Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 18

Chương 18 | ở lại Thượng Hải dưỡng thương (3).

Bởi vì muốn cầm lấy tách trà, người anh hơi nhướng về phía trước, mà Giai Hòa vừa mới rót trà, thân hình cũng tự nhiên mà nghiêng qua một chút…Cứ như vậy, hai người nhìn nhau, qua khoảng cách của một tách trà. Giai Hòa mặc áo thể thao cổ tròn, khoảng cách như vậy, có thể nhìn rõ ràng xương quai xanh tinh tế của cô. Khuôn mặt Dịch Văn Trạch không có thay đổi gì, anh nâng ánh mắt lên nhìn. Nhưng chính vì điều đó, ầm một tiếng, đun nóng cả mặt Giai Hòa.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt, lẫn vào hương trà chanh, dần dần xâm chiếm ý thức… Im lặng vài giây, Giai Hòa mới hắng hắng cổ họng: “Chắc có lẽ là hơi nóng.” Anh nhận tách trà, uống hơn một nửa: “Hình như nóng một chút.”

Ánh mắt cô mang theo câu hỏi: “Anh muốn thêm chút nước mát không?” “Không cần đâu.” Có lẽ bởi vì khoảng cách quá gần, giọng hai người đều rất nhỏ.

Anh lại uống thêm một ngụm, động tác rất chậm, nhưng ánh mắt vẫn không hề dời khỏi người cô. Bài hát kia đã hết, tự động replay mở lại từ đầu, như là vĩnh viễn hát đến tận cùng, không bao giờ kết thúc. Dưới lầu không biết ai thắng, tranh cãi ầm cả lên. Hình như có người gọi tên Giai Hòa, nghe không rõ lắm. Cô do dự một lúc lâu mới nói: “Hình như có người gọi, em xuống xem.”

Anh yên lặng một lát, mới bình thản nở nụ cười: “Em đi đi.” Hẳn nhiên, kết quả là Giai Hòa chạy trối chết. Thảm dưới chân rất mềm, suýt nữa khiến cô ngã sấp. Xuống dưới lầu cô liền nhìn thấy Kiều Kiều nhìn mình, chớp mắt quyến rũ, ánh mắt nói lên tất cả, vì thế dịch ghế dựa ngồi xuống. Kiều Kiều cầm một con bài hé ra xem, nghiêng đầu thì thầm: “Lúc nãy em có điện thoại, chị nhìn dùm em, là Cố Vũ.”

Trong lòng Giai Hòa lộp bộp một tiếng: “Chị bắt máy hả?” Kiều Kiều tà ác nhìn cô: “Chị lười nghe, trực tiếp tắt điện thoại cho em.” Giai Hòa hoảng lên: “Tắt điện thoại?”

“Em còn muốn nhận điện thoại của hắn?” “Không phải, bên Bắc Kinh nói hai ngày nữa sẽ xác nhận thời gian họp, em luôn chờ điện thoại bên đó.” Kiều Kiều nhún vai: “Vậy em mở máy đi, đừng để con sói xám kia tha trở về.”

Giai Hòa dở khóc dở cười rút điện thoại di động trong túi ra, mở máy một lần nữa. Vừa mở ra, năm sáu tin nhắn ào ào gửi đến, xem không kịp. Cô mở ra từng cái một, hầu hết là của ngân hàng và khuyến mãi mua sắm, chỉ có một cái là của Cố Vũ. Một hàng chữ đơn giản: Anh ở dưới lầu nhà em. Cô cầm điện thoại nhìn, trầm ngâm một lúc lâu, chỉ là vấn đề đơn giản trả lời hay không trả lời mà do do dự dự không biết làm sao. Mãi cho đến khi Kiều Kiều xong một ván bài, quay đầu nhìn, Giai Hòa mới hạ quyết tâm, nhanh chóng bấm một hàng chữ: Tôi ở sân bay Hồng Kiều, đi Bắc Kinh họp.

Vừa gửi mười giây, anh ta liền nhắn lại: Thuận buồm xuôi gió. Giai Hòa còn nhớ rất rõ, trước kia không biết bao nhiêu lần cô oán hận, lên máy bay đừng bao giờ nói ‘xuôi gió’, là điềm xấu. Hắn chỉ luôn cười trừ, bảo mình mê tín. Cô hít hít mũi, hình như hơi nghẹt, chắc có lẽ do dính mưa.

Lần này đổi lại, là Ngô Chí Luân nhìn cô: “Sao thế? A Trạch bắt nạt em?” Cô không nói gì, đứng lên: “A Thanh, thật ngại quá, phiền em dẫn chị lên phòng ngủ trước được không?” Thế là A Thanh bỏ lại sòng bài, trong tiếng thúc giục của mấy con bạc dẫn cô vào phòng ngủ cho khách, săn sóc nói rằng dù phòng này không có người ngủ thường xuyên nhưng mọi thứ đều vừa được thay mới, cô cứ yên tâm mà ngủ. A Thanh càng nói, Giai Hòa càng ngượng ngùng, ngay cả bản thân cô cũng không kỹ tính soi xét như vậy. Đến lúc đóng cửa phòng lại, mới xem như là thở ra một hơi.

Phòng này cũng có cách trang trí rất giống trên lầu. Sàn lót gỗ màu nhạt, đồ dùng đều có màu đen. Bên giường trải một tấm thảm màu trắng. Mệt mỏi nguyên một đêm, bây giờ mới có thể thả lỏng người nghỉ ngơi. Trong tiếng ồn ào loáng thoáng bên ngoài, Giai Hòa cuốn chăn ngủ. Mãi cho đến lúc nửa đêm khát nước tỉnh dậy, ra ngoài lấy nước uống cô mới biết mọi người đều đi ngủ cả. Cánh cửa của căn phòng trên lầu vẫn khép hờ, thoát ra ánh sáng mờ mờ mong manh.

Cô ôm cốc, đứng ở dưới lầu uống một ngụm, đến khi uống xong mới trở về phòng mình. Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, cô cầm di động nhìn thoáng qua. Trời đã ngả sang chiều. Trên đầu giường có đính một mảnh giấy nhắn màu trắng, bên trên là dòng chữ viết ngoáy, nhìn là biết của Kiều Kiều: Chị lấy xe em chạy qua nhà ba mẹ mượn chìa khóa, tối về đón em nhá.

Buổi tối? Đầu Giai Hòa choáng váng, cố ngồi dậy. Cổ họng đau rát, đưa tay sờ sờ trán mình, hình như là rất nóng. Mọi chuyện không mấy hay ho đều thật sự ghé thăm luôn một lần. Giai Hòa nhanh chóng mặc quần áo, ra khỏi phòng mới nhìn thấy Ngô Chí Luân và Dịch Văn Trạch đang ngồi bên quầy bar, dường như đang bàn bạc công việc. Bên ngoài có một cô đang quét dọn sân trong, ánh nắng rực rỡ tươi sáng. Nghe được tiếng động, cả hai người cùng nhìn cô. Dịch Văn Trạch tự nhiên dụi thuốc: “Em ngủ ngon chứ?”

Mắt Giai Hòa có thể nhìn thấy biểu cảm vô cùng mờ ám của Ngô Chí Luân, nghẹn một lúc lâu mới nói: “Rất tốt.” Ngô Chí Luân làm bộ xem đồng hồ: “Nghe nói phụ nữ đi ngủ thường hay bị lạ giường, có câu như thế nào ấy nhỉ?” Anh chàng bày ra vẻ trầm tư, không biết là thực sự quên hay cố ý, “Đúng rồi, là ‘Mỗi người mỗi khác’.” Giai Hòa thề, hình tượng ngôi sao may mắn của doanh thu bán vé kia, đã hoàn toàn sụp đổ trong lòng mình…Tuy lòng oán hận, nhưng cô vẫn nhớ rõ mục đích mò ra đây của mình: “A Thanh đâu rồi?”

Thật ra dính mưa phát sốt không phải là chuyện gì lớn, tự cô có thể lái xe đi mua thuốc, về nhà đắp chăn ngủ thêm một giấc thì sẽ ổn ngay. Nhưng mà giờ Kiều Kiều đã lấy xe đi mất, chỗ này là khu biệt thự ngoại thành, và đáng buồn hơn là mình còn ở nhà thần tượng. Cô thực sự không muốn làm phiền anh, lại không nghĩ ra biện pháp nào, chỉ có thể tìm A Thanh trước, nhờ cô ấy đi mua thuốc hộ mình. “Cô ấy ra ngoài cùng Kiều Kiều.” Dịch Văn Trạch hỏi, “Tìm có chuyện gì sao?” Giai Hòa nghĩ nghĩ, nói rằng không có việc gì, vừa nói xong giọng đã bắt đầu hơi khàn khàn. Cô lo hai người kia sẽ nhìn thấy điều gì đó, đi đến cạnh quầy bar, cầm một cốc thủy tinh tự rót cho mình chút nước ấm, muốn trở về phòng gọi điện thoại cho Kiều Kiều để lúc về chị có thể mua giúp cô ít thuốc. Ngô Chí Luân cũng rất thức thời không trêu chọc nữa, bắt đầu tiếp tục chủ đề vừa rồi còn dang dở. Giai Hòa đưa lưng về phía họ, hai tay ôm ly, cảm giác như đã trải qua một thế kỷ mới rót đầy nước.

Lúc cô xoay người, Dịch Văn Trạch bỗng nhiên gọi một tiếng: “Sắc mặt em nhìn không tốt, có phải sinh bệnh rồi hay không?” Cô cố gắng cười: “Không có, chắc là do ngủ quá muộn.” Khi anh còn định hỏi tiếp, cô dọn dẹp trong sân đã bước vào, hỏi xem có cần chuẩn bị cơm trưa cho cô gái này không. Dịch Văn Trạch tự nhiên gật đầu, nói làm thức ăn đơn giản một chút là được. Giai Hòa đứng nghe ở bên cạnh anh, bắt đầu cảm thấy trời đất chao đảo, âm thầm kêu khổ. Nhưng nhìn thời gian bây giờ, cô không có cớ nào để từ chối, chỉ có thể ngơ ngác ngồi chờ ở bàn ăn.

Hành động của cô giúp việc rất lưu loát, lấy sủi cảo trong tủ lạnh ra, vỏ bánh chiên vàng óng ánh. Rất đúng trình tự của người Bắc, thêm chút dấm chua, đặt lên bàn thủy tinh cho cô: “Cậu Dịch bảo cháu là người phương Bắc, hẳn là thích ăn mì phở đi? Lâu rồi nơi này mới có người tới, không có chuẩn bị gì nhiều. Đây là bánh cô chuẩn bị cho ông nhà lúc sáng.” Cô rất hay nói, tiếp tục giới thiệu chồng mình là người phương Bắc, vỏ sủi cảo làm ra khoác hoàn toàn, rất mềm dẻo. Sủi cảo thơm ngào ngạt luôn là món Giai Hòa rất thích, nhưng mà bây giờ cô cảm thấy hơi thở của mình thở ra còn nóng hơn so với nhiệt độ của bánh…Quả thực, giờ ngồi ăn, Giai Hòa vừa đếm số lượng bánh trẻo, vừa bỏ vào miệng, vì sốt mà cũng chẳng có cảm giác ngon gì. Giai Hòa âm thầm suy nghĩ, lát nữa phải nhanh chóng gọi điện thoại cho Kiều Kiều trở về. Đang thế này mà lại ăn đồ có dầu mỡ, càng khó chịu hơn.

Lúc ăn xong, cô còn rất chăm chỉ tự mình dọn dẹp. “Giai Hòa.” Giai Hòa ngừng lại nhìn anh, trong tay còn bê bát đũa.

Anh bỗng nhiên vươn tay, dùng mu bàn tay chạm vào trán cô, lịch sự thử, lại khiến tim cô bắt đầu đập bùm bùm. “Em đang sốt.” Dịch Văn Trạch nhanh chóng kết luận, nhìn Ngô Chí Luân, “Cậu lại hỏi dì xem có thuốc hạ sốt hay không.” Anh nói xong, cầm lấy bát đũa trong tay Giai Hòa đặt ở một bên, “Em về phòng nghỉ trước, một lát nữa anh sẽ vào ngay.” Giai Hòa muốn nói không có việc gì đâu mà, nhưng lúc lui người lại không kịp đề phòng, chân lại mất sức, suýt chút nữa ngã luôn lên sàn.

Rốt cuộc cũng là Dịch Văn Trạch giữ chặt cô lại, mất đi trọng tâm, đụng vào quầy bar. Rầm một tiếng, chiếc đũa bị nảy lên rơi xuống, tay anh chống thẳng ở mặt bàn, nhưng lại không để cô bị va chạm mảy may. Giai Hòa hoảng cả lên, cố gắng đứng thẳng, sợ hãi nói: “Anh thế nào rồi?”

Cô nói xong, từ cánh tay anh nhìn đến chân. Khi xác định được mình không động vào chân bị thương của anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng cũng áy náy đau lòng: “Thực xin lỗi, em không cố ý…” “Không có gì.” Dịch Văn Trạch trấn an cô, quay đầu nhìn Ngô Chí Luân vừa mới bật dậy, hoàn toàn không phản ứng được gì, nói, “Phiền cậu giúp mình dìu cô ấy vào phòng ngủ.” Mọi chuyện kế tiếp đều trở thành mấy cảnh phim hoa lệ. Không biết có phải là vì bị phát hiện, thần kinh được thả lỏng không cần che giấu, cô vừa nằm lên giường, tâm trạng căng thẳng rối rắm đã cháy sạch. Toàn thân, ngay đốt ngón tay cũng không nhúc nhích nổi, chỉ nhìn thấy Ngô Chí Luân lấy nước lấy thuốc, trợ lý của hắn căn bản không giúp gì được. Dịch Văn Trạch ngồi ngay cạnh giường.

Mỗi lần Giai Hòa mê man tỉnh lại, đều có thể nhìn thấy gương mặt Dịch Văn Trạch, nhưng mơ hồ không thấy được biểu cảm của anh. Đến tối, cơn sốt đã lui được một ít, trong phòng chỉ còn lại hai người. Vì để cô có thể ngủ được, ánh sáng đèn bàn đã chỉnh đến mức thấp nhất. Dịch Văn Trạch ngồi ở ghế, trên đùi đặt một chiếc máy tính, ánh sáng trắng nhờ chiếu vào khuôn mặt anh, ngũ quan rõ ràng. Giai Hòa nhìn anh một lát, đầu óc mới bắt đầu hoạt động lại, lúc lâu sau mới hỏi: “Anh có bị thương gì không?” Anh ngẩng đầu nhìn cô, khép máy tính lại: “Em đói bụng không?”

Nguyên một ngày không ăn gì, quả thực rất đói. Đúng lúc này bỗng nhiên có điện thoại. Cô ngượng ngùng nhìn Dịch Văn Trạch, anh rất tự nhiên cầm di động tới cho cô. Vừa mới bắt máy, là đạo diễn của bộ phim truyền hình mới: “Giai Hòa à, gọi điện thoại cho cô được cũng thật khó. Sao rồi, ngày mai cô có thể đến đây được không?” Giọng Giai Hòa vẫn còn khàn khàn: “Thật ngại quá, đạo diễn Lưu. Ngày mai…ngày mai cũng được ạ.”

Ngủ thẳng đến sáng ngày mai, có thể hoàn toàn hạ sốt được rồi, dù sao đi họp chứ cũng không phải là lao động chân tay, hẳn là cô ứng phó nổi. Mà quan trọng nhất là…cô rốt cuộc cũng có cớ chạy, không thể đóng luôn ở nhà Dịch Văn Trạch được. “Vậy thì tốt. Nhanh chóng bàn bạc rồi nhanh chóng sửa, tôi còn đang chờ thời gian xếp cảnh của tập một và tập hai.” Dường như bên kia không nghe ra giọng Giai Hòa đang rất mệt, “Sắp xếp khoảng đầu tháng năm…” Dịch Văn Trạch bỗng nhiên vươn tay, ý bảo Giai Hòa đưa di động cho anh.

Giai Hòa sửng sốt, sau khi đưa, vẫn không hiểu được ý anh. “Đạo diễn Lưu, chào ông.” Dịch Văn Trạch cầm điện thoại, “Tôi là Dịch Văn Trạch.” Giai Hòa mờ mịt nhìn, mãi cho đến khi nghe anh bảo cô đang bệnh, có khả năng sẽ tới Bắc Kinh muộn một chút, mới rõ ràng anh đang làm cái gì, lập tức ngây ra không hiểu. Trong lòng cô bây giờ chỉ có một ý niệm duy nhất: Xong rồi, không biết Đạo diễn Lưu sẽ nghĩ cái gì…

Hình như đầu dây bên kia vô cùng sảng khoái đồng ý, rất nhiệt tình. Dịch Văn Trạch nghe một lát, mới nói tiếp: “Được, nếu có kịch bản hay, hy vọng có cơ hội hợp tác.” ~ô~

.