Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 8

Chương 8: Tên Khốn Đẹp Trai.

Bầu trời không có ánh trăng, chỉ một màu đen như hũ nút, con ngõ nhỏ hun hút như trong giấc mộng. Bạch Cẩm Hi chạy thục mạng về phía trước. Ánh sáng từ ngọn đèn trên đỉnh đầu vụt qua, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi, tiếng bước chân của mình và của đồng nghiệp ở xung quanh.

Nơi này cách hiện trường vụ án mấy trăm mét. Do đó, tuy không rõ thời gian xảy ra vụ án cụ thể nhưng ngay sau khi nhận được điện thoại, cô liền lao đi như tên bắn. Nếu tội phạm vẫn còn ở quanh đây, cô tuyệt đối không để hắn trốn thoát. Mặc dù vậy, tất cả dường như tốn công vô ích, cô đã chạy dọc ba ngõ hẻm mà vẫn không có thu hoạch. Máy bộ đàm cũng không nhận được thông tin từ các đồng nghiệp. Bạch Cẩm Hi vốn là người mù đường. Khi chạy đến mức đầu óc choáng váng, hơi thở dồn dập, cô dừng lại ở một ngã rẽ. Nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ bốn tầng bỏ hoang chờ bị phá dỡ, đôi mắt cô sáng lên.

Khu vực này nhà cửa tương đối thấp, ngôi nhà bốn tầng coi như cao nhất. Cô quyết định trèo lên trần nhà để quan sát xung quanh. Đúng lúc này, Bạch Cẩm Hi liền nghe thấy tiếng bước chân mạnh mẽ truyền tới. Cô lập tức dõi mắt về phương hướng đó. Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ màu đen từ ngã rẽ chạy về phía cô.

Bạch Cẩm Hi lập tức nhận ra đó là Hàn Trầm, anh cũng nhìn thấy cô, sắc mặt không có bất cứ biểu hiện gì. Sau đó, anh chạy thẳng vào ngôi nhà nhỏ bốn tầng đó. Bạch Cẩm Hi hơi sững người nhưng cũng nhanh chóng đi theo anh. Hành lang chật hẹp, ngay cả cầu thang cũng xập xệ đổ nát, bốc mùi khó ngửi. Bạch Cẩm Hi tuy là một người bạo dạn nhưng trên thực tế, cô cũng hơi sợ bóng tối. Tình cờ gặp Hàn Trầm, lại nghe tiếng bước chân trầm ổn của anh, tự dưng cô cảm thấy yên lòng, bất giác bám theo anh. Hai người nhanh chóng leo lên tầng ba. Ai ngờ vừa lên đến tầng ba, Bạch Cẩm Hi liền sững sờ. Hàn Trầm đứng cách cô một hai mét, cũng dừng bước khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Tầng bốn đã máy ủi phá mất một nửa, chỉ còn lại nửa gian nhà nham nhở. Quan trọng hơn, trước mặt bọn họ là một bức tường cao hơn hai mét, chắn mắt tầm nhìn ở phía đối diện. Xung quanh không có điểm tựa để leo lên trên, một mình khó có thể vượt qua bức tường, trong khi Bạch Cẩm Hi còn hơi sợ độ cao. Cô quay sang Hàn Trầm. Thân hình anh lờ mờ trong bóng tối. Dù cách vài bước, Bạch Cẩm Hi vẫn có thể ngửi thấy mùi mồ hôi trên người anh, nghe nhịp tim đập bình ổn trong lồng ngực của anh. Cô đã mệt đến mức thở không ra hơi, còn anh vẫn dồi dào thể lực.

Đây không phải lần đầu tiên chứng kiến sức mạnh của người đàn ông này. Lần nào cũng bị lép vế, trong lòng Bạch Cẩm Hi bất giác có vị chua chát. “Thù cũ hận mới” chồng chéo, cô cất giọng có chút gắt gỏng: “Còn đứng đấy làm gì? Anh mau đỡ tôi lên rồi tôi sẽ kéo anh.” Hàn Trầm nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Tôi không cần.” Bạch Cẩm Hi ngẩn người. Hàn Trầm dõi mắt về phía trước, thân hình cao lớn đột nhiên cúi thấp xuống như chuẩn bị lao đi. Cô giật mình kinh ngạc, không phải anh định tự leo lên đấy chứ?

Suy nghĩ này vừa vụt qua bộ não Bạch Cẩm Hi, Hàn Trầm đã biến nó thành hiện thực. Thân hình anh như con báo đen nhảy lên không trung trong đêm tối. Đôi chân đầy sức mạnh của anh đạp vào bờ tường, tay bám vào mép phía trên. Sau một cú nhướn người, anh đã nhẹ nhàng phủi bụi bám vào quần áo, đứng trên đầu bờ tường. Bạch Cẩm Hi đờ ra mấy giây mới đập tay vào bức tường: “Này! Mau kéo tôi lên đi!” Hàn Trầm cúi xuống nhìn cô rồi lại ngẩng đầu quan sát xung quanh.

Bạch Cẩm Hi bực tức, hai tay chống nạnh, trừng mắt với anh: “Hàn Trầm! Anh mà không kéo tôi thì không phải là đàn ông!” Câu này có chút lực sát thương, bởi anh lại một lần nữa cúi đầu. Bạch Cẩm Hi nhìn anh chằm chằm, không chịu tỏ ra lép vế. Hàn Trầm cất giọng nhàn nhạt: “Việc tôi có phải là đàn ông hay không, do cô quyết định từ bao giờ?”

Bạch Cẩm Hi: “Anh sai rồi! Thiên hạ không phải mù đâu!” Khóe miệng Hàn Trầm dường như hơi nhếch lên. Dù sao cũng đang cần nhờ đến đối phương, Bạch Cẩm Hi không tiếp tục tranh cãi mà chỉ nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ.

Cuối cùng, Hàn Trầm ngồi xổm, thò một cánh tay xuống. Bạch Cẩm Hi mừng rỡ trong lòng, lập tức nắm tay anh, lấy đà leo lên bức tường. Khi cô đã ở bên trên, anh liền buông tay. Bạch Cẩm Hi phủi bụi, đứng bên cạnh người đàn ông, quan sát tình hình ở dưới. Trong tầm mắt của hai người, ngõ hẻm ngoằn ngoèo tỏa ra bốn phương tám hướng. Có mấy hộ gia đình bị kinh động, bật đèn sáng trưng. Nhiều người cảnh sát đã tập trung về hiện trường vụ án, ánh đèn pin loang loáng. Nhưng Bạch Cẩm Hi không hề thấy đối tượng tình nghi. Trong phạm vi tầm nhìn của cô chẳng có người cô muốn tìm.

Cô đoán hắn là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, trẻ trung. Nếu vẫn còn ở trong khu vực này thì bây giờ, chắc hắn đang vội vàng lẩn trốn cảnh sát. Chỉ cần bắt gặp, chắc chắn cô có thể nhận ra đối tượng. Nhưng Bạch Cẩm Hi chẳng nhìn thấy người nào như vậy. Toàn thân mệt mỏi rã rời, cô cũng không để ý đến hình tượng, ngồi phịch xuống đất: “Chúng ta để hắn chạy thoát rồi!” Hàn Trầm vẫn đứng ở đó, như một bóng cây vững chãi trong màn đêm: “Hắn đã bỏ đi từ lâu rồi.”

Bạch Cẩm Hi gật đầu tán thành. Vừa nhận được điện thoại báo án, bọn họ lập tức lao đi tìm. Nhưng ai mà biết được, tội phạm rời đi bao lâu, nạn nhân mới báo cảnh sát? Có lẽ ngay sau đó, cũng có thể một hai tiếng đồng hồ sau. Là người cảnh sát, bọn họ không thể bỏ qua bất cứ khả năng nào.

Hai người nhất thời im lặng. Bạch Cẩm Hi vô thức liếc gương mặt nghiêng của Hàn Trầm. Thật không ngờ cũng có lúc cô và anh hòa thuận ở bên nhau như thời khắc này. Cảm giác này tương đối kỳ quặc. Một tiếng “xoẹt” nhẹ vang lên, Bạch Cẩm Hi ngẩng đầu, nhìn thấy Hàn Trầm đang châm một điếu thuốc. Đốm lửa lập lòe hắt lên gương mặt nghiêng lãnh đạm như tấm phù điêu trong đêm tối của anh.

Anh vẩy vẩy que diêm rồi ném xuống đất, dùng chân tắt ngọn lửa. Ngửi thấy mùi thuốc lá, Bạch Cẩm Hi nuốt nước bọt. Cảm nhận được ánh mắt của cô, Hàn Trầm quay đầu về phía cô, mũi phả ra làn khói nhàn nhạt. “Cho tôi một điếu!” Bạch Cẩm Hi lên tiếng.

Hàn Trầm ném hộp thuốc và bao diêm cho cô. Bạch Cầm Hi bắt lấy, rút một điếu, châm lửa, hít một hơi. Có vị thuốc lá, Bạch Cẩm Hi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, sợi dây thần kinh căng thẳng phảng phất được thả lỏng, người đàn ông bên cạnh dường như vừa mắt hơn. Bạch Cẩm Hi tùy tiện hỏi: “Sao anh lại xuất hiện ở nơi này? Chắc là ở cùng hồng nhan tri kỷ của anh đúng không?” Hình như cái cô Tư Tư sống ở gần đây. Hàn Trầm quay sang Bạch Cẩm Hi, ánh mắt có phần lạnh lẽo: “Không phải.”

Bạch Cẩm Hi: “Không phải gì cơ?” “Cô ấy không phải.” Anh ném mẩu thuốc lá, quay người đi đến mép bờ tường, nhẹ nhàng nhảy xuống dưới. Bạch Cẩm Hi liếc qua hình bóng người đàn ông rồi tiếp tục hút thuốc.

Giây tiếp theo, cô đột nhiên có phản ứng, toàn thân cứng đờ. Thôi chết rồi! Còn phải nhảy xuống nữa! Bạch Cẩm Hi lập tức đứng dậy, đi ra mép tường, bất động ở đó. Cô mắc chứng sợ độ cao.

Đây được coi là một bí mật nhỏ của cô. Bởi vì mất trí nhớ nên nhiều lúc đi ngủ, cô thường có cảm giác bị bóng đen đè nén bủa vây. Vì vậy, cô sợ tất cả những nơi tối đen, trống trải và lung lay sắp đổ. Trước kia, mỗi lần làm nhiệm vụ phải leo trèo, đều có Châu Tiểu Triện giúp đỡ. Nhưng hôm nay, cô chỉ có một mình, lại là thời điểm nửa đêm vắng lặng. Lúc này, Hàn Trầm đã đi mấy bước, sắp đến đầu cầu thang. Cuối cùng, cũng phát giác ra điều bất thường, anh quay đầu nhìn cô.

Bốn mắt giao nhau, anh trầm tĩnh đứng ở bên dưới, còn cô rụt rè trên mép tường. Sau đó, Hàn Trầm đột nhiên quay người, đi tới chân tường. Bạch Cẩm Hi ngơ ngẩn nhìn anh. “Cô sợ độ cao đấy à?” Anh hỏi.

Bạch Cẩm Hi tất nhiên không bao giờ thừa nhận điểm yếu của mình. Cô ngẩng đầu, dõi mắt về phương xa, thản nhiên đáp: “Làm gì có chuyện đó. Tôi chỉ không thích đứng ở trên cao.” Nói xong, cô liếc anh một cái, phát hiện khóe miệng anh ẩn hiện ý cười. “Được.” Anh thốt ra một từ rồi quay người. “Khoan đã!” Bạch Cẩm Hi cất giọng nôn nóng: “Anh đừng đi!”

Hàn Trầm dừng bước, lại ngoảnh đầu nhìn cô. Bạch Cẩm Hi đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức. Cô bây giờ như cá mắc cạn, nhưng làm sao có thể chủ động mở miệng nhờ vả người đàn ông kia đỡ cô! Con người sống trên đời cần phải có cốt khí. Nhưng cô xuống bằng cách nào đây?

Gọi điện bảo Châu Tiểu Tiện đến thì mất mặt quá! Các đồng nghiệp mà biết chuyện sẽ cười thối mũi. Đang băn khoăn không biết mở miệng thế nào, Bạch Cẩm Hi chợt thấy anh giơ hai tay về phía cô. “Nhảy xuống đi!”

Cô hơi bất ngờ, trong khi anh vẫn tỏ ra bình tĩnh. Chuyện này liệu có được không? “Anh sẽ đỡ tôi sao?” Cô nửa tin nửa ngờ. “Ừ.” Anh đáp ngắn gọn.

Bạch Cẩm Hi cũng không khách sáo mà quan sát vị trí của anh, chuẩn bị nhảy xuống. “Tôi nhảy đây, anh nhớ đỡ tôi đấy!” Cô không quên dặn dò: “Tôi mà bị ngã gãy chân không thể phá án, người chịu tổn thất sẽ là quần chúng nhân dân.” “Rốt cuộc cô có nhảy không hả?” Hàn Trầm liền ngắt lời.

Bạch Cẩm Hi ngậm miệng, hít một hơi sâu, nhắm mắt nhảy xuống chỗ anh đang đứng. Cảm giác mất thăng bằng khiến đôi chân cô mềm nhũn. Cô nghe thấy tiếng thở bởi vì sợ hãi trở nên dồn dập của mình. Nhưng ngay sau đó, một đôi cánh tay rắn chắc đỡ lấy người cô, chấm dứt tình trạng rơi tự do. Hai chân cô còn chưa kịp chạm đất, đã bị anh ôm vào lòng. Hơn nữa, so với Châu Tiểu Triện, người đàn ông này vững chãi gấp tỷ lần.

Bạch Cẩm Hi thờ phào nhẹ nhõm, lập tức mở mắt. Đập vào mắt cô đầu tiên là cổ áo sơ mi đen của người đàn ông. Bởi vì hai thân thể gần kề nên cô cảm nhận rõ ràng hơi nóng tỏa ra từ thân thể anh, có cả mùi mồ hôi lẫn mùi thuốc lá, nhưng không khó ngửi chút nào. “Được rồi.” Giọng nói trầm thấp, tựa hồ mang âm điệu vỗ về của anh vang lên trên đầu cô.

Cô không nghe nhầm đấy chứ? Anh đang vỗ về cô ư? Bạch Cẩm Hi vô thức ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu hun hút của Hàn Trầm đang nhìn cô chăm chú. Bởi vì hai người cách nhau rất gần nên vào một khoảnh khắc, Bạch Cẩm Hi có chút ngơ ngẩn. Ánh mắt anh tựa hồ cũng sững lại trong giây lát.

Bạch Cẩm Hi vốn định nói lời cám ơn nhưng bởi vì bị anh ôm đến mức không thoải mái, nên khi cô mở miệng lại thành giọng điệu vô lại, chế giễu: “Sao thế? Anh không nỡ buông tay à?” Vừa dứt lời, Hàn Trầm liền ném thẳng cô xuống đất. “Anh!” Bạch Cẩm Hi lồm cồm đứng lên.

Hàn Trầm đã quay người đi xuống cầu thang: “Nỡ hay không cũng chẳng đến lượt cô.” Bạch Cẩm Hi: “Hừ!” ***

Tại tòa nhà số Năm ngõ Đạo Nam, địa điểm xảy ra vụ án. Bên dưới đã đỗ mấy chiếc xe cảnh sát, vài người công an khu vực gật đầu với Bạch Cẩm Hi. Cô đi nhanh lên tầng trên, Hàn Trầm đi đằng sau cô, sự xuất hiện của anh thu hút sự chú ý của mọi người. Tới hiện trường vụ án ở tầng ba, Bạch Cẩm Hi liền gặp Châu Tiểu Triện đi ra ngoài. Cậu ta hơi kinh ngạc khi thấy Hàn Trầm nhưng không thắc mắc mà cất giọng nặng nề: “Nạn nhân tên Kỷ Nhã Hinh, hai mươi sáu tuổi, cũng là nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại. Công cụ và thủ đoạn gây án giống hệt vụ trước. Trên người Kỷ Nhã Hinh cũng xuất hiện vết thương như vết bầm tím, sưng tấy, còn nặng hơn nạn nhân đầu tiên.”

Bạch Cẩm Hi và Hàn Trầm đi vào nhà. Bên trong ngổn ngang, nạn nhân đang ngồi ở phòng ngủ khóc thút thít. “Chúng ta gộp hai vụ lại cùng điều tra.” Bạch Cẩm Hi cất giọng nghiêm nghị: “Đây là vụ án cưỡng hiếp hàng loạt đối với nhân viên bán hàng của Trung tâm thương mại.”

.