Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 34

Chương 16: Người hùng của tôi.

Sau khi T dập máy, văn phòng vô cùng yên tĩnh. Vài giây sau, Lải Nhải chửi thề: “Mẹ kiếp!” Tim Châu Tiểu Triện như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu ta quay sang Bạch Cẩm Hi, thấy cô không hề hoảng hốt, thậm chí khóe miệng hơi nhếch lên, để lộ nụ cười chế nhạo. Còn Hàn Trầm đứng thẳng người, sắc mặt vẫn bình tĩnh, miệng cười rất nhạt, y hệt Bạch Cẩm Hi. Đúng rồi, hai người này đều ngang tàng từ trong cốt tủy, đâu sợ sự uy hiếp của T. Châu Tiểu Triện bất giác cảm thấy yên lòng. Tần Văn Lang nói với Hàn Trầm: “Vụ này hết sức quan trọng, cậu hãy cùng tôi đi báo cáo với Cục trưởng”. Nhưng Hàn Trầm cúi xuống nhìn đồng hồ: “không kịp nữa, tôi và Cẩm Hi đến đó trước”. Đội trưởng Tần ngâm nghĩ, gật đầu: “Được, chúng ta chia nhau ra hành động. Tôi sẽ đi tìm đội đặc nhiệm để nghiên cứu phương án tấn công núi Điểu Lâm, giải cứu con tin. Hai người cứ xuất phát trước, nếu có thể dùng biện pháp mạnh thì thực thi ngay. Chúng ta không thể để T dắt mũi”. Hàn Trầm gật đầu, quay người về phía bốn thành viên tổ Khiên Đen. Lải Nhải và Châu Tiểu Triện đồng thanh: “Bọn em cũng đi”. Mặt Lạnh tiến lên phía trước một bước.

“Không được, các cậu ở lại đây, thu thập tư liệu chi tiết về những người tham gia cuộc thi đấu lần này và vùng núi Điểu Lâm. Mặt Lạnh, cậu hãy cùng đội đặc nhiệm nghiên cứu kế hoạch tấn công.” “Vâng … Tôi rõ rồi …” Hàn Trầm lại đưa mắt về phía Bạch Cẩm Hi. Cô nhìn anh cười cười rồi lấy áo khoác trên thành ghế mặc vào người: “Chúng ta đi thôi!”. Chiếc Land Rover được lắp đèn cảnh sát lao nhanh trên đường cao tốc, vượt hết xe này đến xe khác. Bạch Cẩm Hi ngồi ở ghế phụ, giơ tay chỉnh gương chiếu hậu rồi vuốt lại mái tóc, rút tờ giấy ướt lau mặt sạch sẽ. Hàn Trầm dõi theo một loạt động tác của cô, cho đến khi cô xoay gương chiếu hậu về chỗ cũ. “Cô thảnh thơi thật đấy, không sợ chết hay sao?” Anh hỏi. “Sợ chứ.” Cẩm Hi tựa vào thành ghế, bình thản đáp: “Anh đã nghe câu này chưa? Càng ở thời khắc quan trọng, phụ nữ càng phải chỉn chu mới có thể ổn định cục diện”. Thật ra, trong lòng cô cũng hơi căng thẳng. Nhưng biết căng thẳng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì nên cô cố gắng thả lỏng bản thân, thốt ra những lời nhẹ nhàng, hài hước.

Hàn Trầm dõi mắt về con đường phía trước, khóe miệng nhếch lên: “Ừ, cô nói có lý”. Bây giờ đã là buổi chiều, mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào chỗ ngồi của hai người. Lái xe một lúc, anh lại liếc cô một cái. Dưới ánh nắng chói chang, gương mặt Cẩm Hi đặc biệt yên tĩnh. Tóc mái được chỉnh ngay ngắn, để lộ đôi lông mày đen nhánh khiến ngũ quan của cô càng rung động lòng người. Tuy nhiên, dáng ngồi của cô không tao nhã chút nào, mà tùy tiện ngã về một bên. Hàn Trầm tập trung lái xe. Máy tính bảng của Cẩm Hi đột nhiên kêu “ting” một tiếng, cô rút khỏi túi xách, ngón tay lướt trên màn hình: “Tiểu Triện gửi tư liệu đến rồi!”. Cô vừa đọc vừa nói với Hàn Trầm: “Đã điều tra ra, cuộc thi đấu lần này là co một cá nhân phát động và tài trợ nên diễn đàn CS từ ba tháng trước. Vì phần thưởng rất hấp dẫn nên thu hút nhiều người đăng ký tham gia. Cuối cùng, nhà tổ chức chọn ra tám người. Tiểu Triện và nhân viên phòng kỹ thuật đang tìm IP của nhà tổ chức, nhưng chắc khó có thu hoạch”.

Nói đến đây, cô ngẩng đầu nhìn Hàn Trầm. Khong còn nghi ngờ gì nữa, nhà tài trợ thần bí này rất có thể chính là T. “NGoài ra, nhà tài trợ không công khai danh sách những người tham gia cuộc thi trên diễn đàn nên Tiểu Triện vẫn đang tiếp tục điều tra.” Hàn Trầm gật đầu. Hai người yên lặng một lát, anh lại lên tiếng: “Lời nói của T hôm nay có hai từ rất quan trọng”. Cẩm Hi: “Từ đầu tiên là “kết quả”. Hắn nói: Đến lúc đó, bất luận kết quả thế nào, có nghĩa là hắn muốn thông qua sự việc lần này dạt được kết quả nào đó. Mà kết quả này có lẽ là chân tướng của một sự việc khác, hoặc là sự trừng phạt đối với người nào đó. Căn cứ vào tình hình trước mắt, có thể thấy, đối tượng mà T muốn trừng phạt nằm trong tám người tham gia cuộc thi đấu. T hoặc là trốn trong bóng tối, giám sát tình hình cả ngọn núi, hoặc là trà trộn vào đám người tham gia”. Cô nhắm măt: “Thử tưởng tượng một chút, khi tiếng súng vang lên, ai cũng tưởng chỉ là trò chơi. Kết quả có người trúng đạn thật, ngã xuống đất, còn hung thủ là một trong số chúng ta. Nỗi kinh hoàng bao trùm lên mỗi con người. Hắn cố ý sắp xếp cuộc thi “đuổi giết” này, chứng tỏ trong mấy người tham gia, có kẻ từng mang lại nỗi hoảng sợ và tổn thương cho bản thân hắn hoặc người hắn yêu thương”.

Hàn Trầm gật đầu: “Bảo Tiểu TRiện và Lải Nhải điều tra thêm về những vụ án hoặc sự cố liên quan đến hoạt động CS trong mấy năm gần đây”. “Vâng.” Cẩm Hi mở mắt nhìn anh: “Còn nữa, anh thử nói xem tại sao T lại chỉ định chúng ta tham gia?”. Hàn Trầm hỏi ngược lại: “Cô có từng làm chuyện gì trái với lương tâm không đấy?”. “Tất nhiên là không rồi.” “Thế thì được, chúng ta sẽ ổn thôi.” Cẩm Hi cười cười, khẽ “hừ” một tiếng. “Dù xảy ra chuyện đi chăng nữa, tôi cũng sẽ bảo vệ cô.” Hàn Trầm cất giọng trầm trầm. Cẩm Hi im lặng vài giây, đáp lại: “Anh đừng nói chắc chắn thế, ai bảo vệ ai còn chưa biết đâu”. Anh liền quay sang cô: “Được, là cô bảo vệ tôi”. Cẩm Hi phì cười. Hai người yên lặng một lúc, cô lại lên tiếng: “Có hai cảnh sát tham gia cuộc “đuổi giết” nhưng không được để lộ thân phận, chỉ có thể làm chứng cho sự trừng phạt của hắn. Đối với bất cứ kẻ giết người hàng loạt nào, chỉ nghĩ đến chuyện này thôi cũng đủ thấy kích thích rồi.

Từ quan trọng thứ hai là “tự thú”. Nếu tới lúc đó, hắn thực sự làm vậy, chứng tỏ hắn cũng cho rằng bản thân có tội, định gánh chịu trách nhiện tương ứng. Trong nội tâm của hắn chắc cũng tồn tại giằng co và mâu thuẫn. Hắn biết rõ về chúng ta, chỉ định chúng ta tham gia, có lẽ hy vọng chúng ta có thể vạch trần sự thật, đồng thời ngăn cản hắn tiếp tục giết người”. Bốn giờ ba mươi phút chiều, tại văn phòng đội hình sự Công an tỉnh. Cục trưởng Cụ công an, Tần Văn Lang, Đội trưởng đội đặc nhiệm, Mặt Lạnh và một vài lãnh đạo khác đứng quanh tấm bản đồ trên bàn, rì rầm trao đổi. Sau khi bàn bạc một hồi, Đội trưởng đội đặc nhiệm vẫn lắc đầu: “Không được”. Ông chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ: “Đây là lối vào núi Điểu Lâm. Chắc chắn T đã lắp nhiều camera theo dõi và thiết bị kiểm tra ở gần đó, tấn công chính diện rất khó thành công, con tin sẽ gặp nguy hiểm”.

“Ba mặt của núi Điểu Lâm là rừng nguyên sinh và sông nước, không hề có lối đi lại. Nếu bây giờ cứ người âm thầm đột nhập từ hướng rừng núi, ít nhất cũng phải mất hai ngày mới tới nơi. Nếu chúng ta dùng máy bay trực thăng, chỉ e tiếng động lớn sẽ bị T phát hiện.” Cục trưởng trầm tư trong giây lát rồi cất giọng nghiêm nghị: “Lẽ nào các đồng chí chỉ có thể để hai cô cậu ấy mạo hiểm? Không nghĩ ra cách khác hay sao?”..