Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 23

Chương 23: Nắm Tay Chờ Đợi.

Sáng hôm sau, vừa đặt chân vào hội trường tập huấn có sức chứa hơn một trăm người, Bạch Cẩm Hi liền nhận ra bầu không khí khác thường. Các học viên ai nấy nghiêm chỉnh ngồi thẳng người. Mấy học viên bình thường có thành tích không tốt ở hàng ghế sau ra sức lật giở sách như quyết tâm làm điều gì đó. Trên bục giảng phía trước, mấy giáo viên huấn luyện hôm nay cũng mặc cảnh phục, đang thì thầm trao đổi. Bên cạnh họ có mấy chỗ ngồi vẫn còn trống, bầu không khí rất trang nghiêm. Trên bục giảng treo tấm băng rôn với dòng chữ khá lớn: “Hoan nghênh sự chỉ đạo của lãnh đạo đội hình sự Công an tỉnh và các đồng nghiệp”.

Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện ngồi ở hàng cuối cùng. Cô hỏi một học viên đang đăm chiêu đọc sách: “Anh bạn, có chuyện gì vậy? Chẳng phải hôm nay sát hạch rồi tổ chức lễ tốt nghiệp? Sao lại có cả lãnh đạo đội hình sự Công an tỉnh nữa?” Đồng nghiệp đáp: “Cô không biết à? Tuy lãnh đạo không có văn bản chính thức, nhưng ai cũng biết, ngày cuối cùng của đợt tập huấn sẽ có một cuộc tuyển chọn. Đội hình sự của tỉnh chuẩn bị thành lập một tổ điều tra đặc biệt gọi là “tổ Khiên Đen”, chuyên phụ trách các vụ án nghiêm trọng. Một trong những mục đích của đợt tập huấn lần này chính là chọn thành viên cho tổ điều tra đặc biệt chuyên giải quyết các vụ án liên hoàn trong phạm vi toàn tỉnh, không thì việc gì tôi phải tham gia? Người trèo chỗ cao, nước chảy chỗ trũng. Mẹ, môn tâm lý tội phạm lằng nhằng thế không biết, chẳng thể nhớ nổi...” Nghe anh ta nói vậy, Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau.

Thật ra, điều này cũng không có gì là khó hiểu. Nghe nói, Cục công an tỉnh luôn khát hiền tài, lúc nào cũng thích “vơ vét” người có năng lực ở địa phương. Chắc đây là chiêu trò của Cục phó, muốn cô và Châu Tiểu Triện tham gia khóa tập huấn nhưng không nói rõ mục đích. Đồn trưởng còn vui mừng cử hai người đi, trong khi bọn cô dốc hết sức lực để đạt thành tích đầu. Các học viên khác là đối thủ cạnh tranh cũng chẳng mấy thân quen nên bọn họ không hé lộ với cô về cuộc tuyển chọn. Thảo nào tối qua khi nhắc đến việc tập huấn, Hàn Trầm nhìn cô bằng ánh mắt đó. Không phải anh cho rằng, cô quyết tâm vào tổ điều tra đặc biệt đấy chứ? Lãnh đạo còn chưa xuất hiện, bầu không khí đã khẩn trương và nghiêm túc.

Bạch Cẩm Hi mở chai nước khoáng, uống hết ngụm này đến ngụm khác. Châu Tiểu Triện hỏi: “Chị căng thẳng đấy à?” “Ừ.” Châu Tiểu Triện đăm chiêu suy nghĩ.

“Cậu nghĩ gì vậy?” Bạch Cẩm Hi hỏi. “Em đang phân vân, không biết có nên tham gia hay không?” “Tôi cũng thế.”

Uống nhiều nước vào bụng là muốn đi vệ sinh. Nhân dịp cuộc tuyển chọn chưa bắt đầu, Bạch Cẩm Hi đứng dậy, chuồn ra cửa sau. Ngoài hội trường là hành lang dài, bật đèn sáng trưng, Bạch Cẩm Hi lơ đễnh bước đi. Vừa đến đầu cầu thang, cô chợt thấy Hàn Trầm đi lên. Nghe tiếng động, anh liền ngẩng đầu nhìn cô. Hôm nay, anh cũng mặc cảnh phục, đôi mắt đen sâu thẳm dưới vành mũ như muốn hút cô vào trong đó.

Bạch Cẩm Hi dừng bước, đợi anh tiến lại gần. Vào một khoảnh khắc, cô... quyết định tham gia cuộc tuyển chọn. “Hôm qua sao anh không nói cho tôi biết thông tin về cuộc tuyển chọn?” Cô lên tiếng: “Làm tôi và Tiểu Triện chẳng chuẩn bị tâm lý gì cả.” Hàn Trầm dừng bước, không đáp mà hỏi lại: “Hai người có dự định gì?”

“Chúng tôi cứ thử xem sao.” Bạch Cẩm Hi đáp rất khéo. Hàn Trầm không đổi sắc mặt, đi ngang qua người cô. Bạch Cẩm Hi lập tức kéo tay anh, tất nhiên cũng buông ra ngay. “Anh cũng là một thành viên của tổ điều tra đặc biệt à?” Cô hỏi.

Anh liếc cô một cái: “Đúng vậy.” Bạch Cẩm Hi mỉm cười: “Với tư cách là người biết rõ nội tình, anh có thể tiết lộ một chút, công việc của tổ điều tra liệu có khó không? Lãnh đạo là ai? Cục phó hay Đội trưởng Tần? Họ có nghiêm khắc lắm không? Làm việc dưới trướng họ có dễ thở không? Đúng rồi, anh hãy đánh giá xem, liệu tôi có cơ hội hay không?” Nghe Bạch Cẩm Hi hỏi một thôi một hồi, Hàn Trầm liền quay người về phía cô, tiến lên một bước: “Cô lấy đâu ra nhiều thắc mắc thế?”

Hai người cách rất gần, Bạch Cẩm Hi vô thức lùi lại phía sau một bước. Hàn Trầm cúi xuống nhìn cô: “Bạch Cẩm Hi, sự lựa chọn nghề nghiệp và điều động công tác không phải trò đùa. Đừng để bất cứ con người hay sự việc nào ảnh hưởng đến phán đoán của cô.” Bạch Cẩm Hi im lặng. Bất cứ con người hay sự việc nào ư? Anh đang ám chỉ điều gì vậy?

Vài giây sau, cô đáp: “Tôi không đùa giỡn. Ngược lại, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này. Tôi muốn vào tổ điều tra đặc biệt, không phải vì mục đích lên chức hay tăng lương, mà bởi vì môn tâm lý tội phạm có tác dụng quan trọng trong việc điều tra các vụ án liên hoàn. Tôi muốn dùng sở trường của mình để làm nhiều việc có ích, giúp đỡ nhiều người, cũng muốn học hỏi nhiều điều hơn.” Hàn Trầm không lên tiếng. Bạch Cẩm Hi chuyển đề tài: “Người ở chốn giang hồ làm gì có chuyện không dính đao kiếm. Vấn đề tôi vừa hỏi anh cũng là lẽ thường tình, tôi phải tìm hiểu sở thích của lãnh đạo rồi xem môi trường làm việc thế nào. Không thể để hạt giống tốt như tôi bị mai một...”

Nói đến đây, Bạch Cẩm Hi liền ngậm miệng, bởi cô nhìn thấy Hàn Trầm mỉm cười. Anh mặc bộ cảnh phục vốn đã nổi bật, khi cười trông càng thu hút hơn. “Sao lại có người phụ nữ như cô chứ?” Anh nói nhỏ rồi quay người đi mất. Khóe môi Bạch Cẩm Hi bất giác cong lên, cô nhanh chóng đi theo anh vào hội trường. Đúng lúc này, Hàn Trầm đột nhiên giơ tay kéo vành mũ cảnh sát của cô thấp xuống, gần che khuất đôi mắt.

“Mũ kéo thấp, tóc vén ra sau gáy, đừng cười trong lúc phỏng vấn.” Bạch Cẩm Hi không hiểu: “Tại sao phải làm vậy?” “Xác suất thành công sẽ cao hơn.” Hàn Trầm vừa nói vừa đẩy cửa đi vào trong.

*** Bạch Cẩm Hi vừa về chỗ ngồi, cuộc tuyển chọn đã bắt đầu. Giáo viên chủ nhiệm đọc lời phát biểu ngắn gọn rồi giới thiệu người của đội hình sự có mặt ở đây. Đội hình sự gồm bốn người do Đội trưởng Tần dẫn đầu. Hàn Trầm ngồi bên cạnh Tần Văn Lang, chứng tỏ anh là nhân vật số Hai của đội. Khác với vẻ mặt tươi cười của đội trưởng Tần, thần sắc Hàn Trầm lãnh đạm, vành mũ kéo hơi thấp, không để lộ bất cứ biểu cảm nào.

Tiếp theo, đội trưởng Tần tuyên bố nguyên nhân và yêu cầu của việc thành lập tổ điều tra vụ án đặc biệt. Tần Văn Lang là người đàn ông tầm ba mươi tư, ba lăm tuổi, có thân hình cao lớn, ánh mắt sắc bén. Anh ta chống hai tay xuống bàn, cười nói: “Chính tôi đã ra sức đề nghị cấp trên thành lập tổ điều tra này, coi như một thử nghiệm táo bạo. Tôi sẽ đích thân làm tổ trưởng. Tuy nhiên, công việc cụ thể thường ngày do đồng chí Hàn Trầm phụ trách. Chắc mọi người cũng từng nghe nói đến đồng chí Hàn, tôi không cần phải giới thiệu nữa.” Mọi con mắt đều đổ dồn vào Hàn Trầm. Đồng nghiệp vừa nãy nói nhỏ: “Ồ, thì ra là Hàn Trầm danh tiếng lẫy lừng của đội hình sự. Làm việc dưới trướng của anh ta chắc sẽ mệt chết mất. Nhưng còn cách nào khác, ai bảo đây là nơi tinh anh của tỉnh đều muốn gia nhập, chết thì chết, sợ gì!”

Châu Tiểu Triện tỏ ra xúc động, túm tay Bạch Cẩm Hi: “Thần thám Hàn là tổ phó kìa!” Bạch Cẩm Hi hất tay cậu ta, tâm trạng hơi phức tạp. Nếu được chọn, cấp trên trực tiếp của cô sẽ là Hàn Trầm. Vậy mà vừa rồi cô còn hỏi dò anh, lãnh đạo có sở thích gì, dễ thở không... Tần Văn Lang tuyên bố quy trình tuyển chọn: Buổi sáng thi viết tổng hợp, buổi chiều phỏng vấn. Anh ta, Hàn Trầm và giáo viên chủ nhiệm trực tiếp phỏng vấn các học viên. Đội trưởng Tần cũng không nhiều lời, lập tức cho thi viết.

*** Buổi chiều, Bạch Cẩm Hi ngồi trên hành lang, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối. Châu Tiểu Triện ngồi cạnh cô, thần sắc hết sức căng thẳng. Cuộc thi viết đã kết thúc vào buổi sáng, hai người phát huy không tồi. Bởi vì bình thường thành tích luôn đứng nhất nhì nên họ bị xếp phỏng vấn cuối cùng, Bạch Cẩm Hi trước Châu Tiểu Triện.

Các học viên lần lượt đi vào phòng rồi đi ra, có người ủ rũ chán nản, có người tỏ ra phấn khởi. Mặt trời dần xuống núi, hành lang dài ngày càng thưa thớt. “Bạch Cẩm Hi!” Một học viên đi khỏi phòng phỏng vấn, gọi tên cô. “Có tôi!” Bạch Cẩm Hi hít một hơi sâu, đứng lên chỉnh lại mũ cảnh sát. Chợt nhớ đến lời nhắc nhở của Hàn Trầm, cô hỏi nhỏ Châu Tiểu Triện: “Tại sao lúc vào phỏng vấn, tôi nên kéo vành mũ xuống thấp, vén tóc ra sau, tốt nhất không cười?”

Không hiểu tại sao tự dưng cô lại hỏi điều này, Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Bởi vì làm vậy trông chị giống con gái nhà lành hơn chăng?” Bạch Cẩm Hi phì cười: “Cậu biến đi!” Nói xong, cô ngẩng đầu, đi vào phòng phỏng vấn. Căn phòng tương đối nhỏ, ba người đàn ông ngồi sau chiếc bàn dài, trên tay kẹp điếu thuốc.

Thấy Bạch Cẩm Hi đi vào, cả ba đều hướng ánh mắt về phía cô. Cô đưa mắt qua từng người, khẽ gật đầu coi như thay lời chào. Tất nhiên, cô cũng chạm mắt Hàn Trầm nhưng nhanh chóng liếc đi chỗ khác. Bạch Cẩm Hi ngồi xuống cái ghế ở giữa: “Xin chào các lãnh đạo! Tôi là cảnh sát Bạch Cẩm Hi ở đồn Quan Hồ.” Ngoài Hàn Trầm ra, Tần Văn Lang và giáo viên chủ nhiệm đều cười. Giáo viên chủ nhiệm nói nhỏ: “Đây là nhân tài mà Cục phó dặn phải tập trung sát hạch.” Thanh âm không lớn nhưng Bạch Cẩm Hi vẫn có thể nghe thấy, trong lòng nhen nhóm niềm vui.

Đội trưởng Tần giở hồ sơ, hỏi: “Bạch Cẩm Hi, tại sao cô muốn gia nhập tổ Khiên Đen?” Bạch Cẩm Hi đáp: “Để phát huy sở trường của tôi, thực hiện chính nghĩa và công bằng, bắt những tội phạm hung ác, tàn độc phải đền tội, bảo vệ người dân vô tội.” Đội trưởng Tần và giáo viên chủ nhiệm đều cười tươi. Có lẽ họ cảm thấy thú vị khi bắt gặp một cô gái xinh đẹp tỏ ra mạnh mẽ và quyết đoán như vậy.

Tần Văn Lang lại hỏi thêm vài câu, Bạch Cẩm Hi trả lời trôi chảy. Cô không dùng từ ngữ bóng bẩy mà trả lời rất thành thực và ngắn gọn, trong khi thái độ vô cùng tập trung, nghiêm túc. “Tôi hỏi xong rồi.” Đội trưởng Tần quay sang Hàn Trầm: “Cậu có định hỏi câu gì không?” Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức đưa mắt về phía anh. Vừa rồi, khi cô đối đáp, anh hết sức yên tĩnh, cô cũng chẳng dám nhìn anh.

Hàn Trầm ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau. Sau đó, anh mở quyển sổ ghi chép trước mặt, lật giở từng trang một. Bạch Cẩm Hi vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng trong lòng hồi hộp chờ đợi. Lẽ nào anh định sát hạch cô thật sao? Anh tỏ ra nghiêm túc như vậy, lẽ nào không muốn nhận cô vào đội? “Tôi không có vấn đề gì cả.” Giọng nói trầm thấp vang lên, Hàn Trầm đóng quyển sổ, bình thản liếc cô một cái.

Tần Văn Lang và giáo viên chủ nhiệm cười cười. Bạch Cẩm Hi thở phào nhẹ nhõm. Anh đúng là... khốn kiếp, chắc chắn cố ý hù dọa cô. “Cô hãy về đợi thông báo, nhưng nhớ chuẩn bị sẵn sàng, nhanh nhất tuần sau sẽ được điều động lên Công an tỉnh làm việc.” Đội trưởng Tần mở miệng. ***

Bạch Cẩm Hi ra ngoài, đến lượt Châu Tiểu Triện vào phỏng vấn. Lúc này, hành lang đã vắng lặng, cô đi đến bên cửa sổ, thở một hơi dài nhẹ nhõm. Đằng sau vang lên tiếng mở cửa và tiếng bước chân, Bạch Cẩm Hi quay đầu, phát hiện Hàn Trầm đang đi về phía mình. “Hừ.” Cô lại quay ra cửa sổ: “Vừa rồi sao anh lại hù dọa tôi?”

Hàn Trầm cũng dừng bước bên cửa sổ. Im lặng vài giây, anh đột nhiên mở miệng: “Cô và Châu Tiểu Triện, chỉ có thể chọn một người.” Bạch Cẩm Hi lập tức quay sang anh. Gương mặt anh không để lộ bất cứ biểu cảm nào. “Hai người cùng thuộc một đồn cảnh sát.” Anh tiếp tục mở miệng.

Lòng Bạch Cẩm Hi chùng xuống. Ngẫm nghĩ một lúc, cô lên tiếng: “Thế thì các anh hãy chọn Tiểu Triện đi. Đây là cơ hội tốt...” Hàn Trầm nhìn cô chằm chằm: “Tôi trêu cô đấy. Đừng tưởng là thật.” Bạch Cẩm Hi : “Anh...”

Hàn Trầm hơi nheo mắt, khóe miệng thấp thoáng ý cười. Sau đó, anh lại đẩy cửa đi vào phòng. Bạch Cẩm Hi dõi theo bóng lưng người đàn ông, miệng cười tủm tỉm. Cô lại quay người, dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Phía xa xa, ánh tịch dương chiếu xuống, khiến dòng sông lấp lánh. Vào thời khắc này, không phải cô nghĩ đến quá khứ tệ hại hay tiền đồ mờ mịt, cũng không phải nghĩ đến người đàn ông trong giấc mơ hay Hàn Trầm.

Điều Bạch Cẩm Hi nghĩ tới là tương lai. Cô nghĩ, có lẽ cô sẽ tới một vũ đài rộng lớn, theo đuổi giấc mơ càng có ý nghĩa hơn. Cuộc đời của cô vẫn còn rất dài. Bạch Cẩm Hi, mày phải dốc hết sức lực mỗi ngày, để cuộc sống càng trở nên tươi đẹp hơn.

.