Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tuần Lễ Thời Trang - Chương 20

19



BUỔI TIỆC KHI ĐỊA NGỤC PHỦ ĐẦY BĂNG

Bàn Tiệc

9 giờ 25

31 tháng Mười

Claire đứng cạnh sân băng, nhìn Layne trượt băng và đùa cợt với gã trai hóa trang thành một hòn đá. Nó hoàn toàn ở ngoài lề, dõi nhìn người khác cười đùa vui vẻ.

Mãi đến khi Layne giẫm trượt phải một miếng sôcôla Reese hương vị lạc và ngã bay người thì Claire mới thực sự nhoẻn cười. Ngay lập tức nó cảm thấy có lỗi vì đã cười trên nỗi đau của bạn, nhưng nó không sao nhịn được. Layne thậm chí còn không muốn gặp gỡ bọn con trai, nó thì muốn, và chuyện này thật vô lý! Không hiểu sao cú mất thăng bằng và ngã ngượng nghịu của Layne lại làm cho mọi chuyện có vẻ hợp lý trở lại. Hơn nữa, mấy cái nệm quanh cổ con bé ngăn đỡ cú ngã, nên nó không đau, mà chỉ bị quê.

Eli thử giúp Layne đứng dậy. Nhưng vì trang phục của chúng cứ va vào nhau nên cậu ta không thể túm chặt cánh tay của Layne. Sau vài lần cố gắng không thành, Layne trườn ra đất.

“Chào, Blossom.”

Claire nghe thấy tiếng chào lí nhí nên quay lại thì thấy Nathan đang ngước nhìn mình, trang phục xanh lá của cậu ta dính đầy vết sôcôla.

“Chào, Buttercup,” nó nói nhẹ nhàng. Có cái gì đó trong chuyện ở gần bên một cậu nhóc bé xíu nhường ấy khiến ai cũng phải thấp giọng khi nói với cậu ta. “Bubbles đâu?”

“Nó đang trốn trong bụi, ném kẹo Smarties vào Massie.”

Claire lắc lắc đầu.

“Muốn đi tới chỗ gã họa sĩ vẽ biếm họa không?” Nathan hỏi.

“Hẳn rồi. Sao không?”

Claire biết đời sống xã hội của mình đã tụt xuống mức thấp chưa từng thấy khi đi qua bãi cỏ với cậu bạn tí teo của em trai.

Tụi nó tìm thấy anh chàng họa sĩ trên hành lang đá cạnh lối vào bên hông tòa nhà.

Khi thấy Blossom và Buttercup đến gần, anh chàng để tay lên ngực và mỉm cười.

“Nào, chẳng phải hai người cũng quý hóa rồi sao,” nó nói. “Đến đây. Ngồi đi, ngồi, ngồi.”

“Em có chắc muốn làm chuyện này không?”

Claire lầm bầm với Nathan.

“Chắc,” nó the thé.

“Chào,” họa sĩ nói. “Tớ là Jules Denver.”

Claire để ý thấy bàn tay khô nhám của anh chàng khi cậu ta chìa cánh tay ra với mình. Nó lịch sự bắt tay, rồi chờ lúc cậu ta không để ý liền chùi lòng bàn tay vào váy đầm.

Jules có mái tóc tơ màu xám mà Claire cho là do một tay chuyên nghiệp nào đó sấy. Mũi cậu ta to hình củ hành còn cặp mắt sâu hoắm thì trông ti hí. Claire thấy những nét quá khích của Jules trông chẳng khác nào một trong những bức biếm họa mẫu bọc nhựa đính bên hông giá vẽ của cậu ta.

“Tớ nghĩ nếu anh bạn nhỏ ngồi vào lòng bạn để vẽ chân dung thì sẽ đáng yêu đấy,” nó nói với Claire.

“Cậu thấy làm vậy có khiến tớ trông như một người có tài nói tiếng bụng không?” Claire hỏi với giọng tử tế nhất của mình. “Chắc tớ chỉ nên ngồi cạnh nó thôi.”

“Sao cũng được.” Nụ cười của Jules vụt tắt. “Vui lòng nhìn lên đó.” Nó trỏ cây bút đỏ Magic Marker về phía cây sồi to treo lòng thòng một con manơ- canh. “Và đừng cử động.”

Năm đứa con gái ăn mặc như chuột đứng chụm dưới cây sồi, tay che miệng trò chuyện với nhau. Claire đang cố đọc môi chúng thì thấy một anh chàng đẹp trai với mái tóc đen bù xù, ăn mặc như cầu thủ bóng đá, chạy ngang qua chúng. Cậu ta ngoái nhìn sau lưng như thể đang có ai đuổi theo phía sau. Nhưng chẳng có ai chạy sau cậu ta cả.

“Chắc có lẽ anh chàng đã ăn quá nhiều đồ ngọt,” Claire nói với Nathan. Nhưng Nathan không đáp.

“Không nói chuyện,” Jules ngắt lời.

Claire ước gì có Layne ở đây vì có lẽ nó sẽ thấy chuyện đó buồn cười.

“Nhìn thẳng vào cái cây ấy, bạn thân mến,” Jules nói.

Mỗi khi Jules nhìn xuống giấy vẽ, Claire lại cố tìm xem Anh Chàng Đẹp Trai Đang Chạy ở đâu mà không cần quay mặt. Cuối cùng nó cũng tìm thấy cậu ta. Cậu ta đang hướng về phía nó.

“Coi chừng,” Claire nói với Jules.

Nhưng quá trễ rồi. Anh Chàng Đẹp Trai Đang Chạy đâm sầm vào Jules, đập mặt vào giá vẽ.

“Cấp cứu,” Jules nói. Cậu ta nằm sóng soài trên đất, xung quanh là những cây bút Magic Marker.

“Xin lỗi, anh bạn,” Anh Chàng Đẹp Trai Đang Chạy vừa nói vừa nhấc mình lên khỏi Jules. “Tớ không trông thấy cậu.”

Claire và Nathan cố nhịn cười.

“Rất buồn cười đấy,” Jules hầm hè với Claire.

“Tớ nghĩ mông tớ bể mất rồi.”

“Có lẽ bọn tớ phải đi thôi,” Claire nói rồi rút lui.

“Mau khỏe nhé.”

Blossom, Buttercup và cầu thủ bóng đá phá ra cười như nắc nẻ ngay khi đi khỏi tầm nghe của Jules.

“Xin lỗi đã làm hỏng bức tranh của các cậu,” cầu thủ bóng đá nói.

“Cậu đùa đấy à?” Claire đáp lại. “Cậu vừa cứu mạng tớ đấy.”

“Tốt.” Anh chàng Claire thích giọng nói dịu dàng của cậu ta và thầm mong ước được nghe cậu ta gọi tên mình như vừa nói “tốt”.

“Tớ là Claire,” nó nói. “Còn đây là bạn của em trai tớ, Nathan.” Nó chỉ xuống dưới, nhưng không có ai cả. “Ôi, đấy, đó là Nathan. Thật buồn cười, tớ không biết nó bỏ đi lúc nào nữa.”

“Tớ là Cam,” cậu ta nói. Mái tóc đen và đôi môi hồng của cậu ta khiến Claire nghĩ ngay đến nàng Bạch Tuyết, nhưng trông cậu vẫn đầy vẻ nam tính.

“Cậu chạy trốn ai thế?” Claire hỏi.

“Hai cô gái đó, Alicia và Olivia. Nhưng tớ nghĩ mình đã cắt đuôi được bọn họ rồi.”

“Như vậy có hay không?” Claire hỏi.

Làm ơn nói là phải đi làm ơn nói là phải đi.

“Phải.” Cậu ta thở dài. “Ý tớ là bọn họ thật tuyệt và đại loại thế, nhưng lại có phần hơi thái quá đối với tớ, cậu hiểu không?”

“Họ là rất nhiều thứ. Tất cả những thứ đó đều đáng khiến tớ phải bỏ chạy.”

Cam tủm tỉm. Mắt cậu ta cười.

“Cậu có thấy vui trong buổi tiệc của tớ không?” Claire hỏi.

“Đây là tiệc của cậu à? Tớ tưởng là của Massie.”

Claire cố kiềm chế để giọng nó không có vẻ cay đắng. “Bọn tớ cùng tổ chức,” nó nói. “Tớ sống ngay đằng kia.” Nó chỉ về căn nhà đá nhỏ có mấy con ma cắt bằng giấy bìa dán ở cửa.

“Ồ, không thể nào?” Anh chàng có vẻ ngạc nhiên. “Vậy ra cậu là cô bạn mới.”

“Phảiiiii.” Nó không thể biết chắc cậu ta sẽ làm gì tiếp.

Nhưng anh chàng chẳng làm gì nữa mà chỉ nhìn nó đăm đăm với đô mắt có hai màu khác nhau.

“Gì chứ?” Claire kéo mạnh sợi dây thun cột tóc đang đeo ở cổ tay cho đến khi sợi dây làm tay nó đau rát.

“Tớ đã nghe kể về cậu, vậy thôi,” nó nói. “Đừng lo, chỉ toàn điều tốt mà.”

Claire thèm được hỏi cậu ta đã nghe được những gì, nghe được từ ai, và nghe được khi nào. Nhưng con bé không muốn tỏ ra thiết tha.

“Tốt,” nó chỉ nói được có thế.

“Massie có vẻ hay. Tớ đã chơi với cậu ấy ở buổi gây quỹ và tớ nghĩ cậu ấy khá tuyệt - cậu biết đấy, so với một đứa con gái trường Bán trú Octavian.” Cam nói sau một thoáng im lặng vụng về. Cậu ta đấm nhẹ lên cánh tay Claire.

Claire cười rúc rích.

“Tớ đã có mặt ở buổi tiệc đó,” nó nói. “Nhưng hẳn là cậu bận tán tỉnh Massie nên không để ý thấy.”

Cam đút hai tay vào túi quần soóc và mỉm cười bẽn lẽn.

“Có vẻ như ai đấy đã thoáng phải lòng Massie Block rồi.” Claire hy vọng cậu ta không nhận thấy vẻ thất vọng của mình.

Nhưng nó chẳng bao giờ biết được vì cậu ta hất mớ tóc bồng bềnh che mắt ra và vội nói qua chuyện khác. Cậu ta nhìn về phía sàn nhảy, nơi mọi người đang vỗ tay và reo hò cổ vũ một gã phình phình ở trần nửa người đang quay quay cái áo phông trên đầu theo nhịp nhạc.

“Muốn xem cái gì đằng đấy không?”

“Dĩ nhiên,” Claire nói. “Nhưng tớ không thể hứa là sẽ thích đâu đấy.”

Cam cười thành tiếng, và Claire mỉm cười. Nó vui vì cậu ta tán thưởng trước khiếu hài hước của mình và nó muốn cậu ta biết điều đó. Thực ra, nó muốn cậu ta biết rất nhiều điều về mình, nhưng nếu thích Massie thì có lẽ cậu ta sẽ thích mấy đứa con gái kiêu kỳ làm điệu làm bộ, Claire làm bộ không mấy hứng thú khi hai đứa nhảy.

“Chúc mọi người Halloween vui vẻ.” DJ la lên. Tối nay mọi người có vui không?” Đám đông “hô hô hô” và vỗ tay. “Còn một bài hát cuối cùng và tôi sẽ làm cho nó ra trò. Mọi người còn sức không đấy?”

Những nắm tay đưa lên cao và mọi người vứt kẹo tứ tung.

“Tôi cho là thế.” Anh ta toét một nụ cười DJ đúng mốt. “Tôi có hai phiếu nhận quà sản phẩm iTunes ngay tại đây cho đôi nhảy đẹp nhất.” Anh ta giơ cao hai phong bì màu trắng.

“Nó là của tụi mình,” Cam nói với Claire. Cậu ta quệt lòng bàn tay vào chiếc quần cầu thủ bóng đá.

Sau nhịp đầu tiên của bài “Hot in Here” của Nelly, đám đông vỡ òa ra. Mặt nạ dưa chuột, đuôi, mũ, áo choàng và giày bị ném qua một bên sàn nhảy.

Những ông bố bà mẹ mệt mỏi, kiên trì với phiên xe dùng chung buổi khuya, bắt đầu lục tục kéo đến. Họ không dám lôi bọn trẻ ra trước khi bài hát cuối kết thúc nên đứng trò chuyện với nhau, tay khoanh trước ngực và chìa khóa xe sẵn trong tay.

Vì khát khao gây ấn tượng nên Claire xen vào vài điệu nhảy của môn thể dục và vài động tác lắc mông bắt chước từ các video ca nhạc. Nó tập trung đến nỗi phải ngước lên xem Cam đang làm gì. Khi cậu ta không nhìn, nó lau mồ hôi trên trán và quan sát cậu.

Cậu ta giống như một kẻ sống ngoài vòng pháp luật trong các bộ phim cao bồi ngày trước mà bố và Todd thích xem. Hai tay cậu ta đưa ra trước và các ngón tay chỉ thẳng phía trước như khẩu súng. Mỗi khi nhạc đập nhanh, Cam thường “bắn” súng bằng hai ngón cái của mình. Cậu ta nhảy theo nhạc mà chân không hề nhấc lên khỏi mặt đất.

Todd và Nathan chạy quanh, xô nhau vào mấy đứa con gái xinh xắn. Ngay khi một trong hai đứa đâm sầm vào ai đó, cả hai liền bỏ chạy trước khi đứa con gái hay chàng trai nhảy cùng con bé có thể thấy chúng.

Dylan, Alicia và vài đứa con gái tóc vàng mà Claire chưa từng thấy trước đây đang ở phía bên kia sàn nhảy, xung quanh là một tốp con trai đang xoay tròn. Claire thấy chúng liếc nhìn nó vài lần và trỏ vào Cam. Claire có thể khẳng định là chúng rất ấn tượng về bạn nhảy của nó, và điều này càng thôi thúc nó nhảy đẹp hơn nữa. Giá mà Massie ở đâu đó quanh đây để xem nó nhảy. Nhưng chẳng thấy bóng dáng Massie đâu cả. Hy vọng Dylan và Alicia sẽ kể lại.

Nhạc dứt và các bậc phụ huynh thở phào nhẹ nhõm.

“Và cặp đôi thắng cuộc thi nhảy của buổi tiệc Khi Địa Ngục Phủ Đầy Băng tối nay là...” DJ tạo hiệu quả âm thanh bằng một tràng tiếng trống. “Cầu Thủ bóng đá và Cô Gái Powerpuff.”

Đám đông thất vọng vỗ tay một cách lịch sự.

Todd và Nathan có vẻ ngạc nhiên nhưng đắc chí đi đến quầy DJ để nhận giải thưởng.

“Bọn em làm gì ở đây?” Claire hỏi em trai.

“Em đến để nhận cái đường hoàng là của em,” nó nói. Nathan với bàn tay nhỏ xíu của mình qua Cam và chộp lấy mấy cái phong bì trắng trong tay DJ.

“Tránh xa tôi ra, mấy con gặm nhấm bé xíu các cậu,” DJ nói. Anh ta đưa hai tấm phiếu nhận quà cao trên đầu khỏi tầm với của Nathan.

“Tránh ra không thì chị sẽ không làm bài tập toán cho em đâu,” Claire thì thầm với Todd.

“Ê, Nathan, nhìn xem! Kẹo đầy dưới đất kia kìa.” Todd nói.

Và thế là chúng chạy mất.

Cam vui sướng đến nỗi ôm ghì lấy Claire trước mặt mọi người. Cậu ta còn mừng hơn nữa khi Claire đưa cả cho cậu ta tấm phiếu nhận quà của cô bé.

“Cậu chắc chứ?” Cam hỏi khi nhận mẩu giấy từ bàn tay ẩm ướt của Claire.

“Chắc chắn. Tớ không có iPod.” Nhưng Claire biết nó sẽ đưa cho Cam ngay cả khi có iPod. Con bé có thể làm tất cả để nhận được nụ cười như thế của Cam.

“Thôi được, tớ sẽ làm cho cậu một file nhạc hay chết người mix từ tất cả các bài tớ tải xuống.” Cam nhét phong bì sâu trong túi. “Tớ phải đi đây,” cậu ta chào. “Cám ơn về buổi tiệc. Vui lắm!

“Tuyệt,” là điều duy nhất Claire có thể nghĩ ra để nói. Nó thò tay vào bên chiếc vớ dài ngang gối lấy máy ảnh kỹ thuật số. Cam đã cách xa vài mét, quay lưng về phía nó, nhưng dù sao nó cũng đã nhanh tay chộp được tấm ảnh của cậu ta.

Cả lũ ôm hôn từ giã trong khi bố mẹ chúng thong thả đi quanh sân nhặt mấy đồ phụ kiện trang phục của con mình.

Massie đứng ở cổng nói “tạm biệt” và “không có gì” với khách, những đứa khen ngợi nó đã tổ chức một buổi tiệc tuyệt vời đến không thể tin được như thế. Chẳng ai dừng lại cảm ơn Claire. Nhưng con bé không để điều đó làm hỏng buổi tối mà cuối cùng đã trở nên hoàn hảo của mình, nhờ Cam. Nó nóng lòng kể cho Layne nghe là mình không còn là “Kẻ Rầu Rĩ Tuyệt Vọng” nữa.

Khi cuối cùng mọi người đã về hết, Claire tháo bộ tóc giả màu đỏ ra và bắt đầu đi về phía nhà khách. Nó thèm được tắm một cái và chui vào giường.

“Cậu nghĩ cậu đi đâu thế?” Massie gọi với theo. Con bé đang đeo một đôi găng tay cao su màu vàng và cầm một túi rác lớn màu xanh lá. “Mẹ tớ bảo tụi mình phải ném bỏ thức ăn không thì bọn gấu trúc sẽ đột nhập vào.”

“Giờ thì tớ lại là người đồng chủ bữa tiệc à?” Claire đáp trả. Gió lạnh hong khô mồ hôi trên người nó và lần đầu tiên trong suốt buổi tối nó thấy lạnh.

“Lẽ ra Landon phải lo vụ này, nhưng bà ta về mất rồi,” Massie nói. “Tụi mình chắc hẳn đã hết cà phê, hay thứ gì đó, cho bà ấy.”

Claire thở dài. Nó tháo sợi dây thun trên cổ tay ra và cột cao mái tóc đuôi ngựa.

Chúng bước cạnh nhau khắp bãi cỏ, nhặt nhạnh sôcôla vỡ, những cái tách bẹp gí, những mảnh trang phục rách. Khi Massie cúi xuống nhặt một cái mũi cao su, Claire liếc trộm bức hình nó chụp Cam. Nó không chụp được mặt cậu ấy, nhưng cơ bắp chân cậu ta trông thật đẹp. Nó nóng lòng muốn gửi email tấm hình này cho bọn bạn mình ở Florida.

“Thế cậu nghĩ sao về gã đó?” Massie hỏi Claire.

“Tớ thật sự thích cậu,” Claire nói. Nó có thể cảm thấy mình đỏ mặt.

“Tớ chẳng ngạc nhiên,” Massie nói. “Các cậu có cùng một gu trang điểm mà.”

“Hả?”

“Và có vẻ như Layne và Eli thì đã hoàn toàn tâm đầu ý hợp,” Massie tiếp tục. “Tớ thấy chúng cố hôn tạm biệt nhau, nhưng trang phục của chúng cứ va vào nhau, nên chúng chưa thể chạm môi.”

Claire nhận ra Massie đang nói về Tristan, chứ không phải là Cam. Nó quyết định không nói lại. Massie biết càng ít thì Claire càng an toàn.

“Còn cậu thì sao?” Claire hỏi. “Có phải lòng ai tối nay không?”

“Không.” Massie lắc đầu quầy quậy. “Tớ bận trông chừng để bạn bè tớ không đánh giết lẫn nhau. Tớ mất cả nửa buổi tối nghe Kristen tiếc than trên điện thoại vì một kẻ ngốc mặc quần soóc vào mùa đông. Tớ thậm chí còn bỏ lỡ mất cuộc thi nhảy nữa.”

Claire suýt buột miệng nói mình thắng cuộc nhưng đã kịp ngăn mình lại được vào phút chót.

“Cậu thật may là không có bạn bè,” Massie nói. “Đôi khi tụi nó có thể làm mình mệt mỏi ghê gớm.”

“Cậu biết đấy tớ có rất nhiều bạn bè ở Florida,” Claire nói. Nhưng Massie không đáp. Con bé đang mải gỡ một miếng kẹo dẻo dính trên bàn tiệc.

“Tớ không thể tin được là Alicia và Olivia ra về mà không tạm biệt tớ,” Massie nói khi ném cái chai Pellegrino rỗng vào túi rác.

“Olivia là ai thế?”

Massie dường như còn đang miên man đắm chìm trong vô vàn mối lao tâm nên không giải thích.

“Ôi, thế đấy.” Nó thở dài. “Cậu biết không, bạn bè giống như quần áo vậy, chúng chẳng tốt mãi mãi được đâu.”

“Đó là điều buồn nhất mình từng nghe,” Claire lầm bầm với chính mình

“Gì?”

“Không có gì, tớ đang hát thôi.”

Claire đã muốn hỏi Massie xem nó có thật tâm nói thế không nhưng con bé chẳng cần phiền thế. Nó đã biết câu trả lời.

.