Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 17

Chương 17: Hoa Trong Gương Xinh Đẹp.

Hàn Trầm ở dưới hút thuốc một lúc mới lên tầng hai. Đến cửa phòng thẩm vấn, anh liền nhìn thấy Bạch Cẩm Hi ngồi đối diện Trần Ly Giang, hai người đang trò chuyện. Châu Tiểu Triện đứng ngoài hành lang, tiến lại gần: “Thần thám Hàn, Trần Ly Giang đã thừa nhận mọi tội lỗi của mình. Bây giờ cứ tạm giam giữ anh ta trước, Đồn trưởng bảo mọi người làm việc liên tục nhiều ngày đêm nên cũng mệt mỏi rồi, sáng sớm mai cùng đồng nghiệp của chi cục chính thức thẩm vấn anh ta.” Hàn Trầm gật đầu, dõi mắt về phía Bạch Cẩm Hi: “Bây giờ không cần thẩm vấn thì cô ấy làm gì vậy?”

Châu Tiểu Triện cười cười: “Anh không biết đấy thôi. Lần nào lão đại cùng trò chuyện riêng với tội phạm, còn không cho người khác tham dự. Chúng tôi cũng quen rồi, anh khỏi cần để ý đến chị ấy.” Nói xong, cậu ta liền rời đi. Hàn Trầm vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn hai người trong phòng qua tấm kính thẫm màu. Bạch Cẩm Hi có vẻ mặt bình thản, tựa như không phải đang thẩm vấn phạm nhân mà đang trò chuyện với người bạn. Ánh đèn chiếu xuống gương mặt cô, càng tôn thêm làn da trắng và đôi mắt đen ngời sáng. Cô rút một điếu thuốc đưa cho Trần Ly Giang. Hắn nhận lấy, cô đứng dậy, giơ tay châm lửa cho hắn.

Hai người lại nói vài câu. Cuối cùng, Bạch Cẩm Hi đứng lên, đẩy cửa đi ra ngoài. Trần Ly Giang ngồi bất động, thần sắc trầm tĩnh. Một lúc sau, hắn bỏ điếu thuốc, giơ hai tay ôm mặt, đồng thời cúi thấp đầu. Bạch Cẩm Hi về chỗ ngồi của mình, bắt đầu bận rộn. Tuy vụ án đã được phá nhưng công việc tiếp theo cũng không ít. Bây giờ, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành, sau đó nghỉ ngơi vài ngày cho thoải mái tinh thần. Vừa gõ vài chữ lên máy tính, Bạch Cẩm Hi liền nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Trước khi ra ngoài, cô nói điều gì với Trần Ly Giang vậy?”

Cô liền ngẩng đầu, bắt gặp Hàn Trầm chống một tay xuống bàn, đang nhìn cô chăm chú. Bạch Cẩm Hi đẩy bàn phím, ngả người vào thành ghế phía sau. “Anh có biết tại sao anh ta muốn nghe tiếng chuông không?” Cô lên tiếng: “Bởi vì anh ta và vợ cũ Hứa Doanh quen nhau ở chùa Bảo An. Bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy nhau vào lúc tiếng chuông vang lên. Đây là câu chuyện lãng mạn biết bao.”

Cô từ tốn nói tiếp: “Sau đó, vào mỗi ngày kỷ niệm quan trọng và sinh nhật của vợ cũ, Trần Ly Giang đều lên chùa Bảo An, nhờ các sư đánh chuông, còn hai vợ chồng anh ta cùng nhau có bữa tiệc ngọt ngào, rất thân mật và thắm thiết ở nhà. Hôm nay, các đồng nghiệp đã tìm đến Hứa Doanh, chị ta cũng chứng thực điều này. Bởi vì Trần Ly Giang có tính cách nóng nảy, thu nhập thấp nên chung sống lâu ngày, Hứa Doanh không chịu nổi. Hơn nữa, do chị ta làm hướng dẫn du lịch nên vợ chồng họ gần ít xa nhiều. Cuối cùng kết quả như chúng ta thấy, chị ta rời khỏi Trần Ly Giang.” Hàn Trầm kéo chiếc ghế, ngồi xuống phía đối diện, vặn nắp chai nước khoáng. Bạch Cẩm Hi tiếp tục lên tiếng: “Về việc tại sao lại cứu mẹ con Tư Tư, anh ta chỉ hỏi tôi một câu: “Cô đã từng mua đĩa phim cấm chưa? Có bao giờ gặp cảnh người mẹ ôm con bán đĩa?” Tôi nói từng gặp qua nhiều lần. Hứa Doanh cũng tiết lộ, chị ta từng sảy thai. Chuyện này khiến Trần Ly Giang bị đả kích nặng nề.”

Nói đến đây, bỗng dưng cô dừng lại. Hàn Trầm đang ngửa cổ uống nước. Mí mắt anh cụp xuống, sống mũi lấp lánh ánh đèn, theo động tác uống nước, yết hầu của anh hơi chuyển động. Anh uống một hơi hết chai nước rồi ném vỏ chai vào thùng rác. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh liền nhìn qua bên này. Bạch Cẩm Hi liền đưa mắt đi chỗ khác, đồng thời mở miệng: “Cuối cùng, tôi nói với anh ta câu: “Tôi biết anh rất yêu chị ấy. Yêu điên cuồng một người thật ra cũng chẳng có gì là sai trái. Nhưng chắc anh cũng hiểu, cho dù anh làm vậy cũng chẳng cứu nổi bản thân. Hơn nữa, ai sẽ cứu những cô gái bị anh hãm hại? Thật ra, anh không hề muốn gây tổn thương cho bọn họ đúng không? Anh chỉ khao khát cảm giác ấm áp quen thuộc mà thôi. Trên cõi đời này có biết bao người cầu mà không được, nhưng họ vẫn phải chịu đựng đấy thôi. Thật ra, cứ cố gắng sống, cuộc đời cũng trôi qua rất nhanh. Sau này nếu có thể ra tù, anh hãy đi thăm bọn họ, xem bọn họ sống hạnh phúc hay không, rồi tự hỏi bản thân, xem anh có thể tha thứ cho mình hay không?”

Hàn Trầm im lặng nhìn Bạch Cẩm Hi, đến mức cô thấy không thoải mái: “Sao thế? Tôi nói rất tình cảm, đi vào lòng người đúng không?” “Ừ, khoác lác rất giỏi.” Anh nghiêng đầu châm một điếu thuốc. “Xì.”

Lúc này, Tiểu Tề đi vào, đưa một tập hồ sơ cho Bạch Cẩm Hi, hai người bắt đầu trao đổi công việc. Còn Hàn Trầm ngồi bên cạnh, lặng lẽ hút thuốc. Một lúc sau, anh cúi xuống nhìn đồng hồ. Bởi vì đã có kết quả giám định sơ bộ hiện trường nơi Tăng Phương Bình bị giết chết nên mấy người cảnh sát hình sự liên tục đi vào, trao đổi với cô. Bạch Cẩm Hi tập trung vào công việc, quên cả Hàn Trầm. Đợi đến lúc mọi người đi hết, Hàn Trầm mới đứng lên: “Tôi về đây.”

Bạch Cẩm Hi đang mải xem báo cáo giám định tử thi, chỉ “ừ” một tiếng mà không ngẩng đầu. Từ góc độ này, Hàn Trầm chỉ nhìn thấy đỉnh đầu cô. Anh từ từ nhếch miệng. “Bạch Cẩm Hi, tạm biệt.”

Bạch Cẩm Hi thờ ơ giơ tay vẫy vẫy: “Tạm biệt.” Không biết bao lâu sau, cảm thấy cổ họng hơi khô rát, cô mới lấy cốc trà ở trên bàn. Khóe mắt chợt phát hiện, Hàn Trầm đã không thấy bóng dáng. Không chỉ chỗ ngồi mà cả bàn làm việc của anh cũng thu dọn sạch sẽ, chẳng lưu lại thứ gì. Cô ngẩn người, trong đầu bây giờ mới vang lên câu nghe được từ lúc nãy: “Tôi về đây.”

“Bạch Cẩm Hi, tạm biệt.” Anh rời khỏi thành phố Giang rồi sao? Bạch Cẩm Hi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này đã là đêm khuya, sân trước Đồn cảnh sát vô cùng vắng lặng, đâu còn hình bóng của người đàn ông đó.

Cô rút điện thoại, tìm đến tên “Hàn khốn kiếp” trong danh bạ, lập tức gọi đi. “Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy…” Giống như chứng thực suy đoán của cô, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng ầm ầm, một chiếc máy bay bật đèn sáng bay vút trên không trung.

Bạch Cẩm Hi ngẩn ngơ một lúc, bộ não bật ra ý nghĩ: Anh ấy đi rồi, trong khi mình vẫn chưa mua đặc sản giúp anh ấy. *** Chuyến bay của Hàn Trầm đáp xuống thành phố Lam vào lúc nửa đêm. Sân bay hầu như đã tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng trên lối đi ra ngoài. Bốn bề vô cùng yên tĩnh, Hàn Trầm đeo kính râm, kéo va li đi theo dòng người. Vì đã ngủ một giấc trên máy bay nên ánh đèn sáng khiến anh không mấy dễ chịu.

Ngoài cửa xuất hiện một người phụ nữ mặc bộ váy màu ngó sen, mái tóc dài hơi xoăn, gương mặt trắng ngần nổi bật giữa đám đông. Bởi vì là con gái rượu của hiệu trưởng trường đại học nên khí chất của cô tương đối xuất chúng. Thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn cô, có lẽ muốn xem cô đang đợi ai. Cô gái cầm di động, kiễng chân, ôm cánh tay ngó nghiêng. Hàn Trầm không dừng bước, thản nhiên đi qua cô gái. “Hàn Trầm!” Cô gọi tên anh bằng giọng điệu du dương dễ nghe.

Hàn Trầm dừng lại. Cô gái đã đuổi theo, định cầm va li trong tay anh. Anh liền né tránh, sắc mặt không một chút biểu cảm, tiếp tục đi về phía trước. “Anh đã nói rồi, không cần em đến đón.” Ngữ khí của anh rất lạnh nhạt. Cô gái không lên tiếng, hai người im lặng đi ra ngoài. Tới cửa xoay của sân bay, cô mới mở miệng: “Em sợ buổi tối không bắt được xe nên mới đi cơ quan của anh lấy xe rồi lái đến đây.” Cô vừa rút chìa khóa xe, Hàn Trầm liền đoạt lấy.

“Ai đưa chìa khóa cho em?” Anh vừa đi vừa mở miệng: “Sau này đừng có động vào xe của anh.” Cô gái dõi theo bóng lưng Hàn Trầm, yên lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở dài một tiếng rồi đuổi theo anh. Bãi đỗ xe vắng lặng như tờ, Hàn Trầm bỏ va li vào cốp sau, mở cánh cửa ở vị trí tài xế. Cô gái vừa định mở cửa ghế lái phụ, Hàn Trầm liền tháo kính, quay sang nói với cô: “Em ngồi đằng sau đi!”

Cô gái ngoan ngoãn ngồi vào hàng ghế sau. Hàn Trầm lạnh nhạt nhấn ga, chiếc Land Rover phóng đi như bay. Rời khỏi đường cao tốc sân bay đi vào trong phố, lượng xe cộ đi lại nhiều hơn nên Hàn Trầm giảm tốc độ. Đèn đường chiếu vào cửa xe, tựa như một dòng sông ánh sáng ngoằn ngoèo. Cô gái tên Tân Giai không rời mắt khỏi gương mặt nghiêng của Hàn Trầm nhưng anh không hề quay đầu. Một lúc sau, cô dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

“Lần này, anh có tìm thấy “cô ấy” không?” Tân Giai đột nhiên mở miệng hỏi: “Lại chẳng có kết quả đúng không?” Hàn Trầm đáp: “Không liên quan đến em.” Tân Giai ôm hai cánh tay, khóe mắt ẩn hiện ý cười như có như không.

“Hàn Trầm!” Cô nói tiếp: “Phải làm thế nào anh mới chịu tin, người được coi là “cô ấy” không hề tồn tại. Anh không tin lời em đã đành, còn không tin lời bố mẹ, bạn bè anh. Thật ra đây chỉ là ảo giác và giấc mộng nảy sinh trong một năm anh hôn mê bất tỉnh mà thôi. Bác sĩ tâm lý cũng nói thế. Anh cứ tiếp tục giày vò bản thân, chẳng phải có lỗi với cô chú hay sao?” Hàn Trầm chau mày: “Em nói đủ chưa? Anh tìm ai là việc của anh. Bố mẹ anh dù thích em đến mấy, dù coi em là con dâu đi chăng nữa, em cũng sẽ không trở thành vợ của Hàn Trầm này, em đã nghe rõ chưa?” Tân Giai im lặng. Một lúc sau, cô gạt lệ, lên tiếng: “Hàn Trầm, em sẽ luôn đợi anh. Không phải bởi vì em muốn làm con dâu nhà họ Hàn, mà vì em thương anh, không muốn từ bỏ anh. Bởi em tin, một ngày nào đó anh sẽ thông suốt, người từ nhỏ đến lớn luôn ở bên cạnh anh là em chứ không phải ai khác.”

Hàn Trầm lặng thinh. Một lúc sau, ô tô dừng lại trước cửa một khu chung cư. “Đến nhà em rồi.” Hàn Trầm vẫn đặt hai tay trên vô lăng: “Xuống xe đi!”

Nhìn từ đằng sau, thân hình anh thẳng tắp, không một chút dịu dàng y như gương mặt của anh. Tân Giai vừa xuống xe và đóng cửa, anh đã rồ ga phóng đi. *** Hàn Trầm sống ở khu chung cư gần Cục Công an, là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích không lớn. Anh dành một gian làm thư phòng, gian còn lại là phòng ngủ. Cả căn hộ bài trí đơn giản nhã nhặn, ngăn nắp, sạch sẽ.

Khi Hàn Trầm tắm xong, đi ra ngoài, đồng hồ hiển thị hơn một giờ sáng. Trên người chỉ quấn khăn tắm, anh đứng bên cửa sổ ở phòng khách. Ngoài cửa sổ, cả thành phố phảng phất đã chìm vào giấc ngủ. Lời nói của Tân Giai vẫn còn vang vọng bên tai anh: Đó chỉ là ảo giác và giấc mộng trong một năm anh hôn mê bất tỉnh mà thôi! “Cô ấy” vốn không hề tồn tại. Hàn Trầm giơ tay bóp trán. Nghe nói trong một lần phá án, anh gặp sự cố bất ngờ, đầu bị tổn thương dẫn đến mất trí nhớ. Mấy năm nay, thỉnh thoảng đầu anh vẫn bị đau nhức như búa bổ.

Anh đổ ra hai viên thuốc giảm đau, nuốt vào cổ họng rồi ngồi xuống ghế. Một lúc sau, cơn đau dịu bớt, Hàn Trầm mở mắt, trán rịn đầy mồ hôi. Anh đột nhiên nhớ tới Bạch Cẩm Hi. Nhớ đến câu cô nói với tên tội phạm cưỡng dâm: Trên cõi đời này có biết bao người cầu mà không được, nhưng họ vẫn phải chịu đựng đấy thôi. Thật ra, cứ cố gắng sống, cuộc đời cũng trôi qua rất nhanh. Hàn Trầm nhếch mép. Câu nói của Bạch Cẩm Hi tương đối nhẹ nhàng nhưng cũng rất có lý. Người phụ nữ cầu mà không được giống một giấc mơ hão huyền trói buộc anh. Không ai nói cho anh biết về sự tồn tại của người con gái đó, anh thậm chí không nhớ dáng vẻ và diện mạo của cô. Tuy nhiên, trong lúc ngủ, lúc ăn cơm, trái tim anh vô cớ hỗn loạn. Anh luôn cảm thấy có một người ẩn giấu trong tim, luôn ở bên cạnh và tồn tại trong sinh mệnh của anh.

Hàn Trầm châm điếu thuốc, lặng lẽ hút một lúc. Có lẽ buổi đêm mát lạnh nên anh đột nhiên nhớ tới cảnh cùng Bạch Cẩm Hi lái mô tô ngày hôm nay. Bàn tay kẹp thuốc lá bất giác dừng lại. Trong những năm qua, không phải không có phụ nữ từng thử quyến rũ hay bám riết lấy anh. Tân Giai là ví dụ điển hình nhất. Ngoài ra, anh đi đến đâu cũng gặp người như vậy. Nhưng anh chưa từng rung động. Từ trước đến nay, anh đều không nhượng bộ. Nếu đối phương càng bám chặt, anh sẽ càng từ chối một cách cứng rắn hơn.

Nhưng hôm nay… Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác lúc tựa vào người cô. Rõ ràng đội mũ bảo hiểm, nhưng anh vẫn ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ mái tóc của cô. Làn da trên cổ và cánh tay người phụ nữ trắng trẻo mịn màng, bờ eo của cô mảnh mai, mềm mại. Anh không thể coi như không nhìn thấy. Khi anh vòng tay qua người Bạch Cẩm Hi để cầm lái, rõ ràng chỉ là hành động vào giây phút khẩn cấp nhưng trong lòng anh vẫn dâng tràn cảm giác ấm áp.

Từ đầu đến cuối, Bạch Cẩm Hi không hề quyến rũ anh, mà ngược lại, là anh quyến rũ cô mới đúng. Giữ khoảng cách như gần như xa, thì thầm trò chuyện bên tai cô, thấy cổ cô cứng đờ mà vờ như không biết… Liệu có phải một thân một mình đã quá lâu, hay là mãi vẫn không tìm thấy người con gái kia nên anh mới nhen nhóm nỗi khao khát? Hay là trong lòng anh cũng có một chút oán hờn đối với sự biến mất quá lâu của người con gái mà anh không nhớ mặt?

Vì thế nên anh mới như bị ma ám, bắt đầu lưu luyến cảm giác ấm áp khi cô ở trong lòng. Hàn Trầm hít một hơi thuốc, từ từ nhắm nghiền hai mắt, tựa vào thành ghế phía sau. Hết quyển 1

.