Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 62

Gậy ông đập lưng ông.

Sáng hôm sau. Nắng vàng rực rỡ, gió thổi nhè nhẹ, máy phun sương ở cửa sổ phun ra hơi nước mỏng, tất cả cho thấy một buổi sáng yên bình, đẹp đẽ. Vừa vào văn phòng, Tô Miên liền nhìn thấy một người ngồi ở chỗ của mình. Đó là Từ Tư Bạch. Anh đang cầm quyển sách của cô lên xem. Chẩu Tiểu Triện và Lải Nhải đang tán gẫu với Hứa Nam Bách ở đằng sau. Anh ta ngồi ở vị trí của Lải Nhải. Nghe tiếng động, bọn họ đều ngẩng đầu.

Tô Miên cười híp mắt, chào hỏi Hứa Nam Bách, “Sư huynh.”

Hứa Nam Bách mỉm cười, gật đầu với cô. Tô Miên đi đến bàn làm việc của mình, thấy Từ Tư Bạch định đứng dậy, cô liền ấn vai anh, “Anh cứ ngồi đi, anh là khách mà.” Từ Tư Bạch cười cười, khóe mắt lấp lánh. Tính ra, hai người đã nhiều ngày không gặp. Anh vẫn chẳng có chút gì thay đổi so với trước, chỉ là ánh mắt càng thâm trầm hơn. Tuy nhiên, Tô Miên bỗng có cảm giác hơi xa lạ.

Cảm giác này khiến cô không mấy dễ chịu, nên cứ nhìn anh đăm đăm mà không lên tiếng. Từ Tư Bạch dường như thấu hiểu suy nghĩ của cô, ánh mắt càng trở nên dịu dàng. Anh hỏi, “Em vừa đi Bắc Kinh về? Có vui không?”

Vừa định trả lời, tim Tô Miên đột nhiên đập nhanh một nhịp. Cô chợt nhớ tới cuộc thảo luận với Hàn Trầm tối qua. Liệu Từ Tư Bạch có phải là thành viên của tổ chức sát thủ hay không? Cô tập trung quan sát nét mặt của anh. Thần sắc Từ Tư Bạch vẫn rất ôn hòa, không có dấu hiệu lạ thường. Cô cất giọng bình tĩnh, “Em đi chơi ấy mà, có mua vịt quay về làm quà cho mọi người đấy, anh đã được thưởng thức chưa? Em bảo Tiểu Diêu mang cho anh nhé?”

Từ Tư Bạch hơi chau mày, “Chẳng ngon chút nào cả.”

Tô Miên phì cười. Anh cũng tủm tỉm. Bầu không khí này khiến Tô Miên cảm thấy rất thoải mái. Hai người dường như lại thân thiết như xưa. Trò chuyện vài câu, cô đảo mắt một lượt quanh phòng. Ngoài Từ Tư Bạch và Hứa Nam Bách, mấy người cảnh sát hình sự và nhân viên giám định cũng vừa có mặt. Căn phòng nhỏ trở nên chật chội trong giây lát, mọi người đều chờ đợi vụ án mới. Đúng lúc này, Hàn Trầm và Mặt Lạnh từ bên ngoài đi vào, trên tay Mặt Lạnh cầm tập tài liệu khá dày. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào họ, không khí trở nên căng thẳng.

Hàn Trầm bảo Châu Tiểu Triện đóng cửa rồi mới phát tài liệu cho mọi người. Tô Miên âm thàm quan sát nét mặt của họ. Tất cả đều sửng sốt khi nhìn thấy tiêu đề “Hồ sơ giản lược về vụ án giết người hàng loạt nghiêm trọng 4.20” ở trang đầu tiên.

Đây là kế hoạch mà Hàn Trầm quyết định ngày hôm qua. Không nói bóng nói gió, cũng chẳng có kiểu bên ngoài theo dõi, bên trong dò la. Anh đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp ném vụ án vào mặt đối tượng tình nghi, khiến hắn trở tay không kịp. Hàn Trầm nhanh chóng giới thiệu ngắn gọn về vụ án rồi kết luận, “Đây là vụ án từ mấy năm trước, nhưng vì gần đây tỉnh ta có dấu vết của tội phạm bỏ trốn năm đó nên cấp trên cho phép chúng ta tiến hành điều tra xác nhận trước. Tiến triển của cuộc điều tra lần này sẽ được báo cáo trực tiếp với Cục trưởng và phải tuyệt đối giữ bí mật. Vì vậy, bề ngoài, chúng ta lấy danh nghĩa điều tra vụ giết cô nhân tình. Bên trong, chúng ta tập trung toàn bộ tinh lực vào vụ án này. Tôi cũng đặc biệt mời giáo sư Hứa và bác sĩ Từ trợ giúp cho công việc của chúng ta.”

Hứa Nam Bách đang chăm chú theo dõi tài liệu trong tay, nghe Hàn Trầm nói vậy, anh ta chỉ gật đầu. Từ Tư Bạch giở ngay đến phần báo cáo khám nghiệm tử thi ở cuối tập hồ sơ, vẻ mặt rất tập trung. Có lẽ thông tin này đến quá đột ngột nên mọi người nhất thời không có phản ứng.

Mấy đồng nghiệp ở phòng Giám định và đội hình sự cũng chỉ trợ giúp vòng ngoài nên mở miệng trước, “Tổ trưởng Hàn, có việc gì anh cứ nói. Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành nhiệm vụ được giao.” Hàn Trầm gật đầu, liếc qua bọn họ. Mặt Lạnh vẫn lặng thinh. Châu Tiểu Triện lờ mờ đoán ra, vụ án có liên quan đến Tô Miên và Hàn Trầm. Cậu ta lặng lẽ nắm tay ở ở dưới gầm bàn, biểu đạt sự căng thẳng và xúc động từ trong nội tâm. Lải Nhải vừa giở tài liệu vừa lên tiếng, “Lão đại, vụ án này lớn thật đấy. Chúng ta phải điều tra thế nào? Bắt đầu từ đâu?”

Hàn Trầm đáp, “Tôi đã nắm được một số manh mối có giá trị.”

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn anh. Hàn Trầm rút ra hai tấm ảnh chụp T và Tân Giai đặt xuống trước mặt bọn họ, “Tôi đã xác minh được, hai người này là thành viên của tổ chức sát thủ.” Nghe anh nói vậy, mọi người đều tỏ ra kinh ngạc. Lải Nhải lẩm bẩm, “Mẹ ơi! Không ngờ Tân Giai lại là sát thủ.” Hứa Nam Bách cũng rất bất ngờ, “Tân Giai ư?” Từ Từ Bạch không quen biết Tân Giai nên chẳng có phản ứng. Châu Tiểu Triện quay sang Tô Miên, “Không phải đấy chứ?”

Hàn Trầm kể lại vắn tắt nội dung trò chuyện giữa anh và Tân Giai hôm ở trong rừng. Anh nói, “Trước khi bị giết hại, Tân Giai đã tiết lộ với tôi, sau khi vụ án năm đó khép lại, tổ chức còn bảy người sống sót. Bây giờ, ngoại trừ cô ta và T, vẫn còn năm người nữa.”

Căn phòng lặng im như tờ, không một ai lên tiếng. Tô Miên quan sát vẻ mặt từng người nhưng vẫn không nhìn ra bất cứ manh mối nào. “Tân Giai nói, đám người này lẩn trốn… ở một tỉnh miền Nam.” Hàn Trầm tiếp tục lên tiếng, “Bởi vì cái chết của T, cộng thêm sự điều tra của chúng ta nên rất có thể, chúng đã tới tỉnh K. Vì vậy, cô ấy nhắc tôi hãy cẩn thận.”

Vẫn không có ai phát biểu, Hàn Trầm bắt đầu phân công việc, “Giáo sư Hứa! Bạch Cẩm Hi đã căn cứ vào nội dung hồ sơ vụ án, phác họa một số chân dung tâm lý tội phạm đơn giản. Tôi muốn nhờ anh giúp cô ấy, hoàn thiện những chân dung này.”

Hứa Nam Bách nhìn Tô Miên, vô thức xoay xoay vòng hạt ở cổ tay, “Được.” “Bác sĩ Từ.” Hàn Trầm quay sang Từ Tư Bạch, “Anh hãy nghiên cứu báo cáo khám nghiệm tử thi, xem có thể giúp gì chúng tôi hay không?”

Từ Tư Bạch đáp, “Được thôi!”

Hàn Trầm hướng ánh mắt về phía mấy người cảnh sát hình sự và nhân viên giám định, “Các anh hãy lập tức điều tra những người từ các tỉnh miền Nam đến thành phố chúng ta trong vòng ba tháng trở lại đây, đặc biệt là đối tượng phù hợp với chân dung của Bạch Cẩm Hi và giáo sư Hứa, đồng thời thu thập mọi tư liệu và mẫu DNA của họ.” Bọn họ đều gật đầu.

“Mặt Lạnh!” Hàn Trầm mở tấm bản đồ Bắc Kinh, treo lên tấm bảng trắng sau lưng, “Cậu hãy cùng tôi vẽ lại sơ đồ gây án của hung thủ dựa theo vị trí địa lý xảy ra các vụ án mạng năm cưa, từ đó khoanh vùng phạm vi hoạt động của tội phạm ở Bắc Kinh, tìm kiếm đối tượng tình nghi.”

“Vâng.” Manh mối do Tân Giai để lại, chân dung tâm lý tội phạm, báo cáo khám nghiệm tử thi, điều tra người ngoại tỉnh, khoanh vùng địa lý… Anh nói rõ ràng, đâu ra đấy, khiến mọi người đều thấy sôi sục. Châu Tiểu Triện cảm thán, “Tốt quá! Lải Nhải còn sợ không có manh mối thì điều tra kiểu gì. Anh xem, tôt Khiên Đen chúng ta một khi “hợp bích”, mọi con đường đều dẫn đến thành Rome luôn.”

Lải Nhải gật đầu, “Không sai, bây giờ tôi đã thông suốt cả rồi.”

Lúc này, Hàn Trầm nhận một chiếc túi đựng vật chứng nhỏ từ tay Mặt Lạnh, bên trong chứa một dấu vân tay. Nói một cách chính xác hơn, là dấu vân tay đã bị mất đi một miếng. Hàn Trầm lên tiếng, “Cuối cùng là nhiệm vụ của Lải Nhải và Châu Tiểu Triện. Đây là một nửa dấu vân tay quý giá được lấy từ hiện trường gây án năm đó, tôi đã đem từ Bắc Kinh về đây. Lúc bấy giờ, điều kiện kỹ thuật còn hạn chế, chuyên gia đám định dấu vân tay cũng không thu được kết quả. Lần này, chúng ta khoanh vùng đối tượng tình nghi, một lần nữa kiểm nghiệm và đối chiếu dấu vân tay. Lải Nhải, tất cả trông chờ vào cậu. Kỹ thuật giám định của cậy không thua kém các chuyên gia Bắc Kinh. Chỉ cần công việc của cậu đạt kết quả, chúng ta có thể tìm ra một sát thủ trong số đó. Châu Tiểu Triện, cậu hãy giúp Lải Nhải. Hai người nhất định phải giữ gìn dấu vân tay này, không được đánh mất hoặc làm tổn hại.”

Lải Nhải thận trọng nhận túi vật chứng, hai mắt sáng rực.

Trong khuôn viên Cục Công an tỉnh, ngoài tòa văn phòng chính còn có mấy tòa nhà nhỏ như khu lưu trữ hồ sơ, nơi giám định, phòng nghiên cứu hình sự… Đâu đâu cũng rợp bóng cây xanh, ngăn nắp và trang nghiêm. ở góc khuôn viên cách tòa nhà chính mấy trăm mét còn có một ngôi nhà hai tầng màu trắng cũ kỹ, bình thường dùng để chứa đồ. Hôm nay, ngôi nhà này được quét dọn sạch sẽ, chính thức treo biển “Tổ Khiên Đen”, trở thành địa điểm làm việc bí mật tạm thời của họ.

Đầu giờ chiều, Tô Miên ôm một chồng sách, sóng đôi cùng Hàn Trầm đi dưới tán cây. Anh đang ôm một chiếc thùng lớn, hầu hết là đồ dùng văn phòng của cô. Đi như thế này lại có cảm giác quay về thời còn đi học, Tô Miên quay sang người đàn ông bên cạnh, anh cũng nhìn cô, thần sắc thoải mái.

Tô Miên lại dõi mắt về ngôi nhà nhỏ cách đó không xa, Lải Nhải và Châu Tiểu Triện cũng đang chuyển đồ. Cô nói nhỏ, “Hàn Trầm, công nhận anh thâm hiểm thật đấy. Tân Giai nói “bọn họ đang ở miền Nam” bao giờ? Còn nữa, anh kiếm đâu ra dấu vân tay giả thế?” Hàn Trầm đi chậm lại, “Lẽ nào, anh là một kẻ lỗ mãng hay sao? Nếu có gì nói đấy, em còn trông chờ anh bắt được tổ chức tội phạm chắc?”

Tô Miên cười hì hì, liếc xung quanh rồi thì thầm, “Công nhận chiêu này độc quá đi! Những chuyện khác mà Tân Giai tiết lộ đều là sự thật, ví dụ, cô ta là thành viên nhóm sát thủ, cô ta sử dụng chất độc, tổ chức có bảy người còn sống, duy nhất “ở miền Nam” là giả. Một điều giả lẫn lộn trong bao nhiêu điều thật thì giả cũng biến thành thật. Anh còn sai mấy cảnh sát hình sự đi điều tra ngoại tỉnh nữa. Tên sát thủ chắc sẽ tin là thật, cho rằng trước khi chết, Tân Giai không tiết lộ về mình, từ đó lơi là cảnh giác.”

Hàn Trầm cười cười. Tô Miên nói tiếp, “Dấu vân tay cũng có đạo lý tương tự. Anh bảo em phác họa chân dung tội phạm là thật; anh và Mặt Lạnh tìm kiếm phạm vi địa lý là thật; Từ Tư Bạch xem xét báo cáo khám nghiệm tử thi cũng là thật nốt, chỉ có dấu vân tay giao cho Lải Nhải là giả. Năm xưa, tuy tổ chức sát thủ rất thận trọng và kín kẽ nhưng sau đó xảy ra cuộc chiến đẫm máu và hỗn loạn, cũng có khả năng lưu lại nửa dấu vân tay. Chỉ có điều… Anh nói thử xem, liệu người đó có mắc mưu không? Liệu hắn có mạo hiểm đi đánh cắp dấu vân tay hay không?” “Bây giờ hắn còn nửa tin nửa ngờ nên sẽ không mạnh động.” Hàn Trầm đáp, “Vì vậy, chúng ta cần tiếp tục đánh lừa cho đến khi hắn tin là thật, cuối cùng ra tay. Tới lúc đó, chúng ta sẽ “bắt baba trong rọ”.”

Tầng một khu làm việc tạm thời của tổ Khiên Đen thật ra là một căn phòng lớn, nền xi măng, bức tường loang lổ, tuy cũ kỹ nhưng rất rộng và thoải mái. Tầng hai có mấy căn phòng riêng biệt nhưng vẫn còn chứa đầy đồ.

Tô Miên và Hứa Nam Bách phụ trách mảng tâm lý tội phạm, chiếm một góc phòng, đặt hai chiếc bàn làm việc và một tấm bảng trắng. Hàn Trầm, Mặt Lạnh, Lải Nhải, Châu Tiểu Triện, Từ Tư Bạch và những người khác mỗi người một chỗ, bận rộn sắp xếp. Tô Miên dán mắt vào màn hình máy tính, nghiên cứu hồ sơ vụ án. Hứa Nam Bạch ở phía đối diện dường như rất nhập tâm. Đúng lúc này, giọng nói oang oang của Châu Tiểu Triện vang lên, “Các vị! Tài liệu mà các vị đọc được hôm qua chỉ là giới thiệu vắn tắt về vụ án thôi. Hôm nay, tôi đã phân loại tất cả các hồ sơ thành các mục: Báo cáo của cảnh sát, hồ sơ về nạn nhân, phân tích thủ pháp gây án của tội phạm, tư liệu về những người cảnh sát tham gia tổ chuyên án, báo cái về cuộc lùng bắt tội phạm sau đó… Tôi đã đăng hết lên mạng nội bộ có bảo mật, để mọi người tiện theo dõi. Ngoài ra, dựa theo yêu cầu của Hàn lão đại, tôi cũng đã thiết lập một trang công tác của mỗi nhóm nhỏ, mọi người có thể cập nhật thành quả công việc mới nhất của mình bất cứ lúc nào, bao gồm chân dung tâm lý tội phạm của Tiểu Bạch, kết luận mới về khám nghiệm tử thi của bác sĩ Từ, hay báo cáo giám định dấu vân tay của Lải Nhải. Đây là trang chung, mọi người đều có thể truy cập.”

Tất cả đều gật đầu. Thành quả của các nhóm nhỏ vốn cũng cần trao đổi để tham khảo, bây giờ được điện tử hóa, rõ ràng có thể nâng cao hiệu suất làm việc của cả tổ chuyên án.

Tô Miên mở mạng nội bộ, quả nhiên nhìn thấy hồ sơ được chia thành từng mục riêng. Cô mở thư mục về nạn nhân và thủ pháp gây án của tội phạm, bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng. Những nạn nhân vô tội thiệt mạng trong cuộc giao tranh giữa cảnh sát và tổ chức sát thủ năm đó và những vụ giết người lẻ tẻ không nằm trong phạm vi quan tâm của cô. Ngoài vụ bắn chết người của T và những vụ sử dụng chất độc để giết người mà Tân Giai đứng đằng sau, còn có ba kẻ giết người hàng loạt khác có đặc điểm hết sức rõ ràng. Hai sát thủ còn lại trong nhóm bảy người tạm thời không nhìn ra manh mối.

Tô Miên copy hết tư liệu về những vụ dùng chất nổ vào một thư mục con rồi mở ra xem.

Vụ thứ nhất: Nạn nhân 48 tuổi, là Phó tổng Giám đốc một công ty đã lên sàn chứng khoán. Hôm bị bắt cóc, két sắt ở nhà anh ta cũng bị mất trộm, không rõ mất đi bao nhiêu tài sản, số tiền mặt lên đến hàng chục triệu nhân dân tệ trong tài khoản của anh ta bị chuyển ra nước ngoài. Sau đó, xác nạn nhân được phát hiện tại một nhà kho ở ngoại thành. Nói đúng hơn là mảnh vụn thi thể, bởi người anh ta đã bị nổ tung thành bảy mảnh. Bàn tay cầm chuột máy tính của Tô Miên bất động. Hung thủ dùng thuốc nổ tự chế, thủ pháp điêu luyện. Điều này chứng tỏ trong tổ chức tội phạm tồn tại một cao thủ về chất nổ. Năm đó, cô và Hàn Trầm gặp nạn, rất có thể do người này gây ra.

Nạn nhân thứ hai là một nhà sưu tầm đồ cổ. Cùng với việc ông ta bị bắt cóc, số đồ cổ mà ông ta cất giữ trong nhà cũng bị mất sạch. Kết cục của ông ta càng thảm khốc hơn so với nạn nhân đầu tiên. Ông ta bị bịt miệng rồi bị ném vào khu phố xá sầm uất. mọi người nhìn thấy nhưng không ai dám tiến lại gần cứu giúp. Khi cảnh sát đến nơi, ông ta đã bị nổ banh xác.

Vụ án thứ ba, thứ tư, thứ năm… Tô Miên chau mày. Những nạn nhân sau đó tuy phần lớn đều là những người giàu có nhưng cũng xuất hiện cả người làm công ăn lương bình thường, hoặc dân nghèo. Họ đều bị sát hại bằng thuốc nổ. Có người bị ném vào khu dân cư đông đúc, có người bị ném lên nóc tòa nhà chọc trời, có người bị ném vào trường đại học. Phương thức cũng rất đa dạng: có người bị nổ tung bụng, có người phân thành năm mảnh, có người nổ thành tám mảnh, cũng có người thành thịt vụn. Xem đến đây, Tô Miên trầm tư trong giây lát. Hứa Nam Bách đứng dậy, chống hai tay xuống mặt abnf, mỉm cười hỏi cô, “Tiểu sư muội, thế nào rồi? Có thu hoạch gì không?”

Tô Miên tựa người vào thành ghế, vươn vai cho đữ nhức mỏi, “Em mới xem hết tư liệu về vụ án chất nổ thôi. Sư huynh thì sao?” “Tôi cũng thế.” Anh ta đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cô, “Trao đổi một chút. Tôi muốn nghe chân dung của em!”

Tô Miên gật đầu, đứng lên, cầm cây bút viết lên bảng trắng, “Sư huynh, vật em xin múa rìu qua mắt thợ, có gì nhờ anh chỉ giáo.”

Hứa Nam Bách đẩy gọng kính, vẫn giữ nụ cười trên môi, “Em mồm mép thật đấy!” “Đây là một kẻ giết người hàng loạt có cá tính rõ ràng.” Tô Miên đứng trước tấm bảng trắng, “Đặc điểm rõ nét nhất là, hắn giống một đứa trẻ.”

Hứa Nam Bách lộ vẻ mặt hứng thú, im lặng lắng nghe.

“Bất kể từ việc lựa chọn nạn nhân, hay lựa chọn phương thức và địa điểm gây án đều thể hiện đặc điểm này. Hắn không chỉ giết mục tiêu đã định, mà còn cả dân chúng vô tội, cả người già lẫn trẻ em, nam lẫn nữ, hoàn toàn không có mối liên hệ hay quay luật nhất định nào. Điều này thể hiện sự tùy tiện của hắn. Hắn nhiều lần thay đổi phương thức và địa điểm gây án, chắc chắn không phải do tổ chức yêu cầu. Hắn không ngừng thử thách sự việc mới mẻ, giống như coi chết chóc chỉ là một trò chơi.” Hứa Nam Bách gật đầu. Tô Miên nói tiếp, “Thứ hai, năm đó, hắn khoảng từ 20-30 tuổi. Hắn đã thành niên, tuổi tác không quá nhỏ, bởi vì quá nhỏ rất khó nắm bắt được kiến thức về chất nổ. Hắn không quá lớn tuổi, vì nếu lớn tuổi, từng gây án nhiều năm, thủ pháp sẽ ổn định hơn, hắn sẽ lựa chọn cách thức khiến bản thân dễ chịu hơn. Còn hung thủ lại biểu hiện như một nhà thám hiểm mới vào đời. Vì vậy hiện tại, hắn khoảng từ 25-35 tuổi.

Thứ ba, tuy giống một đứa trẻ nhưng đây là đứa trẻ tàn nhẫn, thiếu sự cảm thông. Hắn nhiều lần vứt nạn nhân còn sống ở chỗ đông người, rồi cho bọn họ nổ tung. Điều này có nghĩa là, hắn thích đùa giỡn nạn nhân, cùng như đùa giỡn cảnh sát. Nói một cách khác, đây là tâm lý tar thù của một đứa trẻ. Vì vậy, bản thân hắn chắc chắn từng bị tổn thương về tâm lý, từng bị ruồng bỏ.

Thứ tư, vì có trạng thái tâm lý như vậy nên em đoán, trong lúc gây án, hắn nhất định lẩn trốn trong đám đông, quan sát vẻ mặt tuyệt vọng của nạn nhân, dương dương tự đắc. Cảnh sát vẫn không bắt được hắn, chứng tỏ hắn che giấu bản thân rất tốt. Hắn có tướng mạo không thu hút sự chú ý của thiên hạ, dễ dàng đóng giả làm sinh viên hay người qua đường. Ngoài ra, hắn có kahr năng quan sát và kiểm soát tâm trạng rất mạnh. Cuối cùng, em cho rằng, năm đó, hắn và T có chung một số đặc điểm như ít tuổi, tính cách bất định, nội tâm tương đối dữ dội. Còn một điểm tương đồng nữa là hắn rất trung thành với tổ chức.”

Nói đến đây, Tô Miên mỉm cười, “Không biết chừng khi chúng ta triển khai hành động truy bắt, hắn sẽ là người đầu tiên ra mặt thách thức tổ Khiên Đen ấy chứ.”

Hứa Nam Bách gật đầu, “Em phân tích rất tốt, nhưng vẫn bỏ sót một điểm.” Tô Miên tỏ ra hứng thú, đi đến trước mặt anh ta, “Là gì thế ạ?”

Hứa Nam Bách cầm cốc trà uống một ngụm mới trả lời, “Tâm lý tội phạm đa phần tìm kiếm chứng cứ từ hành vi “đã có” của tội phạm, nhưng nhiều lúc cũng có thể tìm từ những hành vi “không có”.”

Tô Miên chau mày. Hứa Nam Bách đặt cốc xuống bàn, tiếp tục phân tích, “Các vụ nổ và nạn nhân đều có một đặc điểm chung: không có trẻ em bị thương vong. Một lần, hai lần còn có thể coi là trùng hợp. Nhưng nhiều lần như vậy, nên chỉ có thể kết luận, tên giết người hàng loạt này cố tình né tránh, hắn không muốn sát hại trẻ em.” Tô Miên lập tức cầm con chuột, lướt trên màn hình máy tính. Đúng là không có thật.

“Vì vậy…” Cô ngẩng đầu nói với Hứa Nam Bách, “Tên sát thủ này còn sót lại một chút lòng nhân từ, nhưng chỉ đối với trẻ em.”

Hứa Nam Bách gật đầu tán thành. Tô Miên ngẫm lại lời nói của anh ta, cảm thấy học hỏi được không ít, trong lòng khâm phục đối phương. Cô liền cười nói, “Sư huynh, em đã được thụ giáo. Thật sự phục anh sát đất!” Hứa Nam Bách nói đùa, “Không cần “phủ phục” sát đất, đi rót cho tôi cốc nước là được.”

“Sát thủ thứ hai dùng chất độc, chắc là cộng sự của Tân Giai.” Hứa Nam Bạc cất giọng từ tốn.

Tô Miên xem qua tư liệu về sát thủ thứ hai nhưng chưa kịp phác họa chân dung nên bây giờ, cô im lặng lắng nghe Hứa Nam Bách. So với phân tích của cô, lập luận của anh ta ngắn gọn hơn nhiều, “Đầu tiên, trong sốt các sát thủ thuộc tổ chức, hắn giết người ít nhất, hơn nữa toàn là mục tiêu đã ssịnh chứ không giết người vô tội. Như đã đề cập trong hồ sơ, tổ chức chỉ có hắn và T là thực hiện được điều này. Sau ngày 20 tháng 4, hắn mới giết người dân vô tội để trả thù. Điều này có nghĩa là, khả năng tự kiềm chế của hắn rất mạnh, thậm chí cũng giống T, hắn vẫn chưa hoàn toàn đánh mất lương tâm. Thứ hai, tuy giết ít người nhưng tâm lý của hắn lại méo mó nhất.” Hứa Nam Bách chỉ tay vào ảnh trên màn hình máy tính, “Em xem, mỗi nạn nhân của hắn khi bị phát hiện, sắc mặt vẫn hồng hào. Không chỉ có vậy, cảnh sát còn phát hiện bàn là và mỹ phẩm ở hiện trường. Hắn là quần áo phẳng phiu rồi mặc lên người nạn nhân, chải tóc cho nạn nhân. Ở mấy thi thể cuối cùng, hắn thậm chí còn trang điểm cho người chết, bất kể là nam hay nữ.”

Tô Miên quan sát kỹ lưỡng. Quả nhiên là vậy! Nạn nhân được trang điểm nhẹ nhàng, nên sau khi tắt thở vẫn giữ được gương mặt đầy sức sống, giống người diễn viên đứng dưới vô số ngọn đèn chiếu sáng. Cô bất giác sởn gai ốc.

Hứa Nam Bách tiếp tục lên tiếng, “Việc tên sát thủ này trang điểm cho thi thể sau khi gây án cũng thể hiện phẩm vị và sở thích nhất định của hắn. Vì vậy, tôi đoán, năm đó hắn khoảng 25-35 tuổi, có nghề nghiệp ổn định. Sự kiểm soát nghiêm ngặt và tâm lý méo mó điên xuồng cùng xuất hiện ở một con người nên trong cuộc sống bình thường, hắn rất nghiêm túc, nhưng cũng rất đè nén. Sát thủ thứ ba có ít tư liệu hơn cả, cũng là nhân vật thần bí nhất. Hắn không bày ra nhiều trò, mà chỉ moi tim nạn nhân. Theo báo cáo khám nghiệm tử thi của bên pháp y, nạn nhân bị moi tim sống.

Thủ pháp của hung thủ rất chuyên nghiệp và dứt khoát, chứng tỏ hắn đã được huấn luyện bài bản.” Hứa Nam Bách nói, “Nghề nghiệp của hắn là bác sĩ, quân nhân, cảnh sát,… hoặc ít nhất từng trải qua một thời gian huấn luyện và học tập về phương diện này.”

Tô Miên gật đầu, vừa xem tư liệu trên máy tính vừa lên tiếng, “Ngoài mục tiêu đã định, những người hắn giết đều là những cô gái trẻ trung xinh đẹp. Hắn moi tim của họ làm vật lưu niệm, đại diện cho một sự cướp đoạt. Còn về nguyên nhân tại sao lại cướp đoạt quả tim của phụ nữ, điều này có ý nghĩa như thế nào đối với hắn, hiện tại chúng ta vẫn chưa thể nắm rõ.” “Quả tim…” Hứa Nam Bách tiếp lời, “Cũng có thể làm tiêu bản… hoặc đem ra ăn tươi.”

Tô Miên lặng thinh. Trong lịch sử tội phạm, nhiều khi phương thức gây án của hung thủ càng đơn giản thì lại càng tàn nhẫn và biến thái. Hắn không để lại bất cứ dấu vết nào ở hiện trường, chỉ lấy đi quả tim, đúng là có khả năng dùng để gây ăn.

Vì tư liệu có hạn nên hai người cũng chỉ phác họa chân dung sơ bộ. Tô Miên nói, “Sư huynh, em tạm thời nhập phân tích vừa rồi vào máy tính. Khi nào có phát hiện mới, chúng ta lại tiếp tục thảo luận.” “Được thôi.” Hứa Nam Bách lại quay về chỗ ngồi của mình.

Tô Miên nhanh chóng nhập dữ liệu vào hệ thống nội bộ. Cẩm thấy hơi mệt mỏi, cô tựa người vào thành ghé, nhắm mắt lại mở ra, vẻ mặt có chút thất thần.

Năm đó có một tên tội phạm bị xử bắn. Khác với những kẻ râu ria ở vòng ngoài, hắn là một kẻ giết người hàng loạt thật sự, chuyên phụ trách các vụ gây ngạt. Trước khi chết, hắn nói một câu thế này, “Thật ra, cuộc đời tôi đã sớm kết thúc. Sau đó, nó mới thật sự được đốt cháy.” Hơn ba giờ chiều, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào, khiến phòng làm việc rộng lớn vừa sáng sủa vừa tĩnh mịch. Tô Miên ngồi sau máy tính, âm thầm quan sát mọi người.

Thấy xung quanh không có người, Tô Miên liền nhập mật mã vào khu vực quản lý hệ thống. Đây là phần mềm giám sát đã được cài từ trước, nhằm mục đích ghi lại nội dung truy cập của mọi người trong ngày hôm nay.

Đầu tiên là Lải Nhải. Anh ta đọc một lượt toàn bộ tư liệu trong khoảng ba mươi phút, sau đó tắt hệ thống. Tô Miên ngẩng đầu nhìn anh ta và Châu Tiểu Triện ở góc đằng kia. Cả buổi chiều, anh ta ngồi trước một số thiết bị máy móc như kính hiển vi… tập trung tinh thần vào việc hồi phục dấu vân tay. Tiếp theo là Châu Tiểu Triện. Tuy Hàn Trầm giao cho cậu ta nhiệm vụ giúp Lải Nhải nhưng Tô Miên biết rõ, cậu ta hoàn toàn mù tịt về công việc đòi hỏi kỹ thuật cao này. Mỗi lần để ý, Tô Miên đều thấy cậu ta dọn đồ, sắp xếp tài liệu. Thời gian truy cập của Châu Tiểu Triện cũng dài nhất. Cậu ta bỏ ra hai tiếng đồng hồ xem một lượt hồ sơ, từ báo cáo của cảnh sát, hồ sơ về nạn nhân, phân tích thủ pháp gây án của tội phạm, tư liệu về cảnh sát tham gia, báo cáo về cuộc truy bắt sau đó… Thời gian xem mỗi một thư mục là như nhau. Cuối cùng, cậu ta đọc lại từ đầu hai lần. Tô Miên mỉm cười, hành vi này phù hợp với phong cách ham học hỏi của Châu Tiểu Triện.

Mấy người cảnh sát hình sự và nhân viên giám định tập trung điều tra về người ngoại tỉnh theo yêu cầu của Hàn Trầm nên thời gian đăng nhập hệ thống rất ngắn. Họ chỉ xem qua hai thư mục là báo cáo của cảnh sát và phân tích thủ pháp gây án của tội phạm rồi ra ngoài làm nhiệm vụ.

Tiếp theo là Hứa Nam Bách. Anh ta truy cập một khoảng thời gian không dài. Đầu Tiên, anh ta mất nhiều thời gian xem hết báo cáo của cảnh sát, rồi nhảy sang mục báo cáo truy bắt sau đó. Về hồ sơ nạn nhân và phân tích thủ pháp gây án của tội phạm, anh ta chỉ lướt qua. Cuối cùng, anh ta lại xem tư liệu về những người cảnh sát tham gia hành động. Về phần Mặt Lạnh, vì anh ta cùng làm việc với Hàn Trầm nên dấu vết truy cập của hai người là như nhau. Đầu tiên, hai người xem qua báo cáo của cảnh sát, sau đó dành nhiều thời gian nghiên cứu hồ sơ nạn nhân và phân tích thủ pháp gây án. Tô Miên phát hiện họ không ngừng đánh dấu trên tấm bản đồ, thỉnh thoảng lại xem báo cáo về cuộc truy bắt sau đó.

Sau khi lướt qua dữ liệu của tất cả mọi người, tim Tô Miên bất giác đập thình thịch. Cô tắt máy tính, đứng dậy, quyết định đi dạo một vòng.

Điểm tham quan đầu tiên là nhóm khôi phục dấu vân tay. Đúng như cô dự liệu, Châu Tiểu Triện chẳng giúp được gì cho công việc của Lải Nhải. Khi cô đến, cậu ta đang sắp xếp lại đồ vật, Lải Nhải mặc áo blouse trắng, đeo găng tay, đang cúi đầu nhìn vào kính hiển vi, thần sắc hết sức nghiêm túc và tập trung. Ngay cả khi Tô Miên tiến lại gần, anh ta cũng không hề phát giác. “Tiểu Triện, điều chỉnh ánh sáng cho tôi.” Anh ta ra lệnh.

“Ok.” Châu Tiểu Triện lập tức chạy đến phụ giúp anh ta.

Tô Miên đứng một bên quan sát. Một lúc sau, Lải Nhải thở dài một hơi, tựa vào thành ghế, “Nghỉ một lát rồi chiến đấu tiếp. Triểu Triện, nước!” Châu Tiểu Triện lập tức đưa chai nước khoáng cho anh ta. Tô Miên cười cười, “Lải Nhải, anh biết sai bảo Tiểu Triện thật đấy!”

Lải Nhải quay đầu về phía cô, mỉm cười, “Tiểu Bạch, tôi cũng muốn thử nếm trải mùi vị làm lão đại ấy mà.”

Châu Tiểu Triện vội tiếp lời, “Anh đừng mơ! Tôi chỉ giúp anh thôi, còn lâu mới là đàn em của anh. Tôi sống là người của Tiểu Bạch, chết là ma của lão đại.” Tô Miên phì cười, lại hỏi, “Công việc tiến triển đến đâu rồi?”

Nhắc đến công việc, Lải Nhải lập tức bày ra vẻ mặt thâm sâu khó dò, nhưng ánh mắt khó che giấu tia đắc ý, “Em nên biết, kỹ thuật phục hồi dấu vân tay của tôi cũng thuộc dạng hàng đầu cả nước. Chuyện khác không bàn đến, trước giờ tan sở hôm nay, ít nhất tôi cũng sẽ khôi phục được đường nét cơ bản.”

Tô Miên cất giọng mừng rỡ, “Tốt quá!” Mấy gian phòng nhỉ trên tầng hai đã được dọn dẹp. Từ Tư Bạch thích yên tĩnh một mình nên cùng Tiểu Diêu tự động dọn vào một phòng mà không thông báo với ai. Khi Tô Miên đẩy cửa đi vào, anh đang ngồi trước bàn làm việc, xem ảnh chụp thi thể trên màn hình máy tính. Anh đang chăm chú đến mức không nghe thấy tiếng cô gõ cửa.

“Này!” Tô Miên gọi khẽ.

Từ Tư Bạch ngẩng đầu nhìn cô, “Cẩm Hi, có chuyện gì sao?” “Không có gì, em lên đây xem anh thế nào ấy mà.” Tô Miên đi đến bên anh, “Có phát hiện gì không anh?”

Từ Tư Bạch mỉm cười, di di con chuột, đồng thời nói giọng ôn hòa, “Em xem này!”

Tô Miên cúi xuống, lập tức ngửi thấy một mùi nhàn nhạt tỏa ra từ người anh, đó là mùi formalin pha trộn với mùi tanh, khiến cô cảm thấy yên lòng. “Em hãy xem những thi thể ở hiện trường vụ nổ.” Anh chỉ vào mấy tấm ảnh trên màn hình, “Tư thế của bọn họ có đặc điểm chung gì?”

Tô Miên quan sát một lúc mới trả lời, ngữ khí không mấy chắc chắn, “Lẽ nào… đều là nằm sấp?”

Từ Tư Bạch gật đầu, “Đúng thế!” Tô Miên kinh ngạc, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, tiếp tục dán mắt vào màn hình. Các nạn nhân trên ảnh dù quay mặt sang một bên hay chúc đầu xuống đất cũng đều có tư thế nằm sấp.”

Từ Tư Bạch giải thích, “Anh đã kiểm tra tất cả ảnh chụp của vụ án sử dụng chất nổ. Đa số nạn nhân, kể cả nửa người bị nổ tan tành cũng có tư thế này. Con người khi bị nổ tung từ tư thế đứng, thông thường, tỷ lệ nằm sấp về phía trước và nằm ngửa ra đằng sau là 1:1”

Tô Miên sáng mắt, “Lẽ nào hung thủ cố tình sắp xếp, để nạn nhân nằm úp khi bị sát hại?” Từ Tư Bạch lấy một tờ giấy và cây bút chì, vẽ phác họa vài đường, “Anh đã thử mô phỏng trên máy tính rồi. Nếu buộc chất nổ vào thắt lưng phía sau, đồng thời buộc một trái bom nhỏ ở trước ngực, thì rất có khả năng tạo thành lực đẩy về phía sau, khiến nử thân trên bay đi, tạo thành tư thế nằm rạp xuống.”

Tô Miên cầm tờ giấy anh vẽ, quan sát kỹ lưỡng. Từ Tư Bạch ngắm gương mặt nghiêng vẫn rung động lòng người như ngày nào của cô. Anh vô thức buông cây bút chì, đặt tay lên thành ghế sau lưng cô, người hơi ghé sát.

Nhưng cũng chỉ đến mức đó mà thôi. Xung quanh cô dường như có một bức tường vô hình, trên bức tường đó khắc tên người đàn ông khác, dễ dàng chặn anh lại. Nghe nói, hai người đã sống chung. Nghe nói, họ công khai bộc lộ tình cảm thắm thiết trước bàn dân thiên hạ.

Từ Tư Bạch cố gắng đè nén nỗi đau trong lòng, mở miệng hỏi, “Phát hiện này có giúp ích gì cho công việc của em không?”

Tô Miên gật đầu, “Giúp ích rất lớn đấy ạ.” Cô cầm con chuột, phóng to một tấm ảnh trên màn hình, “Em có một suy đoán tương đối táo bạo. Hôm qua, em đã trao đổi với giáo sư Hứa và đưa ra một kết luận: tên sát thủ này thích đùa giỡn nạn nhân và cảnh sát vì hắn từng bị bỏ rơi, từng bị tổn thương. Hắn thiết kế tư thế nằm úp cho nạn nhân, nhiều người lúc bị nổ banh xác nhưung vẫn chưa chết hẳn, sẽ vô thức nhích người về phía trước. Em nghĩ, cảnh tượng này hẳn có ý nghĩa tượng trưng mãnh liệt đối với hắn. Trên mặt đất đầy máu vừa bẩn thỉu vừa thảm khốc, con người đau đớn muốn tiến về phía trước, nhưng cuối cùng vẫn chết trong tuyệt vọng.”

Từ Tư Bạch nhìn cô chăm chú. Tô Miên nói tiếp, “Vì vậy, chân dung hắn cần bổ sung thêm một điều: hắn có tuổi thơ khó khăn vất vả, nghèo khó, quẫn bách, chịu mọi sự ức hiếp. Chắc chắn hắn lớn lên trong một gia đình dưới đáy xã hội. Bởi nếu hắn trưởng thành ở một gia định trung lưu hoặc giàu có, thì cho dù bị bóng đen của quá khứ đè nặng đến đâu cũng không đến mức hình thành tâm lý nặng nề và có ý nghĩa hiện thực như vậy. Có một số việc, nếu không phải đích thân trải nghiệm, cảm giác của hắn sẽ không mãnh liệt đến mức đó.”

Từ Tư Bạch gật đầu tán thành. Về sát thủ thứ hai, anh cũng có phát hiện quan trọng. Anh cầm con chuột, phóng to lòng bàn tay của nạn nhân, “Đây là ảnh chụp thi thể lúc mới được phát hiện. Báo cáo khám nghiệm tử thi không nhắc tới, nhưng em có để ý không, màu sắc lòng bàn tay của họ hơi có sự khác biệt.” Tô Miên hoàn toàn bị câu nói của anh thu hút. Cô ghé sát vào màn hình, nhìn chăm chú, “Hình như… hơi đỏ hơn thì phải?”

Từ Tư Bạch mỉm cười. Tô Miên cất giọng đắc ý, “Mắt em vẫn rất tinh mà.”.