Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tuần Lễ Thời Trang - Chương 11

11



TRƯỜNG BÁN TRÚ OCTAVIAN

HÀNH LANG

8 giờ 25 sáng

31 tháng Mười

Mấy đứa con gái trong Hội Sành điệu luôn làm lũ bạn phải ngoái nhìn khi chúng đi qua các lớp học của trường Bán trú Octavian, nhưng khi chúng bước đi trong trang phục của bốn con Quỷ Dơ thì đám học sinh chỉ còn biết đứng lại nhìn đầy kính sợ.

Trông chúng đầy ấn tượng và tự tin trong những bộ trang phục giống nhau của mình. Như một bọn người máy nữ đầy gợi cảm đang trong sứ mệnh tiếp quản khu ngoại ô. Tất cả mọi người đi ngang đều hoặc là ca tụng chúng về mấy bộ cánh táo bạo hoặc là nói với chúng rằng mình háo hức về buổi tiệc đến nhường nào.

“Đây là một sai lầm khủng khiếp,” Kristen làu bàu.

“Tại sao?” Massie hỏi. Nó nói mà không nhìn Kristen vì như thế sẽ làm hỏng cái nhìn đăm đăm vô hồn của người mẫu trên sàn diễn lúc nó đang thể hiện cho đám đông, cảm giác mặc cái gì đó mới thật tuyệt và nó không muốn những băn khoăn của Kristen phá hỏng khoảnh khắc

“Trường Bán trú Octavian có chính sách ‘không da’ khá nghiêm khắc mà tụi mình thì đang vi phạm đâu như trên năm điểm khác nhau,” Kristen nói. “Theo nội quy của trường, tụi mình phải mặc kín đáo từ ngực đến chỗ trên đầu gối hơn hai phân rưỡi và...”

“Làm ơn điiii,” Alicia chen vào. “Đây là Halloween. Sẽ chẳng ai quan tâm đâu.”

“Phải rồi, mà nếu có đi nữa thì đã sao?” Dylan nói thêm. “Bộ cánh thiếu vải bó sát mùa trước, hồi tớ còn đủ gầy để chui vào ấy, là do Pampers thiết kế đấy.”

Đến tiết thứ ba thì có đến ít nhất là bốn con Quỷ Dơ bắt-chước. Đến giờ ăn trưa thì đã có tám.

“Lại một đứa nữa kìa,” Alicia nói, chỉ Jaedra Russell.

Đứa con gái đang đứng xếp hàng trước chúng trong quán cà phê, mặc cái váy jean siêu-ngắn và cái áo đen cổ chữ V xé sát ngay dưới mạng sườn.

“Chỉ một ngày mà tụi mình khơi mào nhiều xu hướng hơn Marc Jacobs làm trong cả một năm đấy,” Kristen nói.

Chúng đẩy cái khay gần thêm vài phân nữa tới quầy tính tiền.

“Chẳng phải các cậu rất vui vì được là một người trong nhóm bọn mình sao?” Massie nói với bọn bạn rồi trả lời điện thoại đang reo.

“Nghe đây,” nó vừa nói vừa nhướng mắt. “Là AUDREY,” nó nhăn nhó.

“Cậu sẽ đến buổi tiệc tối nay à?... Ồ, tớ cũng sẽ rất phấn khích nếu tớ là cậu... thật sự phấn khích, vì rằng cậu chưa từng được mời đến một trong các buổi tiệc của tụi tớ trước đây.” Massie che điện thoại để hùa với bọn bạn đang cười điên dại. “Làm sao cậu có được số điện thoại của tớ?... Thật à. Cậu chắc đó không phải là tên Claire chứ? Cậu chưa bao giờ đọc giỏi cả mà…”

Dylan chộp cái điện thoại khỏi tai Massie và bấm tắt. Mấy đứa con gái cười ầm lên. Audrey gọi lại, nhưng lần này Massie tảng lờ và thả điện thoại vào trong túi xách quai dài hiệu Pra.

“Đó là cú điện thoại thứ năm từ một Kẻ Thua Cuộc Hết Thuốc Chữa tớ nhận được trong tuần này,” Massie nói. “Và không may là đứa nào cũng trả lời “yes” cho lời mời.”

“Derrington có đến không?” Dylan hỏi khi kéo cái váy rộng qua hông.

“Có chứ, và tất cả mấy anh bạn đẹp trai của cậu ta nữa,” Massie nói.

Mấy đứa con gái bê khay đi qua lớp lớp bàn ăn trưa, chốc chốc lại dừng để buôn với những fan hâm mộ tha thiết của mình về buổi tiệc rất được chờ đợi mà chỉ còn vài giờ nữa là sẽ bắt đầu.

“Massie, có đúng là Landon Dorsey tổ chức tiệc cho cậu không?” Mandy Ross hỏi.

“Hoàn toàn đúng,” Massie nói. “Bà ta nói buổi tiệc này sẽ là một trong những thành công lớn nhất của bà ta.”

“Ở đó có kẹo không đường không?” Suze Gayner hỏi.

“Nếu Quầy Kẹo của Dylan làm, chúng mình sẽ có,” Massie nói.

“Tối nay các cậu mặc trang phục Quỷ Dơ hay đã có kế hoạch mặc thứ gì khác rồi?” Vanessa Covers hỏi.

“Cậu phải chờ mà tìm hiểu lấy,” Kristen lắc cái mông lấp lánh của mình.

“Tớ có thể mang theo cái đĩa nhạc dance mix tớ ghi tối qua không?” Ava Waters nói.

“Hoàn toàn có thể.”

“Có đúng là Becca Wilder đã nghĩ ra buổi tiệc con trai-con gái trước cậu không?” Parker Lemons hỏi.

“Cậu nghĩ sao?” Massie nhìn thẳng vào mắt Parker. Đứa con gái đáp lại bằng cái cười khúc khích ngượng nghịu.

“Lẽ ra bọn mình phải tổ chức một buổi họp báo,” Massie nói khi ngồi xuống.

“Nói nghiêm túc đây,” Dylan nói. “Cậu có tin nổi Allyson đã hỏi liệu nhà cậu có những chỗ nào ổn ổn để hôn hít hay không?”

“Tớ biết rồi,” Kristen nói. “Hy vọng thứ duy nhất lướt qua môi nó tối nay là một ống .