Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 30

Tiếp theo.

Khuôn mặt hai người vẫn gần kề, Cẩm Hi thấy anh từ từ mở mắt. Ánh mắt luôn sắc bén của anh lúc này có phần mơ màng, như không nhận ra cô. Bạch Cẩm Hi nín thở, vẫn giữ nguyên tư thế quỳ ở bên cạnh sofa, nằm sấp trong lòng Hàn Trầm. Anh vẫn nhìn cô đăm đăm, trong khi đôi môi hai người chỉ cách nhau vài centimet. Sau đó, Hàn Trầm bất thình lình buông người cô, ngồi bật dậy. Cẩm Hi lập tức đứng lên: “Tôi đắp chăn cho anh. Anh tưởng là kẻ xấu nên khống chế tôi”. Hàn Trầm cũng đứng dậy, đồng thời mở miệng: “Cô đừng để ý. Vừa rồi tôi nằm mơ nên hơi hồ đồ”. Nói xong, anh không hề nhìn cô, đẩy cửa đi thẳng ra ngoài. Khi anh đã đi khuất, cô liền gấp chăn mang về phòng hội nghị rồi mới cầm bàn chải và khăn mặt của mình đi vào nhà vệ sinh. Vẫn còn sớm nên nhà vệ sinh không có ai. Ánh ban mai của mùa thu xuyên qua lớp sương mỏng manh chiếu vào căn phòng. Bạch Cẩm Hi ngậm bàn chải, trong đầu vẫn vương vấn một ý nghĩ: Không biết anh ấy mơ thấy ai? Mơ đến chuyện gì mới thành ra như vậy? Buổi trưa ngày hôm sau, tức ngày thứ năm kể từ khi T bắt đầu kế hoạch giết chóc, tổ Khiên Đen bất ngờ nhận được cuộc điện thoại từ Chi cục phó của chi cục thành Đông.

“Hàn Trầm.” Giọng chi cục phó vừa nặng nề vừa sốt ruột: “Nạn nhân mới đã xuất hiện ở khu vực của chúng tôi. Lần này, hai người bị giết một lúc”. Tại tầng trên cùng một tòa nhà không cao lắm thuộc khu thương mại mới ở phía đông thành phố, hai người đàn ông ăn mặc chỉnh tề nằm thẳng dưới đất, mắt vẫn mở trừng trừng. Máu từ ngực họ chảy ra lênh láng. Bên ngoài sợi dây phong tỏa của cảnh sát đám nhân viên đang vô cùng hoảng sợ. Toàn bộ thành viên của tổ Khiên Đen đã có mặt tại hiện trường. Hàn Trầm đeo găng tay đen, đứng bên cửa sổ, sắc mặt không lộ bất cứ biểu cảm nào. Bạch Cẩm Hi gọi Giám đốc nhân sự của công ty đến hỏi chuyện: “… Hai nạn nhân là Giám đốc và Phó Giám đốc của công ty các anh?” Giám đốc nhân sự gật đầu. Lải Nhải đang chụp ảnh tấm biển đề tên công ty treo trên bức tường đối diện. Cẩm Hi ngẩng đầu, phát hiện có hai tên: “Công ty cầm đồ thế chấp Hoa Hạ Thịnh Bảo”. “Công ty tín dụng Thịnh Bảo”. Lải Nhải đi đến, nói nhỏ vào tai cô: “Bọn cho vay nặng lãi ấy mà. Khu vực này tồn tại không ít công ty tương tự”.

Châu Tiểu Triện nhanh chóng lướt máy tính bảng: “Trên diễn đàn Trường Giang Bạch Hạc BBS không có thông tin liên quan đến công ty này cũng không xuất hiện status lên án hai nạn nhân. Họ cũng không phải là một trong những mục tiêu trước đó. Không biết T lựa chọn họ bằng cách nào?” Tổ Khiên Đen nhanh chóng nhận được giải đáp. Nhân viên kỹ thuật phát hiện một số dữ liệu bí mật trong máy tính của hai nạn nhân. TRước đây từng có dân mạng đăng bài trên BBS, tố cáo công ty này cho vay nặng lãi, sử dụng bạo lực để đòi nợ, khiến không ít người cùng đường mạt lộ đành nhảy lầu tự tử. Trong máy tính cũng có báo cáo điều tra của văn phòng thám tử tư về dân mạng đăng bài viết nói trên, gôm thông tin cụ thể như tên tuổi, ảnh, địa chỉ, đơn vị công tác… Lải Nhải lập tức cho gọi người phụ trách cấp cao nhất của công ty hiện thời là Giám đốc tài vụ. Dưới sự truy vấn của anh ta, Giám đốc tài vụ cuối cùng cũng thừa nhận, năm ngoái đúng là có người đăng bài trên mạng bôi xấu công ty bọn họ. Hai vị lãnh đạo đã dùng thủ đoạn khiến người đó phải ngậm miện, đồng thời “làm việc” với diễn đàn để xóa hết những status gây ảnh hưởng xấu. Ngoài ra, họ còn uy hiếp người phụ trách diễn đàn, tuyệt đối không được nhắc chuyện này với bất cứ ai, đặc biệt là cảnh sát.

Đây chính là nguyên nhân trước đó tổ Khiên Đen không phát hiện ra hai “mục tiêu” này. Nếu sớm theo dõi diễn đàn, chắc T cũng đọc được những nội dung bị xóa đó. Sau khi biết rõ ngọn nguồn, các thành viên của tổ Khiên Đen đều nhìn hai thi thể, không ai lên tiếng. Sau vài giây, Lải Nhải chửi một câu: “Đúng là tự tạo nghiệp chướng, chết cũng đáng đời”. Cuối cùng, T vẫn ra tay thành công. Năm ngày năm nạn nhân, tất cả dường như vẫn phát triển theo một quỹ đạo đã định. Bạch Cẩm Hi đưa mắt về phía Hàn Trầm đang đứng bên cửa sổ. Bộ não của cô vụt qua hình ảnh anh nửa mê nửa tỉnh, ôm cô sáng sớm hôm nay. Trong khoảnh khắc cô thất thần, anh đã quay người, tháo găng tay, đồng thời lên tiếng: “Cẩm Hi, lại đây!” “Cô có suy nghĩ gì không?” Anh đút găng tay vào túi quần. Cẩm Hi cùng anh dõi mắt ra bên ngoài: “Nếu chỉ xét riêng về phương diện lựa chọn nạn nhân, xem ra T vẫn kiên trì mục tiêu mà hắn nhắm từ trước ở trên diễn đàn. Chỉ là, hắn đã giết tất cả năm người, mà đối tượng bị “lọt lưới” như hôm nay sẽ không có trường hợp thứ hai. Trong khi đó, những mục tiêu còn lại đã được chúng ta bảo vệ. Vì vậy tiếp theo, hắn muốn làm gì? Hắn có thể làm gì?”.

“Tôi từng nói, T có một kế hoạch.” Hàn Trầm lên tiếng. “Bây giờ ngẫm lại mới thấy, mỗi bước đi của hắn đều được lên kế hoạch đâu vào đấy.” Anh nở nụ cười nhàn nhạt: “Sau khi xuất hiện nạn nhân thứ hai vụ án này trở thành vụ giết người hàng loạt nên chúng ta sẽ đi điều tra những người có liên quan đến hai nạn nhân đó. Ngay buổi tối hôm chúng ta đi tìm người nhà nạn nhân, lại vừa vặn không thể liên lạc với họ”. Anh chàng Lải Nhải không biết xuất hiện từ lúc nào liền nói xen ngang: “Ý của Lão đại là, hôm đó gia đình họ Châu đi bệnh viện, Trình Thành Chí không ngồi tàu hỏa mà chuyển sang đi xe buýt đều do T sắp xếp?” Bạch Cẩm Hi tiếp lời: “Rất có khả năng đó. Buổi tối hôm ấy, người bị ốm phải đi bệnh viện là Châu Tư Lâm. T có khả năng ám chỉ điều gì với cô bé từ trước, bảo họ tối hôm đó đừng liên lạc với bất cứ ai. Sau này, họ biết kẻ thù của mình đã bị giết chết nên càng không dám nói ra, tránh tình trạng bản thân bị tình nghi. Bảo Tiểu Triện lập tức đi tìm họ chứng thực”. Hàn Trầm nói tiếp: “Nếu giả thiết này được thành lập, vậy thì mọi chuyện đều sáng tỏ. Vì cảnh sát không tìm được người nhà của hai nạn nhân nên T có thời gian đi giết nạn nhân thứ ba Trần Xán Lạn. Sau đó, chúng ta mới tìm ra mối quan hệ giữa ba nạn nhân, cũng chính là diễn đàn xã hội kia. Vụ của Trần Xán Lạn là ngòi nổ, đễ diễn đàn tiết lộ tin tức, khiến dư luận biết đến sự tồn tại của một sát thủ “chính nghĩa”. Điều này có nghĩa là, tuy những đối tượng mà hắn lựa chọn còn lại được bảo vệ, nhưng vì áp lực của dư luận, phía cảnh sát sẽ không bỏ qua cho bọn họ”.

“Thế có nghĩa là, T chỉ đích thân trừng phạt mấy nạn nhân đầu tiên, còn những đối tượng khác sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật trong tương lai. Những người này chắc chắn sẽ khai báo thật, bởi họ thà vào tù còn hơn ở ngoài rồi bị T bắn chết.” Cẩm Hi lên tiếng. “Như vậy, hắn đã đạt được mục tiêu của mình”. “Đúng thế! Vì còn hai đối tượng, cũng là cặn bạ của xã hội bị “lọt lưới” nên hôm nay hắn đích thân giải quyết bọn họ. “Lải Nhải búng tay: “Tất cả đều viên mãn”. Ba người đều trầm ngâm một lúc. Lải Nhải lại hỏi: “Theo phán đoán như trên, có phải kế hoạch của T đã hoàn thành? Hắn sẽ thu tay và biến mất?” “không” “Không đâu.” Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đồng thanh đáp. Hàn Trầm liếc cô một cái: “Nên nhớ lần trước hắn cố tình để lại vỏ đạn ở hiện trường. Nếu chỉ nhằm mục đích trừng phạt mười mấy người, làm hiệp khách một lần, hắn không cần thiết phải bất chấp sự sống chết của bản thân như vậy”. Bạch Cẩm Hi gật đầu tán thành: “Đúng thế. Hơn nữa, tôi từng phân tích, một tên sát thủ chuyên nghiệp như T tự dưng quay sang trừng phạt người dân bình thường, chứng tỏ hắn bị tổn thương và đả kích rất lớn. Hắn trừng trị tội ác của hơn mười đối tượng như thế nào? Giết vài người, dùng cái chết của họ uy hiếp, cho toàn thiên hạ biết, để những người còn lại buộc phải thừa nhận tội lỗi và đền tội. Vậy người khiến hắn bị tổn thương sẽ có kết cục như thế nào? Chúng ta vẫn chưa thấy. Do đó …”, ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Tôi có cảm giác, đây mới chính là màn mở đầu, tiếp theo mới là sự trừng phạt và trả thù thật sự của hắn. Những người bị hắn trừng phạt sẽ có kết cục càng thê thảm hơn”.

.