Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 82

Chương 82 – Biến hóa

Sau giữa trưa ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, cả đại sảnh đã sáng ngời, ánh đèn treo bốn phía trên bàn mạt chược tản ra ánh sáng mạnh mẽ, tuy bên ngoài đã là mùa đông nhưng trong phòng lại không cảm thấy lạnh chút nào, hoa cỏ nhờ sự ấm áp trong phòng mà nở rộ kiều diễm. Có cả nam lẫn nữ ngồi trên bàn mạt chược, bài của Trâu Nhuận Thành rất tốt, chỉ một màu, trong tay đã xếp được ba đường giang, mặt dương dương tự đắc cười đánh một quân bài ra. Có người la lên “bính”, Trịnh Giang Hà ngồi bên phải Trâu Nhuận Thành, Trịnh Giang Hà không ra tay, người bạn gái ngồi bên cạnh anh ta ngã bài, sau đó đánh ra một quân rồi ghé vào bên tai Trịnh Giang Hà cười nhẹ, từ nụ cười trên mặt có thể nhìn ra bài trên tay hẳn là không tệ. Kế tiếp đến phiên Tiết Đồng, vừa cầm bài vừa cau mày, ngồi bên cạnh cô là một cậu bé khoảng ba bốn tuổi, chẳng những vẻ ngoài xinh xắn, hành động cũng vô cùng thông minh linh hoạt, đôi mắt thật to, con ngươi đen lại sáng ngời, đang cầm hai đồng cắc trong tay chơi. Tiết Đồng nhìn nhìn những người khác, bài của mỗi người đều không nhỏ, Trịnh Giang Hà cũng đang liếc mắt nhìn cô, chắc đang đợi cô ra pháo, lúc này đánh phải vô cùng cẩn thận, cô chuẩn bị quyết định đánh ra một quân bài, ôm ôm vai cậu bé, “Thành Thành, quân này đánh ra được không?” Long Thành ngẩng đầu nhìn, “Không thể đánh.”

Tiết Đồng lại đổi một quân khác, tiếp tục hỏi con, “Còn quân này?” Cậu bé trai tiếp tục lắc đầu. Tiết Đồng vô cùng rầu rĩ, ngoại trừ hai quân này còn đánh được quân nào nữa, không thể đánh đại được, cô cứ do do dự dự như vậy khiến cho những người khác bên bàn bài bất mãn, Trâu Nhuận Thành lên tiếng, “Cô đánh nhanh đi, mỗi lần ra bài đều chậm chạp như vậy, bằng thời gian đánh cả một ván.”

“Vội cái gì chứ! Không phải tôi đang đánh sao?” Tiết Đồng vẫn chưa thể quyết định, cuối cùng dứt khoát không nghĩ nữa, kéo đứa con sang, “Con nói xem phải đánh quân nào đây?” “Tiết Đồng, người đánh là cô hay là con của cô vậy?” Trâu Nhuận Thành lại nói, “Đánh bài cũng phải hỏi con cô, cô nói xem cô đã hai mươi mấy tuổi rồi mà chẳng lẽ chỉ số thông minh lại còn không bằng một đứa trẻ ba tuổi sao? Sao tôi lại cảm thấy hai năm qua đầu cô ngày càng đần đi thế, có phải là…” Anh ta còn chưa nói xong thì đã “ôi” lên một tiếng, Long Thành cầm hai đồng cắc trên tay ném thẳng vào mặt anh ta, “Chú là người xấu, không cho mắng mẹ cháu, đánh chết chú…”

Long Thành đã đứng lên mặt ghế, phồng má lên thở hổn hển, mang theo bộ mặt như đang nhìn kẻ địch, bé trực tiếp cầm mấy quân mạt chược trên bàn ném về phía Trâu Nhuận Thành, “Chú mới đần ấy, chú là một tên đại ngốc…” Hành động của cậu bé rất nhanh, sử dụng hai tay một lượt, cầm lên từng quân mạt chược ném qua, Trâu Nhuận Thành không ngừng kêu khổ, cuống quýt chạy khỏi bàn, trốn sang một bên, “Tôi nói giỡn thôi mà, Tiết Đồng, nói con của cô dừng lại mau…ái úi….” Long Thành nhảy xuống ghế, đuổi theo sát Trâu Nhuận Thành, mạt chược bay tứ tung trong phòng, Tiết Đồng la bé một tiếng, cậu bé làm như không nghe thấy, gom một đống bài trên bàn, ngược lại mấy người kia cười đến lăn cười bò, “Thành Thành, tiếp tục đi, ném chuẩn một chút…”

Cách bàn bài hai bước có một chiếc bàn nhỏ, tiếng động kia hiển nhiên đã gây sự chú ý của hai người đàn ông đang ngồi trên ghế uống trà nói chuyện phiếm, Triển Thiểu Huy thật sự không có hứng thú đánh bài mới ngồi đây, nghe thấy bọn họ nói, tựa người vào ghế bình luận: “Con của anh rất biết che chở giống y như anh.” “Người một nhà không che chở nhau thì che chở ai?” Long Trạch hùng hồn nói, cậu bé kia vẫn còn đang đuổi theo Trâu Nhuận Thành, tuy nhỏ nhưng đuổi theo rất nhanh, cầm được thứ gì trong tay là ném qua, Long Trạch gọi một tiếng, “Thành Thành, đừng nghịch nữa, mau tới đây.” Thành Thành dừng tay, quay đầu chạy tới chỗ ba mình, tức giận bất bình chỉ vào Trâu Nhuận Thành, mách: “Ba ba, chú ấy mắng mẹ, chú ấy nói mẹ đần, chú ấy là người xấu.”

Long Trạch sờ đầu cậu bé, “Dù có thế con cũng không được ném lung tung nha. Đã nói với con bao nhiêu lần, không được nghịch bậy, nếu ném bị thương những người khác thì sao?” Thành Thành ngửa đầu lên, “Không đâu ba ba, bây giờ con ném rất chuẩn, ba đã nói phải bảo vệ mẹ, con phải đánh người xấu, không để cho bọn họ ăn hiếp mẹ.” “Chú ấy chỉ nói giỡn thôi.” Long Trạch nói, cố ý nghiêm mặt, “Con xem, con biến nhà của chú Triển thành cái dạng gì rồi?”

Tiết Đồng cũng đi tới, kéo con sang, “Được rồi, Thành Thành, đừng để ý đến chú Trâu nữa, về nhặt lại mạt chược đi, bị con ném khắp nơi rồi, mọi người không đánh được nữa kìa.” Thành Thành nhìn ba mẹ, vẫn không tình nguyện ngừng tay, tháo chạy quanh phòng nhặt mạt chược lại, Tiết Đồng cũng đi nhặt phụ. Trong phòng không còn ồn ào như trước nữa, Triển Thiểu Huy bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, “Trong đám bạn chỉ có anh là tự do nhất, công ty cũng không thèm trông nom, chạy khắp nơi trên thế giới, sao lại không tiếp tục chuyến đi vòng quanh trái đất nữa mà cam lòng trở về đây?” “Không phải sắp tới tết rồi sao? Ba mẹ Tiết Đồng đều ở đây, lúc nào cũng giục chúng tôi về. Chờ đến hết tết chúng tôi lại đi tiếp.” Long Trạch nhìn thấy con mình không còn ầm ĩ nữa, cũng quay đầu bưng tách trà lên uống một ngụm, “Công ty của tôi không lớn như anh, đương nhiên thoải mái hơn một chút, nghe nói hiện giờ anh ngày càng liều mạng kiếm tiền, cũng phải để cho mình nghỉ ngơi một chút chút, tiền cũng không thể tiêu hết mà.”

Triển Thiểu Huy không thích nghe câu này, hình như có người đã từng nói, anh thản nhiên nói: “Trên vai tôi có rất nhiều áp lực, ngồi trên vị trí này không phải muốn làm gì thì có thể làm cái đó. Vẫn khá hâm mộ sự tự do của anh, không quan tâm gì, sống rất thoải mái.” Long Trạch cười vô cùng đắc ý, “Anh hâm mộ tôi cũng phải. Con tôi vừa thông minh vừa đáng yêu, à, đúng rồi, bà xã của tôi cũng sắp ra sách, cô ấy chụp rất nhiều ảnh, đã có nhà xuất bản đồng ý xuất bản cho cô ấy, sau này cô ấy chính là một tác gia lữ hành.” “Xuất bản?” Triển Thiểu Huy không quen nhìn dáng vẻ tự đắc kia, đả kích anh ta, “Tự trả tiền à?”

“Tự trả tiền cũng là xuất bản.” Long Trạch nói. Triển Thiểu Huy hừ một tiếng, lành lạnh nói: “Tôi thấy anh hãy chuẩn bị mua toàn bộ số hàng tồn kho về đi, với trình độ chụp ảnh của vợ anh, có thể bán được vài chục cuốn đã là không tệ rồi.” Long Trạch không thích người khác nói người nhà của anh ta, đang chuẩn bị phản bác, vừa định mở miệng thì lại nở nụ cười, “Tôi thấy không phải anh đang hâm mộ tôi mà anh đang hoàn toàn ganh tị với tôi.”

“Tôi ganh tị?” Triển Thiểu Huy khinh thường nói: “Anh có cái gì đáng để tôi ganh tị.” “Đương nhiên là ganh tị với gia đình mỹ mãn của tôi, anh xem, con tôi đã có thể đánh đấm được, còn anh thì ngay cả bà xã cũng không thấy bóng dáng đâu, cho dù sau này có kết hôn thì nhất định cũng sẽ không ân ái được như chúng tôi, có con cũng nhất định không đáng yêu bằng con tôi.” Long Trạch tựa hồ như để chứng minh lời mình, cầm lấy cái ly không quơ quơ, nhìn về phía bàn ăn gọi một tiếng, “Thành Thành, đi rót cho ba ly nước.” Thành Thành đang ôm một con gà nướng ăn ngon lành, trên tay toàn là dầu mỡ nhưng vẫn bỏ đồ ăn xuống, chạy tới thật nhanh, cầm ly đi rót nước, Long Trạch đắc ý nói: “Ganh tị không?”

“Anh cứ tiếp tục lên mặt đi.” Triển Thiểu Huy nhìn ngược nhìn xuôi cậu bé trai, còn có Tiết Đồng cười sáng lạn, cả nhà ân ân ái ái, ít nhiều gì anh cũng thấy hâm mộ, “Con của anh ba tuổi hay bốn tuổi rồi? Suốt ngày chạy chạy nhảy nhảy, thoạt nhìn hoạt bát hơn rất nhiều so với mấy đứa trẻ khác.” “Đó là đương nhiên, cũng phải nhìn xem ba của nó là ai chứ.” Long Trạch dường như không hề biết khiêm tốn là gì, “Ba tuổi, nó sinh vào đầu tháng 11, chính là vào năm tôi và Tiết Đồng kết hôn.” Triển Thiểu Huy nhàn nhạt “ừ” một tiếng, mắt tối lại rũ xuống, anh nhớ tới năm đó, tháng 11 Long Trạch ôm một đứa con, người phụ nữ của anh lại ra đi. Trời thu mang theo cái lạnh buốt, đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy Cố Hạ, trong trí nhớ hôm ấy mưa liên tục, nhớ đến trong lòng lại dậy sóng. Hình như tháng 11 rất dễ dàng phát sinh nhiều chuyện, chẳng hạn như tháng 11 năm ấy anh bị người ta đuổi giết cực kì chật vật, đó là thời khắc chật vật nhất trong đời anh, thiếu chút nữa cả mạng sống cũng không còn, nhưng mà tối hôm ấy là lần đầu tiên gặp Cố Hạ, đến bây giờ không ngờ đã bảy năm.

Thì ra bắt đầu cùng chấm dứt đều ở tháng 11, mấy năm nay, Triển Thiểu Huy luôn thầm giày vò chính mình, đã nhiều năm như vậy nhưng anh vẫn còn nhớ đến chuyện ấy. Anh cầm ly trà lên uống một ngụm, dùng nó vứt bỏ đi những kí ức lung tung này. Lúc Cố Hạ vừa ra đi, trong lòng anh vô cùng tức giận, Cố Hạ muốn đi thì cứ đi đi, dù sao hai người cũng không còn vui vẻ gì nữa, cứ đi, anh cũng được yên tĩnh, cũng sẽ không buồn phiền nữa, anh sẽ dần dần quên đi Cố Hạ, tìm được một người phù hợp để thay thế cô. Kết quả lại không phải như Triển Thiểu Huy đã nghĩ, anh không thể quên được Cố Hạ, ngược lại càng ngày càng nhớ rõ hơn, bóng dáng cô dường như có mặt khắp nơi, lúc ăn cơm cũng sẽ nghĩ đến những món ăn cô nấu, khi ăn cô rất thích gắp thức ăn cho anh; nhắm mắt lại dường như cũng có thể nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô; lúc đi trên đường cũng không tự giác tìm kiếm người nào đó… Cô ra đi, anh lại cảm thấy thiếu đi một thứ gì đó, lòng khó chịu một cách khó hiểu. Cảm giác khó chịu này không hề giảm bớt theo thời gian, ngược lại càng tăng thêm, làm việc cũng không còn tinh thần, nỗi trống rỗng không ngừng lan rộng, giống như muốn nuốt chửng anh.

Có một thời gian dường như ngày nào anh cũng uống rượu, uống rượu vào cũng không biết có nói gì không. Có một ngày Lão Tam nói: “Đại ca, anh đi tìm cô ấy về đi, dỗ dành một chút, gặp được người mình yêu mến không hề dễ dàng, suốt ngày cứ bận rộn ngập đầu như vậy cũng không phải cách.” Lúc ấy anh khinh thường hừ một tiếng, nhưng mà lại không tự giác nghĩ xem nên bắt đầu tìm từ đâu, đến sinh nhật của anh vào tháng mười hai năm đó, bạn bè đến vô cùng nào nhiệt, anh lại cảm thấy cô đơn, anh thật sự muốn tìm cô trở về, không phải chỉ là vấn đề kết hôn thôi sao? Sau này anh sẽ cố gắng hơn trong sự nghiệp của mình, lại nghĩ cách chống đối lại ý của ba mình, từ từ luông lỏng không nghĩ đến chuyện kết hôn nữa, chắc cũng không đến mức ba sẽ buộc anh phải kết hôn đâu nhỉ! Cố Hạ đã từng nói chỉ cần anh không kết hôn thì cô tình nguyện ở bên cạnh anh. Vốn Cố Hạ cũng có không ít bạn học, địa chỉ nhà của cô cũng có ghi chép trong hồ sơ nhân viên của Khải Hoành, nếu muốn tìm hẳn là không khó, có một ngày anh đi thị sát một công ty, sau khi kết thúc đi ra ngoài thì gặp được hai người, Trần Đào và Từ Lộ Lộ, Trần Đào có vài hợp đồng với công ty của anh, phụ trách giao dịch, quản lí khách hàng, tới đây làm một số việc, Từ Lộ Lộ chờ Trần Đào làm xong việc cùng nhau đi ăn cơm trưa. Trần Đào đến chào hỏi anh, Triển Thiểu Huy cảm thấy rất trùng hợp, mình cũng đang muốn đi tìm bọn họ, anh hỏi thẳng Từ Lộ Lộ: “Hiện giờ Cố Hạ đang ở đâu?”

Từ Lộ Lộ có hơi biến sắc một chút, chắc hẳn cũng không ngờ tới anh lại có thể hỏi chuyện của Cố Hạ, “Lúc đầu hình như đi Đại Liên, về sau nghe nói cậu ấy thay đổi công việc, đến Hàng Châu, có đổi việc nữa hay không thì tôi không biết.” “Không có cả số điện thoại của cô ấy sao?” Từ Lộ Lộ lắc đầu, “Cậu ấy đã đổi số, tôi cũng không có cách liên lạc với cậu ấy. Nhưng mà tháng trước tôi có gặp cậu ấy trên QQ của lớp, khi đó cậu ấy ở Hải Nam, còn gửi qua hai tấm hình.”

“Rốt cuộc cô ấy ở Hàng Châu hay là ở Hải Nam?” “Có lẽ cậu ấy ở Hàng Châu, cũng có thể ở Hải Nam.” Từ Lộ Lộ cắn môi, nói rất nhỏ, “Cô ấy đến Hải Nam hưởng tuần trăng mật.” “Cô nói cái gì?” Giọng nói của Triển Thiểu Huy thay đổi ngay lập tức.

“Cô ấy vừa kết hôn, đi hưởng tuần trăng mật với chồng mình ở Hải Nam rồi.” Từ Lộ Lộ lén nhìn sắc mặt Triển Thiểu Huy, tiếp tục nói, “Hình như bởi vì cậu ấy mang thai cho nên mới vội vàng kết hôn như vậy.” Sau đó Triển Thiểu Huy biến mất khỏi công ty hai ngày, anh một mình lái xe đi khắp nơi không có mục đích, anh cũng đã chuẩn bị đi tìm cô, đã quyết định sẽ chống lại người nhà, đã chuẩn bị từ bỏ suy nghĩ trước giờ của anh, kết quả cô lại kết hôn với một người đàn ông cũng cuồng kết hôn như vậy, còn mang thai con của người khác. Lúc ấy chỉ mới được một năm, dường như mới hôm qua Cố Hạ còn nói cô yêu anh, kết quả bây giờ lại thay đổi, cô đã sa vào lòng người khác. Anh không biết tại sao sự tình lại trở nên như vậy, khi đó cũng là mùa đông giống bây giờ, nhưng mùa đông năm ấy lại đặc biệt lạnh, lạnh thấu vào tận xương, chẳng những anh cảm thấy lạnh mà còn cảm thấy đau lòng, đau đớn xé gan xé phổi. Đêm hôm đó anh ngủ trong xe, nhìn lên những vì sao lạnh lẽo trên bầu trời, thì ra anh đã yêu cô, thì ra cô đã trộm mất trái tim của anh, cho nên anh mới có thể đau đớn như vậy.

Sau khi anh trở về đã ném đi rất nhiều quần áo, trong đó có cả những bộ cô mua cho anh, cũng có những bộ chọn cùng cô, bán đi căn hộ bọn họ đã từng ở, vứt đi cây bút máy cô tặng anh trước kia… Còn có đèn bàn trong phòng làm việc, hình như là chiếc đèn bàn gì đó, mặt anh không chút biểu cảm cầm lấy, ném vào trong thùng rác, nhìn nhân viên vệ sinh cầm một cái túi to gói nó lại, biến mất không nhìn thấy nữa..