Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 12

Chương 12: Tình Cảm Chân Thành Của Tôi.

Bạch Cẩm Hi đã có nhận thức mới về Hàn Trầm. Tuy trong lần đầu tiên gặp gỡ, anh trói tay cô, hại cô bị trật khớp, vô số lần sau đó đều mặt nặng mày nhẹ với cô, nhưng hồi tưởng lại mới thấy, cô cũng có một nửa trách nhiệm. Nói chung là “tại anh tại ả, tại cả hai bên”. Ngẫm nghĩ kỹ mới thấy, thật ra anh cũng là một người có cá tính. Mấy ngày qua nghe đồng nghiệp tán gẫu, nhà họ Hàn tương đối có thế lực trong ngành công an ở Bắc Kinh. Hàn Trầm cũng được coi là con cháu cán bộ xuất thân từ “đại viện”. Vậy mà anh từ bỏ tiền đồ xán lạn ở Bắc Kinh, cũng không chịu làm chuyên gia ở Bộ Công an, mà về địa phương làm một cảnh sát hình sự bình thường.

(“Đại viện” chỉ những khu nhà ở dành riêng cho quan chức các ban ngành, quân đội…) Có điều, trên người anh vẫn tỏa ra phong thái của công tử nhà quyền quý. Phương diện khác không biết thế nào, riêng khoản trang phục, hút thuốc và cách nói chuyện, hành sự đều khác người bình thường. Tuy nhiên, nguyên nhân khiến Bạch Cẩm Hi thay đổi cách nhìn về anh, là từ buổi tối hôm hai người cùng truy đuổi tội phạm. Tuy anh vẫn chẳng để ý đến cô nhưng khi biết cô mắc chứng sợ độ cao, anh đã lập tức ra tay giúp đỡ. Có thể thấy, anh không phải là người lòng dạ sắt đá.

Nguyên nhân thứ hai khiến cô thay đổi suy nghĩ, chính là việc Hàn Trầm chịu giúp cô phá án. Anh đưa ra quan điểm mạch lạc, sắc bén bằng thái độ tập trung và trầm ổn. Tất nhiên, vụ án cưỡng dâm này có lẽ chỉ thể hiện một phần nhỏ tài năng của anh, nhưng cũng đủ khiến Bạch Cẩm Hi có cái nhìn khác về anh. Vì vậy, một chút không vui và tranh hơn thua trong lòng cô đã tan biến theo đà tiến triển của vụ án. ***

Tầm chạng vạng tối, Bạch Cẩm Hi ngồi trong thùng xe gặm đùi gà. Trước mặt cô là sáu màn hình theo dõi, lần lượt giám sát mọi nơi trong nhà máy Lam Tinh như cổng ra vào, nhà xưởng, ký túc xá… Đối tượng tình nghi đã được xác định. Để tránh rút dây động rừng, bọn họ triển khai hoạt động giám sát 24/24 tiếng đồng hồ, một khi tìm ra chứng cứ, hoặc đối tượng lại có chiều hướng phạm tội, họ sẽ lập tức bắt giữ hắn. Hôm nay là lịch trực của Bạch Cẩm Hi và một người cảnh sát hình sự tên Tiểu Tề. Tiểu Tề đi mua nước, còn lại một mình Bạch Cẩm Hi căng mắt quan sát màn hình.

Màn đêm từ từ buông xuống. Bạch Cẩm Hi chén hết hộp cơm, vươn vai vận động xương cốt rồi lại tiếp tục theo dõi. Một tiếng động vang lên, cửa thùng xe mở ra, có người nhảy lên trên, mang theo không khí nóng bức từ bên ngoài. Bạch Cẩm Hi lên tiếng mà không ngoảnh đầu: “Về rồi à?” Cô cầm túi đựng hộp cơm đưa ra đằng sau: “Tiện tay giúp tôi vứt đi.” Hai giây sau, hộp cơm đã bị cầm đi mất. Đằng sau vang lên tiếng mở rồi đóng cửa, thùng xe bớt mùi thức ăn khiến Bạch Cẩm Hi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Cô lại giơ tay về phía sau: “Trà sữa của tôi đâu?” Đợi mãi cũng không thấy, cô ngoắc ngoắc ngón tay: “Nhanh lên, tay chân cậu chậm chạp quá đấy.” Vừa định quay đầu, cô liền nghe thấy một giọng đàn ông trầm thấp lạnh nhạt truyền tới: “Không có.” Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức ngoảnh đầu về phía người vừa lên tiếng. Hôm nay, anh mặc áo phông đen, quần thể thao màu xám. Thùng xe tối mờ mờ nên gương mặt anh có chút mông lung, chỉ riêng đôi mắt vẫn hun hút như màn đêm.

Bạch Cẩm Hi vội lên tiếng: “Thần thám Hàn, anh đến rồi à? Vừa rồi tôi còn tưởng là Tiểu Tề.” Nên mới sai vặt anh. Hàn Trầm không có bất cứ biểu hiện nào. Anh ngồi xuống chiếc ghế sau lưng cô mới mở miệng: “Đi rót cho tôi cốc nước.” Bạch Cẩm Hi: “…” Quả nhiên anh làm sao có thể để người khác sai khiến không công cơ chứ?

Góc thùng xe đặt một bình nước khoáng rất lớn, Bạch Cẩm Hi đứng dậy, lặng lẽ đi rót cốc nước đưa cho anh. Hàn Trầm cầm rồi đưa lên miệng uống. Bạch Cẩm Hi phát hiện, động tác của anh rất tao nhã. Dù có vẻ khát nước nhưng anh uống tương đối chậm. Cô quan sát một lượt, thấy áo anh ướt đẫm mồ hôi, quần dính vài vết bùn đất, chứng tỏ anh vừa ở bên ngoài một lúc lâu. Người đàn ông này quả là thần bí.

Liên tưởng đến tin đồn vô kỷ luật, vô tổ chức, thường xuyên xin nghỉ làm và biến mất của anh, lại liên tưởng đến thông tin anh thường ra vào khu phố nghèo và khu “đèn đỏ”, Bạch Cẩm Hi đoán, có lẽ anh đang tìm kiếm thứ gì, hoặc một người nào đó. Tìm kiếm bao năm vẫn không chịu bỏ cuộc, thần thám Hàn đúng là người có lòng kiên trì. Hàn Trầm đưa cái cốc không cho Bạch Cẩm Hi, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của cô.

Bạch Cẩm Hi coi như đã xóa bỏ hiềm khích trước đó, kề vai tác chiến với anh nên ngữ khí cũng thoải mái hơn: “Thần thám Hàn khát lắm phải không? Có cần uống thêm một cốc nữa không?” Khóe mắt Hàn Trầm vụt qua ý cười, nhưng giọng nói vẫn lãnh đạm như cũ: “Không cần, chúng ta bàn về vụ án đi!” Lúc này, cửa thùng xe lại mở ra, Tiểu Tề xuất hiện ở bên ngoài. Nhìn thấy Hàn Trầm, anh ta hơi bất ngờ, nhưng lập tức tỏ thái độ cung kính. Bạch Cẩm Hi đưa tập tài liệu cho anh, đồng thời mở miệng:

“Đối tượng tình nghi tên Trần Ly Giang, năm nay 27 tuổi, thợ kỹ thuật rèn dập bậc một của nhà máy Lam Tinh. Lúc mới vào làm việc, đối tượng từng ở phân xưởng đóng gói hai năm. Đối tượng đã ly dị, vợ cũ tên Hứa Doanh là hướng dẫn viên du lịch, một năm trước ngoại tình ly hôn với anh ta.” Ba người cùng dõi mắt về một màn hình giám sát. Đó là nhà của Trần Ly Giang. Hắn vừa đi làm về, trên người vẫn mặc bộ đồ xanh công nhân. Hắn có thân hình cao lớn và diện mạo sáng sủa. Những tấm ảnh trong tay bọn họ càng rõ nét hơn. Trần Ly Giang có ngũ quan cân đối, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hai mí sâu hun hút.

Bạch Cẩm Hi tiếp tục lên tiếng: “Căn cứ vào ghi chép đánh giá công việc của nhà máy, Trần Ly Giang có tính cách trầm tĩnh, thái độ làm việc nghiêm túc, cũng tương đối thông minh, nắm bắt rất nhanh. Chỉ là anh ta hơi nóng tính, nhiều lúc thích uống rượu một mình, uống say sẽ động thủ đánh người. Anh ta từng hai lần đánh nhau với đồng nghiệp. Thời điểm xảy ra hai vụ án, anh ta không phải trực, cũng không có chứng cứ vắng mặt. Trong camera giám sát ở những tuyến đường có liên quan, Trần Ly Giang xuất hiện nhiều nhất, hơn hai mươi lần. Hơn nữa, về thời gian và lộ trình đều có sự trùng lặp với hai nạn nhân.” Tiểu Tề chỉ tay vào một màn hình giám sát khác: “Lúc lấy vợ, Trần Ly Giang có một căn hộ, sau khi ly hôn vẫn thuộc về anh ta. Hiện tại, có lúc anh ta ở nhà, có lúc ở ký túc. Mấy người này là đồng nghiệp sống cùng phòng ký túc với anh ta.” Tiểu Tề đọc tên bọn họ: “Trương Viễn, Tăng Phương Bình, Từ Tử Đạt, đều là công nhân tầm hai mươi mấy tuổi. Trương Viễn có tính cách thật thà chất phác và cởi mở, có mối quan hệ khá tốt với Trần Ly Giang. Từ Tử Đạt là người hướng nội, ít tiếp xúc với Trần Ly Giang. Tăng Phương Bình trẻ nhất, vừa tròn hai mươi tuổi, tính cách cũng hướng nội, có quan hệ thân thiết với Trần Ly Giang nhất trong ba người, thường đến nhà họ Trần chơi. Nếu muốn bắt đối tượng, chúng ta có thể tìm hiểu tình hình qua ba công nhân này. Bọn họ cùng sống dưới một mái nhà, một khi Trần Ly Giang có hành vi khác thường, thế nào bọn họ cũng nhận ra điều gì đó.” Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đồng thời dõi mắt lên màn hình. Hai người công nhân kia đều cao to vạm vỡ, duy chỉ có Tăng Phương Bình là trắng trẻo thanh tú hơn một chút. Cậu ta đang nói điều gì đó với bạn cùng phòng, nhìn qua cũng có thể đoán là người hướng nội, hay mắc cỡ.

Bạch Cẩm Hi lên tiếng: “Bây giờ chẳng có chứng cứ nên chúng tôi không thể manh động. Muốn theo dõi sát sao, chúng tôi cần sự phối hợp của lãnh đạo nhà máy. Chúng tôi đã dặn bọn họ, nhất định không thể tiết lộ thông tin ra bên ngoài.” Báo cáo xong xuôi, Bạch Cẩm Hi tưởng Hàn Trầm sẽ lập tức ra về. Nào ngờ anh vẫn ngồi yên tại chỗ, châm một điếu thuốc. Cô và Tiểu Tề hơi khó xử, đại thần không tự mình rời đi, cô cũng không thể đuổi người ta. Thế là cả ba đều im lặng. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Bạch Cẩm Hi dán mắt vào màn hình một cách buồn chán. Thỉnh thoảng quay đầu, cô liền nhìn thấy Hàn Trầm vẫn ngồi ở đó, thỉnh thoảng đưa tay lên miệng, hít một hơi thuốc, dáng vẻ đặc biệt yên tĩnh.

Lúc khát nước, anh cũng không sai khiến Bạch Cẩm Hi, mà tự mình đi rót nước rồi chậm rãi uống cạn. Buổi tối nhanh chóng qua đi. Đến mười hai giờ đêm, Châu Tiểu Triện và một đồng nghiệp khác đến thay ca. Thấy Hàn Trầm vẫn còn ở đó, bọn họ có chút ngạc nhiên nhưng không thắc mắc. Bạch Cẩm Hi bàn giao công việc cho Châu Tiểu Triện, chuẩn bị ra về. Cô ngáp dài ngáp ngắn, cầm túi xách của mình, lại len lén liếc Hàn Trầm. Không biết anh định ngồi ở đây bao lâu nữa?

Ai ngờ Hàn Trầm cũng đứng dậy. Thân hình của anh vốn cao lớn nên khi đứng lên, thùng xe trở nên đặc biệt chật chội. Mọi người đều dồn ánh mắt về phía anh. Hàn Trầm bình thản hỏi Bạch Cẩm Hi: “Cô hết giờ làm rồi à?” Bạch Cẩm Hi: “… Đúng thế!”

Anh cúi người nhảy xuống xe, đứng bên cạnh tựa như… chờ cô. Bạch Cẩm Hi ngây ra nhìn anh, Châu Tiểu Triện ở đằng sau chau mày. Hôm ở văn phòng, cậu ta tận mắt chứng kiến Từ Tư Bạch ghen với Hàn Trầm nên đã sớm lưu tâm. Lúc này, cậu ta hỏi nhỏ bằng một giọng vừa hưng phấn vừa nghi hoặc: “Lão đại, chuyện là thế nào vậy? Tại sao Hàn Trầm lại đến đón chị? Em hồi hộp quá, liệu có cần báo tin cho bác sĩ Từ không?” Bạch Cẩm Hi quay đầu trừng mắt với cậu ta: “Cậu đã nghĩ- nhiều- rồi?”

Cô cũng nhảy xuống xe. Hàn Trầm liếc cô một cái, sải bước dài đi về phía trước. Bạch Cẩm Hi lập tức đi theo, đến khi cách ô tô một đoạn, cô mới mở miệng: “Có chuyện gì sao?” “Ngày kia tôi đi rồi. Tối nay cô hãy giúp tôi một việc.”

*** Phòng Hồ sơ của Cục công an thành phố nằm trong một tòa nhà cũ kỹ ở ngoại ô phía Đông thành phố. Lúc này đã là nửa đêm, bầu trời mù mịt, mặt đất tối om. Đi đến cửa phòng Hồ sơ, Bạch Cẩm Hi liếc người đàn ông bên cạnh. Anh đội mũ lưỡi trai kéo vành xuống thấp, che khuất đôi mắt, chỉ để lộ sống mũi và cái cằm. Trông anh bây giờ rất giống một tên sát thủ.

Bạch Cẩm Hi cũng không hỏi nhiều, cùng Hàn Trầm đi lên cầu thang, gõ cửa phòng trực. Người trực ca đêm hôm nay là ông già họ Châu, chỗ quen biết của Bạch Cẩm Hi. Cô biết cách nói chuyện nên rất thân thiết với các phòng ban của Cục công an, làm việc gì cũng thuận lợi. Có lẽ mấy ngày qua, Hàn Trầm đã nghe được tin cô có mối quan hệ rộng nên mới nhờ cô giúp đỡ. Ông Châu nhướng đôi mắt lờ đờ nhìn bọn họ, chậm chạp rút chìa khóa: “Tiểu Bạch lại điều tra vụ án thâu đêm đấy à? Cô cũng biết chọn thời điểm thật đấy, tôi vừa với chợp mắt một lúc.”

Bạch Cẩm Hi cười hì hì: “Cám ơn chú Châu, hôm khác cháu sẽ biếu chú mấy cây thuốc lá ngon ngon.” Sau khi mở cửa, ông Châu lại quay về căn phòng nhỏ của mình. Bạch Cẩm Hi giơ tay bật đèn rồi quay sang Hàn Trầm. Anh đã cởi mũ, ném xuống bàn rồi ngẩng đầu quan sát xung quanh. Không biết có phải do ảo giác, cô cảm thấy ánh mắt anh tựa hồ có chút biến đổi. Bình thường, đôi mắt ấy chỉ một vẻ lạnh lẽo và thâm trầm bức người, nhưng vào thời khắc này, nó lại rất bình tĩnh và tập trung.

Như thể đây mới là việc anh thật sự quan tâm. “Anh muốn tìm thứ gì? Để tôi giúp anh.” Bạch Cẩm Hi lên tiếng. “Không cần cô bận tâm.” Hàn Trầm vừa nói vừa đi vào trong dãy tủ đựng hồ sơ.

Bạch Cẩm Hi cũng không miễn cưỡng, tự động tìm một cái ghế ngồi xuống, dõi theo bóng lưng anh. Về lý mà nói, Đồn trưởng của cô có mối quan hệ rộng trong Cục, lại rất sùng bái Hàn Trầm. Vậy mà anh không nhờ Đồn trưởng, lại đi tìm một “tiểu tốt” là cô, còn đi nơi lưu trữ hồ sơ vào lúc nửa đêm, đội mũ che mặt, không thông qua thủ tục đường hoàng. Tất cả điều này chứng tỏ, anh không muốn cho người khác biết. Được thôi, vậy thì cô cũng tuyệt đối không hỏi nhiều lời.

Bạch Cẩm Hi ngồi ở ghế một lúc. Bận rộn suốt cả ngày nên cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, làm nghề cảnh sát hình sự phải rèn luyện bản lĩnh ngủ ở mọi lúc mọi nơi, cô quan sát xung quanh, cuối cùng quyết định trèo lên bàn nằm ngủ cho thoải mái. *** Hàn Trầm đứng trước tủ hồ sơ “Nhân khẩu mất tích và người chết không rõ lai lịch” xem xét một lúc. Sau đó, anh rút ra mười mấy tập hồ sơ. Chỗ này kê tủ san sát rất chật hẹp, cũng không đủ ánh sáng nên anh cầm hồ sơ đi ra ngoài.

Vừa đi khỏi dãy tủ, Hàn Trầm liền nhìn thấy Bạch Cẩm Hi nằm ngủ say sưa trên bàn. Cô nằm nghiêng về bên phải, quay mặt về phía anh. Tư thế ngủ của cô co quắp, thiếu cảm giác an toàn. Hàn Trầm liếc cô một cái rồi đi tới cái ghế ở một góc bàn ngồi xuống, bắt đầu lật giở hồ sơ. “Khụ… con bé Tiểu Bạch này.” Ông Châu từ ngoài đi vào phòng, trên tay cầm tấm thảm mỏng. Hàn Trầm nhướng mày nhìn ông rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.

“Tuy bây giờ là mùa hè nhưng cũng không thể ngủ như vậy.” Ông đắp tấm thảm lên người Bạch Cẩm Hi: “Chàng trai, cậu phải trông con bé chứ.” Hàn Trầm ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp gương mặt của Bạch Cẩm Hi. Nhìn từ góc độ này, cặp lông mày của cô giãn ra, môi mím lại, má hơi phúng phính. Bộ dạng của cô trong lúc ngủ không còn vẻ mạnh mẽ mà ngược lại có chút ngây thơ như trẻ con. “Vâng.” Anh đáp khẽ: “Chú ơi, ở đây có thể hút thuốc không?”

Ông Châu: “Cậu cứ hút đi, cẩn thận đừng để rơi vào giấy tờ là được.” Hàn Trầm nghiêng đầu châm một điếu thuốc rồi rút một điếu đưa cho ông Châu. Ông cũng không khách sáo, lập tức đưa lên miệng. “Thuốc ngon thật.” Ông chậc chậc hai tiếng: “Cậu đang tìm ai vậy? Tôi biết rất rõ từng hồ sơ ở đây. Cậu cứ nói ra, tôi sẽ giúp cậu, làm vậy đỡ lãng phí khối thời gian.”

Hàn Trầm im lặng vài giây mới lên tiếng: “Tôi muốn tìm một cô gái.” “Ờ…” Ông Châu gật đầu: “Có tất cả 147 người phụ nữ bị mất tích hay qua đời mà không rõ lai lịch được lưu giữ hồ sơ ở đây trong mười mấy năm qua. Cậu muốn tìm ai? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Có ảnh không?” Hàn Trầm quay đầu nhìn ông, hít một hơi thuốc mới đáp: “Không có tên, tôi cũng không rõ dung mạo, không biết cô ấy còn sống hay đã chết. Cô ấy mất tích từ năm năm trước, có lẽ đã qua đời, cũng có thể từ Bắc Kinh đến tỉnh K. Tuổi tác… chắc từ 22 đến 30 tuổi. Tôi chỉ có biết có thế thôi.”

Ông Châu “A” một tiếng: “Không có tên, cũng không rõ dung mạo. Thế thì tìm kiểu gì?” Ông ngẫm nghĩ, lại lên tiếng: “Bây giờ đúng là chẳng nghĩ ra cô gái nào phù hợp với điều kiện của cậu.” Hàn Trầm cười cười: “Không sao, cám ơn chú. Tôi tự tìm là được.” Nói xong, anh cúi đầu tiếp tục nghiên cứu tư liệu. Có lẽ bởi vì không giúp được gì cho anh, ông Châu cảm thấy ái ngại nên lại hỏi: “Chàng trai, người cậu đang tìm là gì của cậu? Sau này tôi sẽ lưu ý giúp cậu.”

Hàn Trầm dừng động tác, im lặng một lúc lâu. “Cô ấy là vị hôn thê của tôi.” Anh cất giọng trầm trầm. Ông Châu “Ờ” một tiếng, đột nhiên ngẩn người: “Vị hôn thê ư? Vậy tại sao cậu không biết tên tuổi và dung mạo của cô ấy?”

Hàn Trầm nheo mắt, hít một hơi thuốc lá, bình thản trả lời: “Năm năm trước, tôi từng bị thương nên nhiều thứ không còn nhớ rõ.” Lời tác giả: Chắc mọi người cũng để ý, tuyến nhân vật chính và tuyến tình cảm của tác phẩm này có chút phức tạp hơn mấy tác phẩm trước của tôi. Hồi viết “Thời gian tươi đẹp”, tôi từng nhắc qua, bản thân luôn hy vọng tìm kiếm sự thay đổi. Trong hai tác phẩm phá án và cả cuốn về thương trường trước đó, nam nữ chính bắt đầu quen biết, dần dần phát triển tình cảm ngọt ngào theo từng bước một. Tuy được độc giả yêu thích nhưng viết mô típ đó nhiều quá cũng hơi ngán. Vì vậy trong tác phẩm này, tôi có sự điều chỉnh một chút. Tuy nhiên, về cơ bản vẫn là tiểu thuyết tình cảm ngọt ngào. Bởi vì tuyến nhân vật chính phức tạp nên những chương đầu có nhiều tình tiết làm bước đệm, mang ẩn ý sâu xa. Hy vọng mọi người hãy kiên nhẫn, sánh bước cùng sự trưởng thành và đa dạng hóa của tôi.

.