Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Trọn đời trọn kiếp - Chương 24

Chương 23: MILF tại Philippines (2).

Vô tuyến điện im lặng lần nữa, qua vài giây tiếp tục lặp lại những lời lúc nãy. Nam Bắc tiện tay tắt tai nghe, mắt nhìn Trình Mục Dương. Tình trạng của anh thật không tốt. Từ trước đến nay cô không sợ chết, chỉ có đôi khi sợ đau.

Trình Mục Dương cũng là người như cô, người bên ngoài không thể tưởng tượng ra cuộc sống của bọn họ, chuẩn bị tinh thần bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi mạng sống. Nếu người gọi là Ninh Hạo này không tìm được cách để liên lạc, có thể Trình Mục Dương sẽ chết ở đây. Cho nên vừa rồi anh dự đoán rằng có thể anh sẽ chết nên mới cùng mình triền miên sao? Nam Bắc tìm không ra đáp án.

Tình cảm của cô trong quá khứ rất đơn thuần, chỉ có Thẩm Gia Minh. Khi đó Nam Bắc không có chỗ dựa, Thẩm Gia Minh lại có cuộc sống suôn sẻ, đã từng khiến cô khát khao có cuộc sống như vậy. Cho nên, sự hấp dẫn của Thẩm Gia Minh khi đó làm cho cô không thể kháng cự. Mà Trình Mục Dương lại không giống như thế. Anh xuất hiện từ một thế giới không chút nào liên quan đến cô, vượt qua không gian lạnh nhạt mà đi thẳng vào thế giới của cô. Không có do dự, cũng chưa từng cho cô cơ hội chọn lựa.

Cứ như vậy sau gần ba giờ đồng hồ, trên biển rốt cuộc có đèn tín hiệu của thuyền cứu viện. Nam Bắc vỗ nhẹ vào Trình Mục Dương, đem những lời vừa rồi nghe được nói cho anh. Từ cái túi không thấm nước vừa rồi chứa vô tuyến điện,Trình Mục Dương lấy ra một cây bút phát tín hiệu giao cho Nam Bắc: “Cầm lấy cái này đến tảng đá phát tín hiệu. Có người đến thì không được dùng tiếng Trung Quốc nói chuyện.” Nam Bắc gật đầu, hiện tại là thời điểm rất nhạy cảm, toàn bộ tuyến đường đều bị phong tỏa.

Cô mạnh mẽ chịu đựng vết thương trên bắp chân, đứng lên, leo lên trên tảng đá. Lúc này, sóng gió đã không còn nhỏ, thuyền cứu viện không dễ dàng cập bờ, nên thả xuống một chiếc thuyền nhỏ cứu viện. Trình Mục Dương trước khi thuyền đến đã cho Nam Bắc mặc quần dài của anh. Để cô đem mọi súng ống đạn dược và bom mini trong túi không thấm nước ném xuống biển, chỉ chừa hộ chiếu cùng một con dao bình thường, lúc đầu Nam Bắc không hiểu ý tứ của Trình Mục Dương, đợi đến khi có hai người Philippines lên bờ, cô mới hiểu tính toán của anh. Bọn họ một người cầm súng nhắm vào Nam Bắc và Trình Mục Dương, người còn lại thì bắt đầu nhanh nhẹn đi soát người.

Như là hoài nghi thân phận của họ. Trình Mục Dương dựa trên tảng đá, phối hợp đưa con dao, dùng tiếng Philippines ngắn gọn giải thích vài câu. Tuy rằng tiếng Anh được xem là ngôn ngữ chủ yếu của người Philippines, nhưng dùng tiếng bản xứ sẽ làm cho người ta thấy thân thiết hơn. Quả nhiên, hai người cứu viện không còn đề phòng, khom người nói chuyện với Trình Mục Dương. Nam Bắc đi theo bên cạnh, nghe không hiểu họ đang nói gì, chỉ thấy một người Philippines ngẩng đầu đánh giá cô rồi cười.

Trên thuyền còn có hai người nữa, nhìn thấy vết thương toàn thân của Trình Mục Dương đều là tự nhiên tạo thành, hai người lại chật vật như thế, cũng không hoài nghi nữa, giúp họ lên thuyền cứu viện. “Vừa rồi anh nói cái gì?” Cô nhỏ giọng dùng tiếng Pháp hỏi anh. May mắn là cả hai người đều ở Bỉ một thời gian cho nên có thể nói chuyện với nhau tránh cho người khác hiểu được.

“Anh nói anh là Hoa Kiều tại Pháp mang theo vợ là người Myanmar cùng đi nghỉ, đáng tiếc gặp phải bão táp.” Hai người Philippines vẫn nhỏ giọng nói thầm cái gì đó. Nam Bắc không yên tâm, khẽ hỏi anh: “Bọn họ đang nói cái gì vậy?” Anh cẩn thận nghe xong hai câu: “Đang mắng người. Thời tiết có bão, còn phải đi ra biển cứu viện người ngoại quốc.”

Sau đó hai người lên thuyền lớn, trên thuyền có bác sĩ riêng kiểm tra thương thế cho bọn họ, miệng vết thương trên chân Nam Bắc tuy dài nhưng không sâu. Vết thương sau lưng Trình Mục Dương cũng như thế, không có nguy hiểm quá lớn. Vị bác sĩ cứu viện kia nhìn đến tay Trình Mục Dương thì hoảng sợ, liên tục lắc đầu nói gì đó với anh. Trong lúc đó nhìn Nam Bắc vài lần, cô không hiểu, nhưng vẫn im lặng ngồi bên cạnh lắng nghe. Cô hầu như dựa theo cảm xúc của bác sĩ trong lúc nói chuyện, đoán được vài phần. Trên thuyền cứu viện bố trí không được tiện nghi, thậm chí chưa nói đến cách bài trí trong phòng thì hai người phải ngồi trên một cái khăn trải giường có dấu vết nhàn nhạt, không phân rõ đâu là vết máu đâu là vết bẩn.

Nhiệt độ cơ thể của Trình Mục Dương theo màn đêm buông xuống lại tăng cao. Bác sĩ truyền cho anh một túi thuốc nước, không rõ là thuốc gì, treo ngay trên đầu giường. Trước khi đi, rốt cuộc nhớ tới hỏi anh điều gì đó, Trình Mục Dương từ trong chiếc túi chống thấm nước màu đen lấy ra một cuốn hộ chiếu. Bác sĩ lại chỉ chỉ Nam Bắc.

Trình Mục Dương giải thích hai câu, dù sao cũng là gặp thiên tai, nói như thế nào cũng được. Đến đêm khuya, có người vội đến nói với Trình Mục Dương phải làm đăng ký theo thông lệ, thuận tiện nói cho anh biết, bão quá lớn, tạm thời dừng ở đảo lân cận, chờ gió ngừng rồi lại đi tiếp. Người kia đem hộ chiếu trả lại cho anh.

Khi đám người hoàn toàn rời đi, Nam Bắc rốt cuộc vươn tay thử nhiệt độ của anh. Vẫn sốt nhẹ. “Không quen sao?” Anh dùng tay trái, đem đầu của cô dựa vào vai anh.

Nam Bắc thật sự mệt mỏi, thả lỏng dựa vào anh. “Anh tưởng rằng em luôn có cuộc sống an nhàn sung sướng sao?” Cô nhẹ nhàng ngáp một cái, “Kỳ thật, lúc còn nhỏ em đi theo anh trai, chỗ nào cũng đã ở qua, là một đứa trẻ hoang dã.” “Anh biết.” Anh gần như thì thầm, đùa với cô, “Vừa rồi ở trên đảo thì đã nhìn ra.”

Nam Bắc thè lưỡi, mặt có chút đỏ. Bầu không khí này, rốt cuộc cũng có cơ hội nói chuyện với anh: “Tay anh thế nào?” “Không tốt lắm,” Trình Mục Dương nghĩ nghĩ, “Hẳn là về sau rèn luyện thật tốt thì có thể dùng thìa, cầm đũa sẽ có chút khó khăn. May mắn là tay trái và tay phải của anh hoạt động như nhau, sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.”

Cô ờ một tiếng. Qua một lát, lại hỏi anh: “Có thể mặc quần áo chứ?” Trình Mục Dương buồn cười: “Có thể, cuộc sống hàng ngày có thể tự lo liệu, chỉ là khả năng tự vệ cùng độ nhanh nhạy sẽ giảm xuống.”

Tầm mắt của cô dừng lại trên cánh tay phải băng bó hoàn hảo của anh: “Nói không chừng Phật tổ thấy anh giết quá nhiều người, muốn anh buông dao mổ, lập địa thành Phật.” “Dao mổ, cũng không có phải là con dao,” Trình Mục Dương nói tiếp lời cô, “là ý nghĩ xằng bậy, mê hoặc, hay là cố chấp. Có những thứ này mới có ác niệm, ác ngữ, thậm chí là tội ác.” Nam Bắc cọ cọ đầu trên vai anh, tìm một tư thế thoải mái: “Thật là dài dòng, nói đơn giản một chút được không?”

“Khăng khăng một mực,” anh cười một cái, âm thanh mệt mỏi, “Đây mới là căn nguyên. Mặc kệ là thân phận, địa vị, tài phú, hay là mỹ nhân, muốn có đều phải trả giá, chẳng hạn như cánh tay này.” Anh nói một cách thản nhiên. Nam Bắc nhẹ đặt tay lên cánh tay kia của anh: “Làm sao lại bị thương sâu đến như vậy?”

“Không kịp dùng công cụ,” giọng của Trình Mục Dương rất thấp, “Chậm một bước chúng ta sẽ bị nổ chết, một cánh tay đổi lấy hai mạng, thật có lợi.” Cô nâng tầm mắt, ung dung nằm bên cạnh anh, không nói chuyện. Qua một lát thì co người lại, chui vào trong lòng anh. Trình Mục Dương nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Nam Bắc tắt đèn, chỉ có ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ. Trình Mục Dương nằm bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, lúc Nam Bắc nửa ngủ nửa tỉnh, có thể cảm giác được anh đôi khi nhấc ngón tay vuốt ve trên cánh tay cô, sau đó lại ngủ tiếp. Động tác này, như là làm theo bản năng. Cô tựa vào người anh, cả hai đang mặc quần áo cotton do người Philippines cung cấp, màu sắc tối, giống như là đồ tình nhân. Mặc dù trước khi thay quần áo, cô đã dùng nước ấm rửa sạch những vết bẩn trên người của cả hai, nhưng không rửa sạch hết được, có mùi không dễ chịu lắm.

Cô khụt khịt mũi, thật hâm mộ khi anh có thể ngủ ngon như vậy. Nhìn túi thuốc nước sắp dùng xong, Nam Bắc nhẹ nhàng đè tay trái của anh lại, rút kim ra. Từ sau khi về nước, có một thời gian dài cô ở Myanmar. Bọn họ bất kể là làm công hoặc làm ruộng đều thích mang dép lê, nhiều người nói nguyên nhân bởi vì trời nóng, mưa nhiều, hoặc là do quá nghèo.

Thực ra, chỉ vì thuận tiện cho việc bái Phật. Giống như những người xuất gia cạo đầu đi chân trần, tin rằng người theo Phật, đều là “Trên là trời, dưới là đất”, tấm lòng thành khẩn với Phật tổ. Bên ngoài đền thờ, gạch men sứ thường là do ánh nắng mặt trời mà trở nên nóng bỏng, đi chân không sẽ không chịu được, nhưng không ai vi phạm tập tục này. Đây là tín ngưỡng của bọn họ.

Mà lúc Nam Bắc ở nơi này, chưa từng bái Phật lần nào. Không phải không tin, mà là rất tin. Lần đầu tiên nhìn cô nhìn thấy Ngô Thành Phẩm, đã nói qua với anh mặc dù hai tay đẫm máu không sợ gì cả, nhưng việc gì cũng có giới hạn của nó. Cô còn nói qua, không nên xem thường quốc gia Myanmar này, bọn họ có Chùa Vàng (*) tại Yangon, đứng ở nơi đó hơn hai ngàn năm, khẳng định sẽ chăm sóc con dân của chính mình. (*) được coi là ngôi chùa linh thiêng nhất tại Myanmar. Tại đây có lưu giữ 4 báu vật thiêng liêng đối với các tín đồ Phật giáo, gồm cây gậy của Phật Câu Lưu Tôn, cái lọc nước của Phật Câu Na Hàm, một mảnh áo của Phật Ca Diếp, và 8 sợi tóc của Phật Thích Ca. Stupa dát vàng của chùa cao tới 98 mét. Chùa lại nằm trên đồi Singuttara, từ đây có thể quan sát được cả thành phố Yangon.Nam Bắc vẫn tin tưởng, cái gọi là nhân duyên quả báo.

Mà cô cũng nghe được, những lời Trình Mục Dương vừa nói, cũng là ý tứ này. Chẳng qua là Trình Mục Dương đang nói chính anh. Trình Mục Dương ngủ hơn hai giờ đồng hồ thì tỉnh lại. Anh nghĩ cô vẫn đang ngủ, không ngờ khi vừa động đậy thân mình thì Nam Bắc đột nhiên mở mắt: “Tỉnh?”

“Em không ngủ sao?” “Anh ngủ, em làm sao dám ngủ,” cô che miệng, nhịn không được nhẹ nhàng ngáp một cái, “Em không tin tưởng bọn họ lắm, người ở đây có thù hận nghiêm trọng với người Trung Quốc. Mặc kệ nói như thế nào, chúng ta vẫn là người ngoài lại là Hoa kiều.” Nam Bắc nhớ rõ, trước đây Nam Hoài đã từng nói qua. Trước đây, những người đi tranh cử chính phủ ở Philippines, vì gom góp tiền bạc cho tranh cử, nên bắt cóc những người Hoa giàu có. Khi đó có người tìm Nam gia, muốn họ ra mặt giao tiền chuộc đổi con tin về.

Cô nghe anh trai nói vậy thì thấy rất kỳ lạ, nếu bắt cóc vì tiền, như vậy trực tiếp giao tiền là được rồi, tại sao còn muốn tìm người Nam gia làm người giao tiền chuộc? “Những người tranh cử kia đều là ủy thác các tổ chức vũ trang đến bắt cóc,” Nam Hoài ngồi xổm trước mặt cô, dùng dao tước mía cho cô ăn, vừa cắt ra, nước bên trong rất ngọt, “Dân tộc kia thù hận với Trung Quốc rất sâu sắc, nhìn người Hoa chịu khổ, giống như người Trung Đông nhìn đến sự kiện 911 mà hưng phấn. Có nhiều người mang tiền chuộc, nhưng nếu con tin là người Hoa thì sẽ bị giết chết, không tìm chúng ta, còn có thể tìm ai?” Cô hé miệng phun bã mía ra: “Nhưng tại sao muốn tìm chúng ta?”

Philippines là một quốc gia nhiều quần đảo, cũng không nằm trong phạm vi của Uyển Đinh. “Trừ khi những tổ chức này muốn bị chúng ta gạt bỏ về mặt kinh tế ở ngoài,” Nam Hoài lấy một cây mía, tiếp tục tước, đút cho cô, “Không có tiền? Sẽ không có vũ khí, không có cơm ăn, chẳng khác nào đi vào đường chết.” Vì vậy cô cũng không thích quốc gia này.

Không nghĩ tới, bây giờ lại ở ngay tại mảnh đất này. “Hiện tại có chính phủ giúp đỡ,” Trình Mục Dương chống tay trên giường ngồi dậy, “Nhưng mà nếu đụng đến các tổ chức nhạy cảm này thì sẽ có chút phiền toái. Đại đa số bọn họ đều sống độc lập trên đảo, địa hình rừng mưa nhiệt đới rất khó đi.” Tuy rằng hai người trao đổi bằng tiếng Pháp. Nhưng dù sao vẫn đang ở trên thuyền cứu viện của Philippines, tốt nhất nên cẩn thận.

Lúc bình minh, người cứu viện kia tiến vào nói với Trình Mục Dương hai câu, ý tứ là sắp cập bờ. Hai người đều không có đồ dùng cá nhân, ngay cả quần áo do tình hữu nghị mà biếu tặng nên không cần chuẩn bị thứ gì, chỉ còn chờ rời thuyền. Khi người kia trả hộ chiếu cho Trình Mục Dương, còn nói cho anh biết một số thông tin còn đang xác minh, cần hai người họ tạm thời ở trên đảo lân cận này vài ngày. Trình Mục Dương cười, vỗ vai đối phương, dùng tiếng Philippines nói: “Không thành vấn đề.” Bão rốt cuộc cũng rời đi, trời trong nắng ấm.

Hai người đi lên boong tàu, Nam Bắc nhẹ nhàng hít vào một hơi. Bỗng nhiên có một tiếng nổ, người Philippines bên cạnh cúi đầu ngã xuống trên mặt đất. Cảnh tượng trước mắt khiến mọi người bất ngờ. Trình Mục Dương khẽ nói: “Đừng nhúc nhích, có tay súng bắn tỉa.” Anh nói xong, kề sát Nam Bắc tiến lên trước nửa bước, che khuất cô ra khỏi phạm vi ngắm bắn.

Trên bờ cát có hai người đàn ông trẻ tuổi, một người vẫn duy trì tư thế bắn, một người tháo kính ngắm, nói với người phía sau vài câu, trong rừng cây cách đó không xa đi ra bốn mươi mấy người Philippines. Súng trường được phun sơn ngụy trang cùng màu với cây cối, là trang bị tiêu chuẩn khi tác chiến. “Trong nghề sao?” Người nói chuyện là người quấn vải trắng che hơn nửa khuôn mặt và mắt phải, có thể nghe hiểu được ngôn ngữ mà họ thầm trao đổi với nhau, “Xung quanh có bốn tay súng bắn tỉa, phần thắng của hai người không lớn đâu.” Người kia ra hiệu bọn họ hai tay ôm đầu đi xuống thuyền.

Trình Mục Dương không trả lời, bước qua thi thể của người Philippines, nhìn cổ người đó. Cùng lúc đó, Nam Bắc cũng chú ý tới cổ người kia có dấu vết khác thường, vị trí trúng đạn không phải viên đạn mà là một cây kim nhỏ, ánh sáng phảng phất dưới ánh mặt trời chói chang. “Là gây mê,” người mang súng dùng tiếng Anh giọng Philippines nói ngắn gọn, “Thuốc có công hiệu trong ba giờ đồng hồ.”.