Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 15

Chương 15 | chuyến đi ngắn ngày về Thượng Hải (3).

“Chiều nay Thượng Hải có mưa, anh muốn hỏi xem em có người đón hay không?” Húp một muỗng súp nóng, Giai Hòa hít một hơi, vẫn chưa nói gì. Ở đầu dây bên kia, Dịch Văn Trạch dường như cũng không nóng nảy. Qua điện thoại, cô loáng thoáng nghe được A Thanh đang nói điều gì đó, còn có cả giọng nói của Kiều Kiều và Trình Hạo…Bên kia ồn ào vui vẻ, còn mình bên này thì cô quạnh đến đau khổ. Lúc này quán cũng sắp đóng cửa, khi Giai Hòa vào vẫn còn hai ba vị khách, bây giờ chỉ còn mỗi mình cô.

Bốn nhân viên của quán đã bắt đầu dọn dẹp, không ngừng đi lướt qua lượn lại, ý bảo rằng chúng tôi muốn đóng cửa lắm rồi. Giai Hòa dùng thìa đảo đảo canh, nhìn một viên thịt còn sót, vui vẻ: “Thật ra ở nhà ga Hồng Kiều rất dễ gọi xe, nhà em cũng không xa lắm. Anh nghỉ ngơi sớm một chút, di động của em hết pin tới nơi rồi, không nói chuyện được nữa.” “Ừ, em chú ý an toàn.”

Giọng nói của anh vẫn ôn hòa như cũ, hình như còn nhỏ hơn một chút. Giai Hòa im lặng một hồi lâu mới nói mình ngắt máy trước. Cô nhanh chóng tiêu diệt chỗ thức ăn còn sót, di động lại rung lên. Kiều Kiều: Em làm được rồi, nguyên một phòng đều nghe hai người nói Thượng Hải đang mưa.

Suýt chút nữa Giai Hòa cắn lưỡi. Cũng may cô rất hiểu chuyện cúp máy: Có ai ở đó vậy? Kiều Kiều: Rất kịch tính. Em lên xe, người đại diện của Dịch Văn Trạch đến, sau đó có Liêu Tĩnh với Trình Hạo, vừa rồi là bác sĩ kiểm tra, Thiên Sở đến. Tóm lại là bây giờ chị đang ngồi xem kịch hay… Một dòng chữ nho nhỏ mang theo một đống tên quan trọng.

Giai Hòa nhanh chóng bấm bấm trả lời lại, rồi xóa xóa rồi thay đổi, cứ như vậy bấm đi bấm lại đến lần thứ ba, cô lại trả lời bằng khuôn mặt giả vờ không hiểu. Rốt cuộc là mình muốn hỏi cái gì, ngay cả bản thân cô cũng không biết. “Cô ơi.” Nhân viên của quán cầm một cái khăn trắng lau bàn, lau vệt nước chảy ra từ ly thủy tinh của cô, “Thật ngại quá, chúng tôi muốn đóng cửa.” Cô nghĩ nghĩ, rốt cuộc cũng không trả lời tin nhắn, cất di động ra quán ăn.

Trên đường về, quả thật là có một trận mưa to xối xả, đường cao tốc trở nên mất trật tự, mệt nhất là còn xảy ra sự cố vài chiếc xe tông vào đuôi nhau. Giai Hòa ngồi trên xe taxi, nghe mấy bài hát trên radio, đầu tựa vào lớp cửa thủy tinh lạnh, cầm điện thoại lên mạng. Lượn hết trang này đến trang khác, từ tin tức quốc tế đến các bài viết nóng gần đây, nhưng lại không dám nhìn đến mấy bài báo giải trí…Album mới ra của Thiên Sở xếp hạng cao nhất. Chợt tài xế bật bài “Ánh nắng” lên, trong không gian nhỏ hẹp, những giai điệu lững lờ trôi, cả anh chàng tài xế cũng nhỏ giọng hát theo. Cô kéo cửa kính xe hạ thấp xuống chút, hít sâu một hơi. Một tháng tiếp theo, Giai Hòa bận đến tối tăm mặt mũi.

Kịch bản mới có nhiều chỗ cần chỉnh sửa. Tâm lý Giai Hòa lại khá mâu thuẫn, có khi mở word ra, ngay cả tên nhân vật nam và nhân vật nữ chính là gì cũng không nhớ được…Di động được thay bằng cái giống y chang cái trước, trò ‘chim điên’ cũng rất thuận lợi tiến lên cấp bậc vốn có. Ngoại trừ việc Kiều Kiều thường xuyên gọi điện quấy rầy, báo cáo tình hình khôi phục sức khỏe của Dịch Văn Trạch, mọi chuyện đều không có gì thay đổi. Có một lần, nửa đêm, ba giờ sáng, Kiều Kiều lại cùng bạn Bối Tư ầm ĩ ngất trời, gọi điện thoại kể khổ cho cô, bỗng nhiên nói: “Em thực sự không tò mò tối hôm đó chị nhìn thấy cái gì ở phòng mát-xa à?” Giai Hòa giật mình, hiển nhiên cô đã quên sạch chuyện này.

“Quên đi.” Kiều Kiều không dễ gì kiềm chế được, “Chị quyết định giấu chuyện này vào trong bụng. Bối Tư bảo phụ nữ không được nhiều chuyện, cho nên chị quyết định làm lại từ đầu, bằng em.” Giai Hòa quyết đoán ngắt điện thoại, tiếp tục vùi đầu vào hiểu lầm ‘cẩu huyết’ lần thứ tư giữa nam chính và nữ chính… Một tháng sau, lúc Giai Hòa đang lắc lắc chìa khóa xe đi ra bãi đỗ xe Raffliers, một chiếc xe khác dừng ngay trước mặt cô. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra khuôn mặt Cố Vũ: “Giai Hòa.” hắn nhẹ nhàng ra dấu, “Ở chỗ này chờ anh, anh lên ngay.”

Nói xong cũng không chờ Giai Hòa có phản ứng, hắn liền lái xe vào trong bãi đỗ. Nhìn đuôi xe khuất bóng ở cửa vào, cô đi cũng không được, mà ở lại càng không muốn. Bỗng có một chiếc xe đột ngột chạy tới, trong một thoáng không để ý, Giai Hòa suýt chút nữa bị tông. May mà có người ở đằng sau tóm cô lùi lại, đúng là Cố Vũ vừa mới đi đỗ xe. Người ngồi ở vị trí lái nói xin lỗi, Giai Hòa xua tay, ý bao không sao, bình tĩnh rút tay mình về.

Sắc mặt người phụ nữ ngồi ở vị trí phó lái thay đổi, cô ta mở cửa xuống xe, khẽ gọi một tiếng Tổng biên tập. Cố Vũ khó hiểu một chút, lại thong dong cười, như thể hai người kia đã quen biết rất lâu. Cô gái kia vội vàng nhìn nhân vật chính của sự việc đang vẫn đứng im ở bên kia: “Thật ngại quá, Tổng biên tập, bạn tôi vừa mới học lái xe. Bạn của anh…không sao chứ?” Giai Hòa vội nói: “Không sao đâu, là do tôi không để ý, không nên đứng ở trước nơi mọi người ra vào.” Cô gái vẫn cẩn thận nhìn qua một lần, lúc lâu sau, vẫn còn lo lắng lên xe rời đi, để lại hai người.

Cố Vũ cúi đầu nhìn cô: “Thật sự không sao chứ?” Giai Hòa cố gắng mỉm cười: “Không việc gì, lúc nãy là đồng nghiệp của anh?” “Có thể là mới tới, nhìn không quen lắm.”

Hôm nay hắn mang kính mắt, gọng kính kim loại màu đen tuyền, lóe ra tia sáng nhạt, nhã nhặn anh tuấn. Giai Hòa còn nhớ rõ lúc mới vào trường Đại học, Cố Vũ đã học năm tư, là người dẫn chương trình của lễ chào đón sinh viên mới. Khi đó hắn cùng một cô gái mang giày cao gót bảy tấc làm người dẫn chương trình, rất là tự nhiên, khiến không biết bao nhiêu bạn học nữ mới vào trường đổ rầm rầm. Sau đó nhắm mắt vớ quàng kiểu gì, Giai Hòa trở thành bạn gái của hắn, mỗi ngày chỉ có lạc thú là muốn tháo mắt kính hắn xuống, xem ánh mắt ở phía sau, là bất đắc dĩ nhìn đến mình như thế nào. Cố Vũ hỏi: “Đến mua gì sao?”

Giai Hòa gật đầu: “Kiều Kiều nói là iPad1 đang giảm giá, tôi đến xem.” “Là cửa hàng ở sau Raffliers?” Giai Hòa ừ một tiếng, định lấy cớ bỏ đi.

“Nhớ người bạn anh nói với em lần trước không?” Cố Vũ chỉ chỉ về đường Phúc Châu, “Anh đang hẹn ăn uống với anh ấy, nhưng thời gian cũng còn sớm, đi xem iPad với em trước.” Một câu, quấy nhiễu toàn bộ kế hoạch của cô. Lúc trước, khi hai người còn yêu nhau, bởi vì bận việc đến tối mắt tắt mũi, một tuần cũng chẳng thấy mặt. Khi đó Giai Hòa thực sự là ngày mong đêm ước có thể bất ngờ gặp nhau được một chút nhưng chưa bao giờ thành sự thật. Bây giờ thì tốt rồi, cô vốn chỉ mới tỉnh ngủ, đi dạo loanh quanh chơi, lại chẳng hiểu vì sao nổi lên hứng thú đi mua sắm, biến thành một bữa đi dạo cùng người yêu cũ.

Cố Vũ làm hết phận sự khi đi dạo cùng nhau, mãi cho đến khi chuẩn bị thanh toán hóa đơn, hắn còn rất tự nhiên rút thẻ từ ví tiền ra. Giai Hòa ngăn lại, lấy ví tiền của mình lắc lắc hai cái: “Tuyệt đối đừng tặng quà, tôi cũng không muốn ngày nào mình cũng phải nghĩ tới nghĩ lui nên mua quà gì để đáp lễ cho anh.” Cố Vũ lắc đầu cười, cất ví, để cho Giai Hòa xem xét một chút, hắn đi ra cửa. Chủ cửa hiệu và Giai Hòa có quen biết từ lâu, thuận miệng trêu chọc: “Rất được, thực sự rất được.”

Giai Hòa cười cười: “Đừng nói đùa như vậy, chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Cô nói xong, cúi đầu im lặng xem xét. Hộp đựng màu trắng, mở ra là máy tính bảng màu xám, thiết kế trang nhã. Bộ sạc của Apple vẫn rất tiêu chuẩn, đơn giản sạch sẽ. Cẩn thận mở ra từng cái, Giai Hòa cầm mỗi một linh kiện xem xét kỹ lưỡng như đang kiểm tra. Nhìn một hồi lâu, rốt cuộc cô cũng không biết bản thân mình đang nhìn cái gì nữa. Mãi cho đến lúc Cố Vũ cầm hai chai nước quay về, ông chủ cửa hiệu đã xếp lại máy tính vào hộp, cho vào túi giấy, tự nhiên đưa cho Cố Vũ.

Mua xong thì cũng đã hơn sáu giờ, bầu trời đã chuyển sang màu tối, không biết bao nhiêu chiếc xe nối đuôi nhau trên đường, hình thành thành một dòng sông ánh sáng. Giai Hòa muốn nói mình cần phải trở về, Cố Vũ cũng đã gọi điện thoại trước, chặn ngang họng cô, bảo người bên kia đang đợi, phải đi nhanh một chút. Không còn một cơ hội từ chối nào, cô đã bị đưa vào nhà hàng kia. Trong phòng đặt trước có tám người ngồi, khi cả hai bước vào đều nhìn Giai Hòa chằm chằm, cười bảo Cố Vũ giới thiệu. Cố Vũ đẩy Giai Hòa vào bên trong: “Bạn học Đại học của tôi, Giai Hòa.” Nói xong, hắn lại nhìn một người đàn ông trung niên trong phòng, “Chính là người lần trước em nói với anh, biên kịch em giới thiệu để anh hợp tác.”

Người đàn ông trung niên nhìn hắn đầy ý vị: “Anh nhớ rõ lần trước chú đâu phải giới thiệu như vậy?” “Được, em giới thiệu một lần nữa.” Cố Vũ ngồi xuống, uống ngụm trà, “Giai Hòa, bạn gái – mối tình đầu của em, cũng là người cho đến nay vẫn nhớ mãi không quên. Cách mạng chưa thành công, bản thân còn cần cố gắng.” Người đàn ông kia cười ha ha, khen tên nhóc này vô cùng thẳng thắn. Lúc này, một nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, đặt một lồng bánh bao thịt cua lên bàn. Hơi nước nóng bốc lên, ngăn cách ánh mắt mờ ám của nhiều người.

Giai Hòa cầm tách trà, miễn cưỡng cười đùa, nói: “Đừng nói linh tinh, không phải anh đang theo đuổi Liêu Tĩnh hay sao?” Có người nhịn không được nên cười ra tiếng, Cố Vũ cũng chẳng biết mình nên khóc hay nên cười, nhìn cô không nói. Người đàn ông trung niên kia chợt mở miệng trước: “Quái lạ, tại sao anh đây lại không biết chú em đang theo đuổi em gái mình chứ?” Cố Vũ lơ đãng: “Một câu của anh rất có vẻ lo lắng quan tâm nhưng lại đẩy cho em không ít phiền phức.”

Thì ra là…hiểu lầm. Mọi người lại tiếp tục nói chuyện với nhau, ánh mắt đánh giá của những người xung quanh cũng bớt. Giai Hòa rút di động ra, chuẩn bị chuông điện thoại trước để tìm cớ về sớm. Đang chuẩn bị ấn xác nhận, di động lại vang lên cách bất ngờ. Một cuộc gọi xa lạ, nhưng là một dãy số rất quen thuộc. Cô ngạc nhiên nhìn một lúc lâu mới bắt máy.

“Giai Hòa, bây giờ em tiện không?” Là giọng Dịch Văn Trạch, nghe qua điện thoại thực có cảm xúc vô cùng, vẫn khiến tim Giai Hòa nhảy bình bịch. Vốn định gọi một tiếng anh Dịch, nhưng lại có nhiều người chung quanh, gọi vậy cũng không được tiện. Rốt cuộc cô bình tĩnh trả lời, ý bảo Cố Vũ né người ra. Vì lo Dịch Văn Trạch chờ lâu, ngay cả câu xin lỗi cũng chưa kịp nói, Giai Hòa đều vứt toàn bộ mấy tiếng cười đùa trêu chọc từ những người xa lạ kia ra sau. Bên ngoài khách sạn cũng khá ồn ào, cô đi thẳng đến cổng chính mới có thể tìm được một chỗ yên tĩnh không người.

Dịch Văn Trạch vẫn im lặng chờ đợi, giống như lúc ở nhà ga, anh có sự kiên nhẫn đến không thể tin được. Giai Hòa ổn định hơi thở: “Anh Dịch, thật ngại, lúc nãy đang dùng cơm với bạn, không tiện nói chuyện.” “Không sao cả, nếu lần sau không tiện, em có thể gọi anh là A Trạch.”

“…Ừm.” Cô tựa người vào hàng rào gỗ, nhìn dòng người đến người đi trong thang máy, tiếp tục nói: “Sức khỏe anh ổn rồi chứ?” Thật ra Kiều Kiều vô cùng có trách nhiệm, vì muốn giải thích quá trình trị liệu, hận không thể mang mấy tấm hình chụp X-quang của Dịch Văn Trạch cho cô xem. Cô biết anh khôi phục rất tốt, nhưng bây giờ mà không hỏi mấy câu này thì thực chẳng biết nói câu gì nữa.

“Hôm nay vừa ra viện, bây giờ ở trên xe.” “Nhanh như vậy sao?” Bỗng nhiên cô bắt đầu luống cuống, “Động đến gân cốt phải dưỡng thương ít nhất ba tháng, bác sĩ không nói gì sao?” Nói xong cô mới phát hiện mình quan tâm thái quá, tự nhiên im bặt. “Đã khôi phục rất tốt nhưng vẫn không thể đi lại được, cho nên lần này đến Thượng Hải cũng là để tĩnh dưỡng một chút.” Ngược lại, hình như là anh đang an ủi cô.

Giai Hòa đột nhiên mới có phản ứng lại với lời nói của anh, theo bản năng lập lại: “Anh ở Thượng Hải?” “Khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến.” Bên kia ngừng một chút, bỗng nhiên hỏi, “Em đang ăn tối sao?” Giai Hòa vâng, chợt nghe giọng A Thanh ở đầu dây bên kia vang lên, ý bảo nhờ Giai Hòa mang ông chủ của mình đi ăn món gì ngon lành, nhưng vừa được hai ba câu, cô nàng lại lập tức yên lặng không một tiếng động.

Đến lúc này Giai Hòa mới hiểu được: “Thật ra còn chưa ăn, em vốn định mua vài thứ, vừa vặn lại gặp được người quen nên được mời đến ăn cơm.” Kiểu nói chuyện này nghe qua giống như mình đang cố tìm lý do mời anh ăn gì đó vậy. Giai Hòa lập tức ngừng, ngập ngừng giải thích, “Những món kia cũng không ngon lắm. Ngoại trừ người bạn kia, tất cả đều là người em không biết, ít nhiều cũng nhờ mấy câu của anh nên em mới có thể trốn được…” Cuối cùng, ngay cả bản thân cô cũng không biết mình muốn nói cái gì, chỉ có thể ngừng, tổ chức lại từ ngữ của mình một lần nữa. Mãi cho đến khi Giai Hòa hoàn toàn tắt tiếng, bên kia mới nói: “Như vậy có muốn anh lại cứu em một lần nữa? Đưa em đi ăn gì đó ngon hơn?”

~ô~.