Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Truy Tìm ký ức - Người đẹp làm nhân - Chương 9

Chương 9: Khả Năng Của Tôi.

Nạn nhân thứ hai tên là Kỷ Nhã Hinh. Gần đây, Kỷ Nhã Hinh luôn xuất hiện cảm giác, có người đi theo mình. Nhưng đó chỉ là cảm giác mơ hồ, cô cũng chẳng có chứng cứ. Cô cho rằng, dù báo cảnh sát, cảnh sát cũng không để tâm. Cô là nhân viên bán hàng ở quầy nước hoa của Trung tâm thương mại, hàng tháng lĩnh mức lương tương đối, cuộc sống độc lập và thoải mái. Chỉ là mỗi ngày, cô tan ca rất muộn. Trung tâm thương mại đóng cửa lúc mười giờ, nhưng cô còn phải kiểm kê, kết toán, lần nào về đến nhà cũng hơn mười một giờ.

Kỷ Nhã Hinh nghi có đối tượng bám theo khi cô trên đường về nhà. Ngõ hẻm tối tăm, vắng người qua lại, nên dường như cô nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn đi theo mình từ phía xa. Nhưng khi quay đầu, đằng sau lại chẳng có một ai. “Hay là người dân tình cờ đi qua?” Trước băn khoăn của cô, một đồng nghiệp đã hỏi câu này. Kỷ Nhã Hinh lắc đầu. Cô chắc chắn là tiếng bước chân là của cùng một đối tượng. Tuy nhiên, cô không quá hoảng sợ hay căng thẳng.

Kỷ Nhã Hinh khá xinh xắn, từ nhỏ đã được nhiều cậu con trai theo đuổi. Do đó, cô đoán người này chắc cũng là một trong số những anh chàng theo đuổi mình, không đáng để bận tâm. Dù xảy ra tình huống xấu đi chăng nữa, dù đối phương có ý đồ không tốt, Kỷ Nhã Hinh cũng chẳng sợ. Trong túi xách của cô luôn chuẩn bị sẵn bình xịt hơi cay. Ngoài ra, cô cũng có tác phong nhanh nhẹn, tính cách háo thắng, chưa từng chịu thiệt bao giờ. Kể cả đối phương dám làm chuyện xằng bậy, cô cũng có thể bảo vệ tốt bản thân. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Kỷ Nhã Hinh vẫn đề cao cảnh giác, cố gắng ra về cùng đồng nghiệp. Mấy ngày sau, cô phát hiện tiếng bước chân biến mất hoàn toàn.

Có lẽ đối phương biết khó mà tự rút lui. Cô cũng không để chuyện này trong lòng. Hôm nay là thứ Tư, lúc Kỷ Nhã Hinh rời khỏi Trung tâm thương mại, đã là mười một rưỡi đêm. Người đồng nghiệp bình thường hay về cùng cô lại đi tỉnh ngoài nên cô đành phải về một mình. Trên đường không có gì bất thường. Kỷ Nhã Hinh chọn đường lớn, nơi có đèn sáng để đi, đằng sau cũng không nghe thấy tiếng bước chân bám theo như hình với bóng.

Cô sống ở tầng ba. Lúc này đã tối muộn, cầu thang vô cùng yên tĩnh. Hôm nay, đèn ở hành lang trên tầng hai và tầng ba đều bị hỏng, cô thở dài, rút đèn pin nhỏ và chìa khóa từ túi xách, vừa hát lẩm nhẩm vừa mở cửa. Vào thời khắc cánh cửa mở ra, sống lưng cô đột nhiên lạnh toát. Bởi vì cô nghe thấy tiếng thở của một người, cách cô rất gần. Toàn thân cứng đờ, Kỷ Nhã Hinh quay đầu về hướng đó. Cô liền nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh đống đồ lặt vặt xếp bừa bộn trên hành lang. Hắn âm thầm lặng lẽ như một hồn ma ở đó từ bao giờ.

Máu trong cơ thể Kỷ Nhã Hinh phảng phất dồn hết lên đại não, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lập tức chạy vào nhà nhưng đã muộn, người đàn ông ôm chặt thắt lưng cô, bàn tay còn lại nhanh như chớp bịt miệng cô, khiến cô thậm chí không kịp phát ra tiếng kêu cầu cứu. Cánh cửa khép lại ở sau lưng người đàn ông. Hắn nhanh chóng bật đèn rồi lôi Kỷ Nhã Hinh vào phòng ngủ. Cô ra sức giãy giụa, bị đối phương kẹp càng chặt hơn. Cô sợ đến mức chảy nước mắt. Vừa ngẩng đầu, cô liền chạm phải đôi mắt hai mí bình tĩnh, sâu hun hút, không hề có bất cứ tia tình cảm hay thương hại nào ở đằng sau chiếc mặt nạ màu đen của hắn. Mãi tới khi cô bị hắn trói trên giường và lột quần áo, ánh mắt của hắn mới có chút thay đổi, hình như trở nên dịu dàng hơn. Một sự dịu dàng pha lẫn nỗi bi thương bị đè nén.

Kỷ Nhã Hinh tuyệt vọng nhìn hắn đứng dậy, mở cửa sổ phòng ngủ. Tiếng chuông ngân vang truyền đến, tựa như một điềm báo về sự nhục nhã mà cô sắp phải trải qua. Hắn còn chỉnh ánh sáng trong phòng ngủ tối hơn một chút, khiến tất cả trở nên mông lung. Cuối cùng, hắn ra phòng khách, mở tivi. Truyền hình đang phát sóng bản tin đêm, ngôi nhà yên tĩnh trở nên náo nhiệt trong giây lát. Cuối cùng, tội phạm quay về giường ngủ, bắt đầu vuốt ve thân thể Kỷ Nhã Hinh. Cô nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn cầu. Cô đã chấp nhận số phận, chỉ xin hắn đừng gây thêm tổn thương cho cô.

Khi hai người chạm mắt nhau, hắn nhạy bén đọc hiểu ánh mắt của cô. Nhưng ngay sau đó, hắn liền quay đi chỗ khác, đồng thời điên cuồng “tàn sát” thân thể cô. *** Bạch Cẩm Hi rời khỏi phòng ngủ của Kỷ Nhã Hinh, nhẹ nhàng khép cửa. Bên ngoài, mấy người cảnh sát hình sự đều bận rộn, bầu không khí căng thẳng và nặng nề.

Cô đứng im một lúc rồi đi đến chỗ người đàn ông đang một mình ngồi xổm ở góc phòng khách. Cũng giống lần trước, Hàn Trầm đeo găng tay màu đen, quỳ một chân xuống sàn nhà. Anh đang chăm chú quan sát vết tích nào đó. Bởi vì thần sắc tập trung nên trông anh không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị mà nho nhã hơn bình thường. Bạch Cẩm Hi vừa đi đến đằng sau lưng, anh liền phát giác, ngẩng đầu nhìn cô. Nói thật, mỗi lần bị anh “chiếu tướng", Bạch Cẩm Hi đều có chút bối rối. Có lẽ bởi vì ánh mắt của anh quá thâm trầm và lạnh lẽo.

Cô mở miệng hỏi: “Có manh mối gì không?” Hàn Trầm tiếp tục dán mắt vào sàn nhà: “Sắp rồi.” Câu trả lời không đúng trọng tâm khiến Bạch Cẩm Hi hơi ngẩn người.

Sắp rồi? Có nghĩa anh sắp phá được vụ án? Cô liền ngồi xổm xuống bên cạnh, liếc anh một cái. Hàn Trầm cất giọng nhàn nhạt: “Cô không hiểu đâu.”

Bạch Cẩm Hi tròn mắt. Hừ, anh chàng này coi thường người khác quá đấy! Cô trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng, ngữ khí có phần gắt gỏng: “Cho xin điếu thuốc!” Đây mới là mục đích thật sự của việc tìm anh. Bình thường, cô không mang theo thuốc lá bên người, ở nhà cũng cố gắng kiềm chế cơn nghiện. Vào thời khắc này, tự dưng muốn hít một hơi nên cô càng thèm nhỏ dãi mùi vị loại thuốc đắt tiền của anh.

Hàn Trầm đang cúi đầu chạm tay vào nền nhà. Anh không ngẩng đầu, thờ ơ đáp: “Túi bên phải ấy.” Bạch Cẩm Hi không khách sáo, liền thò tay vào túi quần của anh. Túi quần đàn ông rất ấm áp, ngón tay cô trong đêm tối ngược lại giá lạnh nên vừa thò vào, cô liền hít một hơi, sau đó mò đi mò lại tìm bao thuốc. Tay đột nhiên bị nắm chặt. Hàn Trầm đã túm lấy cổ tay mảnh mai của cô. Bạch Cẩm Hi kinh ngạc ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt nghiêm nghị của anh.

“Đừng sờ lung tung.” Anh hất tay cô sang một bên. Bạch Cẩm Hi hết nói nổi. Ai sờ anh chứ? Im lặng vài giây, cô lên tiếng, sắc mặt tỏ ra đáng tiếc: “Sờ cũng sờ rồi, phải làm thế nào bây giờ?”

Hàn Trầm vốn đã tiếp tục công việc, nghe nói vậy lại ngẩng đầu nhìn cô. Tuy nhiên, Bạch Cẩm Hi không để ý đến anh, đứng dậy đi ra ngoài ban công. Trời vẫn tối đen, không có lấy một vì sao, chỉ le lói ánh đèn. Cả khu phố cổ trông như một bà lão già nua, tỏa ra mùi mục nát nhưng vẫn tồn tại một cách chân thực. Bạch Cẩm Hi cúi xuống nhìn bao thuốc trong tay. Đây là loại cao cấp, hộp màu bạc rất đẹp, bên trong còn già nửa. Hàn Trầm có vẻ nghiện thuốc lá, một ngày hút khá nhiều. Mức lương của một người cảnh sát hình sự không cao, nếu không phải có gia cảnh tốt, chắc sẽ phải tiêu tốn một nửa thu nhập vào việc hút thuốc.

Ngoài ra, có tin đồn anh bồ bịch khắp nơi, thường đi khu “đèn đỏ”. Nhưng vừa rồi, cô mới chạm nhẹ vào người, anh đã xù lông như con nhím, không hề giống tác phong của cao thủ tình trường. Lẽ nào tin đồn không đúng sự thực? Bạch Cẩm Hi lại cầm hộp diêm lên xem. Cái hộp dài và mỏng, mặt bên cạnh in dòng chữ tiếng Anh, đầu que diêm màu xanh lam nhàn nhạt, có mùi vị hoài niệm của đồ vật xưa cũ. Cô rút một que, bật lửa châm thuốc.

Nửa tiếng sau, cô dập tắt mẩu thuốc. Nhìn đống tàn thuốc, Bạch Cẩm Hi có chút ảo não khi không thể khống chế bản thân. Lại nhìn hộp thuốc còn quá nửa, cô không do dự, rút khoảng chục điếu nhét vào túi áo mình. Sau đó, cô mới quay người đi vào phòng. Mấy cảnh sát hình sự đã hoàn tất công việc ở hiện trường, đang đợi Bạch Cẩm Hi. Hàn Trầm đứng gần cửa ra vào, giữ một khoảng cách với mọi người, trầm tư suy nghĩ.

Bạch Cẩm Hi trả hộp thuốc và bao diêm cho anh. Cả hai đều là dân nghiện thuốc nên vừa cầm lấy, anh lập tức nhận ra trong hộp thiếu mất bao nhiêu điếu. Anh nhướng mày nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén. Bạch Cẩm Hi tỏ ra thản nhiên như không, đi về phía mấy người cảnh sát hình sự, đồng thời mở miệng: “Chúng ta bắt đầu đi!” Khóe mắt bắt gặp Hàn Trầm nhét hộp thuốc vào túi quần chứ không mở ra xem, trong lòng cô có chút nhẹ nhõm. Tình hình vụ án có thể nói rất nghiêm trọng.

Bọn họ không tìm thấy chứng cứ, camera giám sát ở khu vực phụ cận cũng không thu được hình ảnh có giá trị. Hai nạn nhân tuy nghề nghiệp tương đồng nhưng không làm việc cùng một chỗ nên chẳng quen biết nhau. Cảnh sát cũng không phát hiện ra dấu vân tay, dấu chân hay sợi tóc của tội phạm ở hiện trường, chứng tỏ hắn đeo găng tay, hành động vô cùng thận trọng. Sau khi báo cáo xong xuôi, mọi người im lặng chờ Bạch Cẩm Hi lên tiếng. Bởi vì đây lần đầu gặp một tội phạm liên tục tiến hành những vụ cưỡng hiếp, hơn nữa không để lộ sơ hở, ngay cả Châu Tiểu Triện cũng tỏ ra lo lắng: “Lão đại… Làm thế nào bây giờ?”

Bạch Cẩm Hi đảo mắt một vòng, trầm mặc trong giây lát. Sau đó, khóe miệng cô thấp thoáng nụ cười quen thuộc. Châu Tiểu Triện sáng mắt. Bạch Cẩm Hi lại liếc Hàn Trầm đang đứng sau mọi người. Anh cũng nhìn cô chăm chú, tựa hồ muốn xem cô phá án ra sao.

Đột nhiên nhớ tới thái độ coi thường của anh vừa rồi, Bạch Cẩm Hi bỗng dưng tràn đầy ý chí chiến đấu. Cô nghĩ bụng: Anh trai à, anh nói tôi không hiểu. Nhưng thật ra, anh chưa biết bản lĩnh của tôi. Giây tiếp theo, Bạch Cẩm Hi cất giọng lanh lảnh: “

“Tội phạm là đàn ông, tầm 25 đến 30 tuổi, học lực cấp ba, thi trượt đại học. Tướng mạo bình thường, thân hình chắc nịch, thuộc dạng có đặc trưng nam tính tương đối rõ ràng. Quan hệ nam nữ không thuận lợi, có thể từng ly hôn hoặc bị người phụ nữ sống chung bỏ rơi.

Hắn nhất định có một hoặc nhiều thói quen xấu như uống rượu, đánh nhau hay cờ bạc… Cộng thêm kết luận lần trước, tôi vẫn cho rằng hắn sống ở khu vực gần đây, trong phạm vi năm cây số, thậm chí có khả năng từ nhỏ đến lớn đều sống ở khu vực này. Hắn thường mua đĩa phim sex, hỏi cửa hàng cho thuê băng đĩa ở đầu phố, chắc sẽ có manh mối. Hắn có nghề nghiệp thể hiện đặc trưng nam tính rõ ràng như công nhân, nhân viên chuyển phát nhanh, tài xế… nhiều khả năng là công việc liên quan đến kỹ thuật. Nếu là tài xế, hắn sẽ thường phóng nhanh, vượt ẩu, bên giao thông chắc lưu trữ hồ sơ.

Thời điểm xảy ra vụ án là tối thứ Tư và thứ Bảy. Hơn nữa, hắn phải bỏ nhiều công sức đi theo dõi nạn nhân, do đó, thời gian làm việc của hắn tương đối linh hoạt. Chúng ta hãy tập trung điều tra chứng cứ vắng mặt của các đối tượng tình nghi. Mọi người hãy lập tức liên hệ với công an khu vực của các khu dân cư, tiến hành điều tra theo các điều kiến nói trên. Khu vực quanh đây chắc không có nhiều đối tượng là nam giới, phù hợp với những tiêu chí này. Chúng ta phải thu thập bằng được danh sách đối tượng tình nghi trước buổi trưa ngày mai, để ngăn chặn tội phạm lại gây án.

.