Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 21

Chương 21: Cô Gái Đáng Yêu.

Tháng Chín ở thành phố Lam đã có không khí của mùa thu, sáng sớm xuất hiện lớp sương mù bàng bạc, chiều tối gió lạnh thổi qua. Thành phố phồn hoa đẹp đẽ như viên ngọc lung linh bên bờ Trường Giang. Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đến khách sạn do Cục Công an đặt trước vào lúc năm giờ chiều. Ngày mai, họ sẽ bắt đầu khóa huấn luyện khép kín kéo dài một tuần. Đứng bên cửa sổ dõi mắt ra dòng sông Trường Giang và đồi núi ở phía xa xa, hàng cây ngô đồng và đường phố sầm uất ở bên dưới, Bạch Cẩm Hi cảm thấy rất thanh thản.

Châu Tiểu Triện không hề tỏ ra khách sáo, nằm dài xuống giường của cô: “Bạn em đã lái xe đến đây rồi, chị không đi ăn cơm cùng bọn em thật sao?” Bạch Cẩm Hi: “Tôi không đi!” Châu Tiểu Triện đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, từ tốn mở miệng: “Tiểu Bạch, em thấy chị gần đây rất chi là nguy hiểm.”

Bạch Cẩm Hi liếc Châu Tiểu Triện nhưng cậu ta đã nhanh chóng đi mất. Cô ngả người xuống giường, câu nói của cậu ta khiến cô bất giác nhớ tới cảnh cùng Từ Tư Bạch ăn cơm tối qua. Biết tin cô đi thành phố Lam huấn luyện một tuần, anh tỏ ra bất ngờ: “Chẳng phải bình thường em ghét mấy chuyện họp hành, huấn luyện hay sao? Sao lần này lại chịu đi?” Cô trả lời: “Lão Từ, tính giác ngộ của em được nâng cao mà. Có lúc em cũng muốn tham gia huấn luyện để rèn luyện bản thân.”

Nghĩ đến đây, cô cười cười, sờ vào điện thoại. Trong hộp thư có một tin nhắn của Hàn Trầm từ một tuần trước. Cô ngẫm nghĩ, quyết định gửi tin nhắn cho anh: “Anh đang làm gì vậy?” Sau đó, cô cầm di động chờ đợi. Màn hình tối dần, giống như sắc trời ngoài cửa sổ. Một tiếng đồng hồ trôi qua, Bạch Cẩm Hi thở dài, nhét di động vào túi quần rồi xuống tầng dưới ăn cơm.

*** Bên ngoài khách sạn là con phố thương mại sầm uất, bán nhiều đồ ăn ngon. Bạch Cẩm Hi ăn qua loa, đi dạo bộ quanh khu phố, mua một ít đồ, buổi tối cũng không đến nỗi tẻ nhạt. Khi cô về khách sạn đã hơn chín giờ tối, Châu Tiểu Triện ở phòng bên cạnh vẫn chưa thấy đâu. Tắm xong đi ra ngoài, Bạch Cẩm Hi chợt phát hiện màn hình di động ở trên giường phát sáng. Cô lập tức lao đến lấy điện thoại. Nhìn thấy tên người gửi là Hàn Trầm, trái tim cô phảng phất đập nhanh một nhịp, niềm vui len lỏi vào lòng.

“Tôi đang làm thêm giờ, có chuyện gì sao?” Bạch Cẩm Hi im lặng vài giây, nhắn lại: “Không có chuyện gì, chúc anh ngủ ngon.” Đợi một lúc cũng chẳng thấy anh hồi âm, Bạch Cẩm Hi nhét điện thoại xuống dưới gối, trong lòng có chút hụt hẫng.

*** Hàn Trầm không kịp thời trả lời tin nhắn của Bạch Cẩm Hi là bởi vì anh bận công việc. Anh vừa từ bên ngoài về cơ quan, mang theo không khí lạnh của buổi đêm. Ngồi sau bàn làm việc, anh rút điện thoại, mới nhìn thấy tin nhắn cô gửi từ mấy tiếng trước. Hàn Trầm lập tức nhắn lại rồi châm một điếu thuốc. Đợi một lúc cô mới nhắn lại: “Không có chuyện gì, chúc anh ngủ ngon!”

Hàn Trầm nhìn chằm chằm tin nhắn, đến mức thất thần. Bên cạnh có đồng nghiệp đi qua, vỗ vai anh: “Lão đại xem cái gì mà nhập tâm thế?” Anh liền đứng dậy: “Không có gì, chúng ta đi thôi.” ***

Ngày hôm sau, Bạch Cẩm Hi tham gia khóa huấn luyện khép kín do Công an tỉnh tổ chức. Khóa huấn luyện kéo dài một tuần, ngày cuối cùng sẽ có lễ tốt nghiệp, sau đó cô ngồi tàu hỏa quay về thành phố Giang ngay nên không hề có thời gian rảnh rỗi. Mỗi buổi sáng, các học viên phải chạy bộ năm cây số, sau đó là lịch trình dày đặc suốt cả ngày. Họ ăn ba bữa ở khách sạn, buổi tối còn thảo luận đến tám chín giờ. Bốn năm ngày liên tục như vậy, Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều mệt mỏi rã rời. Bởi vì thời gian được lấp kín nên hai người không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác. Họ đạt thành tích học tập rất tốt. Mỗi lần thảo luận hay thi cử, họ đều đạt điểm số cao nhất. Bạch Cẩm Hi gọi điện báo cáo với Đồn trưởng, ông vui đến mức cười ngoác miệng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã đến thứ Sáu, khóa huấn luyện về cơ bản đã kết thúc. Hôm nay, các học viên được bố trí đi thăm quan đơn vị kiểm sát và công an tỉnh, ngoài ra còn đi cả Viện bảo tàng để học tập truyền thống lịch sử, cảm nhận nét đẹp văn hóa. Điểm dừng chân cuối cùng là văn phòng Cục Công an tỉnh. Lúc này đã là sáu giờ chiều, xe buýt chầm chậm lái vào cổng chính. Mọi người hưng phấn trò chuyện, mỗi Bạch Cẩm Hi ngồi yên ở vị trí gần cửa sổ, thầm nghĩ: Không biết có gặp Hàn Trầm không? Kết quả, ý nghĩ này vừa vụt qua bộ não, Bạch Cẩm Hi liền nhìn thấy Hàn Trầm đi bộ dưới bóng cây. Cô ngơ ngẩn nhìn anh trong giây lát.

Thời tiết chuyển lạnh, anh mặc áo jacket mỏng màu đen, bên trong vẫn là áo polo màu tối trông rất nổi bật… cũng rất thu hút. Chỉ trong tích tắc, xe buýt đã đi ngang qua Hàn Trầm, còn anh cũng đi thẳng, chỉ để lại gương mặt nghiêng thoáng qua cho cô. Bạch Cẩm Hi ghé sát vào cửa kính, vô thức quay đầu.

Châu Tiểu Triện ngồi cạnh, sán lại hỏi: “Chị nhìn gì thế?” Bạch Cẩm Hi giơ tay che mặt cậu ta: “Ngắm người đẹp, không cho cậu nhìn.” Xe buýt từ từ dừng lại ở trong sân. Hàn Trầm đi vài bước, đột nhiên dừng lại, quay người dõi theo chiếc xe buýt từ phía xa xa.

Các học viên lần lượt xuống xe, theo thầy chủ nhiệm của khóa huấn luyện đi vào tòa nhà Cục Công an tỉnh. Đầu tiên, họ thăm quan đại sảnh của tòa nhà, tiếp theo là phòng truyền thống. Hai nơi này mất nhiều thời gian. Cuối cùng là khu làm việc của đội hình sự. Đứng trước khu văn phòng rộng lớn, thầy chủ nhiệm tươi cười giới thiệu: “Đây là nơi làm việc của đội cảnh sát hình sự nổi tiếng toàn quốc, với những người cảnh sát xuất sắc như Tần Văn Lang, Hàn Trầm, Uông Tử Mộ… Bây giờ chắc họ đã tan sở hoặc làm việc ở bên ngoài. Các bạn cứ tự nhiên, mười phút sau, chúng ta đi căng tin ăn tối.”

Nơi làm việc vốn chẳng có gì để xem. Mọi người cũng chỉ liếc qua hoặc tùy tiện trò chuyện với đồng nghiệp dăm ba câu rồi rời đi. Bạch Cẩm Hi đi chầm chậm cuối đoàn người. Đến cửa văn phòng của đội hình sự, cô giả bộ vào thăm quan. Mấy người cảnh sát đều dồn ánh mắt về phía cô. Cô liền mỉm cười với bọn họ, giơ thẻ thăm quan đeo trước ngực. Sau đó, cô một mình đi tới góc trong cùng của khu văn phòng. Theo sự hiểu biết của cô về Hàn Trầm, chắc anh sẽ chọn chỗ ngồi ở trong góc, gần cửa sổ, tách biệt với mọi người.

Bạch Cẩm Hi nhanh chóng đảo mắt một lượt, dừng lại ở một bàn làm việc. Trên bàn ngăn nắp gọn gàng, không có nhiều đồ đạc. Góc bên phải đặt mấy hộp hồ sơ, bên cạnh là một tấm chữ Khải nhỏ viết tay rất đẹp. Bạch Cẩm Hi tiến lại gần, giở quyển sổ trên bàn, trang trong quả nhiên viết hai chữ “Hàn Trầm”. Cô có chút đắc ý, ngó nghiêng xung quanh rồi cầm bút viết vào trang cuối quyển sổ: “Anh vẫn còn nợ tôi một bữa cơm! Tạm biệt!” Vừa viết xong chữ “biệt”, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: “Cô đang làm gì vậy?”

Bạch Cẩm Hi giật mình, quay đầu, liền chạm phải đôi mắt đen hun hút của Hàn Trầm. Anh chống một tay xuống bàn, nhìn cô chăm chú. Hai má nóng ran, cô liền đứng thẳng người: “Không có gì, tôi đi thăm quan văn phòng ấy mà.” Hàn Trầm liếc cô một cái, giơ tay mở quyển sổ. Bạch Cẩm Hi thật lòng chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Ánh mắt anh dừng lại ở hàng chữ đó. Giây tiếp theo… anh ngẩng đầu nhìn cô. Bạch Cẩm Hi điềm nhiên đưa mắt đi chỗ khác. “Đi thôi!” Hàn Trầm vừa nói vừa đi ra ngoài.

Bạch Cẩm Hi vẫn chưa có phản ứng: “Gì cơ?” Anh quay đầu về phía cô: “Thực hiện lời hứa mời cô ăn cơm.” Bạch Cẩm Hi buồn cười nhưng cố nhịn. Thật ra, cô cũng hơi ngại khi bị Hàn Trầm bắt ngay tại trận, bởi vì hành động vừa rồi giống như cô thèm muốn bữa cơm của anh. Hơn nữa, cô đang đi cùng đoàn, làm sao có thể tách riêng?

Thế là cô sải bước dài đi về phía trước: “Anh tưởng tôi muốn ăn cơm của anh hay sao? Mấy phút nữa tôi phải tập hợp, không thể đi cùng anh. Coi như tôi nhận tấm lòng, tôi thật sự phải đi dây…” Vừa đi qua Hàn Trầm, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt. Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức quay sang anh. Anh đứng ở ngay bên cạnh, gương mặt gần kề. Giây tiếp theo, anh liền buông tay cô, nhưng vẫn nhìn cô đăm đăm. “Cô hãy xin nghỉ rồi xuống dưới đợi tôi, tôi đi lấy xe.”

Trước ánh mắt của anh, Bạch Cẩm Hi không thể cự tuyệt, mãi mới thốt ra thốt ra một từ: “Được.” .