêu ghẹo: “Ơ Cố Hạ, tối nay cô hẹn hò cùng Quý Phi Dương sao?”

“Không phải hẹn hò.” Cố Hạ không muốn khiến cho người khác hiểu lầm, giải thích: “Vừa vặn cùng đi xem biểu diễn, thuận tiện ăn một bữa cơm thôi.” “Như thế mà còn không phải là hẹn hò à? Cô nhìn cô xem, mặt đỏ rần, còn che giấu cái gì nữa?” Trâu Nhuận Thành lại trêu ghẹo, ánh mắt tràn ngập nụ cười tò mò, “Đêm Giáng sinh là thời gian thích hợp, Quý Phi Dương còn hẹn cô đi chơi, Cố Hạ, cô thật là có bản lĩnh nha, xem ra cô sắp lên đời rồi.” Trâu Nhuận Thành cười tà ác, bây giờ còn đang trong giờ làm việc nên anh t a cũng không nói nhiều nữa, dẫn theo thư kí đi ra ngoài.

Đêm Giáng sinh, trong mắt Trâu Nhuận Thành luôn là thời gian lãng mạn ấm áp không thể sai vào đâu được, buổi chiều, Trâu Nhuận Thành ngồi trong văn phòng của Triển Thiểu Huy, bỡn cợt nói: “Ai cũng nói phụ nữ rất thích lễ Giáng sinh, thật ra thì đàn ông càng thích hơn, đây quả thật là trời tạo cơ hội cho đàn ông mà. Mua một bó hoa ăn một bữa cơm, thêm vài lời dỗ dành ngon ngọt, đơn giản như vậy đã có thể kéo phụ nữ lên giường! Tối nay thật ra cũng giống như lễ tình nhân hay lễ thất tịch thôi – lừa gạt người khác phái hoặc là bà xã của mình.” Trịnh Giang Hà liếc mắt nhìn anh ta, miễn cưỡng nói: “Vậy bà xã tương lai của cậu có ngủ trên giường của cậu đêm nay không?” Trâu Nhuận Thành ngồi bắt chéo hai chân trên ghế sofa, cười hắc hắc, “Có một cô người mẫu vừa vào ghề không lâu, vô cùng thuần khiết. Tối nay em muốn dẫn cô ấy đi xem pháo hoa, tam ca, em rất lãng mạn phải không?”

“Chẳng có ai thưởng thức cái kiểu lãng mạn của cậu đâu.” Trịnh Giang Hà xem thường nói, “Chẳng qua là vì thân phận của cậu nên người ta mới dính vào cậu, nói thẳng ra thì chỉ là giao dịch giữa tiền và sắc thôi, còn nói cho văn vẻ làm quái gì?” “Không cần phải nói trực tiếp như vậy nha, tốt xấu gì thì em cũng rất biết cách dỗ ngọt phụ nữ, chỉ là bọn họ không biết thưởng thức nội tâm của em mà thôi.” Trâu Nhuận Thành nhảy dựng lên, đi đến trước cửa sổ sát đất, đưa mắt nhìn về phía xa, xa xa nhìn thấy nóc nhà khách sạn lớn Bách Đinh thuộc quyền sở hữu của Triển Thiểu Huy, anh ta nói: “Tam ca, anh có biết bây giờ tất cả các phòng khách sạn đều không còn trống không? Vừa rồi nghe Khâu Hàn nói ngày hôm qua tất cả các phòng của khách sạn Bách Đinh đều được đặt hết, nếu như mỗi ngày phòng khách sạn đều chật ních như ngày hôm nay thì chẳng phải chúng ta lời to rồi sao?” Trâu Nhuận Thành xoay người lại, vừa cười vừa nói: “Lại nhớ tới một chuyện, sáng nay ở công ty gặp được Cố Hạ, cô nàng kia nha, hình như đêm nay sẽ gạo nấu thành cơm với Quý Phi Dương, không biết Quý Phi Dương có mang cô ấy đến khách sạn nào của chúng ta không nhỉ.”

“Cậu nói cái gì?” Triển Thiểu Huy ngồi phía sau bàn làm việc vẫn không hề lên tiếng đột nhiên mở miệng, tay cầm tách cà phê run lên, vài giọt cà phê màu nâu rơi xuống tay áo vest của anh, nhìn Trâu Nhuận Thành lạnh lùng nói: “Cậu lại làm gì nữa?” “Em thật sự không làm gì cả mà, bây giờ em cũng mặc kệ cô gái kia.” Trâu Nhuận Thành cao giọng nói, vội vàng tỏ thái độ, mặt lại mang theo một nụ cười gian xảo, “Hôm nay trùng hợp nhìn thấy cô ta gọi điện thoại, thuận tiện hỏi một tiếng thôi. Nghe nói tối nay Quý Phi Dương mời cô ta ăn cơm, còn hẹn hò đi xem biểu diễn nhạc với cô ta, loại hành vi lãng mạn này, chắc chắn là khúc dạo đầu trước khi đàn ông ra tay. Đại ca, anh không thấy đâu, Cố Hạ cô ta còn cười ngây ngô, loại phụ nữ này thật dễ bị gạt.” Trâu Nhuận Thành cũng không nhìn sắc mặt Triển Thiểu Huy, còn ý vị nói tiếp: “Vả lại, Cố Hạ vốn có ý với Quý Phi Dương, không phải Quý Phi Dương không đồng ý sao? Hiện tại Quý Phi Dương lại chuyển hướng, cậu ta chỉ tùy tiện nói vài câu, hơi tỏ vẻ chủ động một chút thì đêm nay nhất định Cố Hạ sẽ thất thân.”

Triển Thiểu Huy nặng nề đặt tách cà phê lên bàn, cà phê đổ ra ngoài một ít, Cố Hạ thích Quý Phi Dương, chỉ cần Quý Phi Dương vẫy tay thì cô gái kia nhất định sẽ vô cùng yêu thương nhung nhớ chạy đến. Nghĩ đến chuyện ấy, mặt Triển Thiểu Huy ngày càng âm trầm. Trâu Nhuận Thành nhìn đồng hồ, đã gần 5h, anh ta đi sang cầm áo khoác của mình lên, nói: “Đại ca, hôm nay cũng không có việc gì, em rút lui trước đây.” Mắt Triển Thiểu Huy đảo quanh, giọng lạnh lùng nói: “Tiểu Ngũ, lợi nhuận năm nay của Khải Hoành thế này, cậu còn nói không có việc gì? Tôi thấy cả phòng thị trường đều phải xem xét lại rồi! Cuối năm là thời điểm quan trọng, cậu còn muốn chơi?”

Trâu Nhuận Thành bị giọng điệu của anh làm cho hoảng sợ, bất bình nói: “Đại ca, tình hình kinh doanh năm nay rất tốt, doanh thu tăng so với năm trước, tháng chín đã hoàn thành kế hoạch của cả năm, như vậy còn không đáng khen ngợi sao?” “Đó là bởi vì năm nay giá cả thị trường giảm! Đầu năm cậu đặt ra mục tiêu quá thấp!” Triển Thiểu Huy vỗ bàn, khí thế bức người, “Tình hình thị trường tốt như vậy mà doanh thu chỉ có thế, cậu trở lại lo mà tổng kết lại xem năm nay làm ăn thế nào đi. Bây giờ cậu trở về ngay, triệu tập toàn thể phòng thị trường mở cuộc họp, còn mấy ngày nữa rốt cuộc phải tăng doanh thu bao nhiêu, làm cho tôi một bản báo cáo, phải lập nhiều mục tiêu cho bộ phận tiêu thụ, kí thêm nhiều hợp đồng, thu hồi lại tiền thật nhanh!” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy lạnh lùng, Trâu Nhuận Thành rùng mình, biết rõ đại ca không thích nói giỡn, tuy cảm thấy doanh thu cũng không tồi nhưng vẫn ỉu xìu nói: “Đại ca, anh bảo em triệu tập mọi người về họp bây giờ sao?”

“Cả phòng thị trường đều phải tham gia, không một ai được vắng, thu thập thông tin của tất cả khách hàng, lát nữa tôi sẽ đến kiểm tra.” Triển Thiểu Huy ra lệnh. Da đầu Trâu Nhuận Thành run lên, bất đắc dĩ nói: “Em đi ngay.” Trâu Nhuận Thành vội vàng bảo thư kí gọi cho toàn thể nhân viên phòng thị trường năm giờ đúng lên phòng họp số 3 họp, nhân viên của Khải Hoành nghe thấy tin này đều không ngừng than khổ, sắp tan ca rồi lại bắt lên họp, cuộc họp này không biết họp đến khi nào, chỉ hy vọng không họp quá lâu.

Thần kinh Cố Hạ căng thẳng, lúc vào phòng họp thì vội vàng nhắn tin cho Quý Phi Dương, nói cho anh biết mình phải họp, không biết bao giờ mới xong. Quý Phi Dương nói không sao, đợi cô họp xong sẽ đi ăn cơm. Cuộc họp này mở đột ngột, hơn nữa thời gian kéo dài ngoài dự kiến. Phòng họp thật to, các quản lí cấp cao của công ty, sau là các trưởng phòng, còn có cả nhân viên của phòng thị trường. Trâu Nhuận Thành bị Triển Thiểu Huy mắng nên tâm tình không tốt, trước tiên mắng tất cả nhân viên trong công ty, nói ra một đống những điều bất mãn, sau đó bảo giám đốc phòng thị trường báo cáo, lại bắt trưởng phòng báo cáo, giữa chừng Trâu Nhuận Thành còn bất ngờ hỏi một số vấn đề, mọi người nơm nớp lo sợ. Trong lúc đó Triển Thiểu Huy gọi điện tới, phòng họp có màn hình quan sát, anh đi trên đường mở máy lên quan sát cuộc họp, gọi điện thoại đến chỉ thị: “Bảo tất cả các nhân viên tổng kết theo thứ tự. Sau đó báo cáo tình huống của từng khách hàng, người phụ trách là ai, tính cách người phụ trách thế nào, tình hình tài chính của khách hàng, nhất là những khách hàng nhỏ, một tổng giám đốc như cậu hẳn là phải nắm tình hình từng khách hàng trong lòng bàn tay; xem xem mấy ngày tới có thể thu lại bao nhiêu tiền, sang năm phải tính toán thế nào. Tôi xử lí công việc ở gần đấy, sẽ không tới, cậu báo cáo cho tôi tiến trình cuộc họp.” “Đại ca, hôm nay là đêm Giáng sinh mà!” Trâu Nhuận Thành nhắc nhở anh, theo chỉ thị này của đại ca, cuộc họp này sẽ tiến hành đến mấy giờ đây? Trâu Nhuận Thành nói: “Em thì đã đành, còn những nhân viên kia cũng có việc chứ ạ, giữ lại nhiều người tăng ca họp hành như vậy sẽ bị người khách rủa đấy.”

“Ai dám rủa! Đêm giáng sinh thì không thể tăng ca sao? Cái này cũng không phải ngày lễ truyền thống của Trung quốc, chính phủ cũng không quy định phải nghỉ làm, cậu gào thát cái gì mà gào thét?” Triển Thiểu Huy quát. Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: Tiểu Ngũ cũng đã nói nhiều rồi nhỉ, ngày mai tiếp tục để cho lão Tam khiêu khích một cái!.