Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trọn đời trọn kiếp - Chương 2

Chương 1: Trình thị Trình Mục Dương (1).

Đài Châu (thuộc tỉnh Chiết Giang), Trung Quốc. Sau khi thôi học từ Bỉ trở về, đã bốn năm rồi cô chưa rời khỏi Vân Nam. Nếu không phải theo ông Thẩm, người chăm sóc cô từ nhỏ, trở về quê tế tổ, cô cũng không đến Đài Châu cùng ông về thăm quê cũ.

Lần này bởi vì ông Thẩm đi Đài Châu tế tổ, có khoảng 170 người của Thẩm gia từ Mỹ, Châu Âu, Indonesia, Mexico và trong các tỉnh, thành phố đi theo, nhưng chỉ có ông Thẩm cùng hai người con trai được ở tại nhà tổ. Nam Bắc cũng ở nơi này từ tuần trước, mỗi ngày ngoại trừ đi chào hỏi trưởng bối tiểu bối thì cô đi thăm cửa hàng ngọc ở gần đó. Cửa hàng ngọc này là thuộc sở hữu tư nhân, được chính phủ địa phương dùng để triển lãm, chiêu đãi khách quý, không một ai được rảnh rỗi. Vào một buổi trưa, thời tiết có chút khó chịu.

Ông Thẩm nhận lời phỏng vấn của một đài truyền hình Đài Loan, cô không có việc gì để làm nên ra từ cửa sau của nhà tổ, dọc theo con đường nhỏ đi đến cửa hàng ngọc. Đẩy cửa vào, Nam Bắc ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm hoà vào gió lạnh của máy điều hoà phả vào mặt. Đằng sau tấm bình phong bằng ngọc lưu ly đối diện với cửa lớn vang lên một bài hát truyền thống Đài Loan. Cách bài trí ở đây theo phong cách cổ xưa. Thời tiết bên ngoài thật là nóng.

Cô đang hưởng thụ hơi mát từ máy điều hoà, thích ý nheo mắt lại, thở dài một hơi. Vừa định gọi một ly trà lạnh thì cô liền sững sờ tại chỗ. Trong cửa hàng có hai ba vị khách, có một người nhìn rất nổi bật.

Là Trình Mục. Cô còn nhớ rõ hình dáng của anh trước khi hai người tạm biệt nhau. Khi đó anh là một chàng trai trẻ, cao gầy, mái tóc ngắn màu đen, đôi mắt màu nâu rất đẹp, giống như mèo Ba Tư. Nhưng người hiện tại đang đứng trước mặt cô không còn là một chàng trai mà đã trở thành một người đàn ông thực thụ. Nam Bắc thấy cô gái trong cửa hàng đang nhìn mình thì ra hiệu giữ im lặng, cô lặng lẽ nhìn kỹ anh từ phía sau.

Trình Mục mặc áo sơ mi màu đen, ngoại trừ đồng hồ đeo tay ra thì không mang bất cứ trang sức gì khác. Anh ngồi đó, một tay đặt lên cạnh bàn, nhìn cô gái đang chọn vòng đeo tay. Hai người thỉnh thoảng nói chuyện với nhau, họ đều dùng tiếng Quảng Đông, loại ngôn ngữ địa phương này thông qua giọng nói của cô gái quả thật rất dễ nghe. Đây là cửa hàng ngọc tư nhân, ngày đầu tiên đến đây, ông Thẩm có nói cho cô biết, những người đến nơi này đều có quan hệ với Thẩm gia. Chẳng lẽ, anh cùng Thẩm gia có quan hệ? Nam Bắc có phần không tin.

“Chiếc này được không?” Cô gái giơ cánh tay lên nhìn anh. “Cũng không tệ lắm.” Anh rất kiệm lời. Trình Mục và cô chỉ là quen biết sơ giao thông qua sự giới thiệu của một người bạn học khoa vật lý. Bản thân anh cũng chỉ học có nửa học kỳ đã buộc phải rời đi, còn chưa có cơ hội quan hệ yêu đương với cô gái nào cả. Vì vậy, khi gặp lại tại Đài Châu này, trong cửa hàng ngọc của Thẩm gia, cô không biết phải đối mặt anh như thế nào?

Cô không ra cửa lớn nhưng đi vào trong cửa hàng, thảm trên nền nhà rất dày đi lại trên đó cảm thấy rất mềm mại. Cô đến gần hai người khiến cho họ đều quay đầu nhìn. Nam Bắc cười nói: “Phỉ thuý ở đây là tốt nhất, hẳn là chưa đem ra hết.” “Thật sao?” Ánh mắt cô gái hiện rõ vẻ vui mừng.

“Vậy thì lấy tất cả ra đây.” Trình Mục nhìn gương mặt cô, cẩn thận quan sát người bạn cũ đã lâu không gặp. “Chờ một lát.” Cô quay sang nói nhỏ với nhân viên cửa hàng vài câu, rất nhanh sau đó có người đem lại những chiếc vòng tay mà cô nói là loại tốt nhất.

Cô gái kia hẳn là người am hiểu về ngọc, trong ánh mắt vui sướng, cô cúi đầu nhìn những thứ vừa được mang ra. Nam Bắc đứng bên trái cô gái đó, cô lặng lẽ lướt tầm mắt mình qua anh, dùng khẩu hình miệng hỏi anh: bạn gái? Trình Mục chống khuỷ tay trên cái bàn gỗ lim. Anh nhìn cô, trong mắt có ý cười nhưng lại không biểu hiện ra trên khuôn mặt: “Những thứ này cũng không tệ, còn cái gì khác đáng giá đặc biệt hơn không?”

Đối với câu hỏi của cô anh hoàn toàn không để ý. “Có.” Cô khẽ nhếch môi, nói với nhân viên cửa hàng lấy chìa khóa để mở tủ trưng bày bằng thủy tinh ở phía trước. Tủ to như thế, nhưng chỉ có hai chiếc vòng ngọc , như vậy cũng đủ thấy được giá trị của chúng.

Cô không do dự lấy cả hai chiếc vòng ra, chọn chiếc nhỏ hơn, rồi đưa cho cô gái kia ướm thử. Nam Bắc nắm nhẹ tay cô gái kia, xuyên vòng ngọc qua bốn ngón tay rồi ép chặt đến chỗ ngón tay cái, kích cỡ thật vừa vặn: “Chiếc vòng này rất đáng giá, cũng thật thích hợp với tiểu thư đây.” “Tại sao không trực tiếp đeo vào?” Trình Mục nhìn chiếc vòng trong tay cô với vẻ hứng thú. “Chiếc vòng này nhỏ, nếu đeo vào sẽ rất khó lấy ra. Hơn nữa, vòng ngọc đã mang vào nghĩa là đã lựa chọn chủ nhân của nó, bắt buộc tháo ra là điều không tốt.” Nam Bắc nói như không có gì, “Đây là bảo bối của cửa hàng, có lẽ anh cùng tiểu thư đây suy nghĩ thật kĩ rồi hãy đeo vào.”

Hai cô gái bán hàng sau lưng cô cố nén tiếng cười. Lời nói này tuy dọa người khác, nhưng hoàn toàn không chuyên nghiệp, cứ như là lời của kẻ bịp bợm. Nếu không phải trước đây ông Thẩm có dặn dò rằng cô gái này có thể tuỳ ý làm bất cứ điều gì, các cô thật không dám để Nam Bắc trực tiếp lấy đôi vòng tay này ra. Nhưng thật ra lời cô nói cũng đúng. Tuy trong cửa hàng có trang bị đủ thứ để giúp tháo vòng ngọc ra, nhưng chiếc vòng này nhỏ như vậy, đeo vào rồi khi lấy ra sẽ rất đau đớn.

Nam Bắc vốn chỉ muốn hù dọa anh. Không ngờ Trình Mục thật sự lấy đôi vòng tay này, đưa cho cô gái kia đeo vào. Nam Bắc thấy đôi vòng ngọc tốt như vậy đã được bán đi thì khẽ thở ra. Cô bảo nhân viên cửa hàng tính tiền, chỉ thấy cô nhân viên cười cười, không quay về quầy mà khom người tiễn hai người kia ra khỏi bình phong.

“Là khách quen sao?” “Không phải, người của chính phủ dẫn anh ta tới đã nói, bất luận anh ta chọn cái gì thì xem như là quà tặng cho con cháu trong nhà.” Nhân viên cửa hàng buồn rầu, thật vất vả các cô mới giúp ông chủ tiết kiệm một khoảng tiền, cất giấu đôi vòng tay phỉ thúy tốt nhất đó, không ngờ lại bị Nam Bắc mang ra. Hôm sau tất cả mọi người đều biết, chuyện này trở thành chuyện cười về Nam Bắc, đưa ra vòng ngọc trị giá đến bảy trăm ngàn. Nhưng cửa hàng ngọc này là cho chính phủ địa phương dùng để trưng bày triển lãm, xem như Thẩm gia góp chút thành tựu cho quê hương nên cũng không có gì để so đo.

“Không sao, vòng ngọc kia là do lão thái giám Lý Liên Anh ăn trộm được rồi lưu lạc ra khỏi hoàng cung, bị bán ra nước ngoài. Đưa cho anh ta ít nhất nó vẫn ở Trung Quốc một thời gian dài, coi như vật quý của quốc gia được bảo hộ.” Thẩm Gia Minh, người lớn lên cùng cô, nói chuyện có chút chua chát, “Cùng lắm thì mang món nợ này ghi vào sổ của anh. Nhưng Bắc Bắc, sao em có thể hào phóng với Trình Mục Dương như vậy?” Cô ngẩn người, chớp mắt một cái: “Anh nói là Trình Mục Dương?” “Đúng vậy, cháu thứ tư của ông chủ Trình, Trình Mục Dương.” Thẩm Gia Minh đứng lên, cẩn thận nhìn con vẹt trong cái lồng sắt, “Trình gia đến bây giờ chỉ chọn người tài chứ không chọn người thân. Từ khi ông Trình bảy mươi tuổi thì Trình Mục Dương xuất hiện ngày càng nhiều, có khả năng sẽ trở thành ông chủ Trình thị trong tương lai.”

Cô lên tiếng: “Lúc quen biết nhau, em không biết anh ta là người của Trình gia.” Thẩm Gia Minh không cẩn thận suýt nữa bị con vẹt mổ vào ngón tay. Con vẹt điên cuồng va chạm vào cái lồng, anh ta như không có cảm giác gì mà nhìn cô: “Thật trùng hợp.” “Đúng vậy… Thật trùng hợp.”

Trình Mục Dương, thì ra anh chính là Trình Mục Dương. Nhiệt độ từ tách hồng trà trong tay dần lan toả ra. Lúc này Chiết Giang vừa vào mùa mưa dầm, thời tiết nhiều mưa cũng như Vân Nam, khí hậu quen thuộc khiến cô không có cảm giác xa nhà.

Bây giờ nghĩ lại thấy bản thân mình hay ở những nơi có nhiều mưa. Vài năm trước ở Bỉ, cũng là đất nước nhiều mưa, nhưng khí hậu lại rất thoải mái. Nhiệt độ cao nhất vào mùa hè chỉ là 28 độ, mùa đông nhiệt độ thấp nhất vào ban đêm cũng chỉ 0 độ. Tuy có nhiều trận tuyết rơi, nhưng phần lớn chỉ là mưa khi rơi xuống đất thì trở thành tuyết. Trận tuyết lớn khiến đường tắc nghẽn thành hàng dài hơn 900 km kia cũng là chuyện mười năm khó gặp.

Khi đó cô được đưa vào bệnh viện, vị bác sĩ người Bỉ dùng tiếng Pháp không ngừng hỏi cô ai đã lấy viên đạn ra? Trình Mục cuối cùng cũng thừa nhận là anh, cô kinh ngạc vì anh chàng này lại to gan đến vậy. Chỉ vì trong tay anh không có dụng cụ y tế nào nên miệng vết thương trông rất khó coi. Mặc dù được chữa trị nhưng trên sườn tay phải của cô vẫn để lại một vết sẹo. Những bạn học đi cùng cũng bị dọa không ít, nhưng người trúng đạn và còn để lại vết sẹo là cô lại rất bình tĩnh. Trước đây khi cô ở Vân Nam cũng đã từng thấy qua đấu súng thật sự, cho nên trừ cảm giác đau đớn thì không có cảm xúc gì khác. Khi đến sở cảnh sát cho khẩu cung rồi đi đến bệnh viện, Trình Mục cũng không có bất cứ biểu hiện gì khiến cô phải sửng sốt.

Khi đó cô tưởng rằng bởi vì anh học vật lý cho nên cấu tạo đầu óc hơi khác thường. Nhưng đến giờ phút này, cô cuối cùng cũng có đáp án. Trình gia là gia tộc buôn bán vũ khí, anh sợ mới là lạ. Khó trách, từ đầu đến cuối anh chỉ hỏi cô: “Cô có sao không?”

Thật sự là… Quá đáng. Khi đó vì thời tiết ẩm ướt, nên miệng vết thương cũng rất khó lành lại. Sau khi trở về trường học, rất nhiều bạn học phát hiện bên cạnh cô còn có một anh chàng lai xinh đẹp kiêm chức bảo mẫu. Lúc ấy Nam Bắc ở cùng phòng với một cô gái người Nga, nghĩ rằng việc anh ra vào phòng cô sẽ bất tiện, không ngờ cô bạn cùng phòng lại giúp anh hoàn thành nhiệm vụ chăm sóc cô.

Một buổi tối nào đó, khi cô đang vùi đầu vào bài vở, cô bạn cùng phòng liền hỏi, được một anh chàng thầm mến lâu như vậy thì có cảm giác gì? Cô mờ mịt không hiểu, cô gái Nga xinh đẹp mặc quần đùi lắc lư trước mắt cô nói, ngay từ khi cô vào học Trình Mục đã bắt đầu chú ý tới cô. Chuyện này quả thật Nam Bắc không hề biết trước. Khi nghe cô bạn nói vậy, cô cũng có chút cảm giác. Nhưng vì gia thế của cô đặc biệt khiến cô không dám mơ tưởng chuyện xa vời. Hơn nữa, dường như cô đối với anh còn thiếu một chút cảm giác.

Huống hồ, ở khoa vật lý, tài giỏi như Trình Mục đáng lẽ nên học đến cuối cùng rồi thuận lợi vào phòng thí nghiệm mới đúng. Căn bản họ chẳng liên quan gì đến nhau. Chỉ có một lần, chỉ một lần đó, cô thử hỏi anh.

“Anh có ý kiến gì đối với việc buôn bán vũ khí không? Anh muốn sống cuộc sống như vậy không?” Cô tựa đầu vào ghế, trên tay cầm cuốn sách, ánh mắt lặng lẽ ngắm nhìn anh. Cô rất thích những cuộc nói chuyện bằng tiếng Trung với anh. Giọng nói của anh thật sự rất chuẩn, đối với những người nói bằng giọng mũi thật không phân biệt được.

Trình Mục liếc cô một cái, dùng bút gõ nhẹ trên mặt bàn, lát sau nở nụ cười như một con cáo xảo quyệt: “Nghe như có vẻ cô muốn sống như vậy?” “Sao lại có thể chứ.” Cô rung đùi đắc ý, cười nhạt. Buổi chiều ngày hôm đó, bên ngoài mưa dầm rả rích như thường thấy ở Bỉ. Anh ngồi rất gần cô, quần áo trên người anh đã khô ráo, của cô cũng thế, toả ra hương vị ấm áp.

Không thể không nói, sau này cô không thể tìm được một bảo mẫu tri kỉ như anh..