Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trộm trái tim, đoạt ái tình - Chương 9

Chương 9 – Trêu đùa

“Không phải, không phải!” Cố Hạ vội vàng giải thích, vội vàng đi tới cửa, “Triển thiếu, công việc của mình tôi cũng rất cố gắng, hôm nay chỉ là giúp một người bạn thôi.” Cố Hạ nói xong thì nhìn sang bên cạnh anh, nhớ rõ chiều nay anh rời khỏi công ty cùng với tổng giám đốc Trâu, không phải là tổng giám đốc Trâu cũng đến đây ăn cơm chứ? “Giúp đỡ đàn ông sao?” Triển Thiểu Huy dùng giọng nói mỉa mai phun ra vài chữ, ánh mắt đảo một vòng quanh Cố Hạ, “Nhưng mà đây cũng là chuyện riêng của cô.”

Anh nói xong thì cất bước đi về phía trước, Cố Hạ luống cuống, đuổi theo nói: “Thái độ làm việc của tôi thật sự rất chân thành, anh không được nói lung tung với tổng giám đốc Trâu đấy!” Triển Thiểu Huy ngừng bước, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười thản nhiên, chỉ về phía căn phòng cách vách, “Cậu ta ở cách vách, cô sợ tôi nói với cậu ta cái gì?” Trên mặt Cố Hạ treo một nụ cười nịnh nọt, “Triển thiếu, ngài là người làm ăn lớn, tiền cũng kiếm được rất nhiều nhỉ, tôi chỉ kiếm kế sinh nhai ở Khải Hoành, những người dân nhỏ bé như tôi đây ngài không cần phải nhớ tới làm gì. Ngài là ông chủ lớn, phong thái cũng lớn, công việc làm ăn từ nay về sau nhất định sẽ ngày càng tốt, lao ra khỏi châu Á, hướng về khắp nơi trên thế giới.”

Triển Thiểu Huy nhìn Cố Hạ, bờ môi càng giãn ra, “Làm việc cho tốt vào, trong lúc làm việc không được nghĩ đến chuyện yêu đương!” Anh không để ý đến Cố Hạ, bước thẳng đi. Cố Hạ đứng nguyên tại chỗ nhớ lại lời nói của anh, anh ta nói mình làm việc cho thật tốt, vậy có trách cứ mình trước mặt ông chủ của mình không đây, cô trở về phòng ngồi xuống, để cửa mở hé, chỉ lát sau cả Quý Phi Dương và Triệu Cổ đều trở vào, Cố Hạ cũng không nhắc đến chuyện này với bọn họ, nghĩ tới ông chủ đang ở cách vách, trong lòng cô cô chút sợ hãi, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Quý Phi Dương phải vội trở về có việc khác, tư liệu cũng đều đã làm xong, anh gọi người bán tới tính tiền. Anh ôm tư liệu của mình, hỏi: “Cố Hạ, em đang ở đâu?” “Em thuê phòng ở phía nam, cách sân vận động không xa.” Cố Hạ trả lời. “Em và anh khác hướng nhau, đêm nay anh còn có việc bận.” Quý Phi Dương có chút áy náy, chuyển hướng về phía Triệu Cổ, “Cậu vừa khéo tiện đường, đưa cố ấy về được không?”

“Được, đưa cô gái xinh đẹp như thế về nhà cầu còn không được.” Triệu Cổ cười đùaa trả lời. Cố Hạ cười cười, sau này vẫn còn cơ hội. Mọi người ra khỏi nhà hàng, vào trong thang máy, Quý Phi Dương để xe dưới bãi đỗ xe ở tầng hầm, anh xuống tầng hầm, mà Triệu Cổ lại đỗ xe ở cửa ra vào của khách sạn khác, anh và Cố Hạ trực tiếp xuống lầu một, đi vài bước là ra đến đường. Trong thang máy không có ai khác, Quý Phi Dương ôm tư liệu dựa vào vách thang máy, nói với Cố Hạ: “Hôm nay cảm ơn em, mời em tới ăn cơm mà kết quả lại thành giúp anh làm việc. Chuyện công việc không cần nghĩ nhiều, người kia sẽ không cố ý làm khó em đâu, cứ làm tốt công việc của mình là được rồi.”

“Em phải cảm ơn anh mới phải, bằng không thì nói không chừng em vẫn còn đang rất buồn bực.” Có Hạ mang theo nụ cười nhàn nhạt trên mặt, có thể đến gần Qúy Phi Dương như vậy, tâm trạng đang rất tốt. Thang máy rất nhanh đến lầu một, Cố Hạ nói lời từ biệt với Quý Phi Dương, cô cùng Triệu Cổ ra ngoài cửa lớn, đám người bên ngoài nhộn nhịp, chợ đêm đúng là rất náo nhiệt, đèn neon đủ mọi màu sắc chiếu sáng thành phố giống như thiên cung. Hai người đi về phía xe của Triệu Cổ, Triệu Cổ nói: “Cố Hạ, số điện thoại di động của em là bao nhiêu?” Hai người ăn hai bữa cơm, cũng xem như là bạn, Cố Hạ nói số điện thoại của mình, nói: “Anh gọi sang máy em đi, em lưu lại số của anh.”

Cô vừa nói vừa mở khóa túi xách ra, tìm kiến điện thoại trong ngăn túi, Triệu Cổ đứng bên cạnh đã gọi sang nhưng Cố Hạ không nghe thấy tiếng chuông điện thoại đi động vang lên, cũng không tìm thấy trong túi xách, lập tức nhớ tới lúc nãy cô lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, trong nhà hàng hơi ồn, tiếng chuông điện thoại đi động của cô không đủ lớn, đặt trong túi khi có người gọi tới sẽ không nghe, Cố Hạ thuận tay đặt di động lên chiếc ghế bên cạnh, lúc đi ra cũng không để ý đến. Cố Hạ nhíu mày, “Hình như em để quên di động trong nhà hàng rồi.” “Đi lên tìm thử xem, phẩm chất của người bán trong nhà hàng này cũng không tệ, có lần anh đánh rơi mấy vạn đồng bọn họ đã trả lại cho anh.” Triệu Cổ nghiêng người nói: “Đi thôi, anh cùng em lên tìm.” “Không cần” Cố Hạ khoát tay, “Em lên đó tìm một mình là được rồi, nếu không thì anh lên xe trước đi.”

“Vậy cũng được, anh đưa xe tới cửa chờ em.” Cố Hạ vội vàng trở lại, chiếc điện thoại này dùng chưa được nửa năm, mất thì rất đau lòng. Thang máy vừa lên lầu, cô trực tiếp đi đến quầy tiếp tân, “Xin hỏi, vừa rồi có nhặt được một chiếc điện thoại không?” Người bàn hàng hỏi cô về hình dáng của chiếc điện thoại, kể cả số điện thoại, sau khi xác nhận thì lấy ra từ trong ngăn kéo, lễ phép đưa tới: “Hẳn là cái này rồi?”

Cố Hạ nhận lấy, liên tục nói cảm ơn rồi lại ra khỏi nhà hàng, quẹo sang chính là cửa thang máy, Cố Hạ vừa xoay người đi, nhìn thấy mấy người đứng phía đó thì dừng bước, suy nghĩ xem có nên trở lại nhà hàng không. Nhưng mà như vậy cũng không ổn, bởi vì mấy người kia cũng đã trông thấy cô, Cố Hạ đành phải kiên trì vuốt cằm nói: “Chào tổng giám đốc Trâu, chào Triển thiếu.” Còn có một người mà cô không biết tên, chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Trâu Nhuận Thành bất ngờ nói: “Ơ, cô biết đại ca của tôi à?” Cô Hạ không biết quan hệ của bọn họ, không lên tiếng. Triển Thiểu Huy ở bên cạnh nhàn nhạt giải thích: “Lần trước đến chỗ cậu cùng bị kẹt trong thang máy với cô ấy.” Nghe thấy đại ca anh nói chuyện lần trước bị nhốt trong thang máy, Trâu Nhuận Thành sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng, dù sao anh cũng chạy về nhà ngủ trước rồi, thật sự là không phải. Trâu Nhuận Thành vội vàng nói sang chuyện khác, nói với Cố Hạ: “Cố Hạ, cô phải cảm ơn đại ca đi, nếu lúc tuyển người đại ca nói cô không tệ thì cô cũng chưa chắc có thể vào được Khải Hoành đâu.”

Cố Hạ tất nhiên không biết nguyên nhân, vẻ mặt mờ mịt. Trâu Nhuận Thành nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của cô thì giải thích: “Cô là do đại ca tuyển chọn từ các sơ yếu lí lịch, Khải Hoành vốn chính là công ty của đại ca nên tôi nhận cô vào.” Cố Hạ nghe vậy thì nhìn Triển Thiểu Huy, ánh mắt hiện lên một vẻ kinh ngạc, thì ra Triển Thiểu Huy là ông chủ của cô, chẳng trách mỗi lần mở miệng ra đều nói đến chuyện “đi làm” và “nhân viên”… Sau khi biết rõ, Cố Hạ hối hận muốn chết, vậy mà lúc chiều cô còn nói với anh, “Dù sao anh cũng không phải là ông chủ của tôi, tôi cũng khôn nhận lương của anh.”, hiện tại nhớ lại thật sự là đáng buồn cười biết bao!

Kinh ngạc, tỉnh ngộ, hối hận, các loại biểu tình thay nhau trình diễn trên mặt Cố Hạ, cuối cùng Cố Hạ nhìn sang Triển Thiểu Huy với ánh mắt cầu xin, “Triển thiếu, ngài…” Cô nói “ngài…” nửa ngày mà vẫn nói không nên lời vế sau, chỉ cảm thấy mình không đủ thành ý, trên mặt tỏ ra vô củng thảm thương. Triển Thiểu Huy nhìn sắc mặt biến ảo của Cố Hạ, khóe miệng bất giác nhếch lên, cảm thấy trêu chọc cô cũng rất thú vị, thoải mái nói: “Hình như cô không muốn làm nhân viên của tôi lắm.”

Cố Hạ lập tức tỏ rõ quan điểm, hạ lời thề sắt son: “Không có, không có, tôi nguyện ý cúc cung tận tụy vì Triển thiếu.” Sau đó có chết cũng không từ. Triển Thiểu Huy miễn cưỡng liếc nhìn cô một cái, “Hình như tôi nhớ người nào đó muốn là cái gì mà vệ tinh hút bụi, đổi mới đầu đạn hạt nhân!”

Cố Hạ than thầm trong lòng, người này quả nhiên đã ghi thù, tuyệt đối đã ghi thù, lời nói tùy tiện nói ra anh ta cũng nhớ rõ như vậy, Cố Hạ còn chưa kịp giải thích thì Trâu Nhuận Thành đã quát: “Cố Hạ, thì ra cô chướng mắt với Khải Hoành nha!” “Đó là lời nói đùa thôi mà.” Hai hàng chân mày của Cố Hạ híp lại, mặt căng thẳng đến đỉ bừng, “Tổng giám đốc Trâu, tôi tuyệt đối không hai lòng với công ty. Trâu Nhuận Thành thấy mặt cô đỏ bừng, ngược lại càng hăng say, “Đã tuyệt đối không hai lòng thì ngược lại Khải Hoành sẽ bồi dưỡng cô thật tốt. Ngày mai cô phải đến bộ hậu cần, trước hết hãy làm trong phòng bảo vệ của công ty, muốn lên tầng cao thì phải làm từ tầng thấp nhất lên.”

Môi Cố Hạ khẽ nhếch lên, dùng ánh mắt khó tin nhìn Trâu Nhuận Thành, nhìn dáng vẻ không giống như đang nói đùa của anh mà lòng thoáng cái căng thẳng, mặt trắng như tờ giấy. Trịnh Giang Hà đứng bên cạnh nhìn thấy cô bé kia sắp khóc thì muốn an ủi vài câu, chẳng qua là nghĩ đến nếu đây là chủ đề đại ca nhắc tới nên đành ngậm miệng. Cố Hạ bị đả kích nên sững sờ đứng nguyên tại chỗ, chậm rãi liếc mắt sang Triển Thiểu Huy, Triển Thiểu Huy hơi nghiêng đầu, không nặng không nhẹ nói: “Tiểu Ngũ, đừng nói đùa lung tung.” Nghe vậy Cố Hạ nới lỏng thần kinh, nhưng mà trong lòng vẫn thấy không dễ chịu, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.

Không khí có chút ngượng ngùng, Trịnh Giang Hà đứng một bên kinh ngạc quát: “Tiểu Ngũ, cậu nhấn nút thang máy thế nào mà không thấy nó sáng lên, hại chúng ta đứng yên ở đây!” Trịnh Giang Hà liền tranh thủ nhấn nút thang máy sáng lên, quay đầu nói với Cố Hạ: “Cô xem, đều là vì có cô ở đây khến cho mấy người bọn tôi không yên lòng, phụ nữ hay làm hỏng việc quả nhiên là không sai.” Khóe miệng Cố Hạ khẽ nhếch lên, không nói chuyện với bọn họ, thang máy rất nhanh đã đến, sau khi cửa mở ra, vài người đàn ông đã cất bước, duy chỉ có Cố Hạ vẫn còn đứng ở xa không hề nhúc nhích, Triển Thiểu Huy biết rõ mình đã đùa không đúng với nhân viên, thuận tay kéo cô một cái: “Thang máy đến rồi.”

Cố Hạ bị kéo vào trong thang máy, Trâu Nhuận Thành cười nói: “Chỉ nói đùa với cô thôi mà, nếu là người bình thường thì một lời tôi cũng lười nói với họ.” Chuyện công việc quan trọng như vậy cũng mang ra nói đùa, người này thật đúng là không hề biết nỗi khổ của dân chúng, Cố Hạ mím môi, trong lòng nén cơn giận với Trâu Nhuận Thành, điện thoại trong túi vang lên, Cố Hạ vội lấy ra xem, là một dãy số lạ, cô “Alo” một tiếng. “Alo, Cố Hạ phải không?” Đầu bên kia hỏi.

“…” “Anh là Triệu Cổ, xem ra thì em tìm được điện thoại rồi, Cố Hạ, thật sự rất xin lỗi, vừa rồi có một người bạn gọi điện tới, anh có chút việc…” Giọng nói của Triệu Cổ ngày càng thấp, anh cảm thấy hết sức có lỗi, thật sự rất ngại, chỉ là không thể từ chối bên kia được. Cố Hạ hiểu rõ ý của anh: “À, vậy anh đi làm việc trước đi, em tự đón xe về được rồi. Vả lại, hiện giờ cũng còn sớm, em còn muốn dạo phố.”

Triệu Cổ nói xin lỗi vài câu, Cố Hạ tỏ ra thật sự không sao, hai người khách sáo nói vài câu rồi cúp điện thoại. Trâu Nhuận Thành lại trêu ghẹo, “Thế nào? Đi hẹn hò với bạn trai, không có ai đưa cô về sao? Bằng không để tôi đưa cô về vậy?” Cố Hạ buông điện thoại xuống, hình tượng của tổng giám đốc trong suy nghĩ của cô giờ đã rớt xuống ngàn trượng, “Tổng giám đốc Trâu, tôi nào dám phiền ngài, nếu để cho người trong công ty nhìn thấy tôi ngồi trên xe của ngài thì tôi sẽ nhanh chóng bị tất cả mọi người trong công ty cô lập.”

“Cô không nói ra ngoài thì chẳng phải sẽ không có ai biết sao.” Trâu Nhuận Thành nói. Cố Hạ đứng thẳng người, cô thật sự không có tâm trạng dây dưa với người này, cứng ngắc nói: “Không cần, cảm ơn.” Thang máy đến lầu một, Cố Hạ theo chân bọ họ nói một tiếng “Tạm biệt” rồi chuồn khỏi thang máy ngay lập tức, đi thật nhanh về phía cứa, bước chân vừa dài vừa vội.

Không thể nghe thấy Trâu Nhuận Thành ở phía sau nói: “Cô ấy xem chúng ta như ôn dịch nha, chuồn nhanh như vậy! Tốt xấu gì thì em cũng là một công tử hào hoa mà!” Trịnh Giang Hà trừng mắt liếc anh, “Còn không phải tại cậu nói lung tung, cô bé kia không chịu được những lời trêu chọc của cậu.”.