Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 29

Tiếp theo.

11 giờ 50 phút: Tất cả cảnh sát căng mắt theo dõi xem trong phạm vi giám sát của mình có nhân vật khả nghi nào xuất hiện hay không. 12 giờ: Đối tượng tình nghi không xuất hiện. 12 giờ 10 phút: Hắn vẫn biệt tăm biệt tích. 12 giờ 20 phút, 12 giờ 30 phút…

Mọi màn hình giám sát đều im lặng như tờ. Người cảnh sát hình sự đóng giả làm “mục tiêu” giơ cao tờ báo, lặng lẽ rút tờ giấy ăn lau mồ hôi trên trán. 12 giờ 45 phút. Trong ô tô của tổ Khiên Đen, điện thoại của Hàn Trầm đổ chuông. anh bắt máy, là đội trưởng Tần Văn Lang gọi tới. “Xảy ra chuyện rồi.” Đội trưởng Tần nói: “Hai mươi phút trước, trên mạng có người tiết lộ vụ nổ súng giết người hàng loạt, còn gọi T là “Hiệp khách thành phố Lam”. Hiện tại, thông tin lan truyền với tốc độ chóng mặt. Có lẽ T cũng đọc được rồi”. Hàn Trầm đứng dậy: “Thông báo với các tổ, lập tức giải tán. T sẽ không xuất hiện nữa”. Giới truyền thông và Internet vốn là con dao hai lưỡi khó kiểm soát, nhiều lúc giúp ích cho cảnh sát, nhưng cũng có khi gây trở ngại lớn. Ví dụ như vụ này, sau cái chết của Trần Xán Lạn, một sinh viên căm ghét cái ác thường xuyên có mặt trên diễn đàn “Trường Giang Bạch Hạc BBS” đã nhạy bén liên hệ với hai vụ giết người trước đó.

Sinh viên này từng gửi lời nhắn động viên và ủng hộ Châu Tư Lâm và Trịnh Thành Đạt nên cậu ta nhanh chóng đưa ra suy đoán: Có một sát thủ chuyên đi giết những kẻ ác không bị phát luật trừng trị. Cậu ta lập tức đăng một status với tiêu đề: Hiệp khách thành phố Lam: Sát thủ chính nghĩa đang ở bên cạnh chúng ta! Vì mấy tháng trước, vụ của Trần Xán Lạn thu hút sự chú ý của dư luận nên status này được cư dân mạng ra sức chia sẻ. Đến khi phát hiện, cảnh sát đã không kịp ngăn chặn. Trong văn phòng của tổ Khiên Đen, Lải Nhải đập bàn: “Khốn khiếp! Thằng nhóc này đúng là làm hỏng việc của chúng ta! Đọc được thông tin, đương nhiên T sẽ đoán ra, cảnh sát đã tìm ra mối liên hệ giữa các nạn nhân, làm sao hắn có thể xuất hiện theo kế hoạch chứ? Đúng là bỏ lỡ cơ hội tốt, suýt nữa chúng ta đã bắt được hắn rồi!” Hàn Trầm đảo mắt một vòng: “Cũng chưa chắc. Dân mạng vốn quan tâm đến Trần Xán Lạn. Có lẽ T cũng sớm đoán ra, chúng ta sẽ lần theo manh mối, tìm ra mục tiêu tiếp theo của hắn”.

Lải Nhải: “Ý anh là…” “Có lẽ hôm nay, hắn vốn không có ý định xuất hiện.” Mọi người yên lặng trong giây lát. Bạch Cẩm Hi mở miệng: “Vậy kế hoạch tiếp theo của hắn là gì?” Là một tay súng bắn tỉa, T cần thời gian lựa chọn, theo dõi mục tiêu và đề ra kế hoạch ám sát. Đây là nguyên nhân vì sao hắn liên hệ với người nhà nạn nhân từ mấy tháng trước, đến ngày hôm nay mới ra tay. Tổ Khiên Đen đã kiểm tra cả những diễn đàn khác nhưng không tìm ra sự tồn tại của T. Bây giờ, những mục tiêu còn lại của hắn đều ở trong sự bảo vệ của cảnh sát. Rốt cuộc kế hoạch tiếp theo của hắn sẽ là gì? Không biết hắn định làm gì? Hàn Trầm đứng dậy: “Thông báo bên giao thông tiếp tục điều tra chiếc ô tô đó. Ngày mai, chúng ta vẫn phải bảo vệ mục tiêu”. Một cuộc chạy đua mới tranh đoạt từng giây phút lại bắt đầu. Tối muộn, Bạch Cẩm Hi một mình ngồi trong phòng hội nghị, chăm chú tấm bảng trắng, trầm tư suy nghĩ.

Cho dù hôm nay, cảnh sát đã cứu được một người từ tay T, nhưng một khi khẩu súng bắn tỉa đó vẫn còn ẩn giấu ở đâu đó trong đám đông, cảnh sát dù lợi hại đến mấy cũng không thể phòng bị. Bạch Cẩm Hi lặng lẽ thở dài. Tên sát thủ hàng loạt như T đúng là thần thánh cũng không thể ngăn cản. Đằng sau vang lên tiếng mở cửa, Hàn Trầm và Mặt Lạnh đi vào. Trên tay Mặt Lạnh cầm mấy hộp cơm tỏa ra mùi hương thơm phức. “Ăn chút đồ đi đã!” Mặt Lạnh đặt một hộp xuống trước mặt cô rồi đi vòng sang bàn bên kia, ngồi cùng Hàn Trầm. “Cảm ơn anh!” Bạch Cẩm Hi mở hộp cơm, cầm đũa ăn từ tốn. Một lúc sau, cô dừng lại, chống tay dưới cằm, có chút thất thần. “Cô đang nghĩ gì vậy?” Cẩm Hi nhướng mày, nhìn Hàn Trầm ở phía đối diện. Anh đã ăn xong, thong thả tựa người vào thành ghế phía sau. Cẩm Hi ngậm đũa, đáp: “Tôi đang nghĩ đến T”. Hàn Trầm quan sát cô một lúc rồi đưa mắt đi chỗ khác. “Cô có phán đoán mới à?” Mặt Lạnh lên tiếng. Anh ta vốn có gương mặt lạnh lùng, nhưng khi nhìn chằm chằm, lại lộ vẻ chân thành và đáng yêu.

“Tôi đang nghĩ đến tính cách của T”. Bạch Cẩm Hi buông đũa, đặt hai tay lên bàn: “Câu trả lời của hắn ở trên diễn đàn đều là “Tôi biết rồi”, “Được”, “Hắn sẽ bị trừng phạt”. Tuy không nhiều lời nhưng thể hiện hai đặc điểm rõ ràng: Thứ nhất: Ngắn gọn, súc tích, không nói những lời thừa thãi, thể hiện tính cách chững chạc; Thứ hai: Hắn không nhấn mạnh đến “Tôi”. Mặt Lạnh nghe rất chăm chú, Hàn Trầm cũng nhướng mày nhìn cô. Bạch Cẩm Hi tiếp tục phân tích: “Có kẻ trừng phạt người khác vì muốn làm anh hùng, thậm chí muốn nổi danh, được dư luận quan tâm. Nhưng cũng có người chỉ vì vấn đề đạo đức chứ không quan tâm bản thân có giành được lợi ích hay không. Từ đầu đến cuối, T chưa từng nói: “Tôi sẽ khiến hắn bị trừng phạt”. Tiềm thức của T dường như không muốn nhấn mạnh, “tôi” lợi hại đến mức nào. Hơn nữa, sự việc này lan truyền rộng rãi trên mạng, vừa rồi tôi thấy T đã có một lượng lớn fan ở trên diễn đàn, cư dân mạng còn kêu gọi hắn xuất hiện. Nếu là một người theo đuổi danh lợi, chỉ cần hơi lộ diện trên mạng, hắn đã có thể hưởng thụ cảm giác trở thành người phán xét, được cư dân mạng tôn vinh. Nhưng hắn không làm thế, trái lại luôn âm thầm lặng lẽ”. “Hắn là một sát thủ tử tế chăng?” Mặt Lạnh đưa ra nghi vấn. Cẩm Hi ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Tuy dùng từ “tử tế” không mấy thích hợp, nhưng T đúng là không giống những tên sát thủ “tồi tệ” khác. Lời nói của cô khiến hai người đàn ông đều trầm ngâm. Một lúc sau, Mặt Lạnh đứng dậy, mang hết hộp cơm ra ngoài. PHòng hội nghị chỉ còn cô và Hàn Trầm.

Hàn Trầm châm một điếu thuốc, dõi mắt ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì. Cẩm Hi tối qua hầu như không chợp mắt nên bây giờ ngáp dài ngáp ngắn. Cô đi tới chiếc sofa đặt ở một góc. “Tôi ngủ đây, anh cứ tự nhiên.” Cô tháo giày, nằm xuống mặt ghế mềm mại. Phòng hội nghị có hai chiếc sofa dài để các thành viên trong tổ tranh thủ nghỉ ngơi. Hàn Trầm vẫn ngồi bất động. Căn phòng rất yên tĩnh, Cẩm Hi liếc qua gương mặt nghiên của anh, trong lòng trở nên vô cùng mềm mại. Hút xong điếu thuốc, anh nhướng mày nhìn cô, ánh mắt thấp thoáng ý cười: “Cô vẫn chưa ngủ à?” Có lẽ do buổi đêm yên tĩnh nên giọng nói của anh đặc biệt ôn hòa. “Sắp rồi.” Cẩm Hi đáp. Hàn Trầm đột nhiên đứng lên, đi về phía cô. Cẩm Hi mở to mắt nhìn anh tiến lại gần, bên tai là nhịp tim bỗng trở nên rất rõ ràng của mình. Anh bỏ hai tay vào túi quần, cúi đầu ngó cô.

Tuy bình thường, Cẩm Hi tương đối chú trọng hình tượng, nhưng lúc phá án, cô không hề câu nệ chuyện vặt vãnh này. Giống như những cảnh sát hình sự khác, cô có thể ngủ ở bất cứ chỗ nào, kể cả sàn xe ô tô. Nhưng vào thời khắc này, dưới ánh nhìn chăm chú của anh, cô bỗng thấy mất tự nhiên, giống như một người phụ nữ nằm trước mặt một người đàn ông là chuyện bất lịch sự vậy. Giây tiếp theo cô chợt cảm thấy ngón tay mát lạnh của anh luồn vào tóc mình. Hàn Trầm đang xoa đầu cô. Bạch Cẩm Hi đờ người trong giây lát. “Nhìn tôi làm gì? Còn không mau ngủ đi.” Anh cất giọng thản nhiên rồi quay người đi ra ngoài. Bạch Cẩm Hi cong cong khóe môi. Là anh đến nói chuyện với cô trước cơ mà. Trước khi ra ngoài, Hàn Trầm giơ tay tắt đèn rồi đóng cửa. Căn phòng trở nên tối đen, Cẩm Hi liền nhắm mắt. Ngủ chập chờn một lúc đột nhiên nghe có tiếng mở cửa, cô lập tức mở mắt, nhìn thấy một người đi vào. Ánh đèn bên ngoài chiếu vào thân hình anh ta, đó là Mặt Lạnh. Anh ta khép hờ cánh cửa rồi lặng lẽ đi đến chiếc sofa còn lại nằm xuống. Bạch Cẩm Hi vừa định ngủ tiếp. Mặt Lạnh chợt lên tiếng: “Lão Đại ngủ ở bên ngoài” Cẩm Hi hơi sững người: “Vâng”

Bạch Cẩm Hi tỉnh giấc vào lúc trời tờ mờ sáng. Ở chiếc sofa gần đó. Mặt Lạnh quay lưng về phía cô, vẫn đang ngáy khò khò. Cô rón rén mở cửa, đi ra ngoài. Vừa ngẩn đầu, cô liền bắt gặp Hàn Trầm dang nằm trên chiếc sofa đôi ở phòng ngoài. Còn Lải Nhải và Châu Tiểu Triện cả đêm không về cơ quan. Khi đi ngang qua chỗ anh nằm, Bạch Cẩm Hi liền dừng bước. Hàn Trầm cao hơn một mét tám mươi nên chiều dài chiếc sofa không đủ. Anh gối đầu lên tay vịn, chân thò ra ngoài, giày không thèm cởi. Sáng sớm thời tiết giá lạnh nhưng trên người anh chỉ đắp mỗi chiếc áo jacket. Cẩm Hi nghĩ bụng: Người đàn ông này sao không ngủ ở chiếc ghế rộng trong phòng hội nghị nhỉ? Mặt Lạnh thấp hơn anh, để anh ta ngủ ở đây có phải hợp lý hơn không? Nghĩ vậy nhưng cô vẫn rón rén quay về phòng hội nghị lấy tấm chăn mỏng, cúi xuống đắp lên người Hàn Trầm. Ở khoảng cách gần, ngũ quan của anh càng trở nên rõ nét. Thân thể ngời đàn ông tỏa ra nhiệt lượng và mùi thuốc lá nhàn nhạt. Ánh mắt Cẩm Hi bất giác dừng lại ở bàn tay anh. Tay anh buông thõng bên cạnh sofa. Hôm nay, Cẩm Hi mới phát hiện, lòng bàn tay phải của anh có vết sẹo mờ mờ. Tuy nhiên, làm nghề cảnh sát hình sự ai mà không có sẹo chứ? Ở thắt lưng bên trái của cô còn một vết sẹo do tội phạm dùng dao đâm.

Trong cuộc đời này, có lẽ bọn họ sẽ còn bị nhiều vết thương nữa nhưng chẳng bao giờ kể lễ với người khác. Bởi vì họ là cảnh sát hình sự. vào giây phút Bạch Cẩm Hi thất thần, Hàn Trầm đột nhiên cau mày. Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã túm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía trước. Cẩm Hi ngã xuống ngực anh, thắt lưng liền bị siết mạnh. Anh đã khóa chặt cô trong lòng. khiến cô không thể nhúc nhích. Bạch Cẩm Hi đờ người. Hàn Trầm vẫn nhắm mắt, đầu mày càng nhíu chặt hơn. Đầu anh tự vào vai cô, cô nghe thấy tiếng anh hít hà mái tóc dài của mình. Sau đó, vòng tay anh ngày càng siết chặt, tựa như gọng kìm sắt, khảm sâu vào da thịt cô. Cẩm Hi chưa bao giờ được một người đàn ông ôm mạnh mẽ như vậy, giống như dùng toàn bộ sức lực, hòa tan cô vào thân thể của mình, anh mới cam lòng.

Bạch Cẩm Hi không thể động đậy. Cô dường như nghe thấy có thứ gì đó va đập vào trái tim mình, phát ra tiếng động cực lớn. Hàn Trầm dùng sức quá mạnh khiến người cô đau nhức. Thế là cô mở miệng gọi anh: “Hàn Trầm!” Anh liền dừng động tác. .