Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tướng quân háo sắc - Chương 3

Chương 4: Đãi ngộ khác biệt giữa con gái và con rể

Ngày ấy Giang Tri Hành đi rồi, Triệu Thanh Y nổi giận đùng đùng tiến vào thương lượng ngày khởi hành trở về Trường An với ta. Ta tỏ vẻ lúc nào ta cũng có thể khởi hành, chẳng qua là kèm theo yêu cầu phải mang theo Kha Cửu. Triệu Thanh Y lông mày không phải lông mày, mắt không phải mắt nói với ta rằng: “Thuộc hạ biết đại nhân có mầm mống đa tình, có điều đại nhân mang Kha Cửu về thì người sẽ ăn nói thế nào với lão tướng quân?” Ta bị nước bọt làm cho sặc.

Cha ta cực kỳ thích Giang Hành Tri, ông già lúc trẻ chỉ ham học võ, không đánh bằng roi thì không chịu học chữ. Về sau bởi vì dốt đặc cán mai mà phải chịu nhiều vất vả. Lúc ta mười hai tuổi thì từ U Vân Thập Lục châu trở về, ông liền nhớ lại rồi bắt ta phải học ngâm thơ, thêu hoa. Cái chính là để ta ngồi đọc sách ta chỉ cảm giác như trên ghế có những cây đinh nhọn hoắc. Sau khi ông già đánh gãy hết một cái sọt roi, rốt cuộc ý thức được ta đúng là một đoạn gỗ mục, liền bắt đầu tìm cho ta một phu quân Trạng Nguyên. Năm đó ta dùng sức mạnh cướp Giang Hành Tri về phủ, người vui mừng nhất không phải cha ta thì là ai. Giang Hành Tri nhíu mày giảng vài cái đạo lý không nên làm thế cho ông già, ông già vừa một khóc hai loạn ba thắt cổ, khóc lóc om sòm, dùng đủ trò vô lại để giữ hắn ở lại phủ Tướng Quân, vừa sai người đến chỗ Hoàng Đế lão gia xin thánh chỉ tứ hôn. Về sau ta chỉ cần có xíu lỗi với Giang Hành Tri thôi thì ông già liền không chút lưu tình mà đập ta một trận. Vì Giang Hành Tri, ta ăn không ít roi của cha ta. Ta do dự rất lâu: “Thì nói…Thì nói người này là ân nhân cứu mạng của ta.”

Ông già là người thẳng tính, đoán chừng một chiêu này sẽ được thông qua. Triệu Thanh Y mang vẻ mặt không khuất phục giàu sang, không lạm dụng quyền uy. Ta cụp mắt, vuốt vuốt tay áo: “Hay là ta đào bình rượu hầu nhân dưới gốc cây hoa quế trong sân của ngươi lên nhỉ?”

Triệu Thanh Y không vợ cũng không con, vẫn cứ yêu rượu như mạng, nghe vậy thiếu chút nữa lệ tuôn. Hắn bi phẫn mà nhìn ta, cúi đầu làm bộ ôm hận chịu nhục của gái nhà lành: “Vâng, đại nhân.” Thời điểm lên đường về kinh, hơn phân nửa thời gian ta đều ngủ mê mệt trong xe ngựa. Ngày ấy gặp lại Giang Hành Tri, thật nhiều kí ức đã bị lãng quên bỗng lại lần nữa trở lại trong đầu, dồn một đống làm đầu đau đến choáng váng. Mà sau ngày đó, di chứng lại càng rõ ràng, vài ba lần đầu ta như sắp nổ tung. Giang Tri Hành vốn còn đang giận ta phát hiện ra có điểm bất thường, cuống quít sang thôn bên cạnh mời thầy lang đến. Thầy lang bốc hai thang thuốc, sau khi sắc xong Giang Tri Hành bưng vào trong xe cho ta. Ta rất ghét đắng, sống chết không chịu uống.

Giang Hành Tri nhíu mày nhìn ta, giống như những con sóng lăn tăn giữa mặt hồ phẳng lặng. “Như Ngọc, ngoan nào.” Hắn thấp giọng nói. Ta lắc đầu: “Ngươi biết ta hận nhất là thứ thuốc đắng này mà.”

“Như Ngọc.” Giọng nói của hắn vẫn trầm thấp như trước, chẳng qua là khẩu khí có ý trách móc. Ta biết không lay chuyển được hắn. Hắn là người đọc sách, đương nhiên cũng nhẫn nại hơn ta rất nhiều. Ta cố gắng nuốt thuốc, lúc nằm xuống đầu đụng phải gối trúc, đau đến gần như khó mà chịu đựng.

Hắn lập tức đặt bát xuống bàn thấp bên cạnh, đỡ vai ta nằm an ổn trên đùi hắn, trấn an vỗ vai ta. Ta tóm áo choàng của hắn, chỉ cảm thấy trong óc có vô số con kiến đang bò. Ta đau đến nổi hàm răng phát run, nắm chặt quả đấm cố chịu. Ta cảm giác bàn tay đang xoa đầu ta của hắn đang run rẩy, vì thế ta cố nhịn đau nói đùa với hắn: “Đừng sợ, ta không…Ta không chết được. Huống chi, nếu ta chết đi, ngươi sẽ thành người góa vợ…Cũng là…Người góa vợ đáng mong đợi nhất Trường An.”

Lời này là thật, bất luận là già trẻ gái trai ở Trường An đều nhớ rõ Trạng Nguyên lang hai nằm về trước. Một thân hồng bào kinh thế tuyệt tục, mắt phượng khẽ híp, nụ cười ảm đạm như hoa mẫu đơn nở đẹp nhất Trường An. Ai ngờ hắn nhướng mày, lại muốn nổi cáu. Ta không muốn nghe hắn dạy dỗ nữa, vì thế đúng như ước nguyện trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Ta phờ phạc, bước chân nhẹ tênh đi gặp cha ta. Ông già ngồi xếp bằng trên ghế cùng các đồng liêu chơi mạt chược, Giương mắt nhìn thấy ta, sau lại híp mắt nhìn kỹ, vui vẻ: “Ha ha, ta đã nói Triệu Như Ngọc con còn sống mà.” Ánh mắt nhìn ta quả thật giống như nhìn con chó rụng lông bị mất nửa tháng tự nhiên lại quay về. Ta cúi đầu bình tĩnh nói: “Làm lão nhân gia người thất vọng rồi.”

Ông già chép miệng rút một cái tẩu, lúc nhìn thấy Giang Hành Tri ở sau lưng ta, liền lập tức cười đến thấy răng không thấy mắt. Biểu tình chuyển hóa cực nhanh khiến ta suýt chút nữa nội thương. “Hành Tri, vất vả rồi. Con xem, con lại gầy thế này, mau về nghỉ ngơi đi. Triệu Như Ngọc tối nay phải hầu hạ chồng con thật tốt, nhớ bưng nước cho chồng con rửa chân.” Ta cảm giác huyệt thái tương cót két cọt kẹt mà đau đớn. Giang Hành Tri ôn hòa trả lời: “Cảm ơn cha đã quan tâm.”

Lão nhân ném trương bát đồng (quân bài trong bài mạt chược), lúc quay sang nhìn Giang Hành Tri khóe miệng đều kéo tới tận mang tai: “Hành Tri con mau về nghỉ ngơi đi, nhìn con chắc mệt muốn chết rồi.” Giang Hành Tri hời hợt liếc ta một cái, buông đôi tay vẫn luôn đỡ vai ta ra. Dưới chân ta lập tức như không có lực suýt nữa vô lực ngã xuống, cũng may ta nhanh chân lui về phía sau hai bước nên ngã trên ghế. Cha ta đẩy bài: “Tự mạc thanh nhất sắc! Ra tiền, ra tiền!”

Giang Hành Tri cúi đầu đi ra khỏi phòng. Một lát sau, cha ta di chuyển cái ghế ngồi đánh bài, sau khi rít xoèn xoẹt mấy hơi thuốc, một lúc sau mới nói với ta: “Hành Tri đối với con không tệ, lại rất tuấn tú, đọc sách cũng nhiều, con theo nó đi, cho ta sớm ngày được ôm cháu trai.” Ta nghe vậy suýt chút nữa trước mắt bắt đầu tối sầm rồi ngất xỉu.

Từ năm mười hai tuổi ta đã nghi ngờ ông già không phải cha ruột ta, mà bây giờ mối nghi ngờ này lại càng xác thực. “Giang Tri Hành mới giống con trai cha, con chẳng qua cũng chỉ là con gái nuôi của cha.” “Sao lại thế được?” Cha ta trừng mắt.

Ta nghe ông già bẻ lại cơn tức giận cũng hơi tiêu tan, hất cằm dương dương tự đắc đợi ông già giải thích. Ông già thâm trầm nhìn về phương xa: “Ta chính là xem Hành Tri như con trai ruột để thương yêu, thân thể đứa nhỏ kia quý giá, chịu không nổi tủi thân. Ta ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rớt. Cho nên nói, há chỉ là giống như con trai ruột, quả thực chính là con trai ruột của ta.” Ta lập tức mặt xanh nanh vàng.

Cha ta vội vàng giúp ta thuận khí. Qua một lúc, cha ta lại hỏi: “Đã qua lâu lắm rồi, chẳng lẽ con…Con quả thật vẫn không bỏ xuống được?” Ta ngước mặt nhìn ông.

Cha ta do dự hồi lâu, phun ra một cái tên: “…Hoa Nam Bình.” Ta nghi hoặc nhìn ông: “Hoa Nam Bình là ai?” Ông già từ một người ngồi cũng không vững phải mang ghế dựa đặt ở dưới bàn, lập tức nhanh nhẹn đứng lên, quỷ dị liếc mắt nhìn ta rồi tức khắc lao ra khỏi phòng.

Ta lặp lại cái tên đó lần nữa, trong đầu xuất hiện một bóng người đung đưa, cẩm y hoa phục, chi lan ngọc thụ, dung mạo như kiểu mưa bụi lớt phớt tháng ba, chỉ thấy lạnh bạc như nước. Chỉ là ta muốn nhớ tỉ mỉ hơn chút, lại chỉ cảm giác được đầu như muốn nứt ra. Ta nằm xụi lơ trên ghế xoa huyệt thái dương, không biết vì sao trong lòng có một loại bi ai đậm hơn, tựa như sẽ khiến người ta rơi lệ. Chương 4: Thú y Cố Phán Hề

Cha ta gần như lôi đại phu vào cửa, ta vẫn cứ đờ đẫn nhìn lên trần nhà. “Cố Phán Hề, ngươi nhanh đến xem cho Như Ngọc đi, con bé nhất định không bình thường, không phải là bị ta làm tức đến ngốc rồi chứ?”Ông già nói tới đây, liền bi thống không thôi. “Ai da, lão nhân ta có đứa con gái ngốc như vậy, làm sao trông cậy vào sự chăm sóc của nó trước lúc chết đây.” Ta dời tầm mắt, đờ đẫn nhìn cha ta.

Ông già bắt đầu khụt khịt. “Cha không chết.” Ta bình thản nói. Ông già nghe vậy càng thương tâm: “Vậy nhất định là bị ngốc! Như Ngọc à, Như Ngọc của ta thật là số khổ mà. Ngươi nỡ lòng vứt lại lão già ta lẻ loi một mình sao? Như Ngọc của ta.”

Cố Phán Hề xem mạch một lúc, lạnh tanh nói: “Thật ngại quá, lại khiến lão tướng quân thất vọng rồi.” “Không ngốc?” Cha ta trừng lớn mắt. Ta quay đầu đi không muốn nhìn.

“Đúng vậy.” Cố Phán Hề gật đầu. Hắn dùng con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm ta một lúc, ta vô cùng yếu ớt vỗ trán thở dài, hắn thong thả mở miệng: “Chỉ có điều, có lẽ cách ngốc không xa.” “Có ý gì?” “Tiểu tướng quân, Miêu cổ.” Cố Phán Hề lật mí mắt của ta lên nhìn, ta chật vật đẩy tay hắn ra. Hắn không tức giận, tiếp tục nói với cha ta: “Cổ độc này tên gọi Si Tâm, đoạn tình vong yêu. Tiểu tướng quân quên Thất vương gia, chẳng qua là do loại cổ độc này mà thôi.”

Cha ta nghe xong: “Tính mạng Như Ngọc có đáng ngại không?” “Thật ra thì không đáng ngại mà cũng đáng ngại.” Cố Phán Hề thương hại liếc mắt nhìn ta, nói tiếp: “Bị người Miêu hạ cổ độc Si Tâm này trên người, từ nay về sau, chỉ sợ Tiểu tướng quân yêu một người liền quên một người, đoạn tình vong yêu, cả đời sẽ không yêu nữa.” Lão tướng quân nghe vậy gật đầu không ngừng: “Như thế rất tốt, rất tốt.”

“Cổ độc này thứ cho Phán Hề tài thô học thiển, không thể giải được.” Cha ta vội vàng xua tay: “Không nên giải.” Cố Phán Hề thuận theo không có nửa câu nhận xét, lập tức xuất nét chữ rồng bay phượng múa viết một đơn thuốc đưa cho cha ta, rồi tự nhiên như chốn không người phất áo choàng rời đi.

Cố Phán Hề hiện là thủ tịch (cấp cao nhất) Thái y viện, nếu không phải lúc trước cha ta có ơn tri ngộ, hắn tuyệt đối sẽ không bị ông già kéo đến đây xem bệnh cho ta. Lại nói đến lúc xảy ra cuộc chiến tranh đoạt U Vân Thập Lục châu, Cố Phán Hề chẳng qua chỉ là một đại đầu binh trong Triệu gia quân. Năm đó ta mắc bệnh cấp tính sốt cao không giảm, quân đội lại đóng ở vùng thôn quê hoang vu không tìm ra được đại phu, cha ta vô cùng sốt ruột khi thấy miệng ta có một vòng vết bỏng phồng rộp lên, những quân lính có biết chút y thuật đều bị cha ta gọi đến, nhưng đều lắc đầu tỏ vẻ bất lực. Người cuối cùng bắt mạch cho ta chính là Cố Phán Hề. Cha ta muốn ngựa chết thành ngựa sống nên mặc cho Cố Phán Hề rót thuốc vào miệng ta, không nghĩ đến hai ngày sau ta liền sống dậy chạy nhảy lung tung, cha ta mừng rỡ, tiến cử Cố Phán Hề cho người bạn làm trong Thái y viện của ông. Về sau người bạn đó bị cha ta ép nhận hắn làm đệ tử, sau nữa thì hắn kế nhiệm chức thủ tịch Thái y viện.

Nhưng ít ai biết là, đương kim thủ tịch Thái y viện Cố Phán Hề, y thuật xuất thần nhập hóa, thanh y như ngọc dung mạo như tranh, mười năm trước, trước khi xem bệnh cho ta, Cố Phán Hề hắn chính là thú y. Khi ta biết chuyện này, liền bi thương nhìn cha ta. Cha ta lạnh run nói: “Hắn chỉ nói hắn biết y thuật, ta đâu biết hắn lại chính là thú y. Chuyện này tuyệt đối không thể trách ta.”

Cho nên, mặc dù hiện tại Cố Phán Hề đang được thế nhân tôn sùng, nhưng trong mắt ta, hắn vẫn chỉ là một tên lòng đen dạ tối, tùy thời tùy chỗ đều có thể cho một thang thuốc đắng lấy đi cái mạng nhỏ của ta. ??? Đêm đó, sau khi cha ta ném ta vào phòng Giang Hành Tri, liền nắm lỗ tai ta ân cần dạy dỗ một phen, nét cười đầy mặt gọi Giang Hành Tri ra, lúc này mới ngậm tẩu thuốc rời đi.

Ta mệt mỏi dựa vào thành giường ngồi dậy. Ông già thấy cơ thể ta yếu ớt, nên ức hiếp kẻ không có sức mạnh để chống lại là ta, hai bàn tay túm ta thiếu chút nữa làm ta hộc máu. May mà ông còn nhớ ta là con gái ông, nên không dùng hết mười phần khí lực. Ta ngẩng đầu nhìn Giang Hành Tri đang buông mi đọc sách dưới đèn, ấp úng nói: “Ta ngủ thư phòng.” Ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu, càng tôn lên vẻ thanh quý tao nhã của hắn. Hắn chớp đôi mắt phượng, cười yếu ớt nhìn ta. Ta giật mình lại có loại cảm giác mỹ nhân bên hoa mãn đường. Hắn mở miệng nói chuyện, giọng lãnh đạm ôn hòa: “Sợ là cha còn trước cửa, phu nhân cứ thế đi ra, khó tránh khỏi chút nữa da thịt lại chịu khổ.”

Ta nhất thời run rẩy. Cha ta từ trước đến nay luôn dựa vào nguyên tắc roi vọt mới tạo thành đứa con có hiếu, với quan điểm không đánh sẽ không ra gì. Hơn nữa ông chỉ có một đứa con gái, cho nên lại càng không thẹn với lương tâm mà đánh đứa con gái ruột duy nhất của ông. Do đó Triệu Như Ngọc ta không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ duy nhất cây roi trong tay cha ta.

Ta ôm chăn cam chịu số phận mà bắt đầu ngả xuống nằm nghỉ, bất đắc dĩ hướng Giang Hành Tri xin lỗi: “Đã quấy rầy công tử.” Không khí xung quanh ta lập tức ngưng trệ, ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn đang nhìn ta bằng cặp mắt lạnh lùng, nâng môi cười lạnh. Ta nghĩ rằng hắn không muốn ta ở trong phòng, đành phải thương lượng với hắn hi vọng hắn châm chước: “Nếu công tử không muốn, ta sẽ ra phòng ngoài nghỉ ngơi. Yên tâm, Như Ngọc ngủ rất ngoan, sẽ không quấy rầy công tử.”

Hắn khép quyển sách trong tay lại, thản nhiên nói: “Phu nhân không cần tránh ta như rắn rết mãnh thú đâu.” “Ta không có.” Ta phản bác. Trong lòng ta suy nghĩ rất đơn giản, Giang Hành Tri khi đó cưới ta vốn là tình thế đã rồi, tương lai có một ngày hắn sẽ rời khỏi phủ Tướng quân, ta không thể làm ô uế danh tiết của người ta. Bởi vậy xem ra, ta thực sự là một người cực kỳ lương thiện. “Thân thể phu nhân bây giờ yếu nhược, nên phu nhân hãy ngủ ở giường, Hành Tri nằm đất cũng được.”

Khóe miệng ta lập tức giật giật: “Ta là người thô lỗ, công tử là người đọc sách. Loại chuyện nằm đất này, vẫn nên để loại người thô thiển như ta làm đi.” Chuyện bắt nạt một thư sinh yếu ớt, ta quả thực không làm được. Hắn nghe vậy cười lạnh, gọi nô bộc vào cửa, gã nô bộc được gọi là Thư Ngữ thấp giọng hỏi hắn có gì phân phó. Giang Hành Tri nhìn ta chằm chằm, chậm rãi nói: “Đêm nay ta ngủ ở thư phòng, phu nhân xin hãy nghỉ ngơi.”

Thư Ngữ ngẩng đầu, tầm mắt di chuyển một vòng xung quanh ta, vẻ mặt phẫn nộ muốn nói gì lại thôi nhìn ta. Lúc sau hắn bị Giang Hành Tri trừng mắt, chỉ có thể đáp lại một tiếng, liền chạy nhanh ra khỏi phòng. “Như thế phu nhân đã vừa lòng chưa?” Hắn hạ tầm mắt hỏi ta. “Ta không có ý này.” Ta lúng túng giải thích.

Hắn phất tay áo bước ra khỏi cửa, ta thở dài nhẹ nhõm, thu dọn một chút chuẩn bị ngủ. Ta quả thật là mệt muốn chết rồi, trên gối có mùi thơm quen thuộc, cảm giác thật thoải mái. Đêm đó ta cảm giác ngủ cực kỳ không yên, bên tai tựa như có tiếng ai đó thở dài, còn có người nhẹ giọng gọi tên ta. Ta lờ mờ cảm giác có con muỗi chích trên mặt, mắt và môi, tránh không được khiến ta rất bực. Càng đáng ghét hơn chính là không ngờ nó lại ngông cuồng chích cổ ta, ta hung hăng tát một cái, sau đó lại bình yên ngủ tiếp. Ngày hôm sau ta mệt đến không mở mắt ra được, mò mẫm đến đại sảnh ăn cơm, còn chưa kịp ngồi xuống liền bị đôi đũa của cha ta gõ lên đầu, ta đau đến nhe răng: “Sao cha đánh con?”

“Chính nha đầu thối nhà con làm ra chuyện tốt, Hành Tri da mềm thịt non, con là một đứa đại thô kệch, con không biết dịu dàng chút sao? Con….Nếu con có chút di truyền từ mẹ con, ta đã có thể bớt lo.” Ông già chỉ tiếc rèn sắt không thành thép than ngắn thở dài. Ta cảm thấy khó hiểu, xoa xoa đầu, nghiêng mặt nhìn Giang Hành Tri. Hắn ngồi bên cạnh ta, chuyển tầm mắt xuống đĩa rau, giống như không hề nhìn thấy ta. Trên gương mặt trắng nõn như ngọc có một dấu bàn tay đỏ rực, tuy rằng đã hơi nhạt, nhưng vẫn rất rõ ràng.

Ta nhất thời yên lặng chống đỡ, qua hồi lâu mới quay đầu nói với cha ta:“Người làm ra cái dấu đỏ đó không phải con. Tối hôm qua con ngủ say như chết, quả thực không có ấn tượng. Nhưng nói không chừng hôm qua con ngủ mộng du nên khi dễ Hành Tri. Chỉ có điều, nếu thật sự không phải con, cha không được đánh con.” Hành Tri nãy giờ im lặng ăn cơm nghe vậy giống như bị vũ nhục rất lớn, hung hăng trừng mắt nhìn ta, ném bát ra cửa. Ta nhăn nhăn mũi: “Cha, chẳng lẽ hắn thẹn? Nhưng mà con thấy chắc chắn là con nhìn nhầm rồi.”

.