Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 71

Chương 71 – Đêm mưa

Lúc Triển Thiểu Huy xuất hiện trước cửa nhà Cố Hạ thì không khác gì mới từ trong nước ngoi lên, áo sơ mi màu trắng dính sát vào người, nước mưa theo những sợi tóc và góc áo chảy xuống, dưới chân chỗ anh đứng là một vũng nước, Cố Hạ chấn động một lát, vội vàng kéo Triển Thiểu Huy vào nhà, lấy cho anh một cái khăn “Mau lau đi, chỉ có vài mét thôi mà đã ướt như vậy rồi hay là tại anh chạy quá chậm vậy?” “Bên ngoài mưa rất to, em nhìn ra ngoài thì biết.” Triển Thiểu Huy cầm lấy khăn vừa lau vừa nói, thật ra anh chạy rất chậm, cơ hội tốt như vậy nếu không tận dụng cho tốt thì không phải đã phụ công anh thủ dưới lầu lâu như vậy rồi sao? Anh lau không nước trên mặt, quần áo trên người đều đã ướt đẫm, dùng khăn mặt lau cũng không có tác dụng gì. Cố Hạ nhìn thấy toàn thân anh ướt đẫm, trong lòng thấy băn khoăn, cô áy náy nói: “laL do em không chu đáo, em hẳn là phải mang dù xuống dưới đón anh, ướt như vậy rất dễ bị cảm lạnh, anh đi tắm trước đi.”

“Mưa lớn như vậy có bung dù ra cũng vô dụng thôi, em mà xuống thì sẽ thành hai người bị ướt.” Triển Thiểu Huy giả vờ nghĩa khí nói, thật ra anh đang chờ những lời này, ném khăn mặt đi, “Anh đi tắm trước, thật sự cũng thấy hơi lạnh.” Cố Hạ đưa anh vào nhà tắm, nói anh dùng đồ của mình mà tắm rửa, tìm cho anh một chiếc bàn chải đánh răng mới, sau đó nhớ tới một vấn đề nghiêm trọng, “Ngoại trừ chiếc áo vest này của anh thì ở đây hình như không có bộ quần áo nào để anh mặc cả.” Cố Hạ cảm thấy vô cùng hối hận, thật sự không biết mình ấm đầu thế nào mà lại gọi anh lên, mà sao Triển Thiểu Huy cũng không có đầu óc như vậy, mưa lớn thế mà lại chạy thẳng lên, quần áo của anh bị ướt hết, cũng không có cách nào về nhà được, Cố Hạ cảm thấy vô cùng phiền toái.

“Anh là đàn ông, rất dễ giải quyết, cho anh một cái khăn tắm lớn là được.” Triển Thiểu Huy ra vẻ rất chín trực, “Anh cũng sẽ không làm gì em đâu, em cũng không ngại, phải không? Đến khi mưa nhỏ hơn anh sẽ kêu người mang quần áo tới.” Trước mắt chỉ có thể như vậy, Cố Hạ đưa khăn tắm cho anh, bên ngoài màn đêm khuya khoắc mưa như trút nước, Cố Hạ nghe thấy tiếng nước ào ào trong phòng tắm, trải lại giường của mình, gõ cửa phòng tắm, lớn tiếng nói: “Triển thiếu, lát nữa anh ngủ trong phòng của em đi, sáng mai hãy gọi người mang quần áo tới, em ngủ trong phòng của Từ Lộ Lộ, anh cần gì thì cứ gọi em.” Triển Thiểu Huy nói gì đó nhưng Cố Hạ không nghe thấy, cô trốn vào trong phòng của Từ Lộ Lộ đóng cửa lại, chợt nghe thấy Triển Thiểu Huy ở ngoài phòng khách gọi, “Cố Hạ…”

Cố Hạ bất đắc dĩ mở cửa ra, bên ngoài Triển Thiểu Huy đang cầm khăn lau tóc, “Vừa rồi em nói gì?” Anh chỉ quấn khăn tắm quanh thắt lưng che đi vị trí quan trọng kia, người trên hoàn toàn để trần, cơ ngực rắn chắc cùng cơ bụng cuồn cuộn hiện ra trước mắt Cố Hạ, mỗi động tác vung tay nhấc chân đều rất tuyệt mĩ, tỉ lệ người hoàn mĩ, Cố Hạ nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy mặt nóng lên, cũng không dám nhìn anh nữa, trốn sau cửa ra vào cúi thấp đầu nhìn xuống mặt đất, giọng nói rất nhỏ: “Em nói đêm nay anh ngủ trong phòng em đi, sang mai hãy gọi người mang quần áo tới, anh thế này cũng không còn cách nào nữa.” “Được.” Vẻ mặt Triển Thiểu Huy rất thản nhiên, “Máy sấy để đâu? Sấy khô tóc mới ngủ được, anh cũng thấy mệt rồi.”

“Để em tìm cho anh.” Cố Hạ không thể trốn sau cửa nữa, đi ra ngoài tìm trong ngăn kéo tủ rồi lại chạy vào phòng của mình, cầm lấy máy sấy trên tủ đầu giường, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Triển Thiểu Huy đang tựa người vào cửa, hàng mi anh tuấn hơi nhướng lên, cô đưa máy sấy cho anh, “Của anh đây.” Triển Thiểu Huy không cầm máy sấy mà cầm lấy cổ tay của cô, Cố Hạ thoáng cái trở nên căng thẳng, tim đập thình thịch, nghe thấy Triển Thiểu Huy phát ra tiếng cười khẽ từ cổ họng, “Sấy giúp anh.” Anh kéo cô ngồi xuống ghế, Cố Hạ có hơi choáng váng, tùy ý để cho anh kéo, trong đầu cũng không biết đang nghĩ gì. Đến khi Triển Thiểu Huy nhắc nhở cô một tiếng cô mới cắm máy sấy vào, giúp anh sấy tóc. Triển Thiểu Huy nghiêng người sang, đặt tay ngang hông cô, ngón tay vô tình lại cố ý nhẹ nhàng vuốt ve, tuy cách một lớp áo ngủ nhưng hôm nay dường như Cố Hạ nhạy cảm hơn mọi ngày, chỗ nào tay anh vờn nghịch qua đều thấy tê ngứa, cô vội vàng gỡ tay anh ra, “Đừng có sờ lung tung.”

“Anh chỉ sờ xem em có béo lên không thôi.” Triển Thiểu Huy không hề xấu hổ, dùng những chuyện khác dời tầm mắt đi, khiến cho cô dỡ bỏ đề phòng, “Gần đây em ăn uống rất có dinh dưỡng, sắc mặt càng lúc càng hồng hào.” Cố Hạ đương nhiên béo lên một chút, phụ nữ không thích nhất chính là chuyện này, “Béo lên vài kí, ai bảo anh mang tới nhiều đồ ngọt như vậy, không phải cố ý để cho em béo lên để sau này còn thuận tiện mà cười nhạo em chứ?” “Tự mình muốn ăn còn đổ trách nhiệm lên cho anh, sao anh lại gặp phải người không có lĩ lẽ như em chứ?” Triển Thiểu Huy cười thành tiếng, “Nhưng mà anh cảm thấy hiện giờ em rất vừa vặn, có thời gian em giảm béo quá nhiều, nhìn sắc mặt không được tốt lắm.”

“Không phải bởi vì anh cười nhạo em sao.” Cố Hạ vừa sấy tóc cho anh vừa oán giận nói, “Không phải người đàn ông nào cũng thích bạn gái mình gầy một chút sao?” “Không phải. Anh chỉ thích em như bây giờ, khi đó em vẫn chưa ở bên cạnh anh, đương nhiên anh hay bắt bẻ em, cũng dùng ánh mắt của một người ngoài để nhìn em. Nhưng mà bây giờ lại cảm thấy em như vậy là vừa rồi, eo vẫn rất thon, làn da cũng láng bóng hơn, em cũng không phải người mẫu, quá gầy sẽ không đẹp.” Cố Hạ cảm thấy thoải mái trong lòng không ít, sau khi bị thương cô thật sự đã tăng vài kí, nghe Triển Thiểu Huy nói vậy lại thấy yên tâm, ngay cả khi Triển Thiểu Huy vòng tay ôm lấy eo cô cũng không để ý, vẫn sấy tóc cho anh, Cố Hạ buông máy sấy xuống nhưng Triển Thiểu Huy cũng không buông tay ra, anh cầm lấy ngón tay cô, đặt bên môi khẽ hôn xuống, trầm thấp hỏi: “Bên ngoài sét vẫn còn đánh, em có sợ không?”

“Em không có…sợ cái kia…như anh nghĩ…Chỉ là tiếng sét quá lớn nên hơi khó ngủ.” Cố Hạ nói ấp a ấp úng, da thịt màu mật ong của anh đập vào mắt cô, quả nhiên là sắc đẹp khiến cho người ta bị hút hồn, cô lại có ý nghĩ muốn sờ soạng nó, nhưng cũng chỉ nghĩ thầm mà thôi. Triển Thiểu Huy đứng lên, ôm cô vào trong lồng ngực, “Sợ cũng không sao, anh sẽ ở đây với em.” Cô nam quả nữ, người đàn ông trước mặt lại để nửa thân trên trần trụi, Cố Hạ cảm thấy cứ tiếp tục như vậy sẽ vô cùng không ổn, lấy tay đẩy anh ra, “Đi nghỉ thôi, em muốn đi ngủ.”

Triển Thiểu Huy “Ừ” một tiếng nhưng cũng không chịu buông tay ra, quấn lấy cô, lại còn lấy tay cô vòng qua ngang hông mình, giọng nói hấp dẫn, “Lát nữa hay đi ngủ, sau này đã có anh, không cần phải sợ gì cả. Mấy ngày nay thật sự rất nhớ em, cũng chẳng còn tinh thần làm việc nữa, tối nay vốn muốn tổ chức một bữa tiệc cùng em, kết quả em lại chẳng hiểu tâm lí chút nào, còn chạy đi ăn cơm với người khác…” Gò má Cố Hạ dán trên bờ vai trần của anh, mùi sữa tắm cùng mùi hương đặc biệt của anh hòa quyện vào nhau, cô có hơi hoảng hốt, “Đừng…đừng như vậy.” “Anh chỉ ôm em một cái thôi.” Giọng nói của Triển Thiểu Huy khàn khàn, “Chỉ ôm một cái thôi mà.”

Bên ngoài tiếng gió cùng tiếng mưa đan vào nhau, tay của Cố Hạ bối rối đặt trên vòng eo của anh, ôm cũng không ổn mà không ôm cũng không ổn, da thịt trên người anh mát lạnh, đầu cô hơi né ra một chút, trông thấy khóe miệng Triển Thiểu Huy khẽ nhếch lên, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên khuôn mặt tuấn mĩ của anh, đất thiêng sinh ra người hiền tài, bờ môi ướt át, khẽ mấp máy, Cố Hạ cảm thấy miệng lưỡi khô nóng, ngay cả anh nói gì cũng không nghe thấy. Triển Thiểu Huy cười cười, hôn lên trán cô một cái, một dòng điện rất nhỏ theo môi của anh truyền đến, dường như Cố Hạ không thể đứng vững được nữa, thân thể dựa vào người anh, nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh, “Anh thích em.” Đáy lòng như có thứ gì đó đang chảy xuôi, gần như muốn nổ tung, Cố Hạ ngây người ôm lấy anh, nhìn vào ánh mắt như vì sao lấp lánh của anh, cô nói: “Em cũng thích anh.” Đôi mắt của Triển Thiểu Huy lộ ra một chút vui vẻ, triền miên hôn hàng mi của cô rồi từ từ di chuyển xuống, hôn lên mắt cô, hôn lên chiếc mũi thanh tú, hôn lên hai gò má ửng hồng, cuối cùng là đôi môi hồng nhuận của cô. Cố Hạ nhắm mắt lại, cảm nhận nụ hôn của anh, từng đợt sóng trong đáy lòng dâng lên bao phủ lí trí, khiến cho cô trầm luân trong nụ hôn ngọt ngào này.

Thân thể hai người càng thêm gần nhau, Cố Hạ có thể cảm nhận được da thịt của anh càng lúc ngày nóng bỏng, cơ bắp trên cơ thể ngày càng lộ rõ, năng lượng đang không ngừng tích tụ. Cô dễ dàng bị đưa đến bên giường, Cố Hạ nói một câu rất rõ ràng, “Không được như vậy…” Nhưng miệng của cô nhanh chóng bị chặn lại, tay của Triển Thiểu Huy tiến vào bên trong áo ngủ của cô, châm ngòi thổi gió bốn phía, anh nằm trên người cô, thân thể trần trụi dính sát vào cô, dùng chính thân thể nóng bỏng của mình hòa tan cô, anh không ngừng ngậm lấy rồi mút vào đầu lưỡi của cô, thẳng đến khi cô không còn lên tiếng phản kháng nữa mới trằn trọc dời đến bên tai của cô, ngậm lấy vành tai tinh tế. Tay đã theo áo ngủ đi đến bộ ngực của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, một cơn tê dại ập tới, như một cơn thủy triều đang dâng lên, sóng sau cao hơn sóng trước, cuối cùng tích tụ dưới bụng cô, tâm trí đã dần lạc lối. Quần áo của Cố Hạ bị cởi hết ra, hai người trần trụi dính sát vào nhau, Cố Hạ lo sợ trong lòng, nhưng lại có chút chờ mong, yếu ớt nói, “Dừng lại, đừng như vậy.” Giọng nói mềm nhũn yêu kiều kia chỉ châm dầu thêm cho ngọn lửa dục vọng của Triển Thiểu Huy, lửa tình cuồn cuộn thiêu đốt trong từng mạch máu, nhưng mà anh cũng không vội, tay vẫn nhẹ nhàng trêu chọc cô, giọng nói mơ hồ, “Đừng sợ, anh sẽ rất nhẹ nhàng.”

Cô thật sự rất đẹp, làn da nhẵn nhịu bóng loáng, khiến cho anh yêu thích vô cùng, anh hôn cô, nụ hôn tinh tế liên tục rơi trên hai má cô rồi đến vùng cổ, động tác tay cũng không ngừng lại, dường như Cố Hạ có thể cảm giác được phần lửa nóng nơi bụng dưới của anh thỉnh thoảng lại chạm vào mình, dụ dỗ, kêu gọi, cảm giác nóng rực kia khẽ chạm vào đã khiến cho cô hồn siêu phách lạc. Từng giác quan của Cố Hạ nhạy cảm hơn bình thường gấp trăm lần, nghe thấy tiếng mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng, ào ào rơi xuống, âm thanh hòa với khung cảnh. Từng nơi trên cơ thể cô bị chạm vào như có lửa nóng, Triển Thiểu Huy đã trằn trọc tấn công đến bộ ngực của cô, liếm mút, quân lính của Cố Hạ bị đanh tan tác, miệng tràn ra từng tiếng ngâm, cô biết rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, muốn cự tuyệt nhưng cơ thể lại kêu gào phải tiếp tục, làm cho lời cự tuyệt của cô nói không nên lời. Thân thể của cô khẽ run lên, Triển Thiểu Huy có thể cảm nhận được sự sợ hãi của cô, vòng tay cô qua gáy của mình, hôn lên hai má cô, “Ôm chặt lấy anh, thả lỏng một chút…” Triển Thiểu Huy biết rõ cô rất căng thẳng, hai chân cũng khép lại rất chặt, anh tiếp tục hôn cô, sau đó dùng sức tách hai chân của cô ra, phần bụng dưới khẽ cọ vào nơi tư mật của cô, lần đầu tiên của phụ nữ nếu làm không tốt sẽ rất đau, anh muốn cho cô cảm nhận được những điều tốt đẹp nhất, dù cho cung đã lên tên cũng phải nhịn xuống, dùng ngón tay vờn đùa nơi tư mật của cô, sau đó một ngón tay thon dài đi vào thăm dò, ghé vào tai cô nhẹ nhàng dụ dỗ cô, “Hạ Hạ, thả lỏng một chút, một lát nữa sẽ đỡ hơn.”

Cố Hạ cắn môi, ý thức giống như đã ngã vào trong một đám hỗn độn, cô không biết nên làm gì bây giờ, chỉ có thể gọi tên anh, lại khẽ cử động, “Đừng…Triển thiếu…” “Anh đây, ngoan, thả lỏng.” Triển Thiểu Huy tinh tế hôn cô, ở bên dưới chỉ thâm nhập một ngón tay vào, cảm nhận được nơi đó ngày càng trơn, ngọn lửa trong cơ thể anh dường như đã thiêu trụi anh, rút ngón tay ra, nơi ấy của anh cọ nhẹ trước lối vào, thử chậm rãi tiến vào cô, nhưng chỉ vừa tiến vào một chút thì Cố Hạ đã cong người lên, “Đau quá…” Đau đớn khiến cho cô tỉnh táo lại một chút, “Đừng mà, em không muốn, dừng lại đi.” Lúc này mà dừng lại thì quả thật sẽ đoạt mạng của Triển Thiểu Huy, anh rút ra, tiếp tục hôn cô, nghĩ tất cả mọi cách dỗ cô, “Hạ Hạ, đừng sợ, sẽ không quá đau đâu, ôm chặt anh, tin tưởng anh…”

Cố Hạ vẫn không quá tình nguyện, Triển Thiểu Huy lại nhẹ nhàng hạ xuống từng nụ hôn trên mặt cô, chóp mũi chạm vào chóp mũi, nhìn vào ánh mắt cô, nhẹ nhàng hỏi: “Hạ Hạ, em yêu anh, phải không?” Cố Hạ nhìn anh bối rối gật đầu, đôi mắt đen như mực của anh, nơi đó như chứa cả một vùng biển mênh mông như muốn hút người khác vào đó, giọng nói mơ hồ không rõ của cô vang lên, “Vâng…” “Vậy là tốt rồi.” Triển Thiểu Huy thả lỏng, ôm chặt lấy cô, bộ phận kia vẫn còn đang đặt nơi lối vào của cô, giọng nói du dương hớp hồn, “Em phải nhớ kĩ đêm nay.”

Đau đớn kéo đến trước, cô nghe thấy câu nói sau cùng của anh, “Nhớ kĩ em trở thành ngươi phụ nữ của anh như thế nào.” Sau đó vật thể khác lạ đâm vào cơ thể cô, từng chút từng chút tiến vào nơi mềm mại nhất của cô, động tác rất chậm rãi, nhưng một đường không ngừng tiến thẳng vào mục tiêu, cơn đau ập đến từ dưới thân thể, Cố Hạ hét đến tê tâm liệt phế, cô muốn giãy giụa nhưng lại không thể giãy ra được, cuối cùng chỉ có thể ôm chặt lấy Triển Thiểu Huy, nghe thấy anh dỗ dành bên tai cô, “Thả lỏng, Hạ Hạ, thả lỏng một chút…” Sau khi Triển Thiểu Huy tiến vào cô thì nhanh chóng hôn lên môi cô, cô quá căng thẳng, cũng quá đau đớn, hàng mi nhíu chặt lại, phần bên dưới của cô bao lấy anh rất chặt, Triển Thiểu Huy căn bản không dám cử động, dịu dàng hôn cô, “Nhịn một chút, Hạ Hạ, thả lỏng một chút, thả lỏng một chút sẽ không đau nữa.” Triển Thiểu Huy chôn chính mình trong cơ thể cô, không ngừng hôn khẽ lên thân thể cô, lấy tay dịu dàng vuốt ve, “Một lúc nữa sẽ thoải mái hơn, nhịn một chút nữa thôi, Hạ Hạ, anh rất thích em…”

“Triển…Triển thiếu…” Cố Hạ nằm dưới ngực anh gọi tên của anh, thân thể đau đớn, trong lòng hoảng loạn, ngoại trừ gọi tên anh ra thì không còn nghĩ được gì khác, ngón tay để lại vết cào trên lưng anh, vừa đau lại vừa có cảm giác kì lạ. Triển Thiểu Huy thật sự yêu mến cô, nhìn cô cau mày thì ngọn lửa dục vọng bừng lên lúc nãy thoáng cái giảm xuống, mặc dù sự căng chặt của cô khiến cho anh mê muội đến tận xương cốt nhưng anh thật sự không dám động đậy, không thể chịu được tiếng la đau đớn của cô, anh nhẫn nhịn đến nỗi từng khớp xương lộ ra, nhưng vẫn tiếp tục dịu dàng hôn cô, cảm nhận sự dày vò từ trong ra ngoài của thể xác và tinh thần, vừa thống khổ lại vừa ngọt ngào. Anh nhỏ giọng nói những lời tình tứ bên tai cô, một lần rồi lại một lần nữa nói cô phải thả lỏng, ngón tay vuốt ve bộ ngực cô, khiến cho cô thích ứng với chính mình, Cố Hạ cảm thấy thân dưới bị lấp đầy, toàn bộ chung quanh đều là hơi thở đàn ông, nghe được tiếng thở dốc cùng lời nói nhỏ nhẹ của anh, từng tiếng một gọi tên cô, dịu dàng khiến cho xương cốt người ta tan rã, như có một sợi lông vũ đang vờn nghịch quanh thể xác và tinh thần, làm cho cô dần dần bình tĩnh lại, đau đớn bao hàm cả khát vọng.

Triển Thiểu Huy cảm nhận được thân thể của cô đã dần dần thả lỏng, phía dưới cũng ngày càng ướt át, anh nhẹ nhàng cử động, thấy cô không còn đau đớn nữa mới tiếp tục hôn cô chậm rãi cử động, “Nếu đau thì hãy kêu lên, anh sẽ rất nhẹ nhàng, thả lỏng, sẽ rất thoải mái…” Cảm giác thoải mái như lời Triển Thiểu Huy nói thật sự Cố Hạ không cảm nhận được, cô vẫn thấy đau, tuy không đau nhiều như lúc nãy nữa nhưng cũng không có cảm giác dục tiên dục tử như mọi người vẫn nói. Cố Hạ chỉ cảm thấy cơ thể căng đầy, trong đau đớn lại mang theo một chút vui sướng mơ hồ, anh ra vào trong cơ thể cô, ngoài kia vẫn còn sấm chớp, không thể ngăn được một người đang luật động lên xuống trên một người, mồ hôi trên cơ thể anh rơi trên người cô, Cố Hạ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của anh, một tiếng rồi lại một tiếng rơi vào đáy lòng, hòa cùng tiếp tim đập hỗn loạn của mình, hai người trần truồng quấn vào nhau, quấn quýt rồi lại quấn quýt, tất cả đều tới nhanh như vậy, rồi lại tư nhiên như nước chảy thành sông. Anh đã thành công, cô sẽ nhớ rõ đêm dông tố này, nhớ rõ cô trở thành người phụ nữ của anh như thế nào.

Tác giả nói: Triển thiếu thật quá vô sỉ, lại còn dùng cả mĩ nam kế..