Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 3

Chương 3: Bác Sỹ Pháp Y Tư Bạch.

Bạch Cẩm Hi ngồi ở bàn làm việc trầm tư suy nghĩ, sắc mặt nghiêm túc. Lúc này sắp đến giờ làm việc, một người cảnh sát đi vào, thuận tay vỗ lên đầu cô: “Tiểu Bạch, đang nghĩ gì vậy? Lại quên mất sáng nay ăn gì rồi à?” Anh ta vừa dứt lời, mọi người cười ồ cả lên, Bạch Cẩm Hi lườm anh ta một cái: “Biến đi!”

Tiếng chuông báo hiệu tới giờ làm việc vang lên, ai nấy về vị trí của mình. Gần đây không có vụ án lớn, trong khi chuyện lặt vặt nhiều không kể xiết. Nào là quản lý hộ tịch, tranh chấp cá nhân, còn có cô gái trẻ báo án bị người khác theo dõi quấy rầy… So với các phòng ban khác, đội hình sự chẳng có việc gì để làm, vô cùng nhàn nhã. Châu Tiểu Triện đẩy chiếc ghế đến bên Bạch Cẩm Hi.

“Lão đại, chị nghĩ gì mà nhập tâm thế?” Bạch Cẩm Hi nằm bò xuống bàn, nói nhỏ: “Cậu đi tìm cái cô Tư Tư, thử thăm dò xem thế nào.” Châu Tiểu Triện phải mất mấy giây mới nhớ ra “Tư Tư” là cô tiếp viên ở hộp đêm Tố Sắc. Anh ta tỏ ra khó xử: “Lão đại, sao chị còn không bỏ qua cho người đàn ông đó?”

Bạch Cẩm Hi im lặng. Tựa hồ nhớ ra điều gì, anh ta hơi biến sắc mặt, quan sát cô kỹ lưỡng: “Không phải chị có hứng thú với anh ta đấy chứ?” Bạch Cẩm Hi còn chưa kịp phản ứng, Châu Tiểu Triện tiếp tục lẩm bẩm: “Lẽ nào đúng là đàn ông không xấu phụ nữ không yêu, dù chỉ là cuộc gặp thoáng qua nhưng tình cảm vẫn nảy sinh…”

Bạch Cẩm Hi cầm quyển sách trên bàn đập vào đầu anh ta: “Câm miệng! Đừng ở đây nói vớ vẩn nữa, mau đi điều tra đi!” Châu Tiểu Triện tiếp tục lải nhải: “Đây là em muốn nhắc nhở bà chị! Chị đừng để bác sỹ pháp y Từ biết chuyện chị quá quan tâm đến người đàn ông khác. Chị quên lần trước chẳng may bị đối tượng tình nghi tham gia vụ cướp giật ôm một cái, bác sĩ Từ biến sắc mặt ngay tại trận rồi à? Sau đó, anh ta chẳng có tinh thần, một tuần liền ngó lơ chị, chị không nhớ sao?” Bạch Cẩm Hi đang cúi xuống nhặt quyển sách, nghe nói vậy, cô liền dừng động tác, ngẩng đầu lườm anh ta một cái: “Nói linh tinh, tôi và bác sỹ Từ chỉ là bạn bè thuần khiết. Lúc đó, anh ấy sợ tôi bị thương mà thôi.”

Châu Tiểu Triện không tán thành, bĩu môi rời đi. *** Đồn cảnh sát Quan Hồ nằm ở phía Tây thành phố, là một tòa nhà nhỏ màu xám trắng, trước cổng có cái sân lớn, trồng hàng cây long não dày đặc nên rất mát mẻ.

Buổi trưa, mọi người chuẩn bị kéo nhau đi ăn cơm. Bạch Cẩm Hi vừa đứng dậy, cửa văn phòng bỗng dưng mở ra, một người đàn ông đi vào. Mấy người cảnh sát hình sự nhiệt tình chào hỏi, còn không quên nháy mắt với Bạch Cẩm Hi. “Bác sĩ Từ đến rồi à?”

“Bác sĩ Từ lại mang cơm cho Tiểu Bạch đấy à?” “Tiểu Bạch không đi ăn cùng chúng tôi nữa. Bác sĩ Từ, gặp sau nhé!” Vừa nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Lúc này, Bác sĩ pháp y Từ Tư Bạch mà Châu Tiểu Triện đề cập mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen đơn giản, một tay bỏ vào túi quần, một tay xách cặp lồng cơm, nhã nhặn đứng ở cửa, mỉm cười hàn huyên với mọi người. Đợi đám cảnh sát đi hết, anh mới quay đầu về phía Bạch Cẩm Hi rồi tiến lại gần cô.

Bạch Cẩm Hi chống cằm, nhìn người đàn ông đi tới. “Anh không cần suốt ngày mang cơm cho em, phiền phức chết đi được.” Tuy nói vậy nhưng mắt cô đã vô thức liếc hộp cơm, cánh mũi phập phồng, như muốn ngửi xem là mùi thơm của món gì. Từ Tư Bạch dường như đoán ra phản ứng của cô. Anh không đáp lời, từ tốn lấy từng cái hộp nhỏ xếp xuống bàn, mở nắp, sau đó lấy hai đôi đũa gỗ màu đen, đưa cho cô một đôi. Cuối cùng, anh ngồi xuống phía đối diện cô.

“Đồ ăn bên ngoài không vệ sinh.” Anh cất giọng ôn hòa: “Không bằng anh nấu.” “Cám ơn anh.” Bạch Cẩm Hi không nhịn được cười, cầm hộp cơm bắt đầu ăn ngấu nghiến. Từ Tư Bạch ăn cơm cũng yên tĩnh và tập trung như lúc làm việc. Bạch Cẩm Hi cũng chỉ khi nào cùng anh ăn cơm, mới hiền lành như một thục nữ. Thật ra cô hết cách, bởi vì anh không nói chuyện, cũng chẳng thích người khác ồn ào.

Hai người nhanh chóng ăn xong. Từ Tư Bạch rút tờ giấy ăn lau miệng, chậm rãi uống ngụm nước rồi lại bỏ từng cái hộp vào cặp lồng. Anh làm hết những công việc này, không thích người khác nhúng tay vào. Cuối cùng, anh cầm cặp lồng cơm đứng dậy, một tay đút vào túi quần, cất giọng dịu dàng với cô: “Đi thôi! Anh đưa em đi xem tử thi!”

“Tử thi gì cơ?” Lúc này, khóe miệng anh mới để lộ ý cười nhàn nhạt: “Sáng nay vừa có một thi thể được đưa đến, trước và sau khi chết bị năm kiểu tổn thương khác nhau, chắc em chưa gặp bao giờ.” Bạch Cẩm Hi chớp chớp mắt, miệng mỉm cười: “Được thôi!”

*** Tình bạn giữa Bạch Cẩm Hi và Từ Tư Bạch bắt đầu từ ba năm trước. Lúc đó, anh mới từ tỉnh ngoài được điều đến thành phố Giang. Họ quen nhau qua một vụ án giết người. Trước khi gặp anh, Bạch Cẩm Hi chưa từng gặp một bác sĩ pháp y nào có tay nghề cao và kiến thức uyên bác như vậy. Tuy cảnh sát hình sự không cần tham gia vào quá trình giám định của bác sĩ pháp y nhưng càng nắm nhiều kiến thức liên quan, càng có lợi cho việc phá án. Sau khi phát hiện anh là cuốn “từ điển sống”, Bạch Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện thường lân la sang chỗ anh làm việc, bọn họ mới dần trở nên thân quen.

Từ Tư Bạch có tính cách tẻ nhạt, không ham danh lợi. Cuộc sống của anh đơn điệu đến mức cả ngày chỉ đi đi về về giữa ba điểm là phòng khám nghiệm, cục cảnh sát và nơi ở. Vì vậy, tuy còn trẻ, diện mạo sáng sủa, lại có tài, thậm chí có danh tiếng nhất định trong ngành cảnh sát ở thành phố Giang nhưng Từ Tư Bạch vẫn chưa có bạn gái, cũng chẳng có người phụ nữ nào theo đuổi anh. Bạch Cẩm Hi trở thành bạn gái tin đồn duy nhất của anh. Tuy nhiên, trong con mắt của cô, hai người chẳng qua chỉ là tâm đầu ý hợp mới trở nên thân thiết. Hơn nữa, Từ Tư Bạch tuy có tính cách lãnh đạm nhưng đối xử với bạn bè rất chân thành. Do đó, anh mới quan tâm đến cô nhiều hơn người bình thường một chút, chứ giữa họ không tồn tại quan hệ nam nữ.

Chiếc Chevrolet màu trắng chạy bon bon trên đường phố tràn ngập ánh nắng. Từ Tư Bạch ngồi thẳng người, lái xe rất tập trung. “Em nhìn anh làm gì vậy?” Anh đột nhiên mở miệng, mắt vẫn dõi về phía trước. Bạch Cẩm Hi cười cười: “Lão Từ, vừa rồi em nghĩ, nếu trong tương lai không ai cần chúng ta, hay là chúng ta góp gạo thổi cơm chung cho xong. Anh có thể tiếp tục “yêu” xác chết của anh, em cũng có thể tiếp tục “yêu” tội phạm của em. Chúng ta hiểu nhau, thông cảm lẫn nhau nên sẽ không xảy ra chuyện phiền phức.”

Từ Tư Bạch hơi ngẩn người, quay sang liếc cô một cái rồi tiếp tục nhìn về phía trước. “Chuyện này anh sẽ không qua loa đại khái.” Anh lên tiếng: “Một khi anh xác định, thì đó là chuyện cả đời. Anh sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt với cô ấy. Em đừng nên có ý nghĩ đó.” Bạch Cẩm Hi cười cười, ngoảnh đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Nơi khám nghiệm tử thi là một tòa nhà lâu đời tường trắng ngói xanh cách đồn cảnh sát Quan Hồ không xa. Lúc này là đầu giờ chiều, hành lang vô cùng tĩnh mịch, thỉnh thoảng mới có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện rì rầm truyền tới. Dù là mùa hè nhưng cả tòa nhà vẫn tỏa ra cảm giác râm mát. Từ Tư Bạch dẫn Bạch Cẩm Hi đi xuyên qua hành lang, tới phòng giải phẫu hết sức yên tĩnh và lạnh lẽo. Nơi này một màu trắng toát, từ trần nhà đến bốn bức tường, ánh đèn và cả chiếc giường kim loại. Duy chỉ có thi thể nằm trên giường mang màu sắc khác.

Trợ lý của Từ Tư Bạch là một cậu thanh niên tầm hai mươi tuổi tên Tiểu Đào. Cậu ta đưa áo blouse trắng và găng tay cho Bạch Cẩm Hi, cười hì hì: “Chị Cẩm Hi, cần gì nhớ gọi em.” “Cám ơn cậu.” Bạch Cẩm Hi trang bị xong xuôi, vừa quay người liền nhìn thấy Từ Tư Bạch đứng bên cạnh thi thể đợi cô. Anh đeo khẩu trang màu trắng cỡ lớn, chỉ lộ đôi mắt đen trầm tĩnh. Người trong ngành cảnh sát đều biết, Từ Tư Bạch bình thường giải phẫu xác chết và tiến hành giám định với tốc độ rất nhanh, không những nhanh còn tỉ mỉ và chuẩn xác. Do đó, anh còn có biệt danh “Đệ nhất khoái thủ của thành phố Giang”. Bởi vì hôm nay có Bạch Cẩm Hi nên động tác của anh chậm lại, giải phẫu và giám định tỉ mỉ từng vết thương, cơ quan nội tạng.

Phòng giải phẫu rộng lớn vắng lặng và lạnh lẽo, thời gian phảng phất trôi đi rất chậm, chỉ thỉnh thoảng có tiếng trao đổi của hai người. “Vết thương này là do loại hung khí nào tạo thành?” Bạch Cẩm Hi chỉ tay vào vết thương trên đùi nạn nhân. Từ Tư Bạch đang đứng bên cạnh cô, ghi chép kết luận của phân tích trước đó vào bản báo cáo. Anh liếc qua vết thương, hỏi lại: “Nhìn không ra sao?”

Bạch Cẩm Hi lắc đầu. Anh buông giấy bút, cúi thấp người, quan sát kỹ vết thương. “Xung quanh vết thương có hiện tượng lan tỏa, lớp da xơ cứng…” Anh hạ giọng: “Là vật nhọn đâm bị thương.”

“Vậy à?” Vừa định đứng thẳng người, Bạch Cẩm Hi chợt phát hiện gương mặt Từ Tư Bạch cách cô rất gần. Đôi mắt đen và mái tóc ngắn mềm mại càng tôn thêm nước da trắng của anh. Trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, chảy theo má anh xuống đến cổ. Bạch Cẩm Hi hơi ngẩn người. Không chỉ mỗi khuôn mặt, bởi vì muốn quan sát vết thương ở cự ly gần nên người anh cúi thấp, gần kề bên cô. Cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi, mùi xà phòng thơm từ người anh, còn có cả mùi Formalin đặc thù của bác sĩ pháp y và cả mùi tanh của máu.

Tựa như cảm nhận được sự trầm mặc và thất thần của Bạch Cẩm Hi, Từ Tư Bạch quay đầu, nhìn cô ở khoảng cách rất gần. Sống mũi sắp chạm vào mặt cô đến nơi, nhưng ánh mắt của anh vừa trầm tĩnh vừa lạnh lẽo, chẳng khác nào người chết. Sau đó, anh đứng thẳng người, hỏi cô: “Em sao thế?” “Không có gì.” Trên thực tế, có lẽ bởi vì chưa từng tiếp xúc thân mật với cơ thể đàn ông nên vừa rồi, cô bất chợt nhớ đến buổi tối hôm qua theo phản xạ có điều kiện, khi cô bị người đàn ông đó đè xuống dưới thân, từng tấc da kề cận, nhớ cả mùi thuốc lá, mùi cà phê lẫn trong hơi thở của anh ta…

Bạch Cẩm Hi lập tức lấy lại tinh thần, cố gắng gạt cảnh tượng xui xẻo đó ra khỏi đầu óc. Từ Tử Bạch liếc cô một cái, bước sang bên cạnh quan sát vết thương tiếp theo. Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông, màn hình nhấp nháy tên Châu Tiểu Triện.

Bạch Cẩm Hi lập tức đứng thẳng người, cười cười với Từ Tư Bạch: “Em nghe điện thoại đã.” Nói xong, cô liền tháo găng tay, đi nhanh sang gian phòng nhỏ cách một lớp kính ở bên cạnh mới bắt máy. “A lô! Lão đại!” Bạch Cẩm Hi đưa mắt về phía Từ Tư Bạch cách đó không xa. Anh đang khoanh tay, kiên nhẫn đợi cô quay lại.

“Thế nào rồi?” Cô hạ thấp giọng nói. “Không có thu hoạch.” Châu Tiểu Triện thở dài: “Người phụ nữ tên Tư Tư đó không dễ đối phó, miệng kín như bưng. Em ở chỗ cô ta cả ngày mà chẳng moi được gì. Có điều…” “Điều gì?”

“Cô Tư Tư nói, người đàn ông đó chuyển lời nhắn đến chị.” Bạch Cẩm Hi chau mày cảnh giác: “Lời gì?” “Em thấy rất kỳ quặc…” Châu Tiểu Triện nói rất chậm, ngữ khí vô cùng dè dặt: “Nếu có người vẫn cứ lo chuyện bao đồng, bị dỡ cánh tay thì đừng mong có thể nối liền.”

“TMD.” Bạch Cẩm Hi không nhịn nổi, chửi thề một tiếng. .