Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tứ mạc hí - Bốn màn hí kịch - Chương 3

Chương 3.

Làm bạn gái của người ta rồi thì phải ra dáng một người bạn gái, từ lúc bắt đầu qua lại, mỗi ngày tôi đều chủ động nhắn tin báo cáo cho Nguyễn Dịch Sầm biết lịch trình hôm đó. Báo cáo suốt một tuần, có hôm tôi leo cầu thang lên giảng đường học tiết động vật nhuyễn thể, bước vào phòng học liếc qua hàng thứ hai từ dưới tính lên lại thấy anh ta. Người bạn cùng lớp đi vào giảng đường với tôi cũng sinh hoạt trong câu lạc bộ chụp ảnh dưới nước, tôi còn nói với người đó: “Đó chẳng phải là Nguyễn Dịch Sầm sao? Xem ra anh ta thật sự rất đam mê bộ môn chụp ảnh dưới nước, còn đặc biệt chạy đi chọn một khóa học về động vật nhuyễn thể.” Cô bạn này cũng tỏ ra hết sức bội phục, cô ấy đã được một người bạn ở kí túc xá giữ chỗ, nên cổ vẫy tay với tôi rồi đi trước. Tôi nhìn ba hàng ghế cuối giảng đường, thấy ngoại trừ chỗ ngồi cạnh Nguyễn Dịch Sầm ra thì mấy chỗ khác đều bị  sinh viên nữ ngồi kín như nêm, tôi bèn đi tới ngồi ở bên anh ta.

Sau khi tan học, tôi vừa thu dọn sách vở vừa hỏi anh ta: “Nguyễn Dịch Sầm, sao anh cũng tới nghe giảng về động vật nhuyễn thể vậy? Anh cảm thấy đặc biệt hứng thú với môn này à?” Vẻ mặt anh vô cùng kinh ngạc: “Không phải em kêu tôi tới dự thính cùng em sao?” Mấy cô bạn học chung quanh đồng loạt nhìn về phía tôi.

Tôi nhìn anh ta một hồi, nói: “Nguyễn Dịch Sầm, chúng ta cần nói chuyện.” Một đường đi ra khỏi tòa giảng đường, nhìn xung quanh bán kính 5m không có người đi theo, tôi hỏi anh ta: “Nguyễn Dịch Sầm, tôi bảo anh đi dự thính cùng tôi khi nào?” Anh ta dừng bước, móc ra chiếc Iphone8S của mình rồi mở màn hình ra cho tôi xem: “Chính em gửi tin nhắn cho tôi đây này.”

Tôi nhìn cái tin nhắn rất hấp dẫn đó một cái, nói: “Tôi không có kêu anh đến, tôi chỉ muốn gửi tin nhắn thông báo cho anh lịch trình của tôi thôi.” Anh ta nhíu nhíu mày: “Em gửi tin nhắn như vậy, không phải là có ý này à?” Nhìn vẻ mặt thản nhiên của anh ta, cũng không tiện cùng anh ta cãi chày cãi cối, tôi nhường một bước, nói: “Được rồi, tôi đúng có ý này.” Lại buột miệng nói một câu: “Cũng đến giờ cơm rồi, chúng ta đi đâu ăn cơm?”

Anh ta trưng ra một vẻ mặt kiểu quả nhiên là như vậy, nhíu mày hỏi tôi: “Hở. . . Còn muốn tôi ăn cơm với em?” Tôi bất đắc dĩ nhìn anh ta một cái, nói: “Thôi coi như anh không nghe thấy gì đi.” Anh ta nói: “Nhưng tôi nghe thấy rồi.” Đi vài bước nói: “Đi theo tôi, tôi đưa em đi ăn món Hồ Nam.”

Sau đó, Nguyễn Dịch Sầm thường xuyên chạy đến dự thính môn chuyên ngành của chúng tôi. Bởi vì mỗi lần anh ta dự thính xong là tới giờ cơm, cho nên cứ hết tiết hai người cùng đi ăn cơm rất tự nhiên. Xuất phát từ đạo lý có qua có lại, tôi cũng tới lớp của anh ta mấy lần, muốn dự thính cùng anh ta, nhưng bất hạnh thay tôi toàn rủ rê anh ta trốn học. Ba tôi làm bên văn hóa truyền thông, thường xuyên được người ta tặng vài vé xem ca kịch, kịch nói, vũ kịch, âm nhạc kịch rất hay, kế hoạch lên lớp với Nguyễn Dịch Sầm không thành công, tôi liền hẹn anh đi xem kịch. Trên cơ bản là mỗi lần hẹn anh ta đều có thể đến, từ đó có thể thấy được anh ta có một tình yêu nghệ thuật nhiệt tình xuất phát từ nội tâm. Không biết từ khi nào thì trong trường học bắt đầu có tin đồn tôi đang theo đuổi Nguyễn Dịch Sầm, nghe nói tin tức này đã lan truyền một thời gian, BBS của trường đặc biệt chú ý tới việc này, bài post lọt top tới hơn hai tháng liền. Tôi  có hai nguyên tắc: Một không lên mạng, hai không tám nhảm, nên lúc tôi nghe được lời đồn từ trưởng nhóm câu lạc bộ chụp ảnh dưới nước thì nhà họ Nguyễn cùng gia đình tôi đã bắt đầu bàn tới chuyện đính hôn rồi. Trưởng nhóm nói với tôi: “Trước kia Nguyễn Dịch Sầm thật sự quá lạnh lùng, lạnh lùng như một ẩn số, đến nỗi những người trong trường học yêu mến cậu ta, cả trai lẫn gái đều không dám làm bừa. Kết quả là khi bồ theo đuổi hắn, theo đuổi vài ngày là đã có thể dụ cậu ta đi ăn cơm, xem phim chiếu rạp, các bạn học đều tỏ vẻ ‘Cậu ta cũng dễ theo đuổi quá ta’, còn chống mắt chờ tới lúc hai người chia tay, để cho các cô các cậu ấy cũng có thể thử một lần.”

Tôi nói: “Xem ra đây thật sự là một tình yêu không được chúc phúc.” Hai chữ tình yêu kia vừa dứt, chính tôi cũng sửng sốt một hồi. Trước kia tôi chưa bao giờ dùng tới chữ “tình yêu” hay những từ tương tự như vậy để hình dung mỗi quan hệ giữa tôi và Nguyễn Dịch Sầm. Thật ra chuyện đính hôn này do nhà họ Nguyễn đề cập trước, khi đó Nguyễn Dịch Sầm chuẩn bị ra nước ngoài, theo ý của ba mẹ anh ta, tốt nhất là chúng tôi đính hôn trước khi anh ta ra nước ngoài, sau khi về nước sẽ kết hôn luôn.

Bàn bạc chuyện đính hôn một hồi, mẹ tôi có hỏi tôi có yêu Nguyễn Dịch Sầm hay không. Khi đó tuy ngoài mặt tôi tỏ ra rất cool và bình thản, nhưng thật ra trong lòng lại thấy rất sợ hãi, nổi da gà hỏi ngược lại mẹ tôi là yêu là cái gì, có tiêu chuẩn tham khảo nào chăng? Để tôi tham khảo một chút xem thử rốt cuộc là tôi có yêu Nguyễn Dịch Sầm hay không. Trước khi lấy ba thì mẹ tôi là một nhà thơ, khi còn trẻ làm thơ đều vương vất phong cách của phái Tân Nguyệt, mỗi khi nói chuyện, mẹ luôn dùng những câu ví von làm tôi có điểm nghe không hiểu. Mẹ từng bước dẫn dắt tôi, nói rằng trái tim con người giống như một căn phòng thủy tinh, bên trong có trồng nhiều loại hoa, tình yêu giống như ánh mặt trời, nếu có một ngày mặt trời đột nhiên chiếu rọi căn phòng thủy tinh thì sau đó sẽ có một đóa hoa nở rộ trong lòng. Nếu bạn cảm thấy lòng mình đang có một đóa hoa nở rộ, thì đó chính là tình yêu.

Quả nhiên là tôi lại nghe không hiểu, hỏi mẹ: “Có phiên bản giải thích nào phổ thông đại chúng hơn không ạ? Để cho học sinh tiểu học trung học cũng hiểu được ấy? Phiên bản này nghe không hiểu lắm.” Mẹ tôi thở dài nói: “Xem ra chị và Nguyễn Dịch Sầm chẳng qua là đi chung với nhau có vẻ hợp mà thôi, chuyện đính hôn này mẹ sẽ thương lượng lại với ba chị một chút.” Kết quả là còn chưa đợi kịp kết quả thương lượng từ ba mẹ, tôi đã chia tay Nguyễn Dịch Sầm.

Cái buổi tối cuối tuần khi tôi nói chuyện với mẹ, không rõ là tối thứ sáu hay là chủ nhật, trời trút xuống một cơn mưa to, cả thành phố S như chìm trong biển nước.Tôi đang đứng trước cửa sổ vùi đầu vào sắp xếp lại ảnh chụp, đột nhiên nhận được điện thoại của Nguyễn Dịch Sầm, nói là đang ở cổng chính nhà tôi, bảo tôi ra ngoài một chuyến. Tôi cúp điện thoại, tìm một cái ô rồi chạy ra cửa. Không nhìn thấy Nguyễn Dịch Sầm ở cổng chính, tôi bèn đi ra ngoài một đoạn. Xa xa đã thấy Nguyễn Dịch Sầm đang ngồi trên chiếc xe máy màu xanh lam hầm hố của mình, dưới ánh đèn đường mờ căm, con đường phía sau giống như một con giun lớn ngoằn ngoèo khúc đen khúc trắng, hai bên đường có những cây hoa sơn trà đang nở rộ, qua màn mưa, lóng lánh trong suốt, dưới ánh đèn đường nhìn đẹp như những viên ngọc được chạm khắc tinh xảo.

Đến gần mới phát hiện là Nguyễn Dịch Sầm không mặc áo mưa, tôi chạy tới đem chiếc ô che lên đầu anh ta, nước mưa theo mái tóc anh ta nhỏ giọt, xẹt qua gò má, chảy xuống cổ áo màu đen ướt đẫm của anh ta, tựa như Trường Giang và Hoàng Hà hội tụ nơi biển rộng, rồi đột nhiên biến mất. Tôi thấy cả người lẫn xe của anh ta giống như là mới vớt từ dưới sông lên, vội vàng gọi điện thoại cho chú Trần bảo chú ấy mở cổng chính ra, tính đưa Nguyễn Dịch Sầm vào nhà sưởi ấm thay quần áo trước rồi tính sau. Anh ta giơ tay ngăn tôi lại, giọng nói hơi khàn khàn, không đầu không đuôi hỏi tôi: “Phi Phi, tại sao em muốn hẹn hò với tôi?”

Tôi nói: “Sao trăng cái gì, chẳng phải sau khi coi mắt xong, anh nói trước tiên chúng ta có thể qua lại với nhau một thời gian, nên mình mới hẹn hò hay sao?” Anh ta nói: “Tôi nói thế rồi em đồng ý luôn?” Tôi nói: “Đương nhiên cũng là do mẹ góp ý với tôi nữa, mẹ tôi nói. . .”

Anh ta ngắt lời tôi: “Mẹ em nói?” Tôi thấy thần sắc của anh ta có gì đó không ổn lắm nên không nói tiếp nữa. Anh ta mặt lanh lanh, nói: “Cho nên mẹ em kêu em qua lại với tôi thì em liền qua lại, mẹ em kêu em đính hôn với tôi thì em cũng sẽ đính hôn? Tất cả đều không phải là ý của em?” Đương nhiên là tôi cũng có ý kiến của riêng mình, nhưng còn chưa kịp nói, đột nhiên anh ta nắm chặt tay đấm mạnh một cái vào tay lái xe máy, vẻ mặt phẫn nộ hỏi tôi: “Bị cha mẹ điều khiển cuộc sống của mình như vậy, em không cảm thấy tức giận, không cảm thấy đau khổ ư?”

Tôi nói: “Nguyễn Dịch Sầm, anh làm sao vậy?” Anh ta lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi một cái, không trả lời, đội mũ bảo hiểm lên rồi đạp ga, chiếc xe máy hiệu Ducati màu xanh saphire lao như tên bắn, một đường chạy thẳng xuống dưới chân núi, làm nước mưa ven đường bắn tung tóe lên quần tôi. Suốt một tuần sau đó tôi không gặp được Nguyễn Dịch Sầm, cũng không liên lạc được với anh ta. Vài ngày sau, nghe nói anh ta và hotgirl khoa thiết kế trang sức đã hẹn hò với nhau. Tôi cảm thấy tình thế có chút nghiêm trọng, dù sao đi nữa cũng phải tìm anh ta nói chuyện, nên đặc biệt chọn một buổi chiều rảnh rỗi tới học viện thiết kế tìm anh ta.

Kết quả là vừa mới bước vào cửa chính của học viện thiết kế liền bị một đám nữ sinh chặn lại, nói là học viện của bọn họ không chào đón tôi. Tôi bình tĩnh hòa nhã nói với mấy cô gái, bất kể thế nào, hôm nay tôi phải gặp được Nguyễn Dịch Sầm, nếu anh ta là đàn ông thì đừng né tránh ở sau lưng đám con gái. Mấy đứa con gái liền nổi nóng, bảo là Nguyễn Dịch Sầm không biết gì hết, đơn giản là mấy đứa nó không muốn nhìn thấy tôi làm tổn thương anh ta. Mấy đứa con gái thấy gần đây khi tan học Nguyễn Dịch Sầm không đi tìm tôi nữa, cho nên tụi nó đoán là tôi và Nguyễn Dịch Sầm đang cãi nhau, mà nếu như chúng tôi cãi nhau thì tuyệt đối không có khả năng là Nguyễn Dịch Sầm sai, người sai chỉ có thể là tôi, cho nên mới nói tôi làm tổn thương Nguyễn Dịch Sầm. Tôi cảm thấy mấy đứa nó suy nghĩ thật logic.

Tôi bị ngăn ở cổng chính it nhất là năm phút đồng hồ, đang mất kiên nhẫn thì hotgirl khoa thiết kế trang sức đột nhiên xuất hiện. Hotgirl kiến nghị, mọi người đứng cứ đứng ở đây cũng không phải chuyện hay, một bên muốn vào, một bên không cho, ai cũng không chịu thỏa hiệp, mà mâu thuẫn này lại không thể giải quyết bằng cách kéo bè kéo lũ đến đánh nhau, vậy chi bằng chiếu theo quy định truyền thống chọn một môn thể thao để thi đấu, người nào thắng sẽ nghe theo lời người đó. Hai bên đều tỏ vẻ tán thành, thông qua rút thăm chọn ra thi đấu tennis.

Nửa tiếng đồng hồ chật vật nhất của tôi trong đời này đã xảy ra vào 3 giờ chiều hôm đó, trong phòng đánh tennis của trường S, tôi cùng hotgirl khoa thiết kế chỉ tập trung làm một việc duy nhất. Khang Tố La cảm thấy rất có hứng thú với chuyện này, tựa vào thành bồn hỏi tôi: “Khi đó bồ không cảm thấy hotgirl khoa thiết kế có ý xấu à? Có khi bọn họ đã bày trước chước này để chỉnh bồ?” Tôi nói: “Có ai suốt ngày tưởng tượng là mình đang sống trong phim cung đấu không? Nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy ông trời không phù hộ mình nên mới rút trúng môn tennis mà mình ngu nhất.”

Khang Tố La nói: “Vậy bồ phát hiện ra điểm không bình thường khi nào?” Tôi khoanh tay suy nghĩ một chút rồi nói: “Chính là lúc hotgirl viện thiết kế trực tiếp đánh bóng về hướng mặt mình.” Khang Tố La bụm mồm như người chưa hiểu sự đời, nói: “Không phải chứ, mình cứ tưởng là mấy người đó chỉ muốn làm xấu mặt bồ trước mặt quần chúng thôi chứ. . .”

Tôi giáo huấn cô ấy, tôi nói: “Khang Tố La, lòng người có bao nhiêu điều tốt, thì cũng có bấy nhiêu điều xấu.” Thật ra thì hotgirl của viện thiết kế trang sức cũng không xinh đẹp cho lắm, cho tới bây giờ tôi vẫn không rõ tên cô ta, sau khi chuyển trường thì cũng quên mất cô ta trông như thế nào. Chỉ nhớ rõ trận đấu đó, khi bắt đầu giao bóng thì quả banh màu vàng nho nhỏ liền mạnh mẽ nện ở trên đùi tôi, tốc độ phải lên tới một trăm km trên giờ, làm xương ống quyển tê rần lợi hại, sau cơn tê dại đó là toàn thân ê ẩm. Hotgirl kinh ngạc đưa một tay lên che miệng, xin lỗi tôi: “Thật ngại quá, sơ ý sơ ý.”

Khi thi đấu thể thao khó tránh khỏi sơ xuất, tôi cũng không nghĩ nhiều. Kết quả là lúc thi đấu tiếp, cô ta đánh quả cầu thứ hai nện vào bụng tôi, tôi đau đến khòm cả lưng, hotgirl chắp hai tay trước ngực xin lỗi tôi lần nữa: ”Xin lỗi nhé, sơ ý sơ ý.” Xin lỗi còn chưa được ba phút, quả cầu thứ ba đã mang theo cường độ như gió xoáy trực tiếp đánh thẳng vào má phải tôi, làm đầu tôi đau muốn ngất, đưa ngón tay lên xem, nửa bên mặt đều là vụn gỗ. Hotgirl đứng khoanh tay ở phía đối diện, nén cười nói: “Ai da, sao hôm nay lại sơ ý nhiều vậy nhỉ, Nhiếp Phi Phi, xin lỗi nhé, tôi không có cố ý đâu.” Toàn bộ nữ sinh đang xem là người ở học viện bọn họ, đám người cười vang một trận, nhưng vẫn có đôi ba người là không đành lòng, có tiếng thảo luận truyền vào trong tai tôi: “Nhiếp Phi Phi trông tội nghiệp quá, có phải là hotgirl viện trang sức giỡn hơi quá trớn rồi không?”

Rốt cục tôi cũng kịp phản ứng, hóa ra đang là bị người khác đùa bỡn. Khang Tố La nghe đến đó, tràn ngập trìu mến ôm lấy mặt tôi: “Phi Phi, lúc ấy nhất định là bồ cảm thấy bất lực lắm, bị người ta ăn hiếp thê thảm đến như vậy, trả thù đi, nhưng bồ lại chơi tennis không được, không đủ kỹ thuật để phát bóng trúng người ả hotgirl kia, vậy phải làm sao bây giờ? Có phải lúc đó bồ mất niềm tin vào cuộc sống rồi không? Nếu là mình thì mình nhất định sẽ khóc, còn bồ, bồ không khóc sao?” Tôi đồng ý, nói: “Đúng vậy, thật sự là ảo nảo muốn chết, kỹ thuật tennis của mình không tốt nên đâu thể ăn miếng trả miếng, không đánh bóng trúng người cô ta được.”

Khang Tố La tiếp tục ôm mặt tôi, dịu dàng nói: “Không phải như vậy chứ?” Tôi nói: “Cho nên mình quăng luôn cây vợt, trực tiếp chạy qua cho hotgirl ăn một đấm, đánh ả khóc luôn.” Khang Tố La : “. . .”  lặng lẽ buông tay khỏi khuôn mặt tôi.

Tôi nói: “Bồ cảm thấy mình không nên đánh cô ta à?” Khang Tố La nói: “Chiếu theo tình tiết trong phim thì khi bị người ta khi dễ, bồ sẽ điềm đạm đáng yêu đứng im một chỗ, sau đó Nguyễn Dịch Sầm đột nhiên xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân, rồi khúc mắc của hai người được gỡ bỏ.” Tôi nói: “Giỡn chơi không, hội những người so cool tụi mình rất ghét tỏ ra điềm đạm đáng yêu. Bị người đùa giỡn không lo, bị người thương hại mới là vấn đề quan trọng.”

Khang Tố La suy nghĩ một chút, nói: “Cậu ghét cái kiểu điềm đạm đáng yêu, nhưng lỡ đâu nam thần Nhiếp Diệc của cậu lại thích loại con gái điềm đạm đáng yêu thì sao?” Tôi nói: “Không thể chỉ vì nam thần của mình thích con gái kiểu đó mà mình cũng phải thích con gái kiểu đó theo anh ấy.” Khang Tố La nói: “Không phải, ý mình là giả sử một ngày nào đó bồ có thể yêu đương với Nhiếp Diệc, nếu anh ta muốn bồ tỏ ra điềm đạm đáng yêu một chút thì bồ sẽ làm gì? Bồ có chịu vứt bỏ bản tính của mình vì anh ta không? Bồ nhập tâm chút đi?”

Tôi thử tưởng tượng ra cảnh mình cùng Nhiếp Diệc yêu đương, lập tức nói: “Vứt chứ, đừng nói là điềm đạm đáng yêu, anh ấy muốn mình hướng hoa hải đường nôn ra máu mình cũng có thể nôn tại chỗ cho anh ấy xem.” Khang Tố La nói: “Nhiếp Phi Phi, không phải chứ?” Tôi rót rượu vào trong ly, một hơi uống hết phân nửa, nói: “Vì nam thần, tớ dứt khoát sẽ thay đổi.”

Nhưng tóm lại là hôm đó Nguyễn Dịch Sầm không có xuất hiện. Sau đó nghe nói hotgirl viện thiết kế nhập viện. Thật ra tôi đánh người rất có chừng mực, cô ta bị thương như vậy, đương nhiên là có đau nhức nhưng cũng không đến mức phải nằm viện, có thể là vì sợ tôi không những đánh người mà còn muốn phải tiếp tục truy cứu, cho nên đành dùng kế ai binh. Tôi cũng đi bệnh viện nằm hai ngày vì sau khi bị hot girl viện thiết kế đánh ba cú, đầu óc bị chấn động đôi chút. Sau khi xuất viện mới biết được ở trường, vụ này đã bị đồn thổi tùm lum. Nghe nói chỉ vì Nguyễn Dịch Sầm cùng hot girl viện thiết kế nói chuyện với nhau vài câu mà tôi liền chạy tới học viện thiết kế tìm hot girl gây chuyện, đòi thi đấu tennis người ta, nhưng vì đánh không lại người ta cho nên thẹn quá hoá giận, ném vợt tennis rồi trực tiếp nhào vô đánh hot girl.

Ngày hôm sau đi học tôi gặp trưởng nhóm câu lạc bộ chụp ảnh dưới nước, chị ấy đánh bạo hỏi tôi: “Chuyện em đánh  hot girl viện thiết kế là thật?” Tôi nói: “Đánh cô ta là thật, nhưng nguyên nhân đánh nhau là vì tranh giành tình nhân thì cũng là lần đầu em nghe nói.” Nhóm trưởng nói: “Chị cũng thấy làm lạ, em đánh người luôn rất có phong cách, dùng nắm đấm vì lý do củ chuối kia hoàn toàn không giống phong cách của em.”

Tôi nói: “Hay là tổ chức đứng ra giải thích cho em đi.” Tổ chức lập tức nói: “Ả hot girl này thật xấu xa, chị nghĩ lời đồn kia tám phần là do cô ta tung ra, em có muốn làm cho ra nhẽ không?” Tôi nói: “Thực ra đánh xong em cũng cảm thấy sảng khoái rồi. Dù sao em cũng không có ý định ra tranh cử chức chủ tịch hội sinh viên, không cần bắt quần chúng phải hiểu em, làm cho ra nhẽ rồi thì mình được cái gì chứ?”

Tổ chức suy xét trong ba giây đồng hồ, nói: “Em nói rất có lý.” Tôi nói: “Chủ yếu là hiện tại em không cảm thấy khó chịu, nhưng nếu cô ta còn tiếp tục chọc cho em khó chịu thì em sẽ bụp cô ta tiếp.” Mặc dù tôi đã bỏ qua chuyện này, nhưng vài ngày sau, kịch bản phim lại đột nhiên xuất hiện một cái plot twist rất là thần kì. Nghe nói ngay tại bệnh viện, hotgirl viện thiết kế đã tỏ tình với Nguyễn Dịch Sầm, Nguyễn Dịch Sầm liền đồng ý.

Tối đó ba mẹ Nguyễn Dịch Sầm tức tốc chạy tới nhà tôi xin lỗi, nói trong chuyện này Nguyễn Dịch Sầm chính là kẻ phản bội, hôm trước anh ta còn tranh cãi ầm ĩ với người trong nhà, có lẽ là bởi vì ba mẹ anh ta một mực khen tôi là một cô gái tốt, anh ta cãi không được nên mới làm ra chuyện này, bọn họ nhất định sẽ khuyên giải anh ta, tự mình áp giải anh ta tới trước mặt tôi xin lỗi. Chuyện này khiến tôi tức giận vô cùng. Tôi cảm thấy dù anh ta có ngu cách mấy thì cũng không nên ngu tới mức này. Bất kể thế nào thì chúng tôi cũng đang ở trong một mối quan hệ đã được quy định rõ ràng bằng văn bản rằng: không cho phép có người thứ ba chen chân vào. Nếu như anh ta thực sự cảm thấy không có cách nào tiếp tục cùng tôi, thì ít nhất cũng phải thông báo cho tôi một tiếng, nói cho rõ là quan hệ giữa chúng tôi đã chấm dứt, nếu được thế thì nhất định tôi sẽ đồng ý và thông cảm, đây là sự tôn trọng tối thiểu nhất. Nhìn thấy phản ứng tức giận đến nỗi muốn đập vỡ cửa sổ nhà Nguyễn Dịch Sầm của tôi, mẹ hơi hoảng hốt, hỏi tôi: “Phi Phi, có phải chị đã… Dịch Sầm hay không?”

Tôi nói: “Con cảm thấy anh ta thực sự bị tâm thần, có chuyện gì thì cứ mặt đối mặt mà nói cho rõ ràng, anh ta không nghe điện thoại của con cũng không trả lời tin nhắn, chẳng phải chúng ta đã bắt đầu bàn chuyện đính hôn rồi sao? Tự nhiên bây giờ anh ta lại đi tìm kẻ thứ ba?” Mẹ tôi nói: “Mẹ đi nói chuyện với ba chị một chút.” Lại tận tình khuyên bảo căn dặn tôi: “Cho dù có tức giận đến thế nào cũng đừng đập vỡ bộ trà cụ ở trên bàn nhé, đó là đồ ông cố chị để lại, nhưng cái ly thủy tinh bên cạnh thì chị cứ đập thoải mái.” Sau bữa cơm chiều mẹ lại vào phòng tôi, cùng tôi nói chuyện trên trời dưới đất nửa ngày, giữa chừng nói: “Hôm nọ mẹ có thấy nhiếp ảnh gia mà chị hâm mộ mở chuyên ngành chụp ảnh dưới nước tại trường Y, chị xem thử có muốn chuyển tới trường Y hay không?”

Tôi vừa nghe xong đã lập tức đem Nguyễn Dịch Sầm vứt ra khỏi đầu, hỏi mẹ: “Sao mẹ không sớm nói cho con biết?” Mẹ tôi nói: “Chị biết muốn vào được trường Y thì thi GRE (*) phải được bao nhiêu điểm không?” (*GRE (Graduate Record Examination): Kì thi tiếng Anh để xét điều kiện để học lên thạc sĩ hoặc tiến sĩ đối với các ngành tự nhiên và xã hội trừ y, dược, luật.)

Tôi nói: “Không biết ạ.” Mẹ tôi nói: “Như vậy đi, bắt đầu từ ngày mai chị hãy học từ vựng tiếng Anh, mẹ sẽ đến trường xin phép cho chị nghỉ ốm.” Sau đó tôi nói với Khang Tố La, trong lúc dấn bước trên đường đời, nếu gặp phải khó khăn nào tưởng chừng không vượt qua nổi thì hãy đi học từ vựng GRE, học hết 25 ngàn từ vựng trong vòng hai mươi ngày thì đêm nào cũng sẽ mộng mị như đang dùng thuốc antihistamine (*), ngoại trừ khi tham gia thi GRE, có thể cả đời này bạnsẽ không cần dùng nhiều từ đơn đến vậy, cuộc sống của bạn nhất định sẽ bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

(*antihistamine: thuốc gây cảm giác lơ mơ, uể oải, buồn ngủ.) Dù sao sau khi học hết 25 ngàn từ vựng kia thì Nguyễn Dịch Sầm trong đầu tôi đã hóa thành một đám mây trôi. Mãi cho đến sáu năm sau, gặp lại anh ta trên con đường cao tốc đi về thành phố C vào một đêm đông, đám mây kia mới xuyên qua thời gian 6 năm mà xuất hiện trở lại.

.