Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 7

Chương 7 – Đi nhờ xe

Công việc vẫn tiếp tục, mỗi ngày Cố Hạ đều bận rộn chuyển các báo cáo trong ngày, tuy đều làm cùng một tòa nhà nhưng mà cô vẫn chưa gặp được Quý Phi Dương trong thang máy, có đôi khi cô thật sự hoài nghi anh có làm việc trong tòa nhà này hay không, hoặc là có phải đã đi công tác rồi không. Thỉnh thoảng Cố Hạ lấy điện thoại di động ra, nhấn số điện thoại của Quý Phi Dương, nghĩ nửa ngày cũng không tìm được lí do thích hợp để gọi cho anh, cô cũng gửi cho anh một vài tin nhắn khôi hài, nhưng kết quả lại như cục đá chìm vào vũng bùn, không hề nổi lên chút nào. Tháng tám là thời điểm nóng nhất trong năm, tại thời điểm đó, ánh nắng nóng như đổ lửa hắt vào hai bên đường, mặt đường xi măng phản xạ nhiệt nóng như thiêu đốt, dường như bùng lên từng đợt từng đợt khói. Không khí cũng không có lấy một cơn gió, mặt ngoài bằng kim loại của xe hơi như lửa dưới đáy nồi, không cần nghi ngờ gì, lúc này mà đặt một trái trứng gà lên thì vài phút sau là có thể ăn trứng gà trần nước sôi. Cố Hạ ngẩng đầu nhìn thoáng qua ánh nắng như thiêu đốt, bất đắc dĩ thở dài một hơi, từ trong túi lấy ra một cái ô che nắng, ra khỏi chỗ mát, tiếp tục hành tẩu giang hồ dưới trời nắng. Lương cao cũng không dễ lấy như vậy, trưởng phòng Lưu đưa cho cô hai chuyển hai văn kiện đến hai công ty, trời nóng như vậy mà Cố Hạ phải rời khỏi văn phòng mát mẻ. Địa chỉ của công ty thứ nhất rất dễ tìm, xe taxi trực tiếp đậu ngay tòa nhà của công ty, còn địa chỉ của công ty thứ hai quả thật làm cho Cố Hạ phát điên, trong một con hẻm nhỏ vắng vẻ, xuống taxi, Cố Hạ cầm địa chỉ tìm nửa tiếng mới ra, lưng áo sơ mi đều đẫm mồ hôi. Đối phương cầm văn kiện lên, nói tiếng cảm ơn mà ngay cả một ly nước cũng không mời Cố Hạ uống, cũng không nói được một câu khách khí nào mời cô nghỉ ngơi đã xấu xa đuổi người.

Cố Hạ ra khỏi công ty của bọn họ, cái ô che nắng nho nhỏ không có tác dụng gì, ở đây phải đi thật xa mới đón được xe, cô nóng đến khô cả cổ họng, cố gắng đi nép vào mái hiên của các tòa nhà. Cái khu cũ kĩ này, thời điểm nóng bức như thế mà chẳng có quán nước nào mở cửa, Cố Hạ đi thật xa mới tìm được một cử hàng nhỏ, mua một chai nước khoáng, lập tức mở nắp chai ra uống ừng ực. Đi hơn hai mươi phút, Cố Hạ đi ra một con đường tương đối lớn, đi về phía trước một đoạn nữa chính là chỗ đón taxi, cô nhìn thấy bên cạnh có một quầy bán kem thì vội vàng chạy vào, gió lạnh thổi vào người, sảng khoái vô cùng, Cố Hạ chạy đến quầy hàng, “Cho tôi một ly kem vị ô mai.” Ngồi ở trong tiệm, nhìn nhìn ra ánh sáng trắng bên ngoài, Cố Hạ nghĩ thầm trong lòng, thật sự chỉ nghỉ một lát, không ngờ trưởng phòng Lưu lại gọi điện thoại đến: “Cố Hạ, đưa đồ đến chưa?”

Điện thoại của sếp, Cố Hạ lập tức run lên: “Vừa mới đến ạ.” “Mau trở về đi, còn có việc.” Trưởng phòng Lưu nói xong thì cúp máy. Không tình nguyện cũng không còn cách nào khác, Cố Hạ cầm lấy ly kem lớn chậm rãi ra khỏi cửa hàng, đứng ở chỗ đón taxi, mặt đường phản xạ ánh mặt trời, sáng loáng đến chóng mặt. Đứng trong trạm chờ xe, xe taxi ít hơn so với bình thường, Cố Hạ vừa đứng chờ xe, vừa nhóp nhém ly kem, mồ hôi trên trán rơi lã tã.

Một chiếc xe riêng màu trắng dừng lại bên cạnh cô, Cố Hạ nóng đến choáng váng, cũng không cò tâm trạng nhìn. Không ngờ người trong xe lại hói: “Cô Cố.” Cửa sổ xe hạ xuống một khe hở nhỏ, Cố Hạ nghiêng đầu ra nhìn một lúc lâu, một người đàn ông đẹp trai, chẳng qua là mình quả thật không biết, cô dùng ngón tay chỉ vào mình, nghi hoặc hỏi: “Anh đang gọi tôi?” “Đúng vậy.” Người đàn ông cũng không tệ kia nói, “Triển thiếu bảo cô lên xe, chúng tôi đưa cô đi một đoạn.”

Triển thiếu? Cố Hạ thầm nhớ lại những bạn học của mình, mắt đảo qua một vòng trên chiếc xe hơi màu trắng, tuy rằng cô không nhận ra là loại xe nào nhưng nhìn những đường cao hoàn mĩ kia thì biết ngay là xe nước ngoài, cô đột nhiên nhớ tới người bị nhốt cùng cô trong thang máy kia, lúc nào cũng mang theo vệ sĩ – Triển đại thiếu gia. Nghĩ vậy, Cố Hạ vội vàng cách xa vài bước, lần trước nói đưa cô về cũng không để cô lên xe, cô là một người nghèo, làm sao có thể ngồi lên một chiếc xe tốt như vậy, Cố Hạ khinh bỉ nói: “Không cần, tôi tự gọi xe.” Anh chàng đẹp trai trẻ tuổi kia chính là trợ lý của Triển Thiểu Huy, lộ ra một nụ cười nhạt, “Thời tiết quá nóng, chỉ sợ cô đợi lâu thôi. Cô Cố, chúng tôi cũng đến tòa nhà trung tâm, vừa vặn tiện đường.” Giọng nói của trợ lí đẹp trai không những ấm áp mà thái độ cũng tốt, anh ta nói xong thì chủ động xuống xe, mở cửa trước ra ý bảo Cố Hạ vào xe.

Cố Hạ không nhúc nhích, anh chàng đẹp trai kia đứng trước cửa, mỉm cười, “Cô Cố, nóng như vậy, đừng để mất thời gian.” Trai đẹp đã khiêm tốn lịch sự như vậy, Cố Hạ làm sao có thể để cho đối phương phơi mặt trước trời nắng nóng, lịch sự nói: “Vậy thật sự cảm ơn anh.” Trai đẹp vô cùng khách sáo, “Cô hẳn là nên cảm ơn Triển thiếu.”

Cố Hạ bước vào trong xe, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, quay đầu lại nhìn Triển Thiểu Huy thản nhiên ngồi phía sau, trên tay đang cầm một văn kiện xem. Cô quay đầu lại nói lời cảm ơn với anh, lái xe cô cũng đã từng gặp, chính là người vệ sĩ kia, hình như tên là cái gì A Đông, trên tay Cố Hạ còn cầm một ly kem, bên trong xe mười phần lạnh lẽo, cái nóng nhất thời tan đi phân nửa. Cửa sổ đóng chặt, ô tô vững vàng chạy trên đường quốc lộ, Triển Thiểu Huy ngồi sau dời mắt khỏi tập văn kiện trên tay, nhìn lướt qua cô nói: “Trong giờ làm mà cô chạy đi dạo phố, ăn uống sao?” Cố Hạ rất không vui khi nghe anh nói mình phải đi làm thế nào, quả nhiên các nhà tư bản đều có tư tưởng bóc lột nhân viên, không để cho người khác rảnh rỗi một khắc nào, cô quay đầu lại nói: “Tôi ra ngoài làm việc mà trời lại nóng như vậy nên mới mua gì đó ăn!”

“Làm việc xong cũng không mau chóng trở về, công ty phát tiền lương cho cô không phải để cô có thời gian đi dạo.” Triển Thiểu Huy thản nhiên nói. Cố Hạ cảm thấy sóng não của mình đã bị Triển Thiểu Huy bức căng lên, lúc anh ta ngồi trong xe vẫn không quên xem văn kiện, đó là chuyện của anh ta, dù sao anh cũng kiếm tiền cho mình, không buông tha cho mình cũng chẳng buông tha cho người khác. Cố Hạ lười nói cho Triển Thiểu Huy biết mình có bao nhiêu vất vả, trời nóng như vậy chảy bao nhiêu là mồ hôi, nói: “Anh thích nghĩ thế nào thì nghĩ, dù sao anh cũng không phải là ông chủ của tôi, tôi cũng không nhận lương của anh. Tôi rất cảm ơn anh đã cho đi nhờ một đoạn, nếu như anh không vui thì có thể đỗ xe sang bên đường, tôi tự gọi xe về cũng được.” “Tiện đường mà thôi, lúc này cũng khó gọi xe, ngộ nhỡ cô bị cảm nắng té xỉu lại đổ thừa là tai nạn lao động, phóng viên nhất định sẽ nói Khải Hoành hãm hại tính mạng của nhân viên.” Triển Thiểu Huy thản nhiên nói rồi lại cúi đầu xem văn kiện trên tay mình.

Trong lòng Cố Hạ khinh bỉ anh, sớm biết thế thì gọi xe về còn hơn, nhân viên cùng với nhà tư bản hút máu là hai thế giới khác nhau, cô cũng không nhìn người phía sau, tiếp tục ăn kem, kem lạnh lẽo hòa tan trong miệng, giải tỏa cái nắng nóng oi bức. Lái xe a Đông nhìn không chớp mắt, nơi này cách tòa nhà thương mại còn rất xa, Triển Thiểu Huy cùng trợ lí Khưu Hàn của mình nhỏ giọng bàn công việc, sau đó đưa văn kiện cho anh. Triển Thiểu Huy ngẩng đầu hỏi Cố Hạ, “Hiện giờ cô đang làm cho bộ phận nào?” “Tạm thời ở bộ phận thị trường, bên đó thiếu trợ lý.” Cố Hạ trả lời, chuyên ngành của cô không phải về kĩ thuật, có thể làm việc trong Khải Hoành đã là không tệ.

Triển Thiểu Huy ngồi sau nhanh chóng “À” một tiếng, sau đó không nói gì nữa, trong xe yên tĩnh, Cố Hạ ăn xong kem, dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, chạy ra ngoài vào giữa trưa nắng nên cảm giác một mỏi đột kích thân thể, mới đầu chỉ là nhắm mắt nghỉ ngơi, một lát sau thì ngủ thật. Không biết ngủ bao lâu, lái xe A Đông nhẹ giọng gọi cô: “Cô Cố, đến rồi.” Cố Hạ mở hí mắt ra, đầu óc quay cuồng, “À”

Tuy cô ừ nhẹ một tiếng nhưng lại nhắm mắt ngủ tiếp, không khí trong xe thật thoải mái, bên cạnh cũng không có tiếng động, đang ngủ ngon thì tiếng chuông điện thoại vang lên, trong không gian yên tĩnh có vẻ đặc biệt lớn, Cố Hạ bừng tỉnh, lấy điện thoại từ trong túi ra, mơ hồ nói: “Alo?” “Cố Hạ, cô đi đâu vậy? Sao còn không mau trở về?” Giọng nói của trưởng phòng Lưu không chút biểu cảm. Giọng nói của sếp giống như một gáo nước lq5nh lại hắt vào, Cố Hạ giật mình, hoàn toàn bừng tỉnh, cô vừa nhìn thấy cảnh vật xung quanh, xe đã ngừng lại, vẻ mặt của A Đông ngồi ở vị trí lái bên cạnh bình thản, trong điện thoại sếp vẫn còn hỏi, Cố Hạ vội nói: “Sẽ về ngay ạ, trên đường bị kẹt xe.”

“Giờ không phải là giờ cao điểm, kẹt xe cái gì? Mau về đi, không thèm nhìn xem mấy giờ rôi à?” đầu dây bên kia truyền đến giọng nói không hài lòng, điện thoại lập tức bị ngắt. Cố Hạ vừa nhìn đồng hồ, đã gần 4h, cảm thấy đã ngủ được một giấc dài, trong lòng cô nghĩ thầm không xong rồi, phía sau cũng không còn thấy bóng dáng của Triển Thiểu Huy và trợ lý, cô hỏi A Đông: “Đến rồi sao?” “Đến lâu rồi.” A Đông không nói nhiều lời.

“Vậy sao anh không gọi tôi?” Cố Hạ thầm oán. “Tôi có gọi cô.” A Đông liếc mắt nhìn cô một cái, ý nói chính cô không chịu tỉnh, gọi cô dậy không phải là trách nhiệm của tôi. Cố Hạ vội vã mở cửa xe, tuy rằng bất mãn, nhưng vẫn nói tiếng cảm ơn với A Đông, A Đông nhận tiền lương từ Triển Thiểu Huy, nhất định là làm theo ý của Triển Thiểu Huy, cái tên nhà tư bản kia cũng thật là, cả ngày đều nói cô đi làm thế này thế kia, giờ thì đến rồi cũng không nói một tiếng, hại cô ngủ lâu như vậy, lát nữa lên nhất định sẽ bị trưởng phòng mắng.

Cố Hạ chạy thật nhanh đến thang máy, đứng trước thang máy mà mặt nhăn như ăn phải mướp đắng, hiện giờ cô đang thử việc, trưởng phòng nhất định sẽ hoài nghi cô ra ngoài dạo chơi trong giờ làm. Quả nhiên, khi cô trở về văn phòng, trưởng phòng Lưu liền ập tời khiển trách: “Cô đi đưa văn kiện mà đi đến giữa ngọ sao, cô làm việc vậy hả? Tôi còn đang lo cô bị lừa bán mất rồi, đang do dự không biết có nên gọi cảnh sát không…Ở đây là Khải Hoành, làm việc phải có hiệu suất, nếu cô mà còn lề mề thì đến công ty khác mà làm…” Cố Hạ cúi đầu mặc cho anh ta mắng, cũng không dám lấy cớ kẹt xe, trưởng phòng Lưu mắng gần 10 phút, nhìn sang tư liệu bên cạnh, “Mau làm xong hợp đồng vừa nhận ngày hôm qua.” Cố Hạ mệt mỏi làm xong bản hợp đồng, đóng dấu rồi đưa cho trưởng phòng Lưu xem, trưởng phòng Lưu lại mắng: “Sao trên bìa không có logo của công ty, thật không biết cô làm việc kiểu gì nữa!”

Hôm nay thoạt nhìn thì tâm trạng trưởng phòng Lưu không được tốt lắm, Cố Hạ bị mắng cũng không nói gì, công việc này cô vẫn còn muốn giữ. Những đồng nghiệp bên cạnh đều bận rộn, ngón tay gõ lóc cóc trên bàn phím, công bằng mà nói thì Cố Hạ cũng không có biểu hiện gì xuất sắc trong công ty. Cô bận bịu một lúc, đem hợp đồng đã hoàn chỉnh đưa cho trưởng phòng Lưu. Trưởng phòng Lưu ngồi nói chuyện trong phòng tiếp khách, nhìn thấy Cố Hạ đến thì cho Cố Hạ một công văn cần phê duyệt, “Đang cần gấp, đưa lên cho giám đốc Dương kí, ngài ấy đang ở trong văn phòng của tổng giám đốc Trâu.” Cố Hạ nhận lấy, giám đốc Dương là giám đốc bộ phận thị trường, cũng là sếp của sếp cô, nếu đang ở trên văng phòng của tổng giám đốc Trâu thì nhất định là đang báo cáo công việc, Cố Hạ có chút băn khoăn: “Quấy rầy bọn họ bàn công việc không sao chứ?” Trưởng phòng Lưu thúc giục: “Đây là nghiệp vụ của công ty, có gì mà có sao không? Nội dung cụ thể giám đốc Dương đã xem qua, cô đưa lên cho ngài ấy, ngài ấy kí vào là được. Người bên kia còn ở đây, nhanh làm đi.”

Cố Hạ cầm văn kiện cần phê duyệt, văn phòng của tổng giám đốc Trâu trên đó 4 tầng lầu, cô không dám chậm trễ, trực tiếp đi cầu thang, thư kí đang bận rộn với công việc của mình, Cố Hạ trực tiếp đi đến bên cạnh thư kí Liễu, thư kí Liễu là trợ lí thư kí của tổng giám đốc Trâu, lúc mới đến huấn luyện Cố Hạ đã tiếp xúc qua với cô ấy, ngoại hình xinh đẹp, lại dễ nói chuyện, Cố Hạ lễ phép hỏi: “Chị Liễu, giám đốc Dương bộ phận thị trường có ở bên trong không?” “Có” Thư kí Liễu chỉ nhìn lướt qua Cố Hạ, ngón tay vẫn di chuyển trên bàn phím máy tính, bận đến nỗi không có thời gian nói nhiều. Cố Hạ nhờ vả: “Em muốn tìm giám đốc Dương kí tên, có thể giúp em gọi giám đốc Dương không, rất vội, khách hàng đang chờ.”

“Cô chờ một lát, tôi làm xong cái này đã.” Thư kí Liễu vừa đánh máy vừa trả lời, qua một lát, cô lưu văn kiện mình vừa làm lại, nhấn nút in, máy in bên cạnh bắt đầu hoạt động, thừa lúc này rãnh, thư lí Liễu đứng dậy, đi vào phòng tổng giám đốc. Vài phút sau, giám đốc Dương mới đi ra cùng thư kí Liễu, Cố Hạ đưa công văn trên tay cho anh ta, giải thích: “Khách hàng đang chờ dưới lầu, trưởng phòng Lưu cần gấp ạ.” Giám đốc Dương không lập tức ký tên, mà cầm văn kiện cần phê duyệt cẩn thận đọc, Cố Hạ đứng ở bên cạnh kiên nhẫn chờ đợi. Cửa phòng tổng giám đốc mở ra, có người từ trong đi ra, thư kí đang ngồi lập tức đứng dậy cúi chào, ngay cả giám đốc Dương cũng phải cúi đầu chào, Cố Hạ đang chuẩn bị giả vờ giả vịt cúi đầu, ánh mắt nhìn thoáng qua, đi trước là tổng giám đốc Trâu, người đi song song với anh ta, lại là, lại là Triển Thiểu Huy.

Hai người đều rất trẻ tuổi, dáng người cao ngất, ngoại hình tuấn lãng, đi phía sau là trợ lí trẻ tuổi đã từng gặp, còn có vài người khác, Trâu Nhuận Thành và Triển Thiểu Huy đi gần nhau, vừa nói vừa cười, thoạt nhìn vô cùng thân quen, Triển Thiểu Huy cũng nhìn thấy cô, dùng ánh mắt lãnh đạm liếc nhìn cô một cái, lòng Cố Hạ lộp bộp chùn xuống, nhất thời cảm thấy tiêu rồi!.