Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tương tư hữu thời - Chương 9

Chương 8: Tiến vào tổ chức có thể đổi ý không?.

Triệu Hữu Thời mơ hồ cảm thấy động tác Trạch Mẫn đập gáy cô có sự kì lạ nói không nên lời, nhưng lại không rõ kì lạ ở chỗ nào. Cô rót trà cho Trạch Mẫn, thuận tiện rót luôn trà cho những bạn học khác, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Tưởng Phương Dao: "....Triệu Hữu Thời đáng yêu nhà chúng ta, cậu đang ở nơi nào, mau ra đón tiếp." Triệu Hữu Thời cười, lập tức mở cửa cho cô ấy, cửa vừa mở ra ba bốn người cùng chen ở khung cửa. Mọi người chen lấn vươn tay để cho Triệu Hữu Thời giúp một phen xem cô sẽ lựa chọn ai, nhưng chờ đến khi mấy người kia nhìn thấy Trạch Mẫn lộ mặt ra, lập tức ngừng vui đùa, đồng loạt gọi: "Đại ca!" "Đại ca, hiếm khi anh đến sớm hơn so với chúng em đấy!"

"Tưởng Phương Dao, mau gọi rượu lên đây, hôm nay tớ phải chuốc đại ca say mới được!" Mười người vào cửa, tính cả Tưởng Phương Dao là vừa vặn năm nam năm nữ, mười hai người một bàn, phục vụ nhanh chóng mang rượu mang đồ ăn lên, bọn họ đóng cửa lại, lập tức biến nơi này thành thế giới riêng của mình, lúc đầu còn ăn uống bình thường, sau đó càng ngày càng làm loạn, một cậu con trai rót đầy rượu cho mọi người, ngay cả con gái cũng không buông tha: "Uống đi chứ, nếu không phải do quy định biến thái thi vào đại học thì vừa tròn mười tám tuổi chúng ta đã có thể quang minh chính đại uống rượu rồi." Mười tám tuổi không có nghĩa là đã trưởng thành, thi vào đại học mới báo hiệu cho sự trưởng thành.

Đám con trai ồn ào, đám con gái ghét rượu, Trạch Mẫn cầm chén gõ lên bàn mấy cái, mọi người lập tức im lặng không ít. "Lúc các em là học sinh mới nhập học, anh mới bước vào đại học, còn chưa bước được vào cửa trường đại học đã bị giáo viên gọi về diễn thuyết cho các em, lúc trước mấy người kia đều thành thật nghe, chỉ có mấy các em chạy đến gần anh nháy mắt nói các em cũng phải thi đỗ đại học." Trạch Mẫn chỉ vào đối diện: "Lí Giải đỗ đại học Lô Xuyên, Mạnh Tư Tiệp đỗ Công nghệ, Băng Băng đỗ Sư phạm." Anh ta chỉ từng người theo chiều kim đồng hồ, mọi người đều im lặng, đến lượt Triệu Hữu Thời, anh ta cười, "Người này thì không cần anh nói thi đỗ Thanh Hoa, đứng thứ hai của lớp, lọt vào top mười của trường, sẽ nhanh chóng tiếp bước anh đi diễn thuyết cho đám học sinh mới."

Mười người cười vang, cuối cùng Trạch Mẫn nói: "Hôm nay người làm chủ là Tưởng Phương Dao, dựa vào thành tích của em ấy không ngờ có thể thi đỗ Lô Xuyên. Điều này chứng minh trên đời này không gì là không thể, vẫn có rất nhiều kì tích, cho dù sau này mọi người đi đến đâu, tương lai xảy ra bất cứ chuyện gì, trong lòng đều phải có hi vọng và chờ mong. Cần giúp đỡ có thể tới tìm anh bất cứ lúc nào, nhưng mọi người cũng biết anh đây chưa giúp không ai bao giờ hết." Mọi người lại cười, Trạch Mẫn gõ bàn: "Hôm nay khác với ngày thường, mọi người đều phải uống một chút, con gái không cần phải uống, chỉ cần nhấp một ngụm thôi, số rượu còn lại không được để lãng phí, ai muốn tiếp xúc thân mật với ai thì giúp đỡ nâng cốc giải quyết, không cần phải phân biệt nam nữ!" Nhờ lời nói của Trạch Mẫn, không khí lập tức tăng vọt, anh ta thích sống phóng túng, nơi nào có anh ta sẽ không bao giờ buồn chán, thoạt nhìn không để ý chút nào, nhưng thực ra đều rõ như lòng bàn tay đối với mỗi chuyện, ngay cả người nào thi đỗ đại học nào cũng có thể nói hết ra. Cho dù anh ta thường xuyên châm chọc người khác, nhiều lúc chỉ khoanh tay đứng nhìn, nhưng Triệu Hữu Thời không thể không thừa nhận Trạch Mẫn quả thật là "đại ca" của bọn họ.

Triệu Hữu Thời lén đánh giá Trạch Mẫn, chỉ hơi thất thần chén rượu trước mặt đã đột nhiên bị người ta cầm lấy, quay đầu thấy là Lí Giải, mọi người lập tức ồn ào: "Lí Giải không nhịn nổi nữa rồi à, không ngờ thường ngày cậu giả vờ giỏi vậy. Triệu Tiểu Thời, không được cho cậu ta uống!" Có hai bạn nam đang tranh cướp chén của Tưởng Phương Dao, cô ấy không đếm xỉa tới, cười lớn nói: "Lí Giải mau uống đi, chỉ một ngụm thôi đấy!" Triệu Hữu Thời mặt đỏ tía tai muốn lấy lại chén rượu, lại nghĩ chị gái nói bình thường cô rất cố chấp, dù sao tất cả mọi người đều đang đùa giỡn, ngay cả Tưởng Phương Dao cũng không để ý chén rượu của mình bị hai bạn nam chia đều, cô cũng nên chơi theo thôi.

Lí Giải nhìn Triệu Hữu Thời chần chờ bất động, hưng phấn uống cạn, mọi người vỗ tay trầm trồ khen ngợi: "Triệu Tiểu Thời, hiếm có cơ hội, cậu rót rượu cho cậu ta đi, cậu ta không dám không uống đâu, mau rót thêm cho cậu ta ba chén lớn." Triệu Hữu Thời cười: "Đừng làm loạn, rượu rất đắt, đừng có lãng phí để được gọi là anh hùng." Cô tiếp tục cố gắng trấn áp, mọi người lại không buông tha, Lí Giải cầm chén rượu muốn chạy, đột nhiên thấy bình rượu đã đến gần, chén rượu lại lập tức được rót đầy.

"Xem kìa, ngay cả đại ca cũng rót rượu cho cậu, cậu không thể để cho đại ca mất mặt mũi!" Điều này khiến Lí Giải càng không trốn được. Trạch Mẫn cười nhìn Lí Giải: "Uống thêm chén nữa đi, Triệu Hữu Thời nói đúng, đừng để lãng phí rượu." Chén rượu nhỏ, nhưng tửu lượng của Lí Giải cũng không cao, Trạch Mẫn lại rót rượu, nên dù thế nào cậu ta cũng phải uống, một ngụm uống cạn, không bao lâu sau đã cảm thấy ngà ngà say, mọi người không ngừng khen ngợi cậu ta.

Phục vụ lại mang thêm ba món ăn, nói là đồ miễn phí anh Dương tặng cho phòng này, Tưởng Phương Dao vô cùng mừng rỡ. Sau khi ăn xong còn đi KTV, Tưởng Phương Dao đã say rồi, sau khi hát xong còn hét lên: "Tiếp theo là ca khúc kinh điển của Triệu Tiểu Thời, mọi người vỗ tay!" Triệu Hữu Thời từ chối, từ trước đến nay cô chưa bao giờ hát trước mặt những người này, mọi người vô cùng chờ mong, đem micro nhét vào trong tay cô. Tưởng Phương Dao nói: "Cậu đừng xấu hổ, không phải lúc tan học cậu thường xuyên hát bài này sao, mau hát đi." m nhạc đã vang lên, Triệu Hữu Thời đành chịu, cầm micro nhìn chăm chú vào TV, lúc đầu còn không theo kịp bỏ lỡ mấy nhịp.

Bài hát này cũng không phổ biến, ngoài Triệu Hữu Thời chưa từng có ai nghe qua. Năm ấy nó là một bài hát trong phim truyền hình, câu chuyện quá u ám bị cấm truyền bá trong nước, Triệu Hữu Thời không thích ca hát, lại chỉ thích mỗi bài hát này, hát đến đoạn cuối, ca từ trào dâng khiến người ta rung động: "Nếu vận mệnh có thể lựa chọn, em sẽ bước đi trên ngã tư phóng khoáng hơn so với anh..." "Nếu còn sống có thể thẳng thắn, tất cả những niềm tin tốt đẹp của ngày xưa không đáng phải chịu sự nhục nhã của thời đại..."

Triệu Hữu Thời không hiểu tiếng Quảng, hát ra hơi kì quái, nhưng bài hát này rất thích hợp với hiện tại. "Còn trẻ vô lo" là những từ ngữ tốt đẹp nhất đối với bọn họ, bọn họ có thể tùy ý tiêu xài, thỏa sức buông thả, sau này không bao giờ có nữa. Bài hát kết thúc, mọi người không ngừng vỗ tay, tiếp tục cướp lấy micro hát, Lí Giải đã ngủ say, những người khác như điên như dại. Trạch Mẫn uống bia, thấy Triệu Hữu Thời lần mò muốn trở về chỗ ngồi cũ, khi đi qua chỗ anh ta, anh ta lập tức tóm lấy cổ tay Triệu Hữu Thời, kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình. Triệu Hữu Thời sợ hãi kêu một tiếng, nhưng không ai nghe thấy, nhìn rõ là Trạch Mẫn, cô kì quái hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Trạch Mẫn đã uống khá nhiều, ba phần say bảy phần tỉnh, nói với Triệu Hữu Thời một câu, nhưng tiếng nhạc quá lớn, cô không nghe rõ, Trạch Mẫn kéo lấy vai cô, dán vào lỗ tai cô: "Em tìm tôi để hỏi về việc làm thêm à? Ngày mai em đến đi, Lí Giang sẽ phỏng vấn em!" Triệu Hữu Thời ngọ nguậy, nghĩ đến Trạch Mẫn đã say rồi, nhưng giãy mấy lần đều không tránh ra được, đành phải đẩy mặt anh ta ra không cho đến gần, sau khi nghe rõ cũng mặc kệ mình đi tìm anh ta khi nào, vội nói: "Vâng!" Cuối cùng đẩy được Trạch Mẫn ra, cô đã mặt đỏ tía tai, tim đập như trống, đứng dậy chạy đi rất xa. Say rượu gây chuyện, về nhà Trạch Mẫn ngủ rất say, hôm sau lúc nhận điện thoại còn nghĩ mình nằm mơ, mơ hồ lẩm bẩm: "...Em lại đây." Tay trái cầm "người anh em" đang dựng đứng, lại nghe thấy đầu kia điện thoại gọi anh ta "Đại ca", ngay cả tên họ của anh ta cũng gọi cả ra "Trạch Mẫn", anh ta mới giật mình, đột nhiên tỉnh táo hẳn, thầm mắng một tiếng tức giận nói: "Mới sáng sớm em có việc gì?"

Triệu Hữu Thời gãi tóc ngồi trong nhà, chần chờ nói: "Em đánh thức anh à? Hôm qua anh bảo em đến công ty phỏng vấn nhưng em không biết mấy giờ." Trạch Mẫn liếc nhìn dãy số xa lạ, lại để điện thoại lên bên tai, giọng nói hơi khàn khàn: "Lúc nào rảnh thì em qua, không cần phải quan tâm thời gian, hôm nay Lí Giang luôn ở công ty." Triệu Hữu Thời nói lời cám ơn, định cúp điện thoại, đột nhiên nghe thấy Trạch Mẫn hỏi: "Em mua di động?"

"Vâng, mấy hôm trước tiện thể mua luôn." Mới nói xong, điện thoại đã cúp máy, Triệu Hữu Thời cảm thấy quái lạ. Trạch Mẫn lưu lại số của cô, ngủ tiếp, nhưng cuối cùng lại không ngủ được, miệng đắng lưỡi khô, anh ta rời giường rót hai cốc nước đá, lại quay về giường bấm đến số của Triệu Hữu Thời, sửa tên tới lui, cuối cùng vẫn để là "Triệu Hữu Thời", đầy đủ cả họ tên, xa cách xa lạ, khác với Tưởng Phương Dao là "Tưởng F", Lí Giang là "Lí thủy công", Đinh Sĩ Lỗi là "Đinh tam thạch", anh ta vốn chặt chẽ cẩn thận, cho dù mất di động cũng không sợ bị người khác giả danh lừa bịp. Tầm mười giờ Triệu Hữu Thời tới "Khoa học kỹ thuật Mộc Tử", Lí Giang vẫn còn đang ăn sáng, anh ta nhai bánh bao nói: "Sớm vậy sao, em ngồi một lát, anh rót nước cho em."

Triệu Hữu Thời vội vàng nói: "Không cần đâu ạ." Lí Giang cười: "Em đừng ngại, cứ ngồi trước đi. Thực ra ngày đó anh cũng từng hỏi Trạch Mẫn em có muốn tìm việc làm thêm không, nhưng cậu ta không nói gì hết, không nghĩ tới hôm qua cậu ta đột nhiên bảo cho em đến phỏng vấn." Anh ta cảm thấy Trạch Mẫn nói có lí, thời gian làm việc ngắn tiền lương cao, không sợ nhân viên không thành thật, nhưng cậu ta còn đang tính toán chi phí, cuối cùng để trung hòa các phương diện, cậu ta cảm thấy tính vậy là hợp lý rồi. "Chỗ bọn anh làm ba trang web nhỏ, công việc chỉ cần phụ trách đổi mới tin tức, anh cho em mấy vị trí cố định, mỗi ngày em đổi mới tin tức và hậu trường là được, thao tác cũng vô cùng dễ dàng, nhưng nội dung vô cùng buồn tẻ, mỗi ngày đều là những động tác giống nhau, đúng rồi, em có biết PS không?"

Triệu Hữu Thời: "Em không biết..." "Không sao, đến lúc đó anh có thể dạy em, chỉ cần nắm giữ được PS đơn giản nhất là được, một số hình ảnh phải cắt khổ, ghép tiêu đề, thời gian và địa điểm làm việc thì tùy em lựa chọn, mỗi ngày trước mười hai giờ đêm anh phải thấy tất cả nội dung đều được đổi mới. Chừng nào em có thể đi làm được?" Triệu Hữu Thời không kịp phản ứng: "Lúc nào cũng được ạ, như vậy là phỏng vấn xong rồi?"

Lí Giang cười: "Đúng vậy, tình hình của em anh đều biết hết rồi, loại công việc này hơi không trọng dụng nhân tài, nhưng nếu em làm tốt, sau này khai giảng em đến Thanh Hoa học vẫn có thể tiếp tục làm trong trường, so với những công việc khác em càng tiện lợi hơn." Công việc này đúng là dành cho Triệu Hữu Thời, từ trước đến nay tính cách cô linh hoạt, đơn giản rườm rà đều có thể kiên trì, động tác nhanh nhẹn thì mỗi ngày chỉ mất mấy tiếng, thời gian còn thừa có thể tìm công việc khác, hơn nữa không hạn chế khu vực, Triệu Hữu Thời vui mừng, lập tức lưu lại nội dung công việc. "Một cây máy chủ phối hợp với hai máy tính, thuận tiện cho thao tác bình thường của em, em có thể sao chép ở một máy, rồi lại chép sang máy khác, nếu em làm việc ở nhà thì không thể nhanh và tiện được như vậy, sẽ tốn thêm một chút thời gian." Lí Giang mở máy tính nói với Triệu Hữu Thời, "Trạch Mẫn phụ trách kĩ thuật, đợi lát nữa cậu ta đến, anh sẽ bảo cậu ta mở một tài khoản hậu trường cho em."

Trạch Mẫn thong dong đến, lúc đó Triệu Hữu Thời đã hoàn thành xong nhiệm vụ đổi mới một trang web, anh ta không chào hỏi Triệu Hữu Thời, chỉ nói với Lí Giang: "Nhớ trả tiền nồi niêu xoong chảo đấy." Lí Giang ngẩn người, nhìn túi lớn túi nhỏ trong tay Trạch Mẫn, sắc mặt kì lạ. Triệu Hữu Thời tò mò nhìn Trạch Mẫn, lại nhìn Lí Giang, Lí Giang khẽ ho một tiếng, ngượng ngùng nói: "Trạch Mẫn bảo bình thường em làm hai ngày nghỉ một ngày, ngày nghỉ đó có thể đến đây nấu cơm."

"Nấu cơm?"Triệu Hữu Thời giật mình, nhìn quanh văn phòng, nơi này có thể nấu cơm sao? Lí Giang cười: "Nơi này có hai căn phòng, một phòng là văn phòng đặt máy tính, một phòng là phòng bếp, vẫn chưa từng sử dụng..." Anh ta vẫn còn đang giải thích, Trạch Mẫn đã từ phòng bếp đi ra, đứng trước mặt Triệu Hữu Thời, bóng dáng màu đen bao phủ xuống người cô.

Trạch Mẫn nhắc nhở cô: "Còn ngẩn ra làm gì, đi nấu cơm mau, anh đã mua móng giò, ninh nhừ một chút!".