Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 21

Chương 21 | scandal đột ngột tới (3).

Con số của việc chia sẻ hình ảnh, đã hơn ba vạn. Dưới tấm ảnh chụp kia chỉ có một hàng chữ đơn giản: Buổi tối hôm kia không ngủ được lên ban công sân thượng hóng gió, thế mà lại thấy được Ngô Chí Luân và bạn gái bí ẩn của anh ấy! Còn nữa nha, chủ nhân của căn nhà kia cũng không đơn giản đâu, nhưng là thần tượng của mình nên mình sẽ không vạch trần. Một hàng chữ nhỏ như vậy, nhìn thấy ghê người.

Giai Hoảng giật mình thảng thốt một lúc lâu mới nhanh tay hỏi lại Tiêu Dư: Sao mi lại thấy được cái này? Tiêu Dư gửi lại icon của một con thỏ không ngừng lắc mông: Mi nhìn số lượng chia sẻ hình ảnh đi, mà đây chỉ là chia sẻ từ nguồn ảnh gốc nhá, còn không biết bao nhiêu lượt chia sẻ ở các blog khác. Trên Weibo của đồng nghiệp ta cũng có, khủng đến mức suýt nữa tim ta ngừng đập… Giai Hòa buồn bã: Tim ta cũng chuẩn bị ngừng theo…

Sau đó Tiêu Dư không nhắn lại nữa, hình như là đang họp thật, chỉ còn lại con thỏ trắng béo mập, vui tươi hớn hở xoay tới xoay lui. Giai Hòa ném di động xuống, không đến nửa giây lại cầm lên, nhìn chăm chăm vào tấm ảnh chụp kia thật kỹ. Tuy rằng rất xa nhưng lại có thể nhìn thấy rất rõ sườn mặt, đây tuyệt đối không phải là độ phân giải di động có thể có được. Rất giống như…máy ảnh cơ.

Giai Hòa cười khổ, bây giờ ngay cả paparazzi ‘bình dân’ cũng chuyên nghiệp như vậy. Còn chưa nghĩ ra vài câu tự an ủi mình, di động lại bắt đầu rung lên. “Lên mạng!” Kiều Kiều ngắn gọn nhanh chóng, “Đọc tin tức giải trí.”

Giai Hòa á khẩu không trả lời được. “Đã lên chưa vậy?” Kiều Kiều tiếp tục thúc giục. “Không phải liên quan tới em chứ?” Giai Hòa liều mạng cầu nguyện.

Kiều Kiều ồ lên: “Em biết rồi? Weibo thực đáng sợ, chị đang đào mấy bài viết của em lên xem, cơ bản là đã tám chín phần mười. Cũng may bình thường em không làm việc gì thất đức, chỉ có một vài cái gọi là ‘nguồn thông tin’ thêm mắm dặm muối vào thôi.” Giai Hòa khóc không ra nước mắt: “Tìm được tên thật chưa?” Ông trời ơi, xin đừng mà.

“Đừng hoảng hốt. Lúc nãy Ngô Chí Luân đã giải thích trên Weibo rằng chỉ là bạn bè, thế nên mọi người bắt đầu muốn đào lên xem biệt thự kia của ai.” “May quá.” Giai Hòa nhẹ nhàng thở ra, lại không biết vì sao vừa nghe được nửa câu sau lại quýnh quáng lên. Kiều Kiều cười: “Em đừng mừng quá sớm, đã có người nói ở đường Hoài Hải cũng nhìn thấy Ngô Chí Luân cùng với một nữ sinh, còn chụp ảnh lại bằng điện thoại di động. Tuy không chụp thấy mặt nhưng xe và quần áo lại giống nhau. Em nghĩ lại xem, Ngô Chí Luân im hơi lặng tiếng tới Thượng Hải, lại cùng một cô gái từ đường Hoài Hải đến Phổ Đông, còn lái chiếc cooper đồ chơi kia, một cú như thế này sao chịu được. Gần đây anh ta lại có tham gia phim điện ảnh, nói không chừng cũng chuẩn bị bắt đầu ém miệng không trả lời cho báo giới, vậy lại càng thú vị.”

Giai Hòa không còn tâm trạng đâu mà đùa giỡn, chỉ mắng chị một câu rồi cúp điện thoại. Cũng may chỉ chụp được một bên mặt. Cô không phải là ngôi sao thần tượng, khó để cho người ta nhớ kỹ mặt. Ảnh chụp và người thật có thay đổi, hơn nữa lại là thay đổi rất lớn. Giai Hòa không ngừng tự tẩy não của mình. Lúc trước Kiều Kiều cũng bị chụp hình đang ăn cơm chung với nghệ sĩ của chị quản lý, ngoại trừ việc hai ba người bạn thân trêu vài câu thì cũng không ảnh hưởng gì. Giờ cô chỉ có thể cầu nguyện, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện tốt kiểu như người quen vào góp vui.

Lúc còn làm phóng viên, Giai Hòa không đọc bản thảo của mình viết, sợ in ra rồi mới cảm thấy nông cạn. (Trong câu trên có từ 雷 lôi. Theo phỏng đoán của mình, từ “lôi” này cũng có tính chất như thể loại “lôi văn” trong giới truyện Trung Quốc. “Lôi” ở đây là sấm, mìn – mà dẫm vào thì…) Lúc làm biên kịch cũng không xem phim mình viết ra, sợ phát song mới cảm thấy diễn rất sến.

Khi cô bị dính scandal, thì đương nhiên…cũng không dám nhìn tới mấy bài đăng khủng khiếp trên diễn đàn. Lúc thì tưởng không có chuyện gì, lúc thì lại sợ mọi chuyện bắt đầu ầm ĩ lên. Giai Hòa cứ rối rắm như vậy suốt buổi. Bắt đầu từ toilet đến phòng ngủ, sau đó đến tủ quần áo, giống như đang xác định xem mình có mang đủ hết đồ dùng hay chưa. Qua một lúc lâu cô mới lấy di động ra, nhìn tin nhắn Ctrip [1] xác nhận thời gian trên vé máy bay. Còn khoảng hơn năm tiếng, cô ở nhà cũng không có việc gì, cũng vừa đủ có thời gian ăn cơm tối. Giai Hòa nghĩ như thế, lập tức đóng vali, khóa cửa rời nhà.

Lúc chờ thang máy, dì Triệu ở cách vách cũng đi ra đổ rác, thấy cô liền lập tức niềm nở: “Giai Hòa, cháu ở nhà à?” Giai Hòa gật đầu: “Cháu vừa mới về, giờ phải đi Bắc Kinh công tác ạ.” ‘Đing’ một tiếng, thang máy mở ra. Giai Hòa vừa định nói hẹn gặp lại dì thì dì Triệu cũng đã vào theo luôn: “Ánh mắt trời dễ chịu, xuống lầu đi bộ một chút.”

Giai Hòa không hiểu, lúc ấn tầng tiếp theo thì dì Triệu mới nhỏ giọng hỏi: “Phải đi Bắc Kinh lấy giấy chứng nhận à?” “Dạ?” Giai Hòa hoảng sợ. “Lúc nãy con gái dì đang chơi máy tính, cho dì xem ảnh chụp.” Dì Triệu cười vô cùng thần bí, “Cháu có bạn trai như vậy, sau này đi xem phim cũng không cần trả tiền đúng không?”

Giai Hòa không biết nên khóc hay nên cười. Thì ra đối với dì Triệu, nghề diễn viên chỉ đơn giản là tốt ở chỗ đó… “Dì, là người khác giỡn thôi. Mấy lời trên mạng dì tuyệt đối đừng tin, đều là giả cả.” Dì Triệu ừ ừ hai tiếng, gật đầu: “Dì biết, con gái của dì nói cho dì biết hết rồi. Phải giữ im lặng, phóng viên hỏi cũng không được nói.”

Giai Hòa hoàn toàn câm nín. Thật vất vả mới đến tầng một, Giai Hòa kéo hành lý xuống bậc cầu thang, rút thanh kéo ra: “Dì, cháu đi nhé.” “Ối Giai Hòa, đó là Dịch Văn Trạch hả?” Giọng nói tuyệt đối đang run run, vừa bất ngờ vừa vui mừng, nghiễm nhiên không nghe cô nói gì.

Tim Giai Hòa đập bình bịch, ngừng thật lâu mới chầm chậm quay đầu nhìn về hướng kia. Trong lòng chỉ âm thầm cầu nguyện, mong là dì Triệu nhìn nhầm rồi. Đáng tiếc, Dịch Văn Trạch quá mức chuyên nghiệp, đã biến nơi này thành phim trường quay ngoại cảnh từ lâu.

Chiếc xe màu đen đỗ bên cạnh hồ, cửa xe mở một nữa. Anh cứ như vậy mà đứng tựa vào cạnh đó, trên người khoác một áo khoác màu đen, tư thế khiến cho Giai Hòa có ảo giác rằng, bất cứ lúc nào, chỉ cần có người hô action, anh sẽ trình diễn một hồi bi kịch đô thị, cẩu huyết tê tâm liệt phế, tình cảm say nồng. Bây giờ là khoảng thời gian đi làm, lại là khu chung, dưới lầu chỉ có hai ba người ra ra vào vào, tất cả đều dừng bước nhìn lại, phấn khích đến ‘dật vu ngôn biểu’… Vượt ra ngoài ngôn ngữ, chỉ tư tưởng hay tình cảm nào đó dù chưa giải thích nhưng lại có thể khiến cho người nghe hiểu được. Tim của cô lúc thì nhảy tới tấp, lúc thì suýt ngừng đập, đứng bất động ngay tại chỗ.

Hình như dì Triệu đứng bên cạnh đang lầm bầm oán hận quên mang di động theo, bằng không chụp ảnh về đưa cho con gái đăng lên Weibo, chắc chắn rằng mình sẽ thành người nổi tiếng trên Internet… Bỗng nhiên, giống như là có cảm ứng, Dịch Văn Trạch nghiêng đầu nhìn qua, rõ ràng là đang vẫy tay với cô. Anh gọi tự nhiên như vậy, khiến Giai Hòa có chút ngượng ngùng.

“Dì ơi, cháu đi đây.” Cô nhận mệnh kéo hành lý, tạm biệt một lần nữa. Dì Triệu nghe thế mới giật mình vỡ lẽ: “Thì ra Dịch Văn Trạch mới đúng là bạn trai cháu, còn Ngô Chí Luân chỉ đi mua nước tương thôi?” [2] Giai Hòa muốn khóc. Tất cả những chuyện này là gì, là gì?

Chẳng lẽ quen biết với ngôi sao…nhất định phải có scandal hay sao?! Trong ngực Giai Hòa dù có hàng vạn con ngựa phi nước đại, nhưng trên mặt vẫn là vẻ tươi cười: “Không phải không phải ạ, cháu là biên kịch của anh ấy, chỉ đơn thuần là quan hệ hợp tác. Bây giờ chúng cháu đến công ty họp thôi.” Nói xong, không đợi dì Triệu hỏi thêm, cô lập tức kéo hành lý co giò chạy. Đưa hành lý cho tài xế, cô tự mình mở cửa xe chui vào, thở phào một hơi.

Giây tiếp theo, Giai Hòa phát hiện chân của mình lại kề sát với một cái chân khác, tựa người vào Dịch Văn Trạch, không có một khe hở nào. Thậm chí Giai Hòa còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh…Cô muốn dịch ra, nhưng sợ làm như vậy sẽ khiến cả hai xấu hổ, chỉ có thể thuận miệng hỏi: “Anh tìm em?” Nói xong, cô yên lặng không một tiếng động dịch ra mấy tấc. Lúc này, xe đương lướt qua lằn giảm tốc của cổng chính, hơi rung lên một chút, cô lại đổ lên người anh.

Chân lại kề chân như cũ, ngay cả thân thể cũng dựa sát vào nhau… Dịch Văn Trạch không nhịn được liền mỉm cười: “Đi ăn cơm trước nhé?” Ngồi ở ghế trước, A Thanh đeo tai nghe vào, tài xế cẩn thận nhìn đường không chuyển mắt, như là không hẹn mà chừa ra không gian riêng cho hai người nói chuyện.

Tình cảnh càng lúc càng khiến Giai Hòa chột dạ: “Em đã đặt vé máy báy đi Bắc Kinh, là chín giờ tối.” “Anh biết, Kiều Kiều đã nói cho anh biết.” Anh nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Bây giờ mới sáu giờ, còn có thời gian cùng ăn cơm tối.” Anh nói rất tự nhiên, không chút nào gượng ép. Giai Hòa cũng muốn tự nhiên trả lời, nhưng nghẹn nửa ngày mới chỉ có thể nói ra chữ “vâng.”

Qua một lát, A Thanh bắt đầu gọi điện thoại, trong cuộc gọi có nhắc đến tên một nhà hàng, hình như là nơi cả hai sẽ đến. Giai Hòa cảm thấy nghe hơi quen tai, hình như cô biết đây là đâu, mặc dù yên tĩnh nhưng đây cũng là nơi công cộng nhiều người đến… “Vẫn nên tới chỗ của anh đi.” Cô do dự nói. Dịch Văn Trạch nhìn cô một cái: “Sao vậy?”

“Chỗ đó là nơi công cộng, không tốt lắm.” Giai Hòa giải thích. “Không sao cả.” Cô muốn nói rồi lại thôi, khó mà nói được là chính cô sợ bị chụp ảnh lần nữa.

Dịch Văn Trạch không nói nữa, cầm lấy một tờ báo lật vài trang đầu. Hai người ngồi bên nhau sát đến như vậy, thậm chí cô còn có thể cảm giác rõ ràng được động tác lật giấy rất nhỏ của anh. Nhưng xét theo vết xe đổ vừa rồi, mãi cho đến lúc xuống xe Giai Hòa cũng không dám cử động. Lúc xe dừng lại, A Thanh bỗng nhiên gọi một tiếng “đạo diễn Khương”. Giai Hòa theo tiếng gọi nhìn lại, thấy đạo diễn Khương đang đứng nói chuyện với phó đạo diễn Trình Hạo ở cửa. Thì ra là đoàn làm phim tổ chức liên hoan. Giai Hòa nhẹ nhàng thở ra, nhưng không ngờ vừa bước vào phòng đặt trước đã có việc ngoài ý muốn. Nơi này không chỉ có người của đoàn làm phim “Vĩnh An” mà còn rất nhiều gương mặt xa lạ khác. Mà bất ngờ nhất là Ngô Chí Luân cũng ở đây. Anh chàng vừa nhìn thấy Giai Hòa, lập tức ngắt cuộc gọi còn dang dở: “Bạn gái scandal, đã lâu không gặp.”

Tuy rằng ở đây đều là người trong giới, cũng sẽ chẳng có ai đồn lung tung chuyện này, nhưng kiểu trêu chọc như thế vẫn khiến mọi người ngồi ở bàn nghiêng đầu, nhìn cô vài lần. Ngô Chí Luân còn định nói thêm vài câu, Dịch Văn Trạch đã lơ đãng nhìn anh ta một cái, thanh công bịt kín cái miệng đang há ra kia. Trong phòng sắp xếp sáu chiếc bàn. Giai Hòa vốn định ngồi chung với Kiều Kiều mới thấy chị không ở đây, chỉ có thể nhắm mắt theo đuôi Dịch Văn Trạch, mãi cho đến khi anh nói chuyện xong với vài người, chuẩn bị ngồi ở bàn trên, cô mới dừng lại đột ngột. Dịch Văn Trạch cúi đầu nhìn cô: “Chuyện gì thế?”

“Em có thể ngồi cùng với A Thanh được không?” Cô nhỏ giọng xin chỉ thị. Anh lo lắng vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Đi đi.” Vừa nói xong lại có người đến chào hỏi, Giai Hòa nhân cơ hội chuồn thẳng.

Bàn A Thanh ngồi đặt ở góc, chỗ ngồi còn trống hơn một nửa, rất yên tĩnh. Lúc Giai Hòa kéo ghế dựa ngồi xuống, A Thanh mới nhìn thấy cô, lập tức ngạc nhiên hỏi: “Biên kịch, sao chị lại ngồi đây?” “Chỗ này tốt.” Giai Hòa cười ha ha, “Em xem, một bàn đầy đồ ăn mà chỉ có gần nửa số người ngồi, rất có lời.”

A Thanh à lên một tiếng, dường như cảm thấy có lý, nhưng cũng thấy thực không có lý, suy nghĩ một lúc lâu cũng không hỏi lại. Những người ngồi bên cạnh thân thiện trò chuyện với nhau nhưng thực ra tất cả đều không có quan hệ gì với cô, thi thoảng có vài người trong đoàn làm phim đến chào hỏi, cô mới trả lời lại đôi ba câu, chỉ một thời gian ngắn đã biến mình thành không khí, yên lặng ăn cơm. Không biết là ai bắt đầu, bỗng nhiên có người nói Dịch Văn Trạch và Ngô Chí Luân hợp tác mở công ty chế tác phim điện ảnh, đã bắt đầu nói chuyện với rất nhiều công ty khác. Vì đề tài này mà có rất nhiều người muốn trêu chọc hai người kia một phen, rằng đây là hai ông chủ đẹp trai nhất trong giới giải trí, về sau có muốn ngăn vận đào hoa cũng không ngăn được. Giai Hòa không khống chế nổi hai mắt mình, nhìn chiếc bàn kia, tiếp tục ăn miếng được miếng không.

Mãi cho đến lúc ăn uống no say, bả vai bỗng nhiên bị người khác đè lên. Ngô Chí Luân đứng bên cạnh người cô, cười nhẹ nói: “Gia hòa mọi sự hưng, vì em, A Trạch vốn không hề thích việc xã giao lại đi mời người khác dùng cơm.” Giai Hòa khó hiểu. “Anh và em, hơn nữa cả nhiều người như thế này nữa.” Anh chàng quét mắt bốn phía, “Lại là chỗ công cộng, hôm nay không biết sẽ có bao nhiêu ảnh chụp đăng lên. Lại cả tin tức của công ty chế tác, còn có ai sẽ để ý đến trang Weibo kia nữa?”

Giai Hòa giật mình, uống một ngụm trà. Trái tim vốn đã yên lòng hạ cánh, lại bất giác rơi vào hoảng loạn. Ngô Chí Luân ý tứ sâu xa vỗ vỗ vai cô, cầm ly rượu đi luôn.

Thì ra là đã có sắp xếp như vậy. Cô nghiêng đầu, nhìn chiếc bàn kia một lần nữa. Dịch Văn Trạch đang cùng một người khác nói chuyện. Ngay lúc cô đang muốn dời tầm mắt đi, anh lại lơ đãng nhìn thoáng qua nơi này một cái. Giai Hòa giật thót, vội cầm cốc lên, giả bộ đang nhìn xung quanh, né ánh mắt của anh. Khoảng bảy rưỡi, Dịch Văn Trạch mới đưa Giai Hòa rời khỏi nhà hàng. Xe đã đứng chờ sẵn ở ngoài cửa, hình như là do Dịch Văn Trạch đã sắp xếp thời gian trước. Sau khi hai người lên, xe lập tức chạy thẳng một đường đến sân bay.

“Cảm ơn anh.” Trong xe rất yên lặng, cô chỉ có thể ép giọng nói xuống thấp nhất, tránh cho tài xế nghe được, “Ngô Chí Luân nói, bữa cơm này là vì muốn hóa giải ảnh hưởng của tấm ảnh kia.” “Không có gì, vốn cũng nằm trong kế hoạch, chỉ là làm sớm một chút thôi.” Giai Hòa đáp vâng, nghĩ nghĩ, tóm lại vẫn nói cảm ơn là đúng.

Yên lặng được một lát, anh lại đột ngột nói: “Hôm đó không đón em là vì chân vẫn chưa thể lái xe được.” Giai Hòa tiếp tục vâng, lại không rõ ý anh là gì. Dịch Văn Trạch bình tĩnh bồi thêm một câu: “Cho nên, scandal này anh cũng không muốn để cậu ta thay mình.”

Giai Hòa ngẩn người. Lúc ngẩng đầu lên, anh cũng đang nhìn cô. Ngay lúc anh hơi hơi cúi đầu xuống, di động bỗng nhiên rung lên. Giai Hòa vội vàng vùi đầu mở túi. Bình thường khoảng ba giây cô có thể cầm được di động, nhưng lần này lại tốn gần một phút. Vừa thấy tin nhắn Cố Vũ gửi đến, tim cô như ngừng đập, cô nhấn nút xóa đi, xem cũng không dám xem. Khoảng cách như vậy…Màn hình lớn như vậy, anh lại gần như vậy.

Giai Hòa do dự thật lâu mới nói: “Là tin nhắn Cố Vũ gửi em.” Dịch Văn Trạch bình thản ừ: “Anh ta vẫn còn tìm em?” [1]: Ctrip là một công ty dịch vụ du lịch trực tuyến lớn nhất của Trung Quốc sáng lập năm 1999, có trụ sở chính ở Thượng Hải.

[2]: 打酱油 Đi mua nước tương, Câu này có ý nghĩa là “It’s none my business, I come to buy some sauce” [“打酱油路过”] – “Đây không phải là việc của mình, mình chỉ đi ngang qua mua nước tương thôi á.” Trong đoạn dì Triệu, ý dì chỉ Ngô Chí Luân chỉ là người qua đường, không liên quan gì :3 Nguồn gốc: Đài truyền hình Quảng Châu phỏng vấn một thị dân, hỏi quan điểm của anh ta về tình hình bạo lực khiêu dâm, vị thị dân này nói: Liên quan gì đến tôi, tôi chỉ đi ngang qua mua nước tương thôi. Những lời này được truyền ra như thế. Đây dùng để ẩn dụ việc không nói chuyện chính trị, chuyện nhạy cảm này nọ. Các từ dùng trong chương:

围脖 [giản thể] – Weibo. 单反 – SLR [single lens reflex], máy ảnh cơ đó các bạn :3 独栋公寓 – Single-family apartment, căn hộ riêng biệt cho từng gia đình. Single-family là nhà riêng á…

会所 – Club-house [nhà câu lạc bộ]. Trong convert để là “hội sở”, nhưng đây là từ chỉ trụ sở chính của Ngân hàng nên không chính xác được. Mình để tạm như vậy nhé. ~ô~.