Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 35

Tiếp theo.

Tần Văn Lang ngẫm nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: “Cục trưởng, chúng ta có thể thử, Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi có thân thủ tốt, năng lực trinh sát cũng rất mạnh. Tôi có lòng tin, họ sẽ tạo ra đột phá từ bên trong, kết hợp với hành động của chúng ta từ bên ngoài, cuối cùng sẽ giải cứu con tin, bắt T về chịu tội trước pháp luật”. Đúng năm giờ chiều. Lối vào núi Điểu Lâm thật ra chỉ là một con đường núi chật hẹp, hai xe ô tô đi ngược triều phải miễn cưỡng mới có thể lách qua nhau, một bên là vực sâu không thấy đáy. Mấy chiếc xe cảnh sát đỗ ở bên ngoài, hơn chục người cảnh sát đang tỏa ra quan sát tình hình xung quanh, đặc biệt là động tĩnh của khu rừng núi phía trước. Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi đứng sau đám đông. Một nhân viên kỹ thuật đi đến, đưa hai khẩu súng tín hiệu bỏ túi cho họ: “Anh chị hãy giữ cẩn thận. Khi nào nhận được tín hiệu của anh chị, cảnh sát đặc nhiệm, cảnh sát vũ trang sẽ lập tức phát động cuộc tấn công”.

“Được.” Hàn Trầm quay sang Cẩm Hi: “Chúng ta đi thôi!” Hai người đi xuyên qua đám đông và những chiếc xe cảnh sát, tiến về con đường núi vắng lặng phía trước. Họ vừa đi vài bước, đằng sau liền vang lên giọng nói của các đồng nghiệp: “Hai đồng chí chú ý an toàn!”, “Bảo trọng!”, “Cố lên!” … Hàn Trầm dừng lại, nhưng nhanh chóng tiến bước. Còn Cẩm Hi đưa tay ra sau lưng, giơ ngón cái với bọn họ. Một tiếng đồng hồ trước, Châu Tiểu Triện đã gửi bản đồ và thông tin cơ bản về núi Điểu Lâm cho hai người. Trên thực tế, không nhiều người biết đến ngọn núi này. Nó có địa thế vô cùng hiểm trở, từ tháng Năm đến tháng Mười thường xảy ra tình trạng đất đá trôi từ trên núi xuống. Bây giờ đang ở khoảng thời gian nguy hiểm, mấy năm gần đây cũng từng có người thích hoạt động dã ngoại gặp nạn ở nơi đây. Mặt trời lấp ló ở rặng núi phía xa xa, rừng cây rậm rạp gần như che khuất ánh sáng, khiến không khí càng trở nên u ám. Con đường vắng lặng không một bóng người qua lại. Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi đi bộ khoảng mười phút là hết đường mòn, chỉ còn lại triền núi nhấp nhô.

Hàn Trầm xem qua bản đồ. Anh phóng tầm mắt về phía xa xa rồi ngồi xổm xuống. Mặt đất tơi xốp, in dấu chân mờ mờ, anh quan sát một lúc mới đứng lên: “Chúng ta chuẩn bị leo núi thôi”. “Được.” Nhưng anh không lập tức hành động mà quay sang Bạch Cẩm Hi. Cẩm Hi: “Sao thế?”. Anh đột nhiên giơ tay, kéo cô vào lòng. Mặt cô dán vào áo sơ mi của anh, nghe nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực người đàn ông. “Bạch Cẩm Hi, cô nhớ phải đi theo tôi. Chúng ta cùng vào, cùng ra, cô đã rõ chưa?” “… Tôi biết rồi.” Anh buông tay, quay người đi lên dốc. Hai người đi bộ khoảng một tiếng đồng hồ, phía trước xuất hiện một bãi cỏ, ở đó đặt hai thùng giấy lớn màu xanh lá cây. Họ đưa mắt nhìn nhau rồi tiến lại gần. Thùng giấy không dán kín, Hàn Trầm mở ra, bên trong mỗi thùng có một khẩu súng laser AK47 y như thật, một bộ đồ rằn ri, một đôi giày bốt cổ ngắn và một con dao găm. Ngoài ra còn có một chiếc ba lô, bên trong đựng vật phẩm cần thiết cho các chuyến dã ngoại như la bàn, lương khô, thịt bò khô, bình nước quân dụng chứa đầy nước, ấm nước, túi ngủ, mũ sắt… Hai người thay bộ đồ rằn ri và đi giày bốt, đeo súng và ba lô, tiếp tục tiến về phía trước. Lại đi bộ một tiếng đồng hồ, xuyên qua khu rừng sương mù bao phủ, họ tới một thung lũng nhỏ, có thể nghe thấy tiếng suối chảy róc rách. Một căn nhà gỗ đơn sơ xuất hiện ở ngay trước mặt. Ngôi nhà không có cửa, bên trong thoáng thấy có bóng người. Nghe tiếng động, họ đều quay đầu về phía Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi.

“Cuối cùng cũng đến rồi.” Một người cười nói. “Hai vị cao thủ này bắt chúng tôi đợi lâu quá đấy.” Mở miệng là một người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở cạnh cửa ra vào. Anh ta có thân hình cao lớn, cũng mặc bộ đồ rằn ri như những người khá, để lộ nước da màu đồng khỏe mạnh, trên cổ đeo tai nghe màu đen. Sau đó, người đàn ông đứng dậy, giơ tay về phía Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi: “Xin chào, tôi là Nhan Nhĩ”. Hàn Trầm bắt tay anh ta: “Tôi là Hàn Trầm”. Cẩm Hi nhanh chóng dò xét Nhan Nhĩ từ đầu đến chân cũng mỉm cười giơ tay: “Bạch Cẩm Hi”. Nhan Nhĩ đeo tai nghe, lại ngồi xuống. Khi Hàn Trầm và Cẩm Hi đi vào trong nhà, có người ngẩn đầu nhìn, cũng có người không thèm để ý đến họ. Đối tượng mà Cẩm Hi chú ý đầu tiên là đôi nam nữ ngồi bên cửa sổ. Cô gái ngoài hai mươi tuổi, đang khác tay người đàn ông. Người đàn ông không cao lớn, nhưng tướng mạo khá điển trai. Cô gái có dung nhan bình thường, nhưng lại có một nụ cười rất ngọt ngào. Hai người đang trò chuyện thân mật.

“Hello!” Nhận ra Cẩm Hi chú ý đến mình, cô gái vẫy tay với cô. Cẩm Hi mỉm cười với cô ta: “Hello!”. Cô gái nhìn sang Hàn Trầm, ánh mắt vụt qua một tia ngạc nhiên: “Hai người … cũng là một đôi à?” Cẩm Hi còn chưa kịp trả lời, bờ vai đột nhiên nặng trĩu, mùi thuốc lá nhàn nhạt bao phủ, Hàn Trầm đã ôm cô. “Đúng vậy.” Anh đáp. Đây là câu trả lời hợp tình hợp lý, bởi chỉ có vậy, hai người mới có thể nghiễm nhiên ở bên nhau. Cẩm Hi gật đầu thừa nhận. Kết quả, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt qua bên này. Hàn Trầm ôm Cẩm Hi, thần sắc bình thản. Cô nở nụ cười lịch sự với bọn họ. Cẩm Hi hiểu tại sao họ lại nhìn cô và Hàn Trầm bằng ánh mắt đó. Trong quá trình thi đấu, hai người là tình nhân, có thể hai đánh một, sẽ càng chiếm ưu thế hơn. Cô gái trẻ liền đẩy bàn trai: “Anh thấy chưa, còn một đôi nữa, chúng ta cũng không phải là trường hợp đặc biệt duy nhất. Ban tổ chức đã chọn như vậy, chứng tỏ rất công bằng và hợp lý.” Cô ta cười tươi: “Vừa rồi, tôi đã nghe thấy tên của anh chị. Tôi tên Nhạc Lạc Hà, anh chị gọi tôi Hà Tử là được. Anh ấy là bạn trai tôi, tên Trương Mộ Hàm”.

Trương Mộ Hàm tựa đầu vào vai bạn gái, giơ tay trước trán, chào Hàn Trầm và Cẩm Hi theo kiểu nhà binh. Lúc này, người đàn ông ngồi ở chiếc ghế mây bên trái liền đứng dậy. Ngôi nhà gỗ rất sơ sài, mọi người đều ngồi bệt dưới sàn hoặc trên bậc thang, chỉ có anh ta chiếm vị trí tốt nhất. Anh ta tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thân hình cao lớn cường tráng, diện mạo sáng sủa. “Xin chào, tôi tên là Kha Phàm, hai bạn cứ gọi tôi Đại Kha là được.” Anh ta nở nụ cười nhã nhặn. “Để tôi giới thiệu những người khác với hai bạn, đây là Du Xuyên, gọi thân mật là Tiểu Du, người anh em của tôi.” Người đàn ông trẻ tuổi ngồi tựa vào bậc thang giơ tay vẫy một cái. Anh ta có thân hình cao gầy, lưng đeo khẩu súng. Khi Kha Phàm giới thiệu, anh ta cũng chẳng buồn liếc qua bên này mà vẫn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, thần sắc lãnh đạm.

Kha Phàm cười cười: “Tiểu Du rất kiệm lời, hai bạn cứ coi cậu ta như không tồn tại là được. Nhưng ở trên chiến trường, cẩn thận đừng để cậu ta bắn trúng đầu đấy. Tiếp theo là Minh Nguyệt, một cô gái không dễ động đến”. Hàn Trầm và Cẩm Hi thuận theo ánh mắt của anh ta, thấy một người phụ nữ đang ngồi khoanh chân bên cạnh tường. Cô ta không cài cúc áo rằn ri, mà buộc ở thắt lưng, mái tóc uốn xoăn buộc đuôi gà. Minh Nguyệt không hẳn là mỹ nhân, nhưng cũng khá thanh tú và ưa nhìn. Nghe Kha Phàm điểm danh, cô ta ngẩng đầu: “Đại Kha dài dòng quá đi!”. Nói xong, cô ta liếc hai người: “Tôi là Lý Minh Nguyệt”. Kha Phàm không tức giận, mà đưa mắt về phía hai người đàn ông còn lại ở góc trong cùng: “Lớn tuổi hơn là giáo sư Tôn Điển, người còn lại tên Phương Tự”.

Hàn Trầm và Cẩm Hi dõi theo hướng anh ta chỉ. Tôn Điển tầm ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi, chiều cao trung bình, gương mặt gầy nhọn, thần sắc u ám. Anh ta cũng không chào hỏi hai người lấy một câu. Hàn Trầm: “Giáo sư ư?”. Kha Phàm để lộ nụ cười thú vị, hạ giọng giải thích: “Anh ta tự xưng là giáo sư đại học, ai mà biết có thật hay không? Tính tình anh ta rất kỳ quặc”. Còn Phương Tự tầm hai mươi bảy, hai tám tuổi, cũng có chiều cao trung bình, tướng mạo bình thường. Anh ta đang ngồi ở góc phòng sắp xếp lại ba lô. Nghe giới thiệu, anh ta chỉ ngẩng đầu liếc hai người một cái. Cẩm Hi tỏ ra hiếu kỳ: “Đại Kha, các anh quen biết nhau à?” “Ừ! Chúng tôi ít nhiều cũng từng gặp nhau vài lần trong những lần thi đấu trước đây. Chỉ có hai bạn là gương mặt mới hoàn toàn. Hai bạn từ tỉnh khác đến à?” Bạch Cẩm Hi cười cười, không trả lời. Kha Phàm vỗ tay, cất cao giọng: :Mọi người đã tập hợp đông đủ rồi thì rút thăm để phân nhóm cho ngày mai đi nào”. Tài liệu mà Châu Tiểu Triện gửi đến trước đó có lịch trình của cuộc thi đấu đã được công khai trên diễn đàn. Cuộc thi kéo dài hai mươi tư tiếng đồng hồ, từ tám giờ sáng mai đến tám giờ sáng ngày kia. Những người tham gia được chia thành hai đội, tiến hành đấu đối kháng. Đội nào thua sẽ bị loại toàn bộ, những người còn lại của bên thắng sẽ 1 PK 1. Người chiến thắng cuối cùng trở thành quán quân. Vì bộ rằn ri của mỗi thành viên đều được cài bộ phận cảm ứng, do đó ai trúng tia laser, vết thương mô phỏng ở mức độ nào đều không thể giả dối.

Ngoài ra, người đoạt ngôi quán quân sẽ nhận được giải thưởng mười vạn nhân dân tệ từ nhà tài trợ. Nghe Kha Phàm nói vậy, tất cả nhanh chóng đi tới, ngồi thành vòng tròn theo chỉ dẫn của anh ta. Bạch Cẩm Hi ngồi cạnh Hàn Trầm, âm thầm quan sát mọi người. Từ lúc T đưa ra yêu cầu đến bây giờ, mới hơn ba tiếng đồng hồ. Vào thời khắc này, những người có mặt ở đây đang bị đe dọa tính mạng mà không hề hay biết. Cẩm Hi không ngừng quan sát, phân tích xem rốt cuộc T đang giấu mình dõi theo mười người, hay đã trà trộn vào bọn họ? Vừa rồi, cô có để ý súng của mọi người, phát hiện không có dấu hiệu bất thường. Chắc chứn T không để lộ súng thật, hơn nữa, kiểu gì hắn cũng đã kiểm soát cả khu vực này. Với tính cách tỉ mỉ cẩn thận, thế nào hắn cũng có biện pháp ngăn cản cô và Hàn Trầm vi phạm quy tắc, tiết lộ thân phận và bí mật của hắn. Vì vậy, cô và anh không thể manh động, cần tùy cơ ứng biến. Vung núi hoang dã vô cùng tĩnh mịch, mọi người đều tập trung vào cuộc thi đấu. Nghĩ tới trò chơi “đuổi giết” ngày mai, ai nấy đều cảm thấy hưng phấn. Cẩm Hi đưa mắt qua Hàn Trầm. Trong đám này, người cao nhất là anh và Kha Phàm. Anh ngồi thẳng lưng, dáng vẻ rất nổi bật, hai tay đặt trên đầu gối, sắc mặt không có bất cứ biểu cảm nào. Nhớ đến câu “Đi theo tôi” mà Hàn Trầm nói lúc nãy, cô biết trong lòng anh đã có tính toán nên tiếp tục giữ im lặng. Lúc này, Kha Đằng lấy ra một cái ống tròn đựng que tre, đặt xuống đất: “Mỗi người một que, rút đi!” Cẩm Hi hơi do dự. Cô và Hàn Trầm cùng một đội sẽ càng an toàn hơn, nhưng nếu tách ra thì có thể giám sát người của cả hai đội. Mỗi trường hợp đều có mặt lợi và hại riêng.

“Tô và bạn gái phải ở chung một nhóm” Hàn Trầm ngẩng đầu nhìn mọi người. Tim Cẩm Hi đập nhanh một nhịp. Cô quay sang anh, trong phòng tối mờ mờ khiến đường nét gương mặt anh cũng trở nên mơ hồ, nhưng đôi mắt vẫn rất trầm tĩnh. Mọi người nhất thời lặng thinh. Kha Phàm vỗ vai anh: Người anh em, tôi có thể hiểu tâm trạng của anh, nhưng anh không thể khống chế kết quả rút thăm, trừ khi có người đồng ý đổi vị trí với anh”. Hàn Trầm không lên tiếng. Hà Từ ngồi gần đó véo thắt lưng bạn trai một cái, Trương Mộ Hàm lập tức mở miệng phụ họa: “Chúng tôi cũng thế. Chúng tôi muốn ở chung đội, các anh các chị hãy thông cảm, bằng không cô ấy sẽ gây ầm ĩ điếc tai”. Kha Phàm cười cười: “Vậy đi, mọi người cứ rút thăm trước. Tới lúc đó mà không cùng một nhóm, có người bằng lòng đổi là được.” Anh ta cầm cái ống, đưa đến trước mặt Hàn Trầm: “Anh rút đi!”. Hàn Trầm vừa giơ tay người đối diện, từ đầu đến cuối mờ nhạc là Phương Tự đột nhiên mở miệng: “Tôi sẽ không đổi, các cậu đừng đổi với họ. Cuộc thi kiểu này vốn là cá lớn nuốt cá bé, việc gì phải chiếu cố bọn họ?”

Tất cả mọi người đều nhìn anh ta. Hàn Trầm ngước mắt liếc một cái, đồng thời rút một que thăm. Cẩm Hi ngó qua, của anh là màu đỏ. Cẩm Hi là người thứ hai rút thăm. Cô lập tức tròn mắt khi thấy màu xanh ở đầu dưới. Giây tiếp theo, cô và Hàn Trầm lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau. Bắt gặp vẻ mặt của hai người, Phương Tự ở phía đối diện nhếch miệng cười chế giễu. Cẩm Hi ngầm dùng ánh mắt hỏi Hàn Trầm: Làm thế nào bây giờ? Anh cười cười, lấy que tre màu xanh trong tay cô, nói nhỏ: “Tôi sẽ nghĩ cách”. Tiếp theo, đến lượt những người khác rút thăm. Kha Phàm rút được que màu xanh. Du Xuyên cũng là màu xanh. Hà Tử rút phải que màu đỏ, bạn trai cô ta do dự không chịu rút ngay. Kết quả những người khác rút hết, chỉ còn lại một que thuộc về Trương Mộ Hàm, anh ta lấy ra xem, lập tức ôm vai bạn gái: “Chúng ta gặp may, đều là đỏ”. Phương Tự giơ que thăm trong tay mình: “Tôi cũng là màu đỏ, cùng nhóm với hai người”. Hàn Trầm đột nhiên đứng dậy. Bạch Cẩm Hi ngẩng đầu nhìn anh, những người khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía anh. Anh cầm que tre màu xanh của cô đi qua đám đông, đến trước mặt Phương Tự, ngồi xổm xuống. Mấy người xung quanh để lộ vẻ mặt thích thú, chờ xem kịch hay. Phương Tự cảnh giác trừng mắt với Hàn Trầm: “Anh muốn làm gì?”

Hàn Trầm nhanh như cắt rút que tre màu đỏ tỏng tay Phương Tự rồi đứng dậy, ném chiếc que màu xanh vào người anh ta. Sau đó, anh không nói một lời, quay về chỗ ngồi của mình. Phương Tự đứng bật dậy: “Chuyện này là thế nào? Anh muốn đổi là có thể đổi sao?” Tất cả mọi người đều nhìn Hàn Trầm chằm chằm. Anh chẳng thèm để ý đến Phương Tự, ung dung châm một điếu thuốc, nhả làn khói trắng nhàn nhạt. “Cuộc thi này là cá lớn nuốt cá bé. Anh không muốn cũng phải đổi”. Anh trả lại Phương Tự nguyên vẹn câu nói của anh ta. Đám đàn ông đều huýt sao. Cẩm Hi không ngờ Hàn Trầm lại dùng cách thức này để “Cướp” đồ của người khác. Cô quay sang anh, cười tủm tỉm. Bắt bặp bộ mặt hằm hằm của Phương Tự, cô liền mở miệng dàn hòa: “Xin lỗi, anh có thể đổi que đỏ cho chúng tôi không? Cảm ơn anh nhiều”. Sắc mặt Phương Tự vẫn rất khó coi. Lúc này, Kha Phàm lên tiếng: “Được rồi Phương Tự, dù sao anh cũng chỉ có một mình, ở đội nào mà chẳng như nhau. HƠn nữa, cùng đội với tôi và Tiểu Du không phải tốt hơn sao?

CÓ lẽ trong lòng hơi dao động nên thần sắc Phương Tự dịu đi một chút. Anh ta lạnh lùng nói với Hàn Trầm : “Nể mặt Đại Kha nên tôi đổi cho hai người. Ngày mai hãy cẩn thận cái đầu của anh đấy!” Hàn Trầm nheo mắt hút thuốc, không để ý đến anh ta. Nhan Nhĩ ngồi chếch một bên đột nhiên phì cười: “Phương Tự, sợ chưa?”. Lý Minh Nguyệt cũng nửa cười nửa không nhìn anh ta. Phương Tự trừng mắt với bọn họ. Kha Phàm nhanh chóng thống kê kết quả rút thăm: Đội xanh gồm Kha Phàm, Du Xuyên, Lý Minh Nguyệt, Nhan Nhĩ, Phương Tự. Đội đỏ gồm Hàn Trầm, Bạch Cẩm Hi, Trương Mộ Hàm, Hà Tử, giáo sư Tôn..