Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 39

Tiếp theo.

Hàn Trầm và Cẩm Hi giật mình, đồng thời ngẩng đầu. Đám Trương Mộ Hàm cũng quay về hướng đó. Giây tiếp theo, hai người đã chạy như bay về nơi phát ra tiếng kêu. Máu đỏ lênh láng dưới đất, hòa lẫn với nước mưa. Máu tươi chảy từ chỗ người đàn ông trẻ tuổi đang nằm trên mặt đất. Đó là Nhan Nhĩ. Anh ta mở mắt trừng trừng, nằm bất động, ngực áo rằn ri nhuốm đầy máu. Cổ anh ta bị một vết dao cắt rất sâu, thậm chí có thể nhìn thấy cả xương trắng bên trong. Máu vẫn tiêp tục tuôn ra như suối. Kha Phàm, Du Xuyên và Phương Tự đứng cách đó mấy mét, dường như sợ đến mức quên cả phản ứng. Người vừa phát ra tiếng thét là Lý Minh Nguyệt, cô ta ngồi bệt dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy. Chứng kiến cảnh tượng này, Hàn Trầm và Cẩm Hi không khỏi chấn động. Hàn Trầm lập tức đi đến, định giữ cổ Nhan Nhĩ, không cho máu chảy ra. Tuy nhiên, anh ta đã hoàn toàn tắt thở. Hai người mới rời khỏi Nhan Nhĩ chưa đến nửa tiếng đồng hồ. Lúc này, đám Trương Mộ Hàm cũng vừa vặn tới nơi. Nhìn thấy thi thể ở dưới đất, Hà Tử hét lên một tiếng kinh hoàng. “Chuyện này là thế nào vậy? Anh ta chết rồi ư? Ai đã giết anh ta?” Trương Mộ Hàm cất giọng run run, đảo mắt qua từng người.

“Ở kia có chữ viết!” Kha Phàm lên tiếng, chỉ tay về một thân cây bên cạnh xác chết. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về nơi đó. Hàn Trầm và Cẩm Hi đứng gần nhất nên thấy rõ, có người dùng con dao găm dính đầy máu, khắc lên thân cây ba chữ: Người đầu tiên. “Người đầu tiên …” Phương Tự lắp bắp. “Ý gì vậy? Cái gì đầu tiên cơ?” Hà Tử nhào vào lòng Trương Mộ Hàm, cất giọng nghẹn ngào. Đúng lúc này, Lý Minh Nguyệt đột nhiên quay đầu, nhìn mọi người bằng ánh mắt khó diễn tả thành lời. Cô ta đứng bật dậy, rút con dao găm từ giày bốt rồi chạy thục mạng về hướng cây cầu treo. Lý Minh Nguyệt vừa hành động, nhứng người khác cũng bừng tỉnh, lập tức chạy theo cô ta, tựa như muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Hàn Trầm và Cẩm Hi chạy đằng sau bọn họ, không quên quan sát nhất cử nhất động của mọi người, để ngăn chặn T lại một lần nữa ra tay.

Nửa tiếng đồng hồ sau, khi chạy đến con sống ngăn cách giữa hai ngọn núi, cả nhóm hoàn toàn chết sững. Câu cầu treo không biết đã bị cắt đứt từ bao giờ. Mặt sông cuồn cuộn, một đầu cầu treo rơi xuống ở bờ bên kia, đung đưa trong mưa gió. “Aaaa … “ Hà Tử lại hét lên một tiếng điếc tai. Mưa ngày càng nặng hạt, nhóm người như những pho tượng điêu khắc đứng sững ở đó, Hà Tử run rầy trong lòng bạn trai. Lý Minh Nguyệt hoàn toàn yên tĩnh, thần sắc ngây dại. Đang mải quan sát mặt sông, Cẩm Hi chợt cảm thấy lòng bàn tay ấm nóng, Hàn Trầm lặng lẽ nắm tay cô. Cô xray lại, siết chặt tay anh. Đúng lúc này, Kha Phàm đứng trên cùng đột nhiên quay về phía hai người. Anh ta rút con dao găm chĩa vào bọn họ. Chứng kiến hành động này, Du Xuyên, Phương Tự và Lý Minh Nguyệt ngẩn ra vài giây, đồng thời cầm dao. Trương Mộ Hàm và Hà Tử đứng sau lưng hai người, cũng nhanh chóng rút dao găm. Chỉ riêng giáo sư Tôn không làm vậy, mà lùi lại phía sau vài bước.

“Trong danh sách tham gia cuộc thi đấu, chỉ có hai vị là người mới.” Giọng Kha Phàm có chút khàn khàn. “Có phải hai người làm không? Tại sao chứ?”. Chương 18: Bình minh mờ ảo. Năm giờ chiều, tại văn phòng tổ Khiên Đen, Châu Tiểu Triện ngồi trước máy tính, tập trung tinh thần tìm kiếm tư liệu liên quan đến vụ án. Mặt Lạnh đại diện tổ đến văn phòng Cục trưởng họp bàn. Nghe nói, các lãnh đạo đang thảo luận sôi nổi, xem nên tiếp tục chờ đợi hay lập tức phát động cuộc tấn công.

Lải Nhải ngồi phía đối diện Châu Tiểu Triện, cũng hết sức bận rộn. Một lúc sau, Lải Nhải đập bàn, đứng dậy: “Đã có tư liệu về tám người tham gia rồi!”. Anh ta in một bản, Châu Tiểu Triện lập tức chạy đến xem. T phát động cuộc thi nhưng không công bố danh sách những người được chọn trên diễn đàn. Vì vậy, họ phải mất công sức truy tìm IP, phá mật mã hộp thư, hỏi thăm cư dân mạng và những người biết nội tình … mới xác định được thân phận và danh tính những người tham gia. Kha Phàm, nam, 27 tuổi, kỹ sư IT, độc phân, từng tham gia nhiều cuộc thi CS và từng đoạt giải thưởng.

Du Xuyên, nam, 25 tuổi, cũng là kỹ sư IT, là đồng nghiệp của Kha Phàm, độc thân. Lý Minh Nguyệt, nữ, 26 tuổi, nhân viên công ty tài chính, rất yêu thích và có thâm niên chơi đánh trận giả. Phương Tự, nam, 28 tuổi, nhà thiết kế nội thất (kiêm nhiệm), độc thân, sống cùng một khu chung cư với Kha Phàm. NHan Nhĩ, nam, 27 tuổi, nghề nghiệp tự do, độc thân, sống cùng một khu chung cư với Kha Phàm và Phương Tự.

Tôn Điển, nam, 34 tuổi, làm việc ở Học Viện Du lịch của tỉnh kiêm quản lý thư viện (nghề làm thêm), từng ly hôn, giờ độc thân, không có con cái. Trương Mộ Hàm, nam, 26 tuổi, không công ăn việc làm, yêu thích và có thâm niên chơi CS. Nhạc Lạc Hà, nữ, 26 tuổi, làm kế toán, hẹn hò với Trương Mộ Hàn hai năm.

…… Từ tư liệu nói trên, nhìn không ra ai là đối tượng tình nghi. Lải Nhải cầm đi photo: “Tôi mang cho các lãnh đạo xem”. “Vâng” Châu Tiểu Triện cầm một bản ngồi về vị trí của mình. Nghĩ thế nào, cậu ta chắp hai tay trước ngực, ngẩng đầu vái mấy cái: “Bồ Tát phù hộ! A Di Đà Phật! Xin hãy phù hộ lão đại và Tiểu Bạch bình an vô sự”. Vái xong, cậu ta mới cảm thấy hơi yên lòng. Cậu ta cầm danh sách lên xem rồi lại giở một tập tài liệu khác. Trước khi xuất phát, Hàn Trầm dặn Châu Tiểu Triện kiểm tra tất cả những vụ án mạng có liên quan đến CS. Hiện cậu ta có hồ sơ của ba vụ, đều xảy ra trong vòng năm năm trở lại đây.

Vụ án mạng thứ nhất là vào ba năm trước. Hôm trước khi diễn ra cuộc thi CS, một nhân viên do thiết bị gặp sự cố bất ngờ nên rơi từ trên cao xuống. Châu Tiểu Triện đã gọi điện thoại xác nhận với đơn vị tổ chức cuộc thi và người cảnh sát hình sự phụ trách vụ này. Lúc xảy ra sự cố, hiện trường chỉ có một mình nhân viên nói trên nên có thể loại trừ khả năng bị sát hại. Vụ thứ hai là một công ty tổ chức hoạt động CS dã ngoại cho nhân viên vào năm kia. Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi qua đời vì bệnh tim đột phát. Châu Tiểu Triện xem báo cáo khám nghiệm của pháp y, không có dấu hiệu bất thường. Cậu ta cũng kiểm tra danh sách nhân viên tham gia cuộc thi, không có tám người nói trên. Như vậy có thể loại trừ khả năng hai vụ liên quan đến nhau. Còn lại vụ thứ ba, Châu Tiểu Triện mở tập hồ sơ, đập vào mắt cậu ta đầu tiên là tấm ảnh một cô gái trẻ. Dù chỉ là tấm di ảnh nhưng cũng có thể nhận ra đây là người phụ nữ trắng trẻo, xinh xắn. Cô có mái tóc dài đen nhánh, gương mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, dáng người mảnh mai.

Cô gái tên Cố Nhiên, 25 tuổi, là nhân viên của một công ty tư nhân nào đó, rất thích hoạt động dã ngoại và trò đánh trận giả. Tháng mười năm ngoái, cô đăng ký tham gia cuộc thi sinh tồn dã chiến CS có quy mô lớn nhất, độ khó cao nhất do tỉnh tổ chức. Cuộc thi đó thu hút hơn một trăm người tham gia. Xung quanh thành phố Lam có nhiều vùng rừng núi hoang dã nên trở thành “chiến trường” khai mạc của cuộc thi. .