Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 41

Tiếp theo.

Lý Minh Nguyệt đuổi theo đám người phía trước. Phía sau chỉ còn lại Cẩm Hi và Hàn Trầm. Cẩm Hi nhét đèn pin vào tay anh rồi kéo cánh tay còn lại của anh khoác lên vai mình. Sau đó, cô ôm thắt lưng anh, ngẩng đầu nói, “Đi thôi, anh thương binh!” Hàn Trầm không nhúc nhích, “Bạch Cẩm Hi, cô cho rằng tôi bị gãy chân à?”

Cẩm Hi phì cười, “Được rồi, tôi biết anh rất đau, chỉ là luôn “thủ thân như ngọc”, không muốn con gái động vào người mình. Anh cứ coi tôi là cái nạng đi. Vì chống nạng, anh đi lại sẽ bớt đau, máu cũng chảy ít hơn.”

Rõ ràng thốt ra lời nhẹ nhõm trêu chọc, nhưng trong lòng cô dường như có tiếng thở dài. Hàn Trầm yên lặng trong giây lát rồi nghiêng người, dồn gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình vào người cô.

“Cảm ơn cô.”

Cẩm Hi khóc dở mếu dở, đẩy ngực anh, “Anh tránh ra một chút đi.” Dù di chuyển không nhanh như trước nhưng hai người vẫn đuổi kịp đội hình. Tuy nhiên, tâm trạng của Cẩm Hi vẫn rất nặng nề.

Súng tín hiệu bị ngấm nước, bây giờ Hàn Trầm lại bị thương, hoạt động ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. T có vũ khí, thân thủ chắc chắn không tầm thường. Nếu hắn giở trò, Cẩm Hi không chắc có thể khống chế hắn một cách thuận lợi.

Vì vậy, sự lựa chọn tốt nhất của cô và Hàn Trầm lúc này là giám sát đối tượng tình nghi, giữ an toàn cho đến tám giờ sáng ngày mai. Đoàn người đi bộ thêm nửa tiếng đồng hồ. Lúc này, mưa đã ngừng rơi. Cuối cùng, họ cũng nhìn thấy mấy ngôi nhà xây bằng gạch nằm bên cạnh khu rừng phía trước. Có lẽ, bây giờ đã muộn nên chỉ còn một ngôi nhà le lói ánh đèn, trước cửa xích một con chó to, nghe tiếng động, nó liền sủa ầm ĩ.

Bọn họ tiến lại gần, liền bắt gặp một người đàn ông gần năm, sáu mươi tuổi đang khom người, cầm đèn pin đi tới. Nhìn thấy bọn họ, ông ta giật mình, lùi lại phía sau vài bước. Đoàn người thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười thân thiện với ông ta. “Sao các cô, các cậu lại đến nơi này?” Người đàn ông hỏi.

Kha Phàm nở nụ cười lễ độ, “Chú ơi, chúng cháu bị lạc đường, chú có thể cho chúng cháu ở lại một đêm được không? Còn nữa, chú có điện thoại không ạ? Tụi cháu muốn liên lạc với bên ngoài.”

Người đàn ông lắc đầu, “Ở trong núi sâu lấy đâu ra điện thoại. Các cô, các cậu đông như vậy, chỗ tôi không thể chứa hết.” Kha Phàm chắp tay trước ngực, “Xin chú hãy giúp tụi cháu. Chúng cháu vừa khát vừa mệt, bên ngoài lại giá lạnh. Chúng cháu nằm đất cũng được.”

Người đàn ông còn đang ngập ngừng, Kha Phàm đã nhanh chóng ra nháy mắt hiệu cho Du Xuyên. Tiểu Du hiểu ý, lập tức rút ví tiền.

Ba người họ đứng dưới ánh đèn ở ngoài cửa nên nhất cử nhất động đều thấy rõ. Ví tiền của Du Xuyên chứa đầy tờ một trăm tệ và mấy tấm thẻ ngân hàng. Ánh mắt người đàn ông dừng lại ở chiếc ví của anh ta. Kha Phàm rút ra năm tờ, đưa cho ông ta, “Mỗi người năm mươi tệ, tụi cháu có chín người, gửi chú năm trăm. Chú kiếm chút đồ ăn cho tụi cháu được không ạ?”

Cuối cùng người đàn ông cũng động lòng, càm tiền nhét vào túi áo rồi nghiêng người để họ đi vào, “Nhà ở nông thôn rất sơ sài.”

Kha Phàm cười nói, “Không sao đâu ạ, tụi cháu có chỗ ngủ là tốt rồi.” Anh ta không quên kết thân với ông ta, “Chú ơi, cháu trông chú hiền lành thế, nhìn qua cũng biết ngay chú là người tốt, thích giúp đỡ mọi người…” Tất cả đi vào nhà. Cẩm Hi dìu Hàn Trầm đi sau cùng. Dù quần áo lúc này mặc trên người cũng ướt sũng nhưng khi dựa vào nhau như lúc này, họ vẫn cảm thấy ấm áp. Đã đến chỗ nghỉ nhưng Cẩm Hi vẫn không buông tay, anh cũng vẫn ôm vai cô.

Đây là một ngôi nhà hết sức sơ sài, mái lợp ngói, dưới có mấy thanh gỗ nằm ngang tỏa ra mùi ẩm mốc tích tụ lâu năm. Bốn bức tường trơ trọi, không được quét vôi ve. Trong nhà chỉ có một chiếc giường, mấy chiếc ghế, trên tường treo lủng lẳng mấy bắp ngô. Nhà có một phòng ngủ đơn giản, đằng sau là sân, trong sân có một gian nhà nhỉ, nhà vệ sinh, nhà bếp…

Lúc này đã hơn mười hai giờ đêm. Sau khi tháo ba lô, Kha Phàm dẫn Du Xuyên và Trương Mộ Hàm đi tìm người đàn ông kia kiếm cái ăn, những người khác ngồi xuống nghỉ ngơi. Cẩm Hi đỡ Hàn Trầm ngồi xuống một chiếc ghế. Bây giờ có ánh đèn sáng, cô mới phát hiện, đôi môi anh nhợt nhạt, nhất định do vết thương vẫn còn chảy máu. Trái tim nhói đau như bị kim châm, cô cất giọng không mấy hòa nhã, “Anh nhịn giỏi thật đấy.”

Hàn Trầm ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên cười cười quay đi quan sát xung quanh rồi đồng thời mở miệng, “Từ trước đến nay, tôi vẫn nhịn giỏi mà.”

Cẩm Hi cong khóe môi, thầm nghĩ, câu này của anh có mùi vị tự giễu. Nhưng cô cũng không nghĩ sâu hơn mà vỗ vai Hàn Trầm, “Anh cứ ngồi ở đây, đợi tôi một lát.” Vài phút sau, cô ôm một đống đồ về. Cô mượn của ông già bộ quần áo, một chậu nhỏ đựng nước ấm đun sôi và mấy tấm vải vụn sạch sẽ.

“Anh thay quần áo ướt ra đi.” Bạch Cẩm Hi nói ngắn gọn.

Hàn Trầm không nhúc nhích, đảo mắt qua đống đồ trên tay cô, “Của cô đâu?” Cẩm Hi không thể nói thật, ông chủ nhà chỉ có mấy bộ đồ đã bị những người khác lấy hết. Thế là cô lên tiếng, “Ưu tiên bệnh nhân trước. Hơn nữa, Hà Tử và Trương Mộ Hàm thay đồ ở phòng kia, tôi thay thế nào được?”

Hàn Trầm ngẩng đầu, phòng ngủ duy nhất quả nhiên khép chặt cửa. Anh lặng lẽ cởi áo rằn ri ném xuống đất, trên người chỉ còn lại áo phông dài tay màu đen. Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn Cẩm Hi. Vốn định quay đi chỗ khác, cô đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười nên giả vờ không có phản ứng, tiếp tục dán mắt vào người anh.

Hàn Trầm giơ tay cởi áo phông. Cẩm Hi đưa quần áo cho anh, ánh mắt vô tình lướt qua thân thể cường tráng trước mặt. Mặt cô nóng ran, đầu ngoảnh sang một bên theo phản xạ, bộ não vụt qua ý nghĩ: Công nhận body đẹp thật! Hàn Trầm nhanh chóng thay quần. Anh chợt phát hiện Cẩm Hi đang nhìn chằm chằm bức tường đối diện, gương mặt trắng ngần của cô dường như ửng hồng.

Hàn Trầm cười cười, cầm cốc nước ở bên cạnh uống một ngụm, “Tôi không thể tự mặc quần, cần người giúp đỡ.”

Cẩm Hi giật mình, “Hả?” “Trêu cô đấy! Tôi xong rồi.”

Cẩm Hi quay người, “Anh thật là…” Bắt gặp bộ dạng của anh, cô không nhịn nổi, bật cười thành tiếng. Anh có thân hình cao lớn, bộ quần áo của ông chủ nhà vừa chật vừa ngắn nên nhìn rất buồn cười. Hàn Trầm biết rõ điều đó nên cũng cười theo.

Bạch Cẩm Hi ngồi xổm xuống, kéo chậu nước ấm, giúp anh vệ sinh vết thương, “Đáng tiếc chẳng có di động, bằng không tôi phải chụp tấm ảnh làm kỷ niệm mới được.” Giọng nói trầm ấm của Hàn Trầm vang lên, “Cô dám?”

Cẩm Hi cười tủm tỉm, ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện ánh mắt anh cũng thấp thoáng nụ cười.

Nơi này chẳng có thứ gì, đám Kha Phàm lục xục dưới bếp hồi lâu mới bê lên một khay khoai lang nóng hổi, vậy cũng đủ khiến mọi người chảy nước miếng. Ông chủ nhà chỉ có một cái chăn đang dùng và một bộ dự phòng. Kha Phàm đương nhiên chiếm bộ chăn ga đó. Mọi người hỏi lại ông ta xem có thể nghĩ cách giúp bọn họ không. Ông ta bảo sẽ sang nhà bên cạnh lấy.

Hóa ra mấy gian bên cạnh là nơi ở của con trai và cháu ngoại ông ta. Bây giờ tương đối muộn nên họ đã ngủ say. Ông ta đi ra ngoài, ngay sau đó, bên cạnh vang lên tiếng gõ cửa.

Trong nhà trở nên yên tĩnh, Bạch Cẩm Hi ngồi cạnh Hàn Trầm, đảo mắt một vòng. Kha Phàm đang trải chăn xuống đất, Du Xuyên ngồi bên cạnh anh ta, hai tay đặt trên đầu gối. Phát giác ánh mắt của Cẩm Hi, anh ta cũng nhìn cô. Cẩm Hi mỉm cưới với đối phương, anh ta không có phản ứng, lại đưa mắt đi chỗ khác. Trương Mộ Hàm và Hà Tử ôm nhau tựa vào bờ tường, thì thầm trò chuyện. Bắt gặp ánh mắt của Cẩm Hi, họ không tỏ thái độ thân thiện như trước mà lạnh lùng nhìn cô.

Lý Minh Nguyệt một mình ngồi ở góc tường. Cô ta hắt hơi liên tục, chứng tỏ đã bị cảm nặng. Tuy nhiên, vào thời khắc này, Cẩm Hi cũng chẳng thể giúp cô ta.

Phương Tự và giáo sư Tôn mỗi người chiếm một góc nhà, đều trầm mặc. Cẩm Hi thu ánh mắt, quay sang Hàn Trầm. Cô lập tức ngẩn người, bởi gương mặt anh ửng đỏ một cách bất thường. Cô liền nắm tay anh, phát hiện bàn tay anh rất nóng. Cô lại sờ trán anh.

“Anh bị sốt rồi.” Cô cất giọng nghiêm túc, “Sốt cao đấy.”

Hàn Trầm giơ tay sờ trán mình, sau đó cở một cúc áo, “Ngủ một giấc là đỡ ngay.” Cẩm Hi biết rõ tại sao anh tỏ ra thản nhiên như vậy. Với thể chất của anh, dù dính nước mưa đi chăng nữa cũng không dễ dàng bị cảm. Chỉ là bây giờ anh đang bị thương, vết thương chắc đã nhiễm trùng nên mới gây sốt.

Tình trạng này đâu phải ngủ một giấc là khỏi? Chỉ hy vọng anh có thể hạ sốt, đợi đến tám giờ sáng ngày mai đi bệnh viện chữa trị.

Đúng lú này, ông chủ nhà quay về, đằng sau ông ta là hai người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, trên tay mỗi người cầm hai cái chăn. Khác với vẻ hiền như khúc gỗ của ông chủ nhà, hai anh con trai trông rất cường tráng và dữ tợn. Người lớn tuổi hơn vừa đi vào liền lên tiếng, “Một trăm tệ một cái.”

Nghe anh ta nói vậy, những người trong nhà đều ngẩng đầu. Kha Phàm chau mày, Trương Mộ Hàm lên tiếng trước tiên, “Chúng tôi đã trả tiền trọ rồi. Các anh bắt chẹt người khác quá đấy, định thừa nước đục thả câu hả?” Hà Tử phụ họa, “Đúng vậy, muốn bắt nạt chúng tôi sao? Đại Kha, anh đừng đồng ý.”

Kha Phàm nhìn chằm chằm hai người đàn ông hồi lâu, mãi vẫn không lên tiếng. Hà Tử nói nhỏ, “Hình như Đại Kha tức giận rồi…” Ông chủ nhà dường như không có ý can thiệp, hai người đàn ông cũng mất kiên nhẫn, hỏi lại lần nữa, “Các cậu có cần không? Không cần chúng tôi sẽ mang đi.”

Du Xuyên vỗ lên người Kha Phàm một cái rồi mới mở miệng, “Trả thì trả, ai cần tự móc hầu bao.”

Trương Mộ Hàm và Hà Tử vốn định phản đối nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm lấy một cái chăn. Cô lại bỏ thêm hai mươi tệ, “mượn” một bộ quần áo của con trai ông chủ nhà. Lúc cô đi vào, Hàn Trầm nhìn cô cười cười.

Cẩm Hi đến bên anh, “Tôi không ngại chụp ảnh lưu niệm đâu.” Cô cầm khăn mặt ướt đặt lên trán anh, “Anh nằm xuống đi.”

Biết không thể cố chấp lúc này, Hàn Trầm nghe lời cô, nằm thẳng xuống đất. Cẩm Hi cầm miếng vải ướt lau lòng bàn tay và cổ anh. Bây giờ đã rất muộn, người trong phòng đều lần lượt đi ngủ. Hàn Trầm nằm trên nền đất ẩm ướt, cảm thấy đầu óc váng vất, cổ họng khô rát. Vết thương trên chân trái của anh vô cùng đau buốt. Anh không cố ý chống lại cơn buồn ngủ, bởi đêm còn rất dài. Trực giác bảo cho anh biết, màn kịch trọng tâm của T vẫn chưa xuất hiện. Vì vậy, anh càng cần phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, để nhanh chóng hồi phục sức lực, mới không để Bạch Cẩm Hi một mình đối mặt với tình thế không thể biết trước này.

“Hai tiếng sau nhớ gọi tôi dậy.” Anh hạ giọng nói nhỏ.

“Vâng.” Dần dần, đầu óc Hàn Trầm trở nên mơ hồ. Anh chỉ thấy hình bóng lờ mờ của cô ngồi bên cạnh. Lòng bàn tay và cổ không ngừng truyền đến cảm xúc mềm mại và mát lạnh. Hình bóng người con gái ở bên cạnh dần trùng khớp với bóng hình mông lung trong bộ não của anh. Bốn năm nay, anh chưa bao giờ có giăc ngủ an lành bên cạnh một người phụ nữ như vậy.

Từng cử chỉ, từng nụ cười của cô, tính cách thẳng thắn và đáng yêu của cô, đã in sâu vào nội tâm anh ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Còn tình ý đong đầy nhưng cố kìm nén trong đáy mắt cô nữa. Cô muốn xích lại gần anh mà không dám, còn anh dần trở nên quen thuộc với sự xuất hiên của cô ở bên cạnh mình. Vào thời khắc này, vị hôn thê của anh, người phụ nữ anh vất vả tìm kiếm bao năm đang ở đâu? Tại sao cô ấy không quay về? Tại sao cô ấy có thể rời xa anh một cách triệt để như thế?

Liệu cô ấy có quanh quẩn mãi trong giấc mơ, chỉ để nắm bắt một chút thông tin liên quan đến đối phương như anh?

Có phải cô ấy cũng đi tìm anh, nhưng vì một nguyên nhân nào đó mới không gặp được nhau? Liệu cô ấy… có còn yêu anh? Hay đã quên anh từ lâu, đã bắt đầu cuộc sống mới, không nhớ đến người đàn ông từng trao cả tấm chân tình cho cô?

Mà người đàn ông đó, bây giờ lại rung động trước một cô gái khác.

Bạch Cẩm Hi! Bạch Cẩm Hi… Đang tháo giày của Hàn Trầm để lau lòng bàn chân cho anh, Cẩm Hi đột nhiên nghe anh hàm hồ gọi ra miệng, “Bạch Cẩm Hi!”

Cô liền dịch người lên trên, cúi đầu nhìn anh. Người đàn ông bình thường rất mạnh mẽ và ngang tàng, bây giờ bị sốt đến mức mặt đỏ phừng phừng, ngủ mơ còn gọi tên cô.

Không ngờ cũng có lúc anh giống một đứa trẻ. Cẩm Hi ghé sát, nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, “Anh gọi tên tôi làm gì? Dù sao, anh cũng có để ý đến tôi đâu?” Chứng kiến cảnh tượng này, Lý Minh Nguyệt ở gần đó cười cười, “Hóa ra bạn trai cô thích cô như vậy, nằm mơ còn gọi tên cô nữa. Vậy mà thái độ của hai người trước đó chẳng giống đang yêu đương gì cả.”

Cẩm Hi mỉm cười, tay vẫn cầm khăn ướt. Trong lòng tự nhiên có chút sốt ruột, cô liền ném chiếc khăn xuống, che đi gương mặt điển trai của Hàn Trầm. Sau đó, cô ngồi im một lát rồi nhẹ nhàng nhích vào trong chăn. Cho dù đã hơn một giờ sáng nhưng vì vừa trải qua một ngày hãi hùng khiếp vía nên vẫn có người chưa đi ngủ, giống Bạch Cẩm Hi.

Du Xuyên và giáo sư Tôn nằm quay lưng vào tường, toàn thân bất động, xem ra đã ngủ say. Lý Minh Nguyệt nằm ở một nơi không xa, thở đều đều. Trương Mộ Hàm và bạn gái ôm nhau trong chăn, thì thầm to nhỏ. Kha Phàm nằm ở phía trên Du Xuyên, mở mắt nhìn trần nhà. Phương Tự cũng như anh ta, không biết đang nghĩ gì.

Ngoài cửa, ông chủ nhà cùng hai người con trai nói chuyện. “Sáng ngày mai hãy đi vào trong làng kiếm ít nấm.”

“Con biết rồi.”

“Thằng Ba đi bắt cá vẫn chưa về sao?” “Chưa. Chắc nó chạy vào thành phố chơi rồi.”

“Số ngô hôm qua đem ra phơi, chúng mày đã cất đi chưa?”

“Con cất rồi, không bị dính mưa đâu.” …

Tất cả vẫn rất yên bình, Cẩm Hi ngửi thấy một mùi hỗn hợp của ngô, bùn đất và nước mưa, cho thấy đây là một đêm bình thường như không thể bình thường hơn ở vùng núi hoang vu này.

Cô ngồi bất động một lúc, khịt mũi mới phát hiện đã tắc nghẹt tự bao giờ. Cô giơ tay sờ trán, hình như hơi nóng. Chắc là do mặc quần áo ướt quá lâu nên cô cũng có hiện tượng bị cảm. Cẩm Hi định thần, vừa chuẩn bị nằm xuống liền nghe thấy tiếng động.

Kha Phàm kéo chăn đứng dậy. Tất cả những người còn thức đều nhìn anh ta.

“Tôi đi vệ sinh một lát.” Anh ta giải thích. Phương Tự đột nhiên đứng lên, “Tôi cũng muốn đi.”

Cẩm Hi ngồi thẳng người, dõi mắt ra bên ngoài. Lúc này, ông chủ nhà đã đi ra cửa sau, vào gian nhà nhỏ đi ngủ. Nhà vệ sinh ở một góc sân, đằng sau là ngọn núi tối đen, trông hơi rờn rợn.

“Hai người đi không an toàn.” Cô cảnh báo. Kha Phàm cười cười, “Nhà vệ sinh ở ngay trong sân, có gì không an toàn chứ?”

“Khoan đã.” Trương Mộ Hàm cũng đứng lên, “May quá, tôi nhịn từ nãy đến giờ. Chúng ta cùng đi đi.”

Bạch Cẩm Hi lại quay mặt về phía nhà vệ sinh cách đó mười mấy mét, cô gật đầu, “Các anh nhớ đi nhanh về nhanh.” Lúc ba người rời khỏi phòng, Trương Mộ Hàm sờ tay lên công tắc trên tường, “Có cần tắt đèn không?”

Đối với người đồng đội “heo” này, Cẩm Hi cũng chẳng còn kiên nhẫn, cô lạnh lùng đáp, “Cả đêm không được tắt!”

Trương Mộ Hàm lại rụt tay về. Ai ngờ, họ đi một lúc lâu cũng không thấy quay lại. Cẩm Hi ngủ lơ mơ một lúc, đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cô xem đồng hồ đã hơn hai mươi phút trôi qua mà chỗ nằm của ba người vẫn trống không. Cô hoảng hốt đến mức hết cả buồn ngủ, lập tức cầm đèn pin. Vừa định đi ra sân tìm bọn họ, Cẩm Hi liền nghe thấy tiếng động, ba người đàn ông lần lượt đi vào.

Cẩm Hi thở phảo nhẹ nhõm. Thấy cô vẫn chưa ngủ, ba người dường như hơi ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nhau.

“Cô mau ngủ đi.” Kha Phàm lên tiếng. Phương Tự chẳng nói chẳng rằng, đi tới chỗ của mình. Trương Mộ Hàm liếc cô một cái rồi cũng đi về chỗ nằm. Cẩm Hi âm thầm quan sát vẻ mặt của bọn họ, trong lòng có một cảm giác kỳ lạ khó diễn tả thành lời. Lại quay sang Du Xuyên ở góc tường, anh ta vẫn bất động, tựa hồ đã ngủ say.

Cẩm Hi từ từ nằm xuống, cô giấu đèn pin và con dao găm trong chăn, ngay bên tay mình. Hàn Trầm vẫn đang thở đều đều, gương mặt dường như không còn đỏ như trước. Cô sờ tay và cổ anh, phát hiện làn da nơi đó mát lạnh.

Do chăn quá mỏng hay sao? Cách Hàn Trầm vài centimét, Cẩm Hi lặng lẽ quan sát gương mặt của anh. Hai người vốn nằm sát bên nhau, hơi thở và mùi hương chỉ thuộc về anh đã bao trùm toàn thân cô.

Cẩm Hi giơ tay, ôm lấy Hàn Trầm, tựa đầu vào cánh tay anh, để có thể dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho anh.

Hàn Trầm động đậy người, bỗng quay sang bên này, giơ tay ôm cô vào lòng. Anh vẫn nhắm nghiền hai mắt nhưng cô thức áp đầu vào mặt cô, vùi mũi vào mái tóc của cô. Tim Cẩm Hi đập thình thịch trong lồng ngực. Cô chỉ cảm thấy toàn thân dường như không phải là của mình, gương mặt người đàn ông hơi lạnh, thoang thoảng mùi thuốc lá. Anh ôm cô với tư thế tương đối bá đạo, khiến hai người không còn chút khoảng cách.

Một lúc sau, tâm tình của Cẩm Hi mới dần bình ổn, cô đột nhiên hơi thấy buồn cười. Người đàn ông này có tướng ngủ tệ thật. Ban ngày thủ thân như ngọc, vậy mà chỉ cần ngủ say là lập tức ăn “đậu hũ” phụ nữ.

Sau này, cô phải tránh xa anh mới được. Còn đêm nay… đành giữ nguyên hiện trạng vậy. Cẩm Hi không biết mình chợp mắt bao nhiêu lâu, có lẽ đã mười phút, nửa tiếng, hay chỉ mới mấy phút đồng hồ. Cho dù bị cảm nặng, đàu óc nặng trĩu nhưng cô vẫn nhận thức rõ, Hàn Trầm bị thương không nhẹ, cần phải để anh nghỉ ngơi mới có thể nhanh chóng hồi phục sức chiến đấu.

Là cảnh sát hình sự, Cẩm Hi rèn luyện được một khả năng, cho dù đã chìm vào giấc ngủ nhưng chỉ cần xung quanh phát ra tiếng động, cô sẽ lập tức tỉnh giấc.

Vừa mở mắt, Cẩm Hi phát hiện xung quanh tối đen như mực. Trước khi cô đi ngủ, đèn vẫn còn bật sáng. Hơn nữa, cô từng cảnh cáo Trương Mộ Hàm. Hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, cô tin không ai tự ý tắt đèn. Vậy mà bây giờ, ngọn đèn điện không biết đã tắt ngóm từ lúc nào. Sống lưng Cẩm Hi lạnh toát, cô nín thở, thò tay vào trong chăn, tìm con dao găm.

Đêm nay, trời không trăng không sao, xung quanh chẳng có lấy một tia sáng, cả ngôi nhà chìm trong bóng tối vô tận. Đúng lúc này, Cẩm Hi nghe thấy tiếng bước chân ở ngay trong căn phòng, sau đó là tiếng người phụ nữ nấc nghẹn khe khẽ, giống như bị bịt miệng hay siết cổ họng nên phát ra tiếng kêu cứu vỡ vụn.

Âm thanh đó ngắt quãng, hình như phát ra từ chỗ Lý Minh Nguyệt. Đột nhiên, tiếng kêu yếu ớt biến mất, thay thế vào đó là tiếng thở gấp gáp, giống như gặp chuyện vô cùng kinh hãi, khiến cô ta không dám giãy giụa. Bạch Cẩm Hi lập tức rút đèn pin ra khỏi chăn. Vừa định lia qua bên đó, cô đột nhiên nhận thấy một luồng gió ập xuống đầu mình và Hàn Trầm trong bóng tối.

Thời gian dường như ngừng trôi tại khoảnh khắc đó. Tiếng thở của Lý Minh Nguyệt, tiếng bước chân như có như không, tiếng vật nặng xé gió ở trên đầu tựa hồ dừng lại bên tai cô. Trước khi bộ não kịp suy nghĩ, thân thể Cẩm Hi lập tức đưa ra một phản ứng duy nhất cô có thể làm trong lúc này, cô xoay người sang bên cạnh, dùng tấm lưng che đầu và người Hàn Trầm.

Tiếng gậy gỗ đập xuống da thịt, phát ra âm thanh nặng nề. Cẩm Hi dùng hai tay ôm đầu Hàn Trầm, “hự” một tiếng khe khẽ. Đối phương chỉ dừng lại một vài giây, tiếng gió rít lên trong bóng tối, lại thêm một cú nện nữa ập xuống. Cẩm Hi định ôm Hàn Trầm xoay người né tránh, nhưng đột nhiên có một đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt eo cô, lăn tròn với tốc độ rất nhanh. Hai người lăn đến chân tường trong nháy mắt, còn cây gậy gỗ kia đánh hụt, đập mạnh xuống nền đất, phát ra âm thanh khá lớn.

Hàn Trầm thức giấc, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều. Vừa rồi nằm ở dưới đất, bỗng anh cảm thấy một vật nặng đè vào người. Khi anh mở mắt, anh phát hiện xung quanh tối om, chỉ có hơi thở của Cẩm Hi phả vào mặt mình. Dường như cô đang ra sức đẩy anh, cũng vào thời khắc đó, anh nghe thấy tiếng gió vun vút trên đỉnh đầu. Thế là anh lập tức ôm cô lăn về một bên.

Hàn Trầm ôm Cẩm Hi ngồi dậy, cô vẫn nằm sấp trong lòng anh bất động. Người cô nóng ra, chứng tỏ cũng bị sốt cao, chân tay mềm nhũn như không có xương cốt. Tim Hàn Trầm nhói đau, anh giữ nguyên tư thế ôm cô trong lòng, để cô tựa vào vai mình. Tay trái anh đỡ gáy Cẩm Hi, ngón tay luồn vào mái tóc dài của cô.

Cẩm Hi chậm rãi hít một hơi sâu. Lúc này, cô mới phát giác cú đánh vừa rồi khiến hô hấp của mình bị tắc nghẽn, giờ mới khá hơn một chút.

Hai người không ai lên tiếng, cũng chẳng động đậy. Trong bóng tôi vang lên tiếng thở phì phò, tiếng bước chân, tiếng vật thể bị kéo dưới đất. Vừa rồi cây gậy gỗ đập xuống đất làm không ít người thức giấc. Trong phòng không một ai mở miệng nhưng rõ ràng đã trở nên hỗn loạn.

Hàn Trầm chỉ trầm tư vài giây. Sau đó, anh buông người Cẩm Hi, kéo tay cô cùng đứng dậy. Cẩm Hi suýt không đứng vững, phải bám vào bờ tường để giữ thăng bằng. Tay cô chợt bị anh bóp nhẹ.

Cô có sao không? Bạch Cẩm Hi giơ ngón cái, gãi nhẹ lên ngón cái của anh.

Tôi không sao.

Anh lập tức dắt cô, đi men theo bờ tường về phía cửa ra vào. Đến nơi, anh kéo mạnh cô ra sau lưng rồi rút tay một con dao găm, một tay bật công tắc. Một vật gì đó rơi xuống nền nhà, phát ra âm thanh giòn giã. Vào giây phút dòng điện chạy qua, mọi tiếng động đều chấm dứt một cách kỳ lạ.

Ngọn đèn bật sáng.

Bạch Cẩm Hi sững sờ khi bắt gặp cảnh tượng trước mắt. Những người khác dù đứng hay ngồi cũng đều tỏ ra khiếp hãi. Riêng Lý Minh Nguyệt nằm dưới đất, gần một bên cửa ra vào, hai tay ôm chặt cổ. Trên cổ cô ta xuất hiện vết dao cứa rất dài, máu từ đó tuôn ra như suối. Thân thể của cô ta cứng đờ, mắt trợn trừng, cổ họng phát ra âm thanh khản đặc. “Aaa…” Vừa ngồi dậy liền nhìn thấy cảnh tượng này, Hà Tử thét lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch. Cô ta liền túm tay Trương Mộ Hàm. Trương Mộ Hàm và Phương Tự đứng gần Lý Minh Nguyệt nhất. Họ lùi lại phía sau vài bước, sắc mặt vô cùng khó coi.

Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi nhanh như tên bắn lao đến bên Lý Minh Nguyệt. Hàn Trầm vơ lấy đống quần áo bên cạnh ấn vào vết thương trên cổ cô ta. Mặc dù anh đã dùng sức, nhưng máu đỏ vẫn thấm qua lớp vải, ướt cả tay anh. Chứng kiến bộ dạng hấp hối của Lý Minh Nguyệt, lồng ngực Cẩm Hi dội lên nỗi đau xót khó tả. Cô vừa định lấy thêm vải bịt vào vết thương, tay đột nhiên bị nắm chặt.

Là Lý Minh Nguyệt. Cô ta nhìn Cẩm Hi bằng ánh mắt vô hồn, tay cũng chẳng còn sức lực nhưng vẫn cố gắng kéo cô về phía mình. Nước mắt bất chợt dâng tràn khóe mi, Cẩm Hi cố nhịn, cúi đầu áp sát, lắng nghe âm thanh thều thào bên tai mình.

Bạch Cẩm Hi hơi đờ người, khẽ gật đầu.

Lý Minh Nguyệt từ từ buông thõng cánh tay, sau đó nhắm mắt. Hai tay Hàn Trầm đã nhuốm đầy máu. Một lúc sau, anh buông Lý Minh Nguyệt. Cẩm Hi ngẩng đầu, trên nền đất cách thi thể của Lý Minh Nguyệt khoảng ba mươi centimét có một con dao găm dính đầy máu. Ở góc tường đó cách một mét dựng một cây gậy gỗ to bằng miệng bát.

Sáu người còn lại trong phòng đều vây quanh bọn họ. Hàn Trầm đảo mắt một vòng rồi kéo Cẩm Hi đứng lên. Trong mắt Cẩm Hi chỉ còn lại tia lạnh lẽo, cô ghé sát tai Hàn Trầm, nhắc lại lời trăng trối của Lý Minh Nguyệt, “Không chỉ một người.”

Lý Minh Nguyệt dùng hơi tàn cuối cùng nói với Bạch Cẩm Hi, không chỉ một người giết cô ta. Trong bóng tối có mấy người túm chân tay, bịt miệng cô ta, kéo cô ta đi mấy mét, cuối cùng cho cô ta một nhát dao chí mạng. Hàn Trầm gật đầu, sắc mặt không lộ bất kỳ biểu cảm nào.

Trong lúc họ thì thầm, những người khác đều nhìn họ chằm chằm.

“Giết người vui lắm sao?” Hàn Trầm nghiêm giọng, đảo mắt qua từng người, “Một đám ngu xuẩn.” Cẩm Hi nhếch miệng, để lộ nụ cười chế nhạo.

Kha Phàm không có chỗ nằm của mình, mà đứng ở góc xa nhất, sắc mặt u ám. Phương Tự và Trương Mộ Hàm đứng gần thi thể Lý Minh Nguyệt. Còn Hà Tử thì túm tay bạn trai, thần sắc vừa khiếp sợ vừa nghi hoặc.

Du Xuyên và giáo sư Tôn yên lặng ở sau bọn họ. Cuối cùng, Kha Phàm là người mở miệng trước tiên, “Hàn Trầm, ý anh là gì hả? Anh bảo chúng tôi giết cô ta ư?”

Trương Mộ Hàm tiếp lời, “Đúng thế, anh đừng có bịa đặt. Chắc chắn Lý Minh Nguyệt bị tên biến thái đó lén lút lẻn vào phòng sát hại.”

“Vậy à?” Ánh mắt Hàn Trầm dừng lại ở con dao găm trên nền nhà, “Không sao. Sáng sớm ngày mai, cảnh sát đến đây, kiểm tra dấu vân tay, thì sẽ biết ngay hung thủ…” Anh dừng lại một hai giây, “Là những người nào?” Căn phòng rơi vào trạng thái yên tĩnh chết chóc.

Cuối cùng, cũng có người bừng tỉnh. Kha Phàm nháy mắt ra hiệu cho Phương Tự. Giây tiếp theo, Phương Tự cúi xuống nhặt con dao dính đầy máu, còn Kha Phàm cầm thanh gỗ ở góc tường rồi ngẩng đầu nhìn Hàn Trầm và Cẩm Hi.

“Tiểu Du, chuyện này không liên quan đến cậu, đừng nhúng tay vào.” Kha Phàm mở miệng, “Giáo sư Tôn, không muốn chết thì hãy ngậm miệng.” Du Xuyên và giáo sư Tôn vẫn bất động. Hà Tử run lảy bẩy, nắm chặt tay Trương Mộ Hàm.

Hàn Trầm và Cẩm Hi im lặng nhìn hai người đàn ông. Mấy tiếng trước, cả đội vẫn còn cùng nhau tác chiến, cùng nhau tìm cách thoát khỏi nơi này, chờ tới ngày mai cảnh sát có thể đến cứu. Vậy mà bây giờ, T còn chưa ra tay, họ đã muốn giết bạn đồng hành. Là điều gì mà che mờ đôi mắt của họ, khiến họ hoàn toàn thay đổi, trở nên đáng sợ như vậy? Là dục vọng hay nỗi sợ hãi? Là bí mật bẩn thỉu ở trong lòng mà họ muốn che giấu? Hay là họ sợ khi cảnh sát đến đây, tội ác của họ sẽ bị vạch trần?

Do đó, đây chính là mục đích của T? “Trương Mộ Hàm, cậu còn ngây ra đó làm gì?” Phương Tự lên tiếng, “Mau lại đây giúp chúng tôi đi.”

Hà Tử ngẩng đầu nhìn bạn trai. Trương Mộ Hàm ngập ngừng trong giây lát rồi cúi xuống rút con dao từ trong bốt ra.

Hà Tử liền buông tay anh ta, lùi lại phía sau vài bước, “Chuyện này là thế nào? Anh… tại sao anh… là họ làm chuyện không bằng cầm thú, đâu có liên quan đến anh, tại sao lại giúp bọn họ?” “Câm miệng!” Trương Mộ Hàm gầm lên một tiếng, đi qua chỗ hai người đàn ông kia, “Nếu không giúp họ, anh cũng sẽ chết.”

Kha Phàm và Phương Tự lặng thinh. Căn phòng lại rơi vào trạng thái yên tĩnh đáng sợ.

Trước cảnh ba người đàn ông giơ con dao sắc nhọn về phía mình, Hàn Trầm và Cẩm Hi đưa mắt nhìn nhau, thần sắc vô cùng bình tĩnh. Với thân thủ của hai người, dù bị thương đi chăng nữa cũng thừa sức đối phó với bọn họ. Hơn nữa, chắc chắn T sẽ không giúp ba người đàn ông kia.

Đúng lúc này, Hà Tử ở sau lưng cất cao giọng, ngữ khí tuyệt vọng, cũng có chút chết giễu và sợ hãi, “Anh cũng sẽ chết ư? Anh chỉ nghĩ đến bản thân, vì thế để giữ mạng sống, anh cùng họ giết người diệt khẩu? Nhan Nhĩ chết rồi, các anh sợ ngày mai cảnh sát sẽ điều tra chuyện xảy ra vào năm ngoái đúng không? Em cũng biết chuyện đó, vì thế, người bị giết tiếp theo sẽ là em ư?”

Trương Mộ Hàm há miệng, nhưng cuối cùng cũng không lên tiếng. “Các anh điên rồi! Các anh không phải là con người.” Ngữ khí của Hà Tử có phần điên dại, cô ta rút con dao găm, quay người mở cửa, lao vào trong đêm đen.

Mọi người chưa kịp phản ứng, Du Xuyên đứng ở gần cửa cũng chạy ra ngoài, loáng một cái đã không thấy bóng dáng.

Thấy hai người bỏ chạy, giáo sư Tôn cũng đuổi theo. Trong phòng chỉ còn lại ba người đàn ông, Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi. Trước khi họ có hành động, Hàn Trầm đưa mắt ra hiệu cho Cẩm Hi. Cô lập tức hiểu ý, từ từ di chuyển tới cửa ra vào.

Đây là ngọn núi khép kín, dù thế nào, ba người đàn ông trước mặt cũng không thể nào trốn thoát. Nhiệm vụ cấp bách của cô và anh bây giờ là không thể để T đi riêng với hai người kia.

Hàn Trầm đột nhiên tung nắm đấm, ba người đàn ông đồng thời lùi lại phía sau theo phản xạ. Anh và Cẩm Hi lập tức quay người, chạy ra ngoài. Sắc mặt của Kha Phàm có thể dùng từ méo mó để hình dung. Anh ta hét lên với Phương Tự và Trương Mộ Hàm, “Mau đuổi theo!” ba người cầm con dao, lao nhanh theo bọn họ.

Đối với Hà Tử, chuyện xảy ra vào tháng Mười năm ngoái giống như một cái rằm nhỏ cắm sâu trong lòng cô ta. Cô ta không thường nhớ đến, nhưng mỗi khi cái tên Cố Nhiên vụt qua trong đầu, cô ta đều cảm thấy có chút áy náy và sợ hãi, nhưng cũng có cả sự kích thích và hưng phấn khi che giấu một bí mật to lớn. Hà Tử còn nhớ rõ, chuyện xảy ra vào ngày 11 tháng 10 năm ngoái, tức ngày thứ ba của Cuộc thi sinh tồn dã chiên CS lần thứ hai do tỉnh K tổ chức. Cô ta, Trương Mộ Hàm, Cố Nhiên và giáo sư Tôn là thành viên đội 4. Còn Kha Phàm, Phương Tự, Nhan Nhĩ và Lý Minh Nguyệt thuộc đội khác.

Cuộc thi có rất nhiều người tham gia. Là một cô gái xinh đẹp nên ngay từ ngày đầu tiên, Cố Nhiên đã thu hút ánh mắt của nhiều người an ông. Hà Tử vẫn còn nhớ, hai ngày đầu, sau khi kết thúc nhiệm vụ, rất nhiều người đàn ông chạy đến bắt chuyện với Cố Nhiên. Về phần Cố Nhiên, trên gương mặt cô lúc nào cũng nở nụ cười ngọt ngào, ẩn hiện đôi chút ngượng ngùng. Nhưng lời nói và cử chỉ của cô lại rất thoải mái và phóng khoáng, dường như ai cũng có thể trò chuyện.

Với tính cách và dung mạo đó, Cố Nhiên chắc chắn là nữ thần hoàn hảo trong con mắt cánh đàn ông. Còn trong mắt người ở cùng lều bạt là Hà Tử, đối phương lại rất giả tạo và không có lòng tự trọng. Thậm chí, khi Trương Mộ Hàm sang tìm Hà Tử, nhìn thấy Cố Nhiên, anh ta cũng không khỏi sáng mắt. Lúc ba người trò chuyện, anh ta trở nên vô cùng chủ động và dẻo miệng, khác hẳn ngày thường. Điều này khiến Hà Tử căm ghét Cố Nhiên, luôn tìm cô họi chơi xỏ đối phương. Nhưng Cố Nhiên xử sự đặc biệt thấu đáo, tìm không ra bất kỳ sai sót nào. Thỉnh thoảng Hà Tử mỉa mai hay khiêu khíc, cô chỉ đáp lại bằng nụ cười, khiến nỗi căm hận trong lòng Hà Tử tích tụ ngày càng nhiều hơn.

Cuối cùng, cô ta cũng tìm ra cơ hội. Buổi sáng hôm đó, cô ta cố ý lấy đi tấm bản đồ và la bàn trong ba lô của Cố Nhiên. Vùng núi có địa hình phức tạp, thiếu hai thứ đó sẽ khó có thể tìm đường ra ngoài. Thật ra, Hà Tử cũng chỉ muốn Cố Nhiên chịu khổ cực một chút, ví dụ bị ngã, bị bỏ đói mấy tiếng đồng hồ, hay bị rắn cắn… Nào ngờ, đến tầm chiều tối, tất cả mọi người đã quay về, chỉ riêng Cố Nhiên vẫn không thấy bóng dáng.

Trương Mộ Hàm và mấy người đàn ông trong đội đều tỏ ra sốt ruột, “Nơi này địa hình rất phức tạp, lại xảy ra tình trạng đất đá trôi. Nghe nói năm ngoài có người rơi xuống suối chết đuối. Nếu lạc đường, Cố Nhiên sẽ rất nguy hiểm.” Lúc này, Hà Tử mới hoảng hốt, nhưng cũng không dám tiết lộ chuyện mình đánh cắp bản đồ và la bàn. Cô ta chỉ còn cách cùng mọi người đi tìm. Do trong lòng áy này nên cô ta tỏ ra tích cực hơn những người khác.

Cô ta và Trương Mộ Hàm bắt gặp Kha Phàm, Phương Tự và Nhan Nhĩ luân phiên cưỡng hiếp Cố Nhiên tại khu rừng tương đối hẻo lánh nằm phía sau ngọn núi.

Hôm đó trăng rất sáng, tinh tú đầy trời. Ánh trăng chiếu xuống dòng suối nhỏ gần đó, giống như những mảnh ngọc vỡ dập dềnh, chiếu lên thân thể mềm mại, trắng nõn của Cố Nhiên. Trương Mộ Hàm và Hà Tử không dám thở mạnh, tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cũng không rõ là do căng thẳng, hoảng sợ hay kích thích.

Lúc bấy giờ, Kha Phàm đang đè người Cố Nhiên vào thân cây, giữ chặt hai chân co, còn Phương Tự và Nhan Nhĩ đứng hai bên, túm lấy tay cô, khiến cô không thể động đậy.

Cố Nhiên bị lột sạch quần áo trên người, Kha Phàm chỉ kéo quần đến đầu gối, mạnh mẽ ra vào. Hai người đàn ông kia không ngừng sờ soạng trên thân thể cô, còn Cố Nhiên khóc mãi không thôi. Đợi cho đến khi Phương Tự làm xong, đến lượt Nhan Nhĩ, Trương Mộ Hàm kéo tay Hà Tử, nói nhỏ, “Đi thôi!” Hà Tử không dám lên tiếng, hai người nhẹ nhàng đi về phía sau. Ai ngờ đúng lúc này, Hà Tử giẫm phải cành cây khô, phát ra tiếng động giòn giã.

Hai người giật bắn mình, Trương Mộ Hàm liền ngoái đầu, phát hiện ba người đàn ông kia đều dừng động tác, dồn ánh mắt về bên này. Anh ta liền kéo Hà Tử, chạy một mạch ra khỏi khu rừng.

Về đến lều bạt, hai người đều thở hồng hộc, tim đập thình thịch, mãi vẫn không thể thốt ra lời. Sau đó, Hà Tử hỏi, “Sao họ có thể làm vậy?” Trương Mộ Hàm thản nhiên đáp, “Em không biết đấy thôi, anh nghe nói họ thường cùng nhau chơi an bà. Bố Kha Phàm làm quan chức, nhà Phương Tự có tiền, còn Nhan Nhĩ là phường lưu manh. Cũng có nhiều người phụ nữ thích chơi cùng bọn họ, không biết chừng Cố Nhiên tự nguyện ấy chứ.”

Hà Tử muốn nói, trông có vẻ không giống tự nguyện, nhưng cô ta ngậm miệng. Cô ta biết, Cố Nhiên chỉ là nhân viên quèn ở một doanh nghiệp tư nhân nhỏ, điều kiện gia đình chẳng ra sao. Cho dù bị ba người đàn ông kia làm nhục, có lẽ cô ấy cũng không thể làm gì bọn họ.

“Chắc họ còn chơi lâu đấy.” Ngữ khí Trương Mộ Hàm lộ vẻ hưng phấn, “Vừa rồi, nếu anh không kéo em chạy, có khi em cũng không thoát ấy chứ.” “Chuyện này có gì đáng nói đâu.” Hà Tử đẩy anh ta.

“Em nhớ đừng tiết lộ với bất cứ ai.”

“Vâng.” Sau đó, hai người không nhắc đến đề tài này. Tuy nhiên, sự việc xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài định liệu của bọn họ. Đến lúc trời sáng, đám Kha Phàm mới quay về nơi tập trung. Có người hỏi có nhìn thấy Cố Nhiên hay không, họ đều đáp không gặp. Kha Phàm một mình đến lều bạt của Trương Mộ Hàm và Hà Tử. Anh ta cười cười, hỏi thẳng, “Tối qua hai người đi đâu vậy?”

Hà Tử còn ngỡ ngàng, Trương Mộ Hàm đã nhanh miệng trả lời, “Chúng tôi chẳng đi đâu cả.”

Kha Phàm vỗ vai anh ta rồi rời đi. Kết quả, mấy ngày liền Cố Nhiên cũng không quay về. Sau đó, thi thể của cô được phát hiện ở bãi bùn lầy dưới hạ lưu con suối.

Vào thời khắc này, khi nhớ lại chuyện cũ và gương mặt thâm hiểm, méo mó vừa rồi của Kha Phàm, Phương Tự cũng như Trương Mộ Hàm, trong lòng Hà Tử chỉ còn lại nỗi hoảng sợ và bi thương.

Phía trước vẫn là một màn tối đen vô cùng vô tận, đằng sau lờ mờ có tiếng bước chân đuổi theo, Hà Tử không dám quay đầu, chỉ có thể tiếp tục chạy thục mạng. “Hà Tử.” Nhận ra người vừa cất tiếng gọi là Du Xuyên, cũng là một trong những mục tiêu giết người diệt khẩu của đám Kha Phàm, cô ta liền thở phào nhẹ nhõm, liền quay đầu, phát hiện Du Xuyên và giáo sư Tôn ở ngay đằng sau.

“Trên đường đi qua đây, tôi để ý có một hang động ở phía trước. Chúng ta đến đó ẩn nấp đi.” Du Xuyên nói nhỏ, ngữ khí vẫn hết sức bình tĩnh.

Giáo sư Tôn lên tiếng, “Được. Cứ chạy như vậy cũng không phải cách hay, có gì nhờ cả vào tiểu Du.” Hà Tử liền gật đầu phụ họa, “Chúng tôi đều trông nhờ vào anh, Tiểu Du.” Du Xuyên mở đèn pin soi đường, hai người kia đi theo sau anh ta. Hà Tử đột nhiên phát hiện, khóe miệng Tiểu Du nhếch lên, để lộ nụ cười mang hàm ý nào đó.

Hà Tử vô thức mở miệng, “Tiểu Du, anh cười gì thế?”

“Không có gì.” Anh ta khẽ đáp, “Tôi cười cuộc đời, thật sự rất nực cười.” Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi chạy một đoạn, vẫn thấy đám Kha Phàm bám theo sau. Phía trước tối như hũ nút, tạm thời không phát hiện ra bóng dáng của Du Xuyên, Hà Tử và giáo sư Tôn.

Khi chạy lên lưng chừng núi, Hàn Trầm liền kéo Cẩm Hi trốn ra sau một bụi cây. Họ nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần rồi biến mất ở phía trước.

Cẩm Hi thở phào nhẹ nhõm. Cô tựa vào người Hàn Trầm, vô tình phát hiện quần anh ướt một mảng. Cô giật mình, ngoảnh đầu nhìn anh trong bóng đêm. Chân anh đang bị thương, vừa rồi chạy nhanh nên vết thương lại toác ra, chảy bao nhiêu máu. Thế mà anh vẫn giữ nguyên tốc độ như không có chuyện gì xảy ra.

Người an ông này thật là…

Cẩm Hi mềm lòng, nắm tay Hàn Trầm, “Chân anh có sao không?” “Chưa gãy được.” Anh đáp khẽ.

Cẩm Hi không nhịn được, cười tủm tỉm, “Tiếp theo, chúng ta đi lối nào…” Nói đến đây, cô đột nhiên cảm thấy dòng khí huyết cuộn trào trong lồng ngực, cổ họng xuất hiện vị tanh ngọt của máu. Cô vô thức thở hắt ra một hơi, nhổ máu xuống đất.

Thắt lưng bị siết chặt, Hàn Trầm ôm cô, cúi đầu, áp mặt mình vào mặt cô, “Cô sao thế?”.