Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 32

Tiếp theo.

Tám giờ sáng. Bạch Cẩm Hi vừa vào văn phòng liền nhìn thấy Mặt Lạnh đang đứng bên bàn làm việc của Lải Nhải, tay cầm bình giữ nhiệt đổ vào cốc của anh ta, một mùi thơm thoang thoảng bay tới. Cô tiến lại gần: “Các anh có gì thế?” Lải Nhải lên tiếng: “Canh giải rượu. Thật không ngờ, Mặt Lạnh thức dậy từ sớm để nấu canh giải rượu cho chúng ta. Anh bạn này đảm đang thật đấy!” Mặt Lạnh không để ý tới lời nói đùa của anh ta mà quay sang Cẩm Hi: “Cô có uống không?” “Có chứ!” Cẩm Hi lập tức đưa chiếc cốc của mình, vừa nhìn anh ta rót canh vừa cảm thán: “không ngờ ngoài Từ Tư Bạch, tôi còn có thể gặp người đàn ông thứ hai biết nấu nướng. Mặt Lạnh, anh thực sự bùng nổ sức hút rồi đấy”. Nghe câu này, Hàn Trầm ngồi sau bàn làm việc cách đó không xa ngẩng đầu liếc cô một cái. Châu Tiểu Triện đi vào, trên tay xách túi giấy lớn thơm phức. Mấy người đều chưa ăn sáng, đồng thời quay đầu về phía cậu ta. Châu Tiểu Triện lắc lắc chiếc túi giấy trước mặt bọn họ: “Đã sớm nghe nói bánh thịt bò ở căng tin Cục Công an tỉnh rất ngon. Hôm nay, tôi xếp hàng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng giành được năm cái”. Bạch Cẩm Hi và Lải Nhải liền vỗ tay hoan hô. Châu Tiểu Triện lấy một cái đưa cho Hàn Trầm rồi chia cho mọi người. Văn phòng tổ KHiên đen trong giây lát hơm phức mùi thịt bò. Cẩm Hi hai tay cầm bánh, cắn từng miếng lớn. Mọi người đều nhồm nhoàm giống cô. Chỉ riêng Hàn Trầm, một tay cầm bánh, một tay cầm con chuột, vẫn dán mắt vào máy tính, ăn một cách từ tốn.

Đến dáng vẻ lúc ăn cũng thu hút như vậy, về điểm này, Cẩm Hi đã được lĩnh hội. Khí chất đúng là thứ tự nhiên mà có. Ăn xong, Lải Nhải lại lấy hộp kẹo cao su, đưa cho mọi người. Châu Tiểu Triện không nhịn được, cảm thán: “Tiểu Bạch chị có cảm thấy không khí của tổ cúng ta rất tuyệt không?”. Trước kia, cậu ta và Cẩm Hi chỉ là một nhóm hai người, quen thì thầm ở giữa đám đông. Cẩm Hi liền tiếp lời: Đúng thế, tương thân tương ái đến mức hơi buồn nôn rồi”. Giọng cô không to không nhỏ, Lải Nhải phì cười, Mặt Lạnh và Hàn Trầm cũng tủm tỉm. Hôm nay là thứ bảy, Cục công an vắng lặng hơn thường ngày. Bạch Cẩm Hi vừa mở máy tính, di động liền đổ chuông. Nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện ngay, không ngờ Từ Tư Bạch lại gọi điện cho cô. Bạch Cẩm Hi mỉm cười bắt máy: “Anh thiêng thật đấy. Vừa nhắc đến xong liền nhận được điện thoại của anh”. Có lẽ do thói quen, khi nói chuyện với Từ Tư Bạch, ngữ khí của cô tương đối dịu dàng. Lải Nhải và Châu Tiểu Triện bất giác dõi theo cô. Còn Hàn Trầm không có bất cứ phản ứng nào. Giọng nói của Từ Tư Bạch ở đầu kia điện thoại vẫn ôn hòa như thường lệ: “Vậy à? Em nhắc đến anh làm gì?”. Cẩm Hi cười cười: “Khen anh biết nấu nướng. Anh có chuyện gì sao?”. “Không có gì. Anh nghe nói xảy ra vụ bắn chết người hàng loạt nên gọi điện hỏi thăm.” Từ Tư Bạch hình như đang lái xe, bởi có tiếng còi xe và động cơ truyền đến. “Em vẫn ổn đấy chứ? Có phải bận rộn lắm không?”

“Vâng, cũng khá bận. Nhưng em vẫn ổn, thật ngại là em không thể tiết lộ tiến triển của vụ án với anh.” Từ Tư Bạch cũng cười: “Anh không quan tâm đến tiến triển của vụ án. Em hãy chú ý an toàn, nhớ chăm sóc tốt bản thân. “NGừng vài giây, anh nói tiếp: “Vài ngày nữa có thời gian, anh sẽ đến thăm em”. Bạch Cẩm Hi cười, đuôi mắt cong cong: “Được, khi nào anh tới đây, em sẽ mời anh ăn các món đặc sản của thành phố Lam. Anh nhớ đến sớm nhé. À không, ít nhất đợi bọn em phá án xong hãy đến”. Từ Tư Bạch cười cười: “Anh biết rồi, anh gác máy đây”. Sau khi gác máy, Cẩm Hi vii vẻ ngâm nga, gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn một lúc mới tiếp túc quay lại làm việc. Lải Nhải sáp lại gần, hỏi nhỏ: “Em Bạch, em nói chuyện vơi tay bác sĩ pháp y cũng dịu dàng quá đi. Với anh bác sĩ thì em tỏ ra ấm áp như mùa xuân, còn với đồng nghiệp cách mạng chúng tôi thì hùng hổ như quét lá rụng ngày thu ấy”. Cẩm Hi vò tờ giấy ném vào người anh ta: “Vớ vẩn. Tôi và anh ấy quen thân bao năm rồi”. Châu Tiểu Triện lập tức tiếp lời: “Anh không biết đó thôi. Tiểu Bạch nói chuyện với bác sĩ Từ lúc nào cũng dịu dàng như vậy”. Cẩm Hi vừa định phản bác, một giọng nói trầm trầm đột nhiên vang lên: “Nói chuyện vui nhỉ? Có cần tôi đi mua gói hạt dưa không?”.

Ba người ngẩng đầu, liền thấy Hàn Trầm một tay gác lên thành ghế phía sau, thần sắc lãnh đạm, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính. Lải Nhải và Châu Tiểu Triện biết ý ngồi về chỗ của mình. Còn Cẩm Hi cắn môi, cúi đầu làm việc. Mười giờ sáng, điện thoại của Hàn Trầm bất chợt đổ chuông. Là lãnh đạo bộ phận cảnh sát giao thông gọi tới: “Hàn Trầm! Chúng tôi tìm ra ô tô của T rồi, hiện đang theo dõi. Các anh có thể cử người đuổi bắt ngay bây giờ”. Năm phút sau. Tại phòng Giám sát kỹ thuật thông tin của Công an tỉnh. Tiết lộ từ bộ phận giao thông đúng là tin tốt lành. Suy đoán của Hàn Trầm trước đó cuối cùng cũng đã được nghiệm chứng và đạt kết quả. Lãnh đạo Công an tỉnh, Đội trưởng đội hình sự Tần Văn Lang và các thành viên tổ Khiên Đen đều đứng sau nhân viên IT, theo dõi hình ảnh từ camera giám sát trên đường do bộ phận giao thông truyền tới. Vì địa điểm phát hiện ra T tương đối xa Cục Công an, bây giờ họ có lái xe qua đó cũng không kịp nên Tần Văn Lang lập tức điều động lực lượng ở các chi cục và đội đắc nhiệm, tiến hành vây bắt tội phạm.

Hình ảnh đầu tiên là vào ba mươi phút trước trên một cây cầu lớn. Cảnh sát giao thông phụ trách liên lạc giải thích: “Chúng tôi phát hiện ra chiếc xe tình nghi trên đại lộ cầu Trường Phong ở vòng ngoài Bắc Tam Hoàn vào khoảng nửa tiếng trước”. Nhìn thấy chiếc C-Sega màu đen trên màn hình, mọi người đều hết sức phấn khởi. Giọng lãnh đạo bộ phận giao thông ở đầu kia hệ thống liên lạc truyền tới: “Căn cứ vào kế hoạch tìm kiếm mà tổ Khiên Đen giao cho chúng tôi trước đó, có thể thấy thời gian và không gian đều trùng khớp nên chắc chắn là chiếc xe này. Trước và sau khi xảy ra ba vụ giết người, chiếc xe này đều xuất hiện ở khu vực gần đó. NGoài ra, xe được thay biển số một lần, đều là biển giả. Nhân viên kỹ thuật của chúng tôi có thể xác định là cùng một chiếc xe”. Châu Tiểu Triện hạ giọng hỏi Bạch Cẩm Hi: “Chị nghĩ có phải là hắn không?”. Cẩm Hi đáp khẽ: “Chính là hắn”. Thời gian, địa điểm, một loại xe, biển giả … Không thể là người khác. “Bây giờ, nghi phạm đang ở đâu?” Tần Văn Lang lên tiếng. Người phụ trách bộ phận giao thông đáp: “Sau khi phát hiện chiếc xe khả nghi, chúng tôi đã tiến hành theo dõi. Nhưng kể từ lúc đối tượng rời khỏi đại lộ cầu Trường Phong, chúng tôi đã mất dấu hắn bởi chỗ đó có mấy con đường nhỏ không lắp camera giám sát. Nhưng không sao, người của chúng tôi đã rà soát mọi hướng hắn có thể đi. Chỉ cần hắn xuất hiện ở một con đường lớn nào đó, là lọt vào tầm ngắm của chúng tôi ngay. Gì cơ? Tìm thấy rồi à? Tốt quá, lập tức khoanh vùng hình ảnh. Đội trưởng Tần, hãy bảo người của anh đến đó ngay đi!”.

Hình ảnh được truyền đến là một con đường không rộng nằm ở giữa khu dân cư. Trên màn hình đen trắng xuất hiện một chiếc xe màu đen, chính là C-Sega của T. Tần Văn Lang nhanh chóng gọi điện thoại: “Các tổ chú ý! Các tổ chú ý! Chúng tôi sẽ gửi vị trí của T cho các đồng chí. T mang theo vũ khí hạng nặng nên đợi khi nào hắn đi khỏi khu dân cư là phải bắt ngay! Các đồng chí nhớ chú ý an toàn!”. Các thành viên của tổ Khiên Đen đều nhìn chằm chằm vào màn hình. Hàn Trầm đứng trên cùng, đôi mắt đen thâm trầm, khóe miệng hơi nhếch lên. Nụ cười của anh khiến Bạch Cẩm Hi lờ mờ cảm nhận thấy sự chờ mong và xúc động. Đây rõ ràng là cuộc vây bắt mà T không ngờ tới. Vì đang lái xe trên một con đường tương đối khuất nên khi phía trước xuất hiện xe cảnh sát, hắn mới bất thình lình tăng tốc, đổi hướng, chạy vào một con đường đất chật hẹp, hai bên là hồ ao trồng hoa sen, rất nguy hiểm. Xe cảnh sát vội đuổi theo hắn. Hình ảnh từ camera giám sát đến đây là kết thúc. Trong phòng chỉ huy, tất cả mọi người đều ngiêm nghị dõi mắt vào màn hình tối đen. Không ai nhúc nhích, cũng chẳng người nào mở miệng, chỉ có tiếng trao đổi của Tần Văn Lang và người cảnh sát hình sự phụ trách truy đuổi. “Chúng tôi vẫn đang bám theo, còn cách năm trăm mét.” “Nhớ chú ý an toàn! Hắn có vũ khí!” “Hắn đã rẽ vào khu dân cư, không biết đi lối nào!” “Là đường bên phải, đường bên trái và ở giữa không có gì che chắn, hắn sẽ không qua chỗ đó.” “Không sao, cứ để hắn chạy. Đầu đường phía trước đã có xe của chúng ta chặn rồi!” …

.