Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 1

Chương 01 | chuẩn bị buổi họp báo (1).

Kẹt xe, kẹt xe. Giai Hòa bực bội nhìn đồng hồ hiển thị trên di động, tim đập càng lúc càng mạnh. Buổi họp báo đã bắt đầu từ lâu mà cô còn ở trên đường như thế này đây. Hẹn ở đâu không hẹn, sao hôm nay lại trúng ngày lễ tình nhân cơ chứ? Mấy xe taxi ở Thượng Hải đều có khách ngồi thành đôi. Cô gọi xe đã gần một giờ, lại thêm vụ tắc đường này, chỉ sợ đến nơi không còn sót lại được mấy nhân viên. Dường như anh chàng tài xế cảm giác được Giai Hòa đang sắp nổ tung đến nơi nên mỉm cười an ủi.

“Cô đừng lo. Đàn ông chờ là đúng rồi, nhất là ngày hôm nay.” Giai Hòa oán hận nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nếu có thể chờ thật thì tốt quá.” Trong buổi họp báo không có việc của người biên kịch, mà cô cũng chả phải đạo diễn hay diễn viên gì. Ai chờ cô? “Cô xách cả hành lý theo mà, sao anh ta không chờ được?”

Giai Hòa nhìn thẳng vào tấm gương chiếu hậu, thấy ánh mắt sáng trưng của anh chàng tài xế, thực sự rất muốn giải thích nhưng lại chẳng có tâm trạng nào mà mở lời. Buổi họp báo chấm dứt, mọi người sẽ đến Hoành Điếm, tất nhiên cô phải tay xách nách mang hành lý theo. Nhưng mà một thiếu nữ như cô, ngày lễ tình nhân lại kéo vali vào khách sạn Hilton, khỏi phải nói gì, trăm người chỉ hướng về một ý nghĩ… Đèn đỏ chuyển sang màu xanh, đèn xanh chuyển sang đèn đỏ đều là cho không khí xem, không có lấy một chiếc xe nào nhúc nhích được. Cứ như vậy mà đi, cô đến được khách sạn thì đã gần sáu giờ.

Giai Hòa kéo vali đi, đến dưới đại sảnh của khách sạn, nhìn mấy cô gái xinh đẹp co ro trong gió lạnh đương mỏi mắt trông thần tượng, không cần đoán cũng biết là fan hâm mộ của Dịch Văn Trạch, lại nghĩ đến bản thân mình sắp được thấy người thật, tự nhiên cũng bắt đầu có cảm giác ngường ngượng. Mãi cho đến khi thấy ánh mắt đánh giá của bảo vệ cửa thì cô mới giật mình nghiêm túc lại. Hai năm làm biên kịch coi như không công. Bộ dáng bình tĩnh ngụy trang từ xưa đến nay, hoàn toàn đổ vỡ. “Rốt cuộc em cũng đến được.” Cửa thang máy vừa mở ra, suýt chút nữa Kiều Kiều ấn hư luôn cả điện thoại. “Họp báo tiến hành hơn nửa rồi em mới đến.” Chị vừa nói vừa đoạt lấy hành lý trong tay Giai Hòa, bước đi như bay vào hội trường.

Chỗ phông nền dựng cao sắp xếp hơn mười chiếc ghế, ánh đèn rực rỡ. Lúc này đã bước vào giai đoạn phỏng vấn, những nhân vật chính đang ở trong hội trường, được hàng trăm phóng viên của nhiều tờ báo khác nhau vây quanh phỏng vấn [1]. Nữ nhân vật chính đứng ở nơi có góc chụp đẹp nhất, tự tin với cách pose hình hoàn hảo. Cô gái này là thần tượng mới nổi trong giới, nụ cười vẫn còn chưa tự nhiên. Lúc trước khi phân vai, thậm chí Giai Hòa còn không biết tên cô, tìm được vài tư liệu trên mạng, cũng không thể tượng tưởng ra được cô gái này sẽ diễn vai một quý nữ (con gái út) nhà Đường như thế nào. Bây giờ ngó lại, ít nhất là cái dáng người kia…thật ra cũng phụ vào chút đỉnh. Kiều Kiều chợt kéo cô, chỉ chỉ về phía bên phải.

Vị trí kia, hiển nhiên là Dịch Văn Trạch. Phông nền phía sau lưng anh là Cung Đại Minh với đèn đuốc sáng lòa, chìm trong bóng tối. Mặc dù bị cả chục phóng viên chen nhau vây kín, nhưng bởi vì có ưu thế chiều cao của anh, cô vẫn có thể nhìn được một bên mặt của anh qua đống máy ảnh đương nhấp nhô lên xuống. Mái tóc ngắn màu đen, ánh mắt mạnh mẽ như xuyên thấu người khác. Chân thật đến nỗi khiến Giai Hòa sững người.

Lúc này, một phóng viên trẻ đang nhẹ nhàng đặt câu hỏi. Không biết là bởi vì kích động hay bởi cái gì khác, câu hỏi có chút ngập ngừng, khuôn mặt cũng ửng hồng cả lên. Anh chỉ mỉm cười, kiên nhẫn nghe. Mãi cho đến khi phóng viên hỏi xong, anh lập tức trả lời một cách vô cùng lịch sự. Từ khoảng cách này, có thể thấp thoáng nghe được giọng nói của anh, không phải là giọng chuẩn của quốc gia, vừa quen thuộc mà cũng thật xa lạ. “Đợi phỏng vấn xong, chị bảo anh đạo diễn giới thiệu hai người làm quen.” Kiều Kiều lé mắt nhìn cô, “Chị chỉ là một nhà sản xuất nho nhỏ, giới thiệu xong rồi người ta nhất định không nhớ rõ em, cứ để đạo diễn ra quân.” Giai Hòa cố gắng giữ vững biểu cảm trấn tĩnh, nhưng lại mơ hồ phát hiện mình mang giày cao gót. Vốn thấp hơn Kiều Kiều nửa cái đầu, giờ đế thêm đôi cao gót này đứng bên cạnh chị, cô như biến thành một trợ lý cho siêu mẫu vậy.

“Bình tĩnh, bình tĩnh.” Kiều Kiều đưa cho cô một cốc nước, “Chúng ta phải bình thường vào. Nếu em mà để lộ ánh mắt chết mê chết mệt thì thua ngay. Chị thề, nhất định anh ta sẽ bắt em ngày nào cũng phải sửa kịch bản ——” “Chẳng phải lúc nào cũng thế à?” Giai Hòa uống một ngụm nước, bực bội nói, “Cho dù là nam chính nữ chính, nam phụ nữ phụ, cầm kịch bản lên, câu đầu tiên nói là ‘Kịch bản có vấn đề’, kiểu như hận không thể để người khác diễn vai con rối im thin thít, còn mình ôm một đống lời thoại nói không ngừng thì mới kêu là kịch bản tốt à.” “Ối? Mấy lời này em nói với chị làm gì, nói với đạo diễn không được hả?” Kiều Kiều đoạt lấy cốc của cô, uống một ngụm, “Nhìn trái nhìn phải thì chị vẫn chỉ là một người thôi, em đừng làm khó dễ chị mà.” Hai mắt Kiều Kiều lòe lòe sáng, nhìn Giai Hòa một cách vô tội.

Giai Hòa nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn chị: “Nếu mấy người kia là khách làng chơi thì chị chính là tú bà.” Suýt nữa Kiều Kiều phun nước: “Được, được, chỗ nào Dịch Văn Trạch sửa, em đừng sờ vào nữa.” Giai Hòa đang muốn nói tiếp, đạo diễn Khương đã khước từ một phóng viên, vừa nhìn thấy hai cô gái liền giơ tay vẫy vẫy.

Kiều Kiều đẩy cô, nhỏ giọng nói: “Chị đi xem nữ diễn viên kia, cô bé luôn thích ‘được coi trọng.’” Nói xong cũng không chờ cô có phản ứng gì, chị trưng ra khuôn mặt tươi cười rồi biến luôn. Giai Hòa thấy Dịch Văn Trạch đang bước đến cùng đạo diễn Khương. Dịch Văn Trạch liên tục phải chụp ảnh chung cùng vài người phóng viên, nhờ vị đạo diễn khéo léo từ chối anh mới thoát ra được, đang nhỏ giọng nói chuyện cùng đạo diễn. Cô chỉ cần nhìn Dịch Văn Trạch, chân liền bất động. Mãi cho đến khi đạo diễn lại ngẩng đầu gọi, Dịch Văn Trạch cũng nghiêng đầu sang nhìn cô.

Như ảnh hưởng từ kịch bản, khoảnh khắc anh mỉm cười nhìn cô như một pha quay chậm, toàn bộ ánh mắt đều chỉ dừng trên một mình Giai Hòa, nó mãnh liệt đủ khiến cho trái tim cô lại bắt đầu bồn chồn không yên. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, cô chỉnh lại quần áo, mỉm cười, đến bên cạnh đạo diễn Khương. Đạo diễn Khương vỗ vỗ vai: “Đây là biên kịch Giai Hòa.” “Xin chào.” Dịch Văn Trạch gật gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm có ý cười thân thiện, khác xa với vẻ lịch sự xa cách đối với phóng viên lúc nãy, có thêm vẻ ôn hòa gần gũi. Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm bàn tay Giai Hòa.

“Chào anh.” Vừa rồi ở bên trong, bàn tay Giai Hòa vẫn còn lành lạnh, giờ nắm lấy bàn tay ấm áp của anh, tim lại đập bùm bùm. “Kịch bản sửa thế nào rồi?” Lúc hai người buông tay ra, đạo diễn Khương bắt đầu đi đòi nợ. “Cũng sắp xong rồi, đêm nay tôi gửi cho anh.” Giai Hòa điều chỉnh lại tâm trạng mình, lập tức bước vào trạng thái công việc, “Nhưng mà vài phân đoạn lại có chút vấn đề ——”

“Ờ được,” Đạo diễn cười, cắt ngang lời cô, “Đến Hoành Điếm rồi nói sau.” Giai Hòa ngượng ngùng gật gật đầu, lại phát hiện bản thân mình gấp gáp đến nỗi đã quên đây là buổi họp báo, phóng viên vẫn còn ngồi chờ phỏng vấn ở ngay kia. Nhưng mà nói đến đây cô cũng ngừng lại, cũng chẳng biết phải nói thêm cái gì, chỉ im lặng đứng tại chỗ, ra vẻ như đang nhìn nữ diễn viên chính phỏng vấn. Dịch Văn Trạch cùng đạo diễn bắt đầu dùng tiếng Quảng Đông tán gẫu. Cô nghe được chữ đực chữ cái, đại khái là chuyện kịch bản. Lúc Giai Hòa bận nghiên cứu nên làm thế nào để im im rồi trốn đi, một phóng viên đã chớp thời cơ phỏng vấn.

Dịch Văn Trạch nhìn cô: “Chúng ta đi uống nước.” Giai Hòa không lấy cớ chạy trốn được, chỉ có thể bồn chồn đi theo anh đến một chiếc bàn dài, cầm lấy ly nước chanh anh đưa. Anh cũng chọn một ly nước chanh. Những ngón tay thon dài nắm lấy ly thủy tinh, các đốt ngón tay được chăm sóc, nhưng vài chỗ trên bàn tay lại có những đặc điểm mà diễn viên nào cũng có. Nhiều năm trôi qua, những vết thương lại trở nên chai sần thô ráp.

“Có vấn đề gì sao?” Anh đột nhiên hỏi. Giai Hòa ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt anh, mới phát hiện bản thân mình lại nhìn tay người ta đến ngẩn người, vội cười cười: “Không có gì, em chỉ cảm thấy làm diễn viên thật vất vả.” Dịch Văn Trạch hiểu ý cô, cười đáp lại: “Thật ra cũng không sao, chỉ có điều diễn viên nữ sẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Cho dù mu bàn tay có được chăm sóc kỹ lưỡng, thì lòng bàn tay cũng sẽ khô và chai sần, nhất là diễn cổ trang.”

Giai Hòa cười: “Đúng vậy, ngày nào cũng cầm kiếm rồi cầm dây cương, cho dù dưỡng thế nào đi nữa cũng không có tác dụng được là mấy.” Khiêm tốn, có lễ độ với người khác, gần gũi không kiêu ngạo. Đây chính là những lời đánh giá của rất nhiều người đã cộng tác cùng anh. Mà bây giờ, khi tiếp xúc với người thật, xem ra đúng là như thế.

Cứ như vậy, Giai Hòa nói một hai câu, cùng anh nói mấy chuyện linh tinh không đầu không đuôi, giả vờ giả vịt cầm ly nước chanh, uống được một ngụm cũng không dám uống tiếp nữa. Cảm giác này giống như ngày phỏng vấn đầu tiên sau khi tốt nghiệp vậy. Bên ngoài, cô tỏ ra trấn tĩnh, bên trong thì rối lên từ lâu, chỉ sợ một động tác nhỏ hay ánh mắt của mình khiến người ta có ấn tượng không tốt. Huống chi người đàn ông trước mắt là thần tượng mười mấy năm của cô. Năm đó, Dịch Văn Trạch vừa bước vào nghề, cô mới tốt nghiệp cấp Hai.

Lúc đó Dịch Văn Trạch như là một thần tượng của giới trẻ. Trong khoảng thời gian điện ảnh Đại lục chưa phát triển, anh đã có cơ hội phát triển trong ba năm. Mà bây giờ, những bộ phim của anh so với lúc trước vô cùng ít. Tuy cũng coi như là nửa lui về phía sau màn ảnh nhưng vẫn có thể khiến người khác chú ý. Bỗng nhiên, giọng nói của Kiều Kiều vang lên, đại ý là nhắc nhở mọi người phỏng vấn nên tranh thủ thời gian, tổ làm phim sắp phải đi. Bởi vì câu này, rất nhiều phóng viên từ xa ào ào đến, cắt ngang hai người, muốn phỏng vấn một mình anh. Giai Hòa rất thức thời nhường đường, đi ra phòng tiệc, chọn một ít bánh ngọt ở chiếc bàn tiệc dài, ăn qua loa để no bụng xong liền ngồi ở một góc sáng sủa, chờ thư ký của Kiều Kiều đưa mình lên xe.

Không biết qua bao lâu, di động bỗng nhiên rung lên. Cô mở máy, dĩ nhiên lại là giọng của Kiều Kiều: “Em giúp chị tìm Dịch Văn Trạch với. Trợ lý của anh ta ở cạnh chị đây, dốt phải biết, ngay cả người cũng không biết ở đâu.” Giọng nói của chị không thể nghe rõ vì những luồng gió ù ù xung quanh. Hình như chị đang ở bên ngoài, tâm trạng cực xấu. “Cô vợ mới ly hôn của anh ta đang dính phỏng vấn, lúc mấy phóng viên chưa chộp được tin tức gì thì anh ta lên xe biến mất tiêu, mà ông chủ chị ghét nhất là phải lấy scandal để gây chú ý. Phiền chết mất thôi!” Kiều Kiều vừa nghe điện thoại, vừa bảo người ta gọi lái xe đến.

Giai Hòa nghe xong giật cả mình, lúc cúp điện thoại mới phát hiện, Kiều Kiều nâng cấp mình từ biên kịch thành thư ký. Mà bây giờ cô cũng biết tốt nhất là phải tìm cho ra Dịch Văn Trạch. Không riêng gì ông chủ của Kiều Kiều ghét scandal, Dịch Văn Trạch cũng luôn không thích mấy kiểu tin tức này. Ngay cả cô là một người hâm mộ luôn tin tưởng anh, nhưng phải đến nửa tháng sau khi báo đưa tin, cô mới biết, anh đã cùng cô gái kia kết hôn hai năm rồi. Cô từng tới nơi này vài lần, cho nên cũng coi như có chút quen thuộc. Buông cốc xuống, cô quan sát cánh nhà báo cùng những diễn viên khác ở góc xa kia, đánh giá từng chút một, nhưng lại không thấy cái bóng kia đâu nữa.

Đại khái là đi hai ba vòng quanh hội trường, Giai Hòa mới sực nhớ chỗ này còn có một lối cầu thang ít người đi qua. Lúc đẩy cửa vào cầu thang, bên trong chỉ có ánh đèn màu trắng mờ, thực im lặng. Dịch Văn Trạch đứng ở một góc khuất, di động đã tắt nguồn, chấm sáng nhờ nhờ trong lòng bàn tay chỉ lóe lên rồi biến mất. Giữa hai ngón tay anh là một điếu thuốc lá, im lìm nằm đó. Mãi cho đến lúc châm thuốc, anh mới nhìn thoáng qua Giai Hòa đang đứng ở cửa cầu thang.

Giai Hòa bị anh nhìn, không hiểu sao lại chột dạ: “Kiều Kiều bảo em đưa anh xuống.” Anh gật đầu: “Ừ, cảm ơn.” Dịch Văn Trạch, người luôn hòa nhã mỉm cười trong toàn bộ buổi họp báo, lúc này, miệng không hề nhếch một chút nào, chỉ lẳng lặng hút thuốc, không hề nhìn Giai Hòa.

~ô~.