Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tuần Lễ Thời Trang - Chương 5

5



XE ĐI CHUNG VỚI LAYNE ABELEY

GHẾ SAU

3 giờ 35 chiều

24 tháng Mười

Layne nghiêng người qua ghế sau trong chiếc xe Lexus của bố mẹ nó và thầm thì vào tai Claire.

“Tớ không thể tin được là cậu sẽ mời bọn con trai đến dự tiệc.”

“Sao cậu lại nói thầm?” Claire hỏi.

Layne ra hiệu về phía mẹ nó đang ngồi ghế trước lái xe.

“Nếu biết chuyện tụi mình sẽ đi chơi với bọn con trai, bà sẽ bắt đầu tra hỏi xem tụi mình thích ai và như thế thì ngượng chết đi được,” Layne nói. “Tin tớ đi.”

“Và đó là lý do cậu không muốn có tụi nó tại buổi tiệc à?” Claire hỏi.

“Không phải. Tớ chỉ nghĩ buổi tiệc khi đó sẽ mất vui, thế thôi.”

Claire quay nhìn qua cửa sổ. Mùa thu đã đến và những ngọn cây đã gần như trơ trụi - chỉ còn vài chiếc lá vàng và đỏ vẫn bám trên cành. Claire chưa từng trải qua các mùa khác ở Orlando và hy vọng mùa này sẽ đem lại chút thay đổi rất cần thiết cho đời sống xã hội của nó.

Sau một giây im lặng ngắn ngủi, Claire quay lại nhìn Layne.

“Đứa nào cũng sẽ cố cư xử thật tuyệt để tạo ấn tượng với bọn con trai, và chẳng ai còn là chính mình nữa,” Layne nói.

“Tớ nghĩ bọn con trai sẽ làm buổi tiệc thú vị hơn,” Claire nói. “Ở trường cũ của tớ có cả nam sinh lẫn nữ sinh và mọi thứ dường như dễ dàng hơn nhiều so với trường Bán trú Octavian. Ít nhất thì bọn con trai cũng ít cãi cọ hơn một nửa so với bọn con gái, và tụi nó còn có nhiều thứ khác để nói ngoài chuyện quần áo.”

“Tớ nghĩ buổi tiệc này là cái cớ cho Massie và bọn bạn nó khoe mẽ. Cậu muốn cá bao nhiêu là tụi nó sẽ hóa trang thành những con mèo hay những cô nàng đội mũ thỏ trên tạp chí Playboy hoặc những cô hầu Pháp để trông nóng bỏng nào?”

Claire xoay cả người lại để đối mặt Layne. “Cậu đã bao giờ học với con trai chưa?” nó hỏi.

Layne ngả người về ghế tài xế và tựa cằm lên cánh tay mẹ.

“Mẹ, nhà trẻ của con có con trai không mẹ?”

“Có,” mẹ nó trả lời. “Giờ thì nhấc đầu con khỏi tay mẹ trước khi mẹ bị tai nạn đi.”

Layne thở dài và ngả phịch ra ghế của mình.

“Thấy không,” Claire nói. “Cậu không có kinh nghiệm. Vì vậy mà cậu sợ.”

“Cậu thì có kinh nghiệm gì chứ?” Layne thầm thì. “Cậu đã bao giờ hẹn hò chưa?”

“Ai cần hẹn hò cơ chứ?” Claire thầm thì lại. “Ba giờ ra chơi một ngày với bọn con trai có thể dạy một đứa con gái nhiều thứ lắm.”

Cuối cùng thì cũng có chuyện gì đó Claire có thể nói đã làm với bọn con trai mà chưa đứa nào ở trường Bán trú Octavian từng làm, dù đó chỉ là chơi đuổi bắt trong giờ ra chơi và bị giật tóc trong lớp. Nó định tận dụng cái gọi là kinh nghiệm ấy hết mức.

Bà Abeley chạy xe vào lối xe hình tròn trong nhà gia đình Block.

“Cám ơn đã cho cháu đi xe, bác Abeley.” Claire nháy mắt với Layne trước khi bước ra khỏi chiếc Lexus. “Tớ sẽ gọi cậu sau,” nó thì thầm.

Claire cẩn thận đóng cửa xe thật nhẹ phía sau lưng. Một trong nhiều bài học nó học được từ giới thượng lưu ở Westchester là không bao giờ đóng sầm cửa xe. Rõ ràng đó là một tội ác ghê gớm, cũng tàn nhẫn như đá một con cún vậy.

Bà Judi Lyons chạy xe đến ngay phía sau nó. Bà bấm cửa sổ xe xuống và vặn nhỏ cái radio đang réo ầm ĩ bài hát của Kelly Clarkson.

“Claire, con giúp mẹ lấy đồ ra chứ?”

Claire dõi mắt nhìn theo chiếc xe sang trọng của nhà Abeley chạy quanh lối xe hình tròn và lướt ra khỏi nhà Block. Rồi nó quay lại nhìn mẹ.

“Khi nào thì bố mẹ mới mua một chiếc xe hẳn hoi vậy?” Claire hỏi. “Bố mẹ không chán chạy quanh trong chiếc Ford Taurus thuê xấu xí này sao?”

“Con bắt đầu để ý đến xe cộ từ hồi nào vậy?” Bà Judi nhìn con gái với một thoáng ngờ vực trong mắt. Bà đưa cho Claire hai gói đồ.

“Con tò mò, chỉ vậy thôi. Con nghĩ bố mẹ xứng đáng với cái gì đó tốt hơn.”

Claire dừng bước và đặt mấy cái túi nặng xuống lối xe chạy. Nó chỉnh lại vòng tay ôm rồi lại nhấc chúng lên.

“Tốt hơn một chiếc Taurus à?” Judi nói. “Sao phải phí tiền chứ? Chiếc xe này quá tốt với nhà mình rồi. Thế mà mẹ cứ tưởng con thích chứ.”

“Con đã thích,”Claire nói. “Con chỉ nghĩ đã đến lúc thay đổi thôi.”

“Được thôi, khi nào con có thể trả nổi tiền cho thứ gì đó tốt hơn, hãy cho mẹ biết.”

Claire hổ thẹn không thể đáp lại lời mẹ và ước gì mình đã không khơi chuyện này ra.

Họ mang mấy cái túi vào bếp rồi đặt lên cái bàn ăn sáng bằng formica màu trắng.

“Cám ơn con. Mẹ sẽ soạn đồ ra,” bà Judi nói. “Không phải con có buổi họp lên kế hoạch cho bữa tiệc sao?”

“Dạ, lúc bốn giờ,” Claire nói. “Con vẫn còn mười lăm phút.”

Sau khi nuốt xong hai bát ngũ cốc Cap’n Crunch, Claire đi đến ngôi nhà chính. Theo chiếc đồng hồ Baby G-Shock màu hồng của nó, nó đến sớm năm phút. Nó bấm chuông cửa ba lần, hy vọng có được vài phút trò chuyện với Massie về trang phục trước khi bà Landon đến.

“Claire, cô mừng vì cuối cùng cháu đã tới,” bà Kendra nói khi đỡ lấy áo choàng của Claire. “Massie và Landon đang chờ cháu trong phòng khách.”

Hành lang thật ấm áp dễ chịu so với không khí khô lạnh của tháng Mười, và Claire cảm thấy má mình nhoi nhói khi bớt lạnh. Mùi đồ ăn cho Lễ Tạ ơn tràn ngập căn phòng. Bà Inez đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối - gà giòn, khoai tây nướng lại, bánh hồ đào, và sữa chua đông lạnh cho Massie. Claire cởi đôi giày đế mềm ra và đi đến “nhà kính”. Ba bức tường kính nhìn ra sân sau. Nhưng thay vì cỏ cây hoa lá, nhà kính lại đặt một cái bàn đánh bi a và có một quầy chất đầy rượu.

“Massie, từ k-ề n-h-a-u có quen thuộc với cô không?” Claire nghe thấy tiếng phụ nữ hỏi. Người lạ phát âm từng chữ cái và từng âm tiết một khi nói, như thể bà đang dùng dao mài bén từng từ trước khi dùng. “Vì đó là điều tôi sẽ làm ở đây. Giây phút cô đặt hai thứ đối lập cạnh nhau, hay đặt chúng kế nhau, cô sẽ có được phép lạ. Đấy là lý do vì sao tôi nghĩ chủ đề buổi tiệc của cô sẽ là…”

Câu nói của bà thắng kít lại khi Claire bước vào.

“Ồ, mọi người đã bắt đầu rồi ư?” Claire hỏi. “Giờ mới chỉ bốn giờ mà.”

“Nói về các thứ đối lập,” Landon rít lên. Bà nhấc cái kính gọng đen dày cộp của mình lên và săm soi nhìn bộ đồ Claire đang mặc.

“Tớ đã bảo ba giờ bốn mươi lăm,” Massie nói. “Nhưng cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Tớ đã cho bà ấy biết thông tin rồi.”

Claire thở dài. Nó đút tay vào túi sau quần kaki cũ của mình. Nó sẽ chẳng bao giờ mặc cái quần chật như thế nếu không phải vì cá với Massie. Mỗi khi kéo quần xuống để đi tiểu, nó lại để ý thấy vết lằn của cái cạp trên bụng mình. Dĩ nhiên đồ của Massie thì hoàn hảo - quần thun bó màu đen, váy jean ngắn xếp li, và một cái áo len cashmere cổ bẻ xù lông.

Còn hai mươi chín ngày nữa.

“Trên mẩu giấy cậu để lại cho tớ tối qua ghi là bốn giờ.” Claire rút ra một mẩu giấy và chìa ra trước mặt Massie.

Massie nhún vai.

“Bỏ cái vẻ mặt ngớ ngẩn ấy đi,” bà Landon nói. “Và tới tham gia với chúng tôi. Cô đến trễ như thế là đủ rồi.” Bà vỗ vào cái ghế quầy rượu còn trống bên cạnh mình.

Claire ngồi xuống. Bà Landon đưa bàn tay với những móng sơn sửa gọn gàng lên đầu để chắc chắn là sự gián đoạn không làm sợi tóc nào chìa ra khỏi cái búi tóc gọn chặt của mình. “Như tôi đã nói, chủ đề hoàn hảo cho sự kiện của các cô là Khi Địa Ngục Phủ Đầy Băng.” Bà vỗ tay rồi chắp hai tay như đang cầu nguyện, chờ phản ứng của hai đứa, nhưng chẳng nhận được gì ngoài những cái nhìn vô hồn.

“Các cô biết đấy, như lửa và băng. Cùng nhau,” bà Landon nói.

“Tôi thích thế đấy,” Massie nói. “Chúng ta xây một sân trượt băng được không?”

“Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì các cô muốn.” Bà Landon rút cái bút ra như rút một thanh kiếm và bắt đầu chấm chấm lên màn hình PalmPilot trong khi liến thoắng những ý tưởng vào giờ chót của mình.

“Tôi sẽ cần mười lăm dãy ghế, hai mươi cái đầu giả, bảy cô hầu bàn ăn mặc như quỷ Satan, manơcanh... tốt hơn cả là bằng xốp, một DJ, và ít nhất năm cây chĩa cho mỗi lò lửa mà tôi sẽ gọi là... ừm, tôi sẽ gọi chúng là gì được nhỉ?

Landon lại gõ gõ cây bút vào cằm khi đang ngẫm nghĩ. “Tôi biết rồi… Lò Lửa Tuyệt Vọng. Quá đỉnh!” Bà ngước lên và nhận thấy hai đứa con gái đang nhìn mình chằm chằm.

“Được,” bà tiếp tục nói khi tắt cái máy PalmPilot. “Có lẽ tôi có thể hoàn tất nốt tại văn phòng mình.”

Claire trút một hơi nhẹ nhõm.

“Ối, còn một chuyện nữa.” Bà Landon lôi trong túi ra một cái hộp. “Tôi mang thiệp mời đến cho các cô đây. Nếu các cô không thích hình kẻ nhát gan thì tôi vẫn còn hình ma để trong xe ấy.”

“Được rồi, hình kẻ nhát gan thì tốt rồi.” Massie với lấy cái hộp. “Ma thì lớp sáu quá.”

“Đồng ý,” Landon nói.

“Trong tiệc sẽ có kẹo chứ?” Claire hỏi. Nó không quan tâm đến những cô phục vụ hay kẻ nhát gan. Nó chỉ muốn có bọn con trai và được thết đãi trong buổi tiệc này.

“Xin lỗi?” Bà Landon từ từ quay đầu lại nhìn Claire.

“Tôi chỉ thắc mắc không biết ở đó sẽ có kẹo không?” Claire hỏi.

“Mặc nó đi,” Massie chỉ thị cho Landon. “Đây là sự kiện đầu tiên của nó mà.”

Landon rút một tấm danh thiếp vàng óng ra khỏi hộp và đưa cho Claire.

“Bên dưới tên Landon Dorsey ghi cái gì?” bà ta hỏi.

Claire nhìn tấm danh thiếp.

“Ở đây có ghi ‘nhà tổ chức tiệc chuyên nghiệp’.”

“Đúng vậy,” Landon nói. Mắt bà nhắm lại. “Có nghĩa là sẽ có đủ kẹo cho cô mửa ra đến khi tôi trở lại tổ chức tiệc sinh nhật tuổi mười sáu của cô.

Nói rồi Landon thu dọn đồ và quăng cái cốc cà phê Starbucks dính đầy son môi của bà vào thùng rác.

“Hãy bắt đầu với mấy cái thiệp mời đó đi,” bà nói với lại phía sau. “Tôi muốn có danh sách khách mời trong mail của mình sáng mai. Chỉ còn một tuần nữa là đến tiệc rồi.”

“Được,” cả hai cùng la lên lại.

“Kẻ hủy diệt,” Claire nói khẽ. “Tớ không thể tin được là cậu thích bà ta. Tớ đang đợi bà ta gỡ cái mặt ra và cho tụi mình thấy đống dây nhợ và nhãn cầu lủng lẳng của bà ta đấy.”

“Bà ta là một nhàa tổo chứcc chuyênn nghiệpp,” Massie nói, xuất sắc bắt chước tiếng của diễn viên Amold.

Claire sốc. Nó tưởng Massie sẽ vội bênh vực Landon.

“Bà ta sẽ trỏ loại khi toại mình mười sáu tuổi,” Claire hùa theo.

Cả hai đứa phá lên cười.

“Bà ta hoàn toàn là một kẻ đồng bóng, nhưng bà ta được lắm,” Massie nói. “Cậu chỉ phải tin tưởng bà ta và không hỏi những câu ngớ ngẩn kiểu như sẽ có kẹo ở tiệc Halloween không thôi.”

Claire thở dài. Giây phút vui vẻ của nó với Massie đã tan biến.

“Đây là danh sách tất cả đám con gái lớp bảy ở trường Bán trú Octavian và tụi con trai trường Briarwood.” Massie mở cuốn sổ tay Clairefontaine màu hoa oải hương và để nó trên quầy rượu cho Claire thấy. Rồi nó thò tay vào túi xách quai dài màu đen lôi ra một lọ nước sơn móng tay màu tía. “Tớ sẽ viết thiệp mời cho bọn con trai vì cậu chưa biết ai trong số đó cả, và cũng sẽ lo mời cả những đứa được đánh dấu bằng một chấm màu tía. Cậu có thể lo tất cả những đứa còn lại. Okay?”

Claire để ý thấy danh sách mời của mình gồm toàn những đứa mà Massie từng gọi là Kẻ Thua Cuộc Hết Thuốc Chữa.

“Ai đây?” Claire hỏi, chỉ vào cái dấu hỏi màu tía mà Massie chấm bên cạnh cái tên.

“Olivia Ryan,” Massie nói. “Nó là một đứa ngu ngốc mười mươi. Chẳng ai thấy nó đâu từ hồi khai giảng. Có lẽ nó đã quên mất trường học ở đâu rồi thì phải.” Massie gõ gõ lọ sơn móng vào mấy cái răng dưới của mình. “Nó sẽ vào danh sách của tớ.”

Massie chấm nhẹ một giọt sơn tía lên trên dấu hỏi cạnh tên Olivia rồi phết lại thành một dấu tick đã kiểm tra. “Ồ, và nhớ là để tên Claire Lyons và số điện thoại của cậu ở chỗ có chữ XIN VUI LÒNG TRẢ LỜI để những người cậu mời biết mà gọi cho cậu chứ không phải tớ đấy,” nó nói.

Tối hôm đó, Claire làm đúng như những gì Massie bảo. Chỉ có điều nó quyết định ghi rõ tên mình là M-a-s-s-i-e B-l-o-c-k và viết thêm số điện thoại của con bé cùng lời mở lối đặc biệt “Hãy gọi bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm” vào vài tấm thiệp mời.

Claire biết có lẽ Massie sẽ bắt nó phải ăn trưa trong căn buồng nhỏ mốc meo của người quản gia trong một tháng nếu con bé phát hiện ra chuyện đó. Nhưng cũng đáng lắm. Nó đã chán bị đối xử như một kẻ thua cuộc rồi.

“Nếu không nhập bọn với chúng được thì hãy đánh bại chúng.” Claire liếm cái phong bì cuối cùng rồi dán lại.

.