Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trọn đời trọn kiếp - Chương 20

Chương 19: Ván bài cuối cùng (1).

Cô không trả lời anh. Trình Mục Dương rũ mắt nhìn mọi vẻ mặt của cô, một lần lại một lần xâm nhập, như là dùng toàn lực. Mồ hôi từ người anh chảy xuống dừng trên lưng cô. Nam Bắc không chịu nổi, rốt cuộc mở miệng gọi tên Trình Mục Dương, lại bị anh nắm lấy cằm cô, đầu lưỡi xâm nhập vào bên trong miệng, khiến cho hai người hôn nhau thắm thiết. Trình Mục Dương rời khỏi môi cô, giọng nói khàn đục: “Không sao chứ?”

Nam Bắc bị anh tra tấn đến không còn khí lực, chỉ nghiêng đầu, dịu dàng dùng mặt mình cọ vào bên mặt anh. Từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, dường như khi không có ván bài cùng vụ giết người kia, hai người làm từ ban ngày đến lúc hoàng hôn, rồi lại lần nữa vào đêm khuya. Một ngày ngắn ngủi, cô trằn trọc hầu hạ dưới thân thể anh, chưa hề ngừng nghỉ. Nam Bắc không biết vì sao Trình Mục Dương lại cố chấp với cô như vậy.

Sự cố chấp khiến người ta không thể thoát khỏi. Sau nửa đêm, Trình Mục Dương mặc quần dài vào, để thân trần đi đến kéo rèm cửa sổ xuống, trong phòng không còn ánh sáng. Nam Bắc nằm ở trên giường, cảm giác được giường hơi rung động một chút, sau đó anh đã lao vào lòng cô: “Khó chịu sao?” Tay anh dọc theo đùi cô, trượt vào bên trong, nhẹ nhàng vuốt ve cô. “Khó chịu.” Giống như bị hỏa thiêu, đau, sự đau đớn không hề giảm bớt.

Nam Bắc xoay người lại nhìn ánh mắt anh: “Trình Mục Dương, em thiếu nợ anh cái gì hay sao?” Trong bóng đêm, phân biệt không rõ màu mắt của nhau, chỉ là nhìn sơ qua mắt anh có vẻ nhàn nhạt hơn cô. “Là anh nợ em. Chưa từng có người nào dùng dao đặt ở cổ anh, hơn nữa là vì một người đàn ông khác,” Trình Mục Dương cười cười, trầm mặc một lát mới tiếp tục nói, “Lúc còn nhỏ, anh thường nghe các bậc trưởng bối nói, con người sa đọa chỉ vì dục vọng trong lòng quá mãnh liệt. Bọn họ rất thích dùng một câu,” thanh âm anh tạm dừng, “Tâm niệm thành ma.”

“Tâm niệm thành ma,” cô thì thào, “Câu này rất có ý nghĩa.” Trình Mục Dương luôn nói ra lời khiến cho mọi người cảm thấy anh kỳ lạ, nhưng con người anh không phải như thế. Người đàn ông này, tay cầm dao mổ vẫn có thể nói chuyện nhà Phật. “Có ý nghĩa sao?” Anh cười, “Có nghe chuyện xưa của Phật tổ chưa? Khi Thích Ca Mâu Ni làm người, từng ngồi dưới cây bồ đề,ngồi xếp bằng hướng về phía đông, tuyên thệ với người đời nếu không ngộ đạo, vĩnh viễn sẽ không đứng dậy.” Trình Mục Dương kéo qua một tấm chăn tơ tằm mỏng, che lại nửa thân người của cô, “Đến ngày thứ bốn mươi tám, xung quanh ông ta xuất hiện vòng ánh sáng, ác quỷ sợ ông ta thật sự thành Phật, nên để ba người phụ nữ đến mê hoặc ông ta. Ba người này đại diện cho nhạc dục, tham dục và ái dục. Sau đó đều bị Thích Ca Mâu Ni nhìn thấu, hóa ra chân thân.”

“Chân thân là cái gì?” “Một bộ xương khô, tất cả dục niệm chỉ là một bộ xương khô không có máu thịt.” Nam Bắc dùng chân cuốn lấy chân Trình Mục Dương, nhắm mắt lắng nghe anh nói. Giọng anh trong bóng đêm như là bờ biển trong đêm khuya, hạt cát nhỏ nhắn mềm mại, lạnh lẽo, khiến cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng, dễ chịu.

“Anh vốn có thể làm người tốt, đáng tiếc, người mê hoặc anh lại là em.” Trình Mục Dương nửa thật nửa đùa, dùng môi chạm vào hai má cô. So sánh như vậy, thật sự là **. “Theo lời anh nói như vậy. Nếu anh nhìn thấu em, em sẽ hóa thành bộ xương khô sao?” Nam Bắc nhếch khóe miệng, dùng chóp mũi cọ vào xương quai xanh của anh, “Ông ngoại anh có phải đặc biệt không muốn anh dính líu với thế giới hắc đạo hay không? Thường xuyên giáo huấn anh về lòng từ bi, đặc biệt siêu thoát gì đó.”

“Gần như là vậy,” anh không phủ nhận, “Nhưng lại không như mong muốn. Ngủ đi, anh ngủ với em.” Cô ừ, giống như thật sự đang ngủ. Qua thật lâu, bỗng nhiên lại khẽ nói: “Vừa rồi đã quên nói, em tin anh.”

Khi tỉnh lại, mặt trời đã lên cao. Quần áo của Nam Bắc đã bị Trình Mục Dương làm cho nhăn nhúm không thể mặc lại, chỉ có thể để anh đến phòng cô lấy quần áo mới đến thay đổi. Trình Mục Dương chọn một chiếc váy hoa dài màu đỏ sậm, tay áo ngắn màu trắng, nhìn rất giản dị. Cô khoả thân ngồi trên giường, phát hiện anh lại đang thản nhiên nhìn mình. Ánh mặt trời xuyên qua một nửa rèm cửa sổ, chiếu vào trong phòng.

Nam Bắc bỗng nhiên cười cười, từ giường đứng lên, đi đến trước mặt anh, mặc quần áo vào. Trình Mục Dương theo thói quen dựa vào sô pha, chân lười nhác gác lên chiếc bàn gỗ, ăn một miếng thịt xông khói cùng bánh sôcôla. Yên lặng nhìn cô. Cuối cùng, Nam Bắc nhảy trên sàn nhà, đột nhiên cảm thán nói một câu: “Anh có biết, ở Vân Nam hàng năm đều có mưa rất nhiều, đặc biệt ẩm ướt, những lúc đó, em đặc biệt nhớ lại những ngày ở Bỉ, có người giúp em hong khô quần áo.”

“Cảm ơn Nam đại tiểu thư, còn nhớ rõ công sức vất vả của anh.” “Em vẫn nhớ rõ,” Nam Bắc đi đến bên cạnh anh, ngồi xổm xuống, cắn một miếng bánh ngọt trong tay anh, “Chẳng qua, Trình Mục kia cùng với với ông chủ Trình bây giờ, khác nhau quá lớn, suýt nữa có thể cho rằng đó là hai người khác nhau.” Lúc cô ngẩng đầu lên, Trình Mục Dương nhanh chóng tươi cười.

“Kỳ thật đều giống nhau.” Anh cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm phần sôcôla trên môi cô. Cằm Nam Bắc để trên tay vịn sô pha, nhẹ giọng nói: “Thời gian chúng ta đến Bỉ gần giống nhau, lúc em mới học tiếng Pháp anh đã học xong, lúc em bắt đầu học thì anh đã vào học rồi. Khi đó em chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng anh đã bắt đầu tiếp nhận việc làm ăn của gia tộc. Xem ra, thật sự là giống nhau, chẳng qua là em không biết.” Trình Mục Dương không phản ứng nở nụ cười: “Xem ra em cần làm thêm bài tập ở nhà để hiểu thêm một số chuyện.”

Nam Bắc từ chối cho ý kiến. Trình Mục Dương lấy quần áo ra từ trong tủ, bỗng nhiên nói: “Anh có một cuộc điện thoại quan trọng.” Cô gật đầu: “Em về phòng trước.”

“Không cần đi,” Trình Mục Dương lấy áo sơmi mặc vào, chậm rãi cài nút áo: “Anh nói tiếng Nga, đừng quá để ý.” Cô cười: “Trước mặt em, anh còn nói ít sao?” Nam Bắc cầm đĩa thịt xông khói và bánh ngọt trên bàn, đi chân trần đến cửa sổ, đứng phía sau rèm ngắm mặt trời đang chiếu sáng ngoài kia.

Trình Mục Dương nhận điện thoại, bình tĩnh dùng tiếng Nga nói chuyện: “A Mạn?” “Chu Sinh đã quyết định tuyến đường đến vùng biển khu vực phía Nam, thuyền sẽ khởi hành lúc sáu giờ,” giọng nói của A Mạn từ bên kia điện thoại truyền đến, tiếng Nga rất chuẩn, “Nhưng đêm nay khoảng tám giờ chúng ta sẽ thay đổi tuyến đường, quay trở về eo biển Ba Sĩ. Nhớ kỹ, từ tám giờ đến tám giờ mười lăm, du thuyền sẽ hoàn toàn ngừng chuyển động. Nhất định phải dùng mười lăm phút này nhảy xuống thuyền, hướng về phía đông nam 1000 mét để lên đảo nhỏ. Hòn đảo kia rất nhỏ, mặt biển lại tối đen, hẳn là không có người phát hiện.” “Đã biết,” Trình Mục Dương nhìn cửa sổ sát đất, Nam Bắc dùng miệng in lên kính một dấu môi son bằng sôcôla, hình dạng xinh đẹp, khéo léo. Anh nhịn không được nở nụ cười.

“Cùng thời gian, trực thăng của cậu từ Philippines cất cánh, tám giờ rưỡi sẽ đến phía bắc đối diện quần đảo Batan,” A Mạn nói tiếp, “Chỉ cần cậu thuận lợi lên trực thăng, chúng tôi sẽ tung ra tin đồn cậu đã chết.” “Hiện tại là tháng mấy?” Trình Mục Dương đột nhiên hỏi. “Cuối tháng bảy,” A Mạn theo bản năng trả lời xong mới thấy câu hỏi của anh kỳ lạ.

“Bây giờ là thời gian bão mạnh ở eo biển Ba Sĩ, hạm đội của Nga bình thường đều tránh đi hai tháng này,” Trình Mục Dương nói rất chậm, đồng thời như đang tự hỏi gì đó, “Đây là con đường biển rất nguy hiểm.” Giọng A Mạn có chút bất đắc dĩ: “Không còn cách nào khác, trước khi lên thuyền ai cũng biết hành trình của Chu gia, nếu anh đến gần eo biển Ba Sĩ, chúng ta chỉ có thể tìm một nơi gần đấy để cậu nhảy xuống thuyền rồi lên bờ,” cô ta dừng một chút, “Xuống một chút nữa chính là mũi Nga Loan ở vùng biển Đài Loan, nếu vào phạm vi Đài Loan, muốn tạo ra tiếng nổ mạnh, chỉ sợ sẽ có phiền toái. Nhưng mà không phải cậu nói trước ván bài đêm nay rời đi là thời điểm tốt nhất sao? Hay là cậu muốn ở lại.” “Không có khả năng,” anh quyết đoán nói cho A Mạn, “Khu vực biển kia đá ngầm dày đặc, gió thổi rất mạnh, tỷ lệ đắm tàu là 70%.”

Anh càng nói chậm, âm thanh lại càng nhẹ nhàng. Dễ nghe cực kỳ. A Mạn cười rộ lên: “Như vậy, bơi trong bão khoảng 1000 mét với va chạm đá ngầm đắm thuyền, cậu muốn chọn cách nào?” Cô ta hỏi xong, không đợi Trình Mục Dương trả lời, nhịn không được lại trêu chọc anh một câu, “Hay là từ bỏ, để lần sau?”

“Bây giờ từ bỏ không khác nào rút dây động rừng,” Trình Mục Dương bình tĩnh trả lời A Mạn, “Con rắn đang ngủ đông, nếu lần này để nó phát hiện nguy hiểm, sẽ rất khó dụ nó ra khỏi hang lần nữa. Cứ làm theo kế hoạch, kỹ thuật bơi lội của tôi cũng không tồi, 1000 mét không thành vấn đề.” Lời nói của Trình Mục Dương làm A Mạn yên tâm hơn, loại yên tâm này chính là do nhiều năm tín nhiệm mà tạo thành. Bọn họ đã đối mặt qua nhiều tình huống còn nguy hiểm hơn.

Tại thế giới này, nhất là khu vực bạo lực đẫm máu ở Đông u, tuyệt đối không có người yếu đuối làm lãnh đạo, càng không có những ngày tháng bình yên hưởng thụ. “Vua chiến tranh” của buôn bán vũ khí không chỉ là một danh từ trong sách giáo khoa. Mà thật sự là băng tuyết bao trùm Moscow, đôi giày tẩm máu tươi từ trong gia tộc đi ra. “Nam Bắc của cậu thì sao?” Trước khi ngắt điện thoại, A Mạn đột nhiên hỏi. “Nam Bắc ——”

Nam Bắc vừa mới lấy tay lau sạch kính, nghe thấy tên mình thì quay đầu. Đoạn đối thoại này không ngắn, cô chỉ nghe hiểu được cách phát âm. Kachiusa đã từng dạy Nam Bắc nói tên của mình bằng tiếng Nga. Cô nhìn ánh mắt Trình Mục Dương, muốn tìm ra điều gì nhưng vô ích. Anh vẫn cầm điện thoại không nói gì, Nam Bắc đi đến trước mặt anh. Khoảng cách như vậy có thể ngửi được mùi bạc hà trên người anh.

Miệng Trình Mục Dương khẽ động, giống như đang cười: “Nghe hiểu sao?” “Vâng.” “Nghe hiểu bao nhiêu?”

“Nghe hiểu tên của em.” Trình Mục Dương ra hiệu chớ lên tiếng, nhẹ giọng nói: “Chờ anh nói điện thoại xong.” “Được,” Nam Bắc cũng hạ giọng, cánh tay đặt lên vai anh, nửa đùa nửa thật nói, “Nếu muốn bán em, nhớ rõ phải bán với giá tốt một chút.”

Anh cử động ngón tay, nhẹ nhàng gõ lên trán cô: “Anh không nỡ.” Nam Bắc nhẹ nhàng chun mũi, thể hiện sự không tin. Trình Mục Dương cười một cái, dùng tiếng Nga một cách chậm chạp mà trả lời điện thoại với A Mạn: “Về Nam Bắc, làm theo sự sắp xếp mà tôi đã nói hôm qua.”

.