Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 14

Chương 14: Găng Tay Màu Đen.

Còn đang ngây ra, Bạch Cẩm Hi đột nhiên cảm thấy cổ tay bị nắm chặt. Vừa ngoảnh đầu, cô liền chạm mắt Hàn Trầm. “Đi thôi!” Anh chỉ nói hai từ ngắn gọn. “Ừ.”

Hàn Trầm liền buông tay. Lúc này, Bạch Cẩm Hi mới phát giác, cô đã cuộn hai bàn tay thành nắm đấm. Vừa rồi Hàn Trầm làm vậy để ngăn chặn hành vi thiếu suy nghĩ của cô? Làm gì có chuyện đó. Dù tức điên người, cô cũng sẽ không manh động. Hai người đi theo đám đông ra ngoài. Bạch Cẩm Hi lẩm bẩm: “Bực mình thật đấy.”

“Đâu đến mức đó.” Giọng nói trầm thấp và chậm rãi vang lên: “Làm càng nhiều sẽ càng để lại nhiều dấu vết. Đây là hắn tự tìm con đường chết.” Nạn nhân thứ ba tên Triệu Mạn Mạn. Nhưng khác với hai nạn nhân trước đó, cô không bị xâm hại thật sự. Hay nói một cách khác, tội phạm chưa kịp thực hiện hành vi cưỡng dâm đã bỏ chạy, còn cô lập tức báo cảnh sát. Đến hiện trường gây án, Bạch Cẩm Hi đi thẳng vào phòng ngủ của Triệu Mạn Mạn, quan sát một lượt. Tất cả vẫn được giữ nguyên hiện trạng như lúc xảy ra vụ án: Bật đèn sáng, trên giường lộn xộn, cửa sổ đóng chặt. Triệu Mạn Mạn ngồi ở mép giường, trên người choàng một cái áo khoác, quần áo bên trong xộc xệch, mặt cô vẫn đọng vệt nước mắt.

Bạch Cẩm Hi đeo găng tay, cầm cây gậy gỗ ở trên giường: “Cô dùng cái này đánh hắn à?” Triệu Mạn Mạn gật đầu. Đó là hình huống hết sức nguy hiểm. Đối tượng tình nghi âm thầm bám theo Triệu Mạn Mạn, bất thình lình đột nhập vào nhà. Hắn rất cao, cánh tay có cơ bắp rắn chắc, mặt đeo tấm mặt nạ màu đen, ánh mắt dữ dằn.

Hắn đẩy cô xuống giường. Lúc hắn dùng sợi dây ni lông để trói tay, Triệu Mạn Mạn ra sức giãy giụa, đạp trúng ngực hắn. Hắn không kịp đề phòng, bị ngã xuống đất, nhưng nhanh chóng đứng lên. Triệu Mạn Mạn định bỏ chạy nhưng hắn lại lập tức đè cô xuống giường. Lần này, cô không thể thoát thân, bị hắn trói hai tay. Bởi vì cô vùng vẫy dữ dội nên đối tượng tình nghi mất một lúc mới có thể giữ chân cô. Lúc hắn cúi xuống buộc chân mình, Triệu Mạn Mạn liền giơ hai tay đã bị trói nhưng không ảnh hưởng đến hoạt động, rút ra cây gậy gỗ giấu sẵn bên mép giường, đập mạnh vào đầu hắn. Khi nghe thông tin về vụ cưỡng hiếp những cô gái sống độc thân, Triệu Mạn Mạn đã để một cây gậy gỗ ở trong phòng ngủ.

Đáng tiếc, đối tượng tình nghi có phản ứng rất nhanh, lập tức nghiêng đầu né tránh nên cô không đánh trúng. Triệu Mạn Mạn đã gần như phát điên, ra sức đánh loạn xạ. Đối tượng tình nghi định giằng cây gậy khỏi tay cô nhưng không thành công. Cuối cùng, hắn đành bỏ chạy trong cơn thịnh nộ của cô. Bạch Cẩm Hi vỗ vai Triệu Mạn Mạn: “Cô làm rất tốt!” Mạn Mạn lau nước mắt, cất giọng khàn khàn: “Đồng chí cảnh sát, các anh chị có thể bắt hắn không?”

“Chắc chắn có thể.” Bạch Cẩm Hi rời khỏi phòng ngủ, đúng lúc Châu Tiểu Triện đi đến. “Lão đại, em đã hỏi lãnh đạo nhà máy rồi.” Cậu ta lên tiếng: “Ban đầu, bọn họ nói giữ kín như bưng về vụ giám sát Trần Ly Giang. Nhưng em phát hiện một hai người có thái độ bất thường nên truy vấn ngay. Hóa ra phó giám đốc nhà máy đã nói chuyện này với một cán bộ tâm phúc của mình. Tay chủ tịch công đoàn cũng tiết lộ với vợ ông ta. Tuy họ hứa không nói ra bên ngoài, nhưng em cảm thấy chuyện này không thể tin tưởng một trăm phần trăm.”

Bạch Cẩm Hi trầm tư: “Vì vậy, không loại trừ khả năng hành động giám sát của chúng ta đã bị Trần Ly Giang nắm được?” Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, hơn nữa lại là nhà máy quốc doanh lâu đời với các mối quan hệ chồng chéo phức tạp, một nơi không thể che giấu điều bí mật.” Như vậy là trong vụ án thứ ba, Trần Ly Giang có chứng cứ vắng mặt hoàn hảo. “Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Châu Tiểu Triện hỏi.

“Cứ xem xét tình hình rồi tính sau.” “Tiểu Bạch!” Người cảnh sát hình sự tên Tiểu Tề đi nhanh đến: “Lúc bỏ chạy, tội phạm đã bất cẩn, giẫm phải một vũng nước ở lối vào cầu thang, để lại hai dấu chân tương đối rõ ràng.” Bạch Cẩm Hi sáng mắt, lập tức theo anh đi ra ngoài. Vừa xuống đến nơi, cô liền nhìn thấy Hàn Trầm ngồi xổm ở cửa cầu thang. Anh đeo găng tay đen, đang cùng nhân viên giám định nghiên cứu dấu chân trên mặt đất.

Bạch Cẩm Hi cũng ngồi xổm, ghé sát mặt xuống đất để quan sát dấu chân ở góc độ khác nhau. Bị cô chắn mất tầm nhìn, Hàn Trầm chỉ liếc cô một cái rồi đứng dậy. Cửa lên cầu thang toàn là đất sét nên dấu chân tương đối sâu, đại khái nửa xen ti mét, hoa văn của đế giày hiện rõ. Bạch Cẩm Hi không khỏi mừng thầm. Căn cứ vào dấu chân này, cảnh sát không chỉ suy đoán ra chiều cao, cân nặng của tội phạm, mà còn có thể giám định vật chất đáng nghi, từ đó suy đoán tội phạm từng đến nơi nào, có hoàn cảnh sống ra sao, thậm chí còn có khăng xác định thân phận tội phạm. Bạch Cẩm Hi đứng dậy, quay sang Hàn Trầm. Trời đã gần sáng, không trung như được chụp một tấm màn mỏng, đằng sau tấm màn mỏng đó phảng phất lóe lên tia sáng nhàn nhạt.

Hàn Trầm dựa vào hành hang, cúi đầu châm điếu thuốc. Anh hít một hơi rồi nhướng mắt nhìn cô. Bạch Cẩm Hi lên tiếng trước: “Tình hình rõ ràng hơn rồi.” Anh phả ra làn khói trắng từ cánh mũi: “Ừ.”

“Nhưng hai dấu chân này chỉ có thể định tội một người.” Bạch Cẩm Hi nói tiếp. “Chúng ta cần chứng cứ mới nữa.” Hàn Trầm cất giọng từ tốn. Bạch Cẩm Hi ngẫm nghĩ, gật đầu: “Phải xem xét lại vụ án từ đầu. Chứng cứ chắc chắn tồn tại, chỉ là chúng ta chưa phát hiện ra mà thôi.”

Hàn Trầm im lặng nhìn cô. Bạch Cẩm Hi cảm thấy kỳ lạ: “Sao thế?” Anh lại hít một hơi thuốc rồi chỉ vào bên má phải của cô: “Mặt cô.” “Mặt tôi sao cơ?” Cô giơ tay lau mặt, hình như chẳng có gì cả.

Bạch Cẩm Hi không biết, vừa rồi ghé mặt quan sát dấu chân, mặt cô đã bị dính một vết đen. Sau khi cô lau, vết đen thành ra nhoe nhoét, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng ngần của cô. Hàn Trầm cười cười, giơ tay chạm nhẹ vào mặt Bạch Cẩm Hi rồi nhanh chóng rời đi: “Chỗ này.” Găng tay đen chạm vào làn da, mang lại cảm giác mát lạnh, mềm mại, rin rít, còn có cả mùi thuốc lá nhàn nhạt.

“Ừ.” Bạch Cẩm Hi rút một tờ giấy ăn từ túi quần, ra sức lau chỗ anh vừa tiếp xúc. Sau đó, cô ném tờ giấy vào thùng rác ở bên cạnh: “Không sao, lát nữa tôi sẽ đi rửa mặt.” Vừa ngẩng đầu, cô chợt phát hiện Hàn Trầm đang nhìn cô chăm chú. “Vẫn chưa lau sạch sao?” Bạch Cẩm Hi hỏi.

Hàn Trầm không trả lời, ngậm điếu thuốc đi thẳng ra ngoài. Lúc này, mặt trời đã ló dạng, ánh nắng ban mai chiếu xuống khu phố cổ. Cô giơ tay xoa bụng: “Này, chúng ta đi ăn sáng đi!” Những cảnh sát hình sự khác nửa đêm mới hành động, trong khi hai người buổi tối đi phòng Hồ sơ lại đuổi bắt tội phạm ngay nên bây giờ, họ đều đói bủn rủn chân tay, phải ăn no mới có thể tiếp tục phá án. “Ừ.” Hàn Trầm đáp.

Lúc này, Hàn Trầm đi dưới ánh ban mai, Bạch Cẩm Hi vô thức dừng mắt ở gương mặt nghiêng tuấn tú rồi di chuyển đến bàn tay kẹp điếu thuốc của anh. Không thể không thừa nhận, đàn ông đeo găng tay đen hút thuốc có một vẻ cuốn hút khó diễn tả. Hai người vừa đi vài bước, liền nhìn thấy Châu Tiểu Triện từ một ngã rẽ đi tới.

“Chuyện gì vậy?” Bạch Cẩm Hi hỏi. Cậu ta mỉm cười chào Hàn Trầm rồi kéo cô sang một bên. Hàn Trầm ném điếu thuốc vào thùng rác, khoanh tay tựa vào bờ tường chờ cô. Bạch Cẩm Hi nghi hoặc nhìn Châu Tiểu Triện: “Rốt cuộc là chuyện gì thế?”

Châu Tiểu Triện thở dài, hạ giọng thầm thì: “Lão đại, bác sĩ Từ vừa đến đây. Tình cờ nhìn thấy thần thám Hàn sờ má chị, anh ấy liền quay người bỏ đi. Sắc mặt của anh ấy… chậc chậc, chị còn không mau đuổi theo người ta?” Bạch Cẩm Hi ngẩn người, nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó hiểu: “Sờ má gì chứ? Trên mặt tôi có vết nhọ thôi mà!” “Thế à?” Châu Tiểu Triện thở phào nhẹ nhõm rồi nhíu mày: “Nhưng bác sĩ Từ đã hiểu nhầm. Chị mau đuổi theo đi, anh ấy còn chưa đi xa, chắc vẫn kịp đấy!”

“Khoan đã!” Bạch Cẩm Hi còn muốn nói câu gì, Châu Tiểu Triện đã đẩy cô về đằng trước. Đúng là cô vẫn nhìn thấy bóng dáng Từ Tư Bạch thấp thoáng ở trong ngõ. Thế là cô ngoảnh đầu nói với Hàn Trầm: “Tôi đi giải quyết chút việc, sẽ quay về ngay, anh đợi tôi một lát.” Hàn Trầm gật đầu.

*** Về chuyện tại sao lại chạy đuổi theo Từ Tư Bạch, bản thân Bạch Cẩm Hi cũng thấy kỳ quặc. Từ Tư Bạch không phải là bạn trai của cô, Hàn Trầm cũng chẳng phải là đối tượng mà cô thay lòng đổi dạ. Quan trọng hơn, dù có hành động này, cũng là đàn ông đuổi theo phụ nữ mới đúng. Tại sao cô lại phải chạy theo Từ Tư Bạch?

Nhưng nói đi nói lại, Từ Tư Bạch là người anh em tốt nhất của cô. Nếu anh vì chuyện này tức giận, cô cũng nên đi tìm anh. Về việc Châu Tiểu Triện nói nói Từ Tư Bạch thích cô, chắc chắn không thể có chuyện đó. Trước kia, Châu Tiểu Triện từng hỏi cô: “Chị thử nói xem, bác sĩ Từ rốt cuộc có thích chị hay không?”

Bạch Cẩm Hi đã chặn họng cậu ta bằng một câu: “Nếu thật sự thích, tại sao anh ấy không theo đuổi tôi?” Mấy năm nay cũng có vài đồng nghiệp cùng ngành theo đuổi cô. Còn Từ Tư Bạch luôn giữ mối quan hệ bạn bè tốt đẹp, không hề có biểu hiện tình cảm nam nữ. Anh chưa bao giờ vượt qua giới hạn, cũng không tỏ ra quá gần gũi. Bạch Cẩm Hi đi nhanh một đoạn, quả nhiên nhìn thấy hình bóng quen thuộc ở phía trước.

Từ Tư Bạch hôm nay mặc áo sơ mi trắng, quần màu cà phê, trông rất sáng sủa. Anh hơi cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Nhìn thấy anh, trong lòng Bạch Cẩm Hi cảm thấy ấm áp. Cô rón rén đi đến, vỗ nhẹ vào gáy anh. Từ Tư Bạch hơi bất ngờ, ngoái đầu nhìn cô. Bạch Cẩm Hi cười hì hì: “Sao anh đến rồi lại bỏ đi như vậy?”

Từ Tư Bạch im lặng vài giây mới trả lời: “Anh đột nhiên nhớ ra tử thi ở cơ quan có chút vấn đề nên phải về ngay.” Bạch Cẩm Hi mỉm cười hỏi: “Không phải anh đang ghen đấy chứ? Tại vì em quen “người anh em” mới nên trong lòng anh thấy khó chịu đúng không?” Nói xong, cô giơ tay vỗ vai Từ Tư Bạch như anh trai an ủi em nhỏ.

Từ Tư Bạch mỉm cười: “Ừ, anh ghen đấy. Người đàn ông đó tiếng tăm không tốt, anh không muốn em ở cùng anh ta.” Thì ra là vậy. “Lão Từ! Anh nghĩ nhiều rồi.” Bạch Cẩm Hi cười nói: “Anh ta không phải như tin đồn, con người tương đối đáng tin cậy.”

Từ Tư Bạch im lặng nhìn cô. Nhận ra tâm tư ấu trĩ ẩn giấu đằng sau sự trầm mặc của anh, Bạch Cẩm Hi nhẹ nhàng khoác vai anh, ghé sát đầu nói nhỏ: “Anh yên tâm đi, người đó không thể so sánh với anh. Anh là người bạn thân khác giới số một trong lòng em. Châu Tiểu Triện còn xếp sau anh. Đúng rồi, anh nhớ đừng nói cho cậu ta biết đấy nhé!” Từ Từ Bạch quay sang Bạch Cẩm Hi. Bởi vì cách rất gần nên đôi mắt của anh càng đen nhánh và trong veo, mùi xà phòng thoang thoảng vây quanh cô.

“Nói thế còn nghe được.” Từ Tư Bạch lên tiếng, khóe mắt ẩn hiện ý cười. Bạch Cẩm Hi phì cười, buông vai anh. Cuối cùng, cô cũng dỗ được người đàn ông này. Có lẽ do ánh nắng sớm mai trong lành khiến con người trở nên biếng nhác, Bạch Cẩm Hi chợt cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, cô ngồi bậc thềm bên đường nghỉ ngơi. Từ Tư Bạch cũng ngồi cạnh cô.

Cả hai đều im lặng. Một lúc sau, Từ Tư Bạch quay sang cô, hỏi: “Em đã ăn sáng chưa?” Bạch Cẩm Hi đáp: “Chưa.” Anh đứng lên: “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn.”

Vừa nhận lời, cô đột nhiên nhớ ra mình đã có hẹn với Hàn Trầm. Bắt gặp vẻ do dự trên gương mặt Bạch Cẩm Hi, Từ Tư Bạch tưởng cô bận phá án không muốn ăn. Đang định “lên lớp” với cô, anh đột nhiên ngẩng đầu, dõi mắt về một đầu ngõ hẻm. Bạch Cẩm Hi thuận theo ánh mắt anh, cũng ngoái đầu.

Hàn Trầm cùng Châu Tiểu Triện đang đi tới. Châu Tiểu Triện nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ vô tội. Vừa rồi, Hàn Trầm đợi một lúc, có lẽ do quá đói bụng nên anh hỏi Châu Tiểu Triện: “Cô ấy đâu rồi?” Châu Tiểu Triện hơi sợ Hàn Trầm, chỉ hàm hồ đáp: “Có lẽ chị ấy bận việc, hay là anh cứ đi ăn trước đi.”

Hàn Trầm không đáp lời, thong thả đi về hướng này. Cho thêm một trăm lá gan, Châu Tiểu Triện cũng không dám nói với Hàn Trầm: Phía trước có gian tình, anh có thể đi vòng qua lối khác không? Thế là cậu ta lon ton đi theo Hàn Trầm.

Bạch Cẩm Hi nhìn Hàn Trầm ngày càng tiến lại gần. Hai người chạm mắt nhau, cô hơi ngẩn ngơ. Từ Tư Bạch cất giọng dịu dàng bên tai cô: “Đi thôi, em muốn ăn món gì?” Bạch Cẩm Hi: “Em…”

Cô còn chưa nói hết câu, Hàn Trầm đã đi qua chỗ cô đang đứng, nhanh chóng biến mất ở đầu ngõ. .