Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 30

Chương 30 | tình cũ X tình cũ (3).

Đang lúc Giai Hòa há hốc mồm, Dịch Văn Trạch đã đi ra, gọi một tiếng Giai Hòa. Cô quay đầu lại nhìn anh, cửa vẫn còn chưa đóng, bên trong vẫn còn nhiều người uống rượu trò chuyện, rất ồn ào huyên náo, mà anh lại đứng trước nơi đó chăm chú nhìn thẳng vào Giai Hòa. Bởi vì uống rượu, đôi mắt đen như có tia sáng mông lung di chuyển, cứ như vậy mà nhìn cô. Trong nháy mắt, rốt cuộc Giai Hòa cũng hiểu vì sao bản thân cô lại thích anh.

Là vì ánh mắt của người đàn ông ấy, luôn luôn chuyên chú và kiên định đến thế. Chỉ cần là đang nhìn bạn, đôi mắt ấy sẽ không có bóng dáng nào khác nữa. “Bây giờ đi à?” Ngô Chí Luân kinh ngạc nhìn Dịch Văn Trạch. Dịch Văn Trạch đi tới, “Cậu tiếp tục đi, mình đưa Giai Hòa về trước.” Sau đó, anh thực tự nhiên nắm lấy tay cô. Giai Hòa bỗng nhiên nhớ tới Thiên Sở vẫn còn ở trong toilet, sao lại gặp phải tình cảm ngượng ngùng thế này, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Đi nhanh đi.”

Anh còn chưa nói gì, Ngô Chí Luân liền nhếch môi, thấp giọng nói: “Cậu có biết Gia hòa mọi sự hưng nói gì không?” Giai Hòa chỉ cảm thấy đầu ong ong, thật sự muốn kéo anh ta vào trong cửa, giết người diệt khẩu. Cũng may biểu hiện của Dịch Văn Trạch là không cảm thấy hứng thú. Anh khẽ cười, đội mũ lên đầu anh chàng: “Uống ít thôi.” Ngô Chí Luân cười đẩy anh một phen, cúi đầu nhìn Giai Hòa: “Tuy A Trạch tốt nghiệp nghành Kiến trúc nhưng lại rất có đầu óc kinh doanh. Em thoải mái đi, tuyệt đối không cần đến em phải nuôi gia đình đi trả nợ.” Nói xong, anh ta bẻ bẻ vành mũ cong lại, rất chi là lãng tử phóng khoáng đi vòng qua Dịch Văn Trạch vào phòng.

Mãi cho đến lúc lên xe, Dịch Văn Trạch cũng không hề hỏi ý tứ trong lời nói của Ngô Chí Luân. Nhưng Giai Hòa lại không thể yên lòng được, vẫn cứ nhớ đến câu nói kia của Thiên Sở. Trong toilet là do cô tự vệ mà phản kháng lại, tự nhiên phải ‘bổ não’, kéo theo một đống lý do để khiến mình trở nên ‘cường đại’ mạnh mẽ. Nhưng câu nói kia cũng không phải ngẫu nhiên mà quanh quẩn trong đầu cô. Là có nghi vấn và khó hiểu, là có cả bất an và lo sợ. Bỗng nhiên Giai Hòa đau xót phát hiện, bản thân cô vẫn luôn chuẩn bị cho một lời chia tay.

Phía trước không biết có chuyện gì xảy ra khiến con đường trở nên hỗn loạn, rất nhiều tài xế xuống xe xem tình hình, cũng có người ấn mạnh còi, không kiên nhẫn thúc giục. Giai Hòa cảm thấy rất ồn ào, mở nhạc lên to hơn, nhưng vẫn không át được tiếng động bên ngoài cứ ầm ĩ. Cứ như vậy qua được một lát, Dịch Văn Trạch lại mở miệng hỏi trước: “Có tâm sự sao?” Được rồi, nếu đã thẳng thắn, có câu hỏi gì thì phải hỏi. Nội tâm Giai Hòa dù giãy giụa, nhưng cô vẫn mở miệng nói: “Em đang nghĩ, vì sao anh lại thích em?”

Phỏng chừng mỗi một góc ở thành phố này, nhất định đã có người hỏi đến câu hỏi kia, tần suất cũng gần với câu ‘Anh yêu em’ và ‘Chia tay đi’. Phần lớn người ta là vì muốn chứng thực rốt cuộc yêu nhiều bao nhiêu, luôn luôn truy hỏi xem vì sao anh lại cảm thấy em tốt? Vì sao anh lại yêu em? Nhưng cô thực sự muốn biết, vì sao Dịch Văn Trạch – con người có không biết bao nhiêu phụ nữ tốt vờn quanh mười mấy năm – lại thích mình. Vòng luẩn quẩn này rất hào nhoáng. Giai Hòa vốn tưởng rằng anh sẽ nghiêm túc suy nghĩ một chút, nhưng lúc bắt đầu nói anh lại cười, nhìn thoáng qua cô, chầm chậm nhả ra từng chữ: “Dựa theo tiêu chuẩn bình thường, em có một gia đình gia giáo hòa thuận, còn có một nghề nghiệp tốt, cũng có thể tự mình sắm nhà mua xe.”

Giai Hòa trợn mắt há hốc mồm, hận không thể mở cửa cướp đường mà chạy. Cái nhà hàng chết tiệt đó, sẽ không phải là không cách âm hết cả chứ… Nếu vậy thì chẳng phải toàn bộ phòng ăn đều nghe được?! Nhưng mà thật không may, anh rất nhanh bổ sung thêm một câu cuối cùng: “Lỡ như về sau anh đầu tư phá sản, có lẽ có thể dựa vào em nuôi gia đình, đi trả nợ.”

Bên ngoài tranh cãi ầm ĩ, trong xe lại yên tĩnh, như là hai cực băng-hỏa, trên người Giai Hòa lúc lạnh lúc nóng, không dám nhìn Dịch Văn Trạch, chỉ cảm thấy mặt mũi mình bị quăng đến Sebria. “Là Thiên Sở gọi điện thoại cho anh, cố ý để anh nghe.” …

Nghĩa là chỉ có anh nghe được? Cô thở ra một hơi, nhưng mà trái tim lại không thể nhẹ nhõm hơn, ngược lại càng nặng nề. Thì ra…quan hệ của hai người vẫn tốt như vậy.

Đường phía trước đã được thông, dòng xe liên tục chạy lướt qua, dường như đây không phải là thời điểm tốt để nói chuyện. Tầm mắt của cô trượt từ sườn mặt của anh tới tay lái, sau đó hoàn toàn thu trở về, nhưng cuối cùng vẫn không thể nhịn được thì thầm: “Hình như em đang ghen tị.” Im lặng, thực im lặng. Anh không nói gì.

Dây an toàn thắt hơi chặt khiến cô cảm thấy khá khó chịu. Giai Hòa vươn tay, nới ra một chút, sau đó lại ngồi thẳng, nhìn chằm chằm dòng xe di chuyển phía trước mặt. Có phải mình thẳng thắn quá rồi không? Ngay cả ghen cũng nói ra…Mãi cho đến khi rẽ sang một con đường khác, Dịch Văn Trạch mới cầm lấy di động, ấn ấn hai cái rồi đưa sang cho cô. Không phải đang nói đùa? Để cho mình kiểm tra? Giai Hòa ngơ ngác nhìn anh, không đoán được anh sẽ có hành động này, cũng không dám cầm. Thấy thế, Dịch Văn Trạch mới cười ra tiếng: “Em xem đi.”

Nụ cười kia thực sự rất ấm áp. Đúng lúc đèn bên ngoài bật sáng, giữa hai người chợt xuất hiện một luồng sáng trắng. Cô do dự một lát mới cầm điện thoại cúi đầu xem. Trên màn hình màu xanh nhạt là danh sách những cuộc đã gọi đi. Một danh sách dài rất dài nhưng cũng chỉ có hai chữ ‘Giai Hòa.’ “Anh không thích gọi điện thoại riêng lắm. Nếu có công việc chủ yếu cũng chỉ tiếp điện thoại.” Dịch Văn Trạch nghiêm túc nhìn cô, “Như vậy có thoải mái được chút nào hay không?”

Làm sao có thể thoải mái, Giai Hòa rơi lệ. Anh bình tĩnh như vậy, chẳng phải chính cô lại bụng dạ hẹp hòi hay sao… Sau đó, anh bạn rộng rãi thoải mái kia mới tiếp tục nói: “Ngoài công việc ra anh không có tiếp xúc gì với cô ấy. Nếu em thực sự để ý, anh sẽ đưa số của Thiên Sở chuyển trực tiếp sang di động của A Thanh.”

Cái này hơi quá đáng đi…Chính mình còn không hành động tuyệt tình như vậy với Cố Vũ. Cái này gọi là, quan làm được nhưng lại không cho dân chúng làm sao? “Không cần đâu, như vậy rất tổn thương người ta.”

“Với anh mà nói, em rất quan trọng.” Anh định nghĩa hết sức rõ ràng. Không dùng từ ‘càng’ để nói, vốn là không có ý định so sánh gì. Bốn chữ đơn giản khiến Giai Hòa lập tức buông vũ khí đầu hàng: “Thực sự không cần đâu mà, em…” Cô chỉ muốn nói bụng dạ em không hẹp hòi thế đâu, nhưng mà ngay cả lời này cũng không thể nói ra miệng, chỉ có thể khụt khịt mũi, tự động im lặng.

Khách sạn cũng không xa lắm. Hai người cố ý tách ra, vào khách sạn cũng khác thời điểm. Bởi vì cũng đã muộn, chỉ có vài người bên trong. Giai Hòa ngồi xuống, lúc đưa ra chứng minh thư, Dịch Văn Trạch cũng ngồi xuống bên cạnh cô. Nhân viên lễ tân đăng ký cho Giai Hòa trộm nhìn máy tính bên cạnh, nói nhỏ với cô: “Chị cùng Dịch Văn Trạch ở sát phòng nhau đó, rất hạnh phúc nha.” Trong mắt cô lễ tân lóe ra phấn khích, còn Giai Hòa chỉ có thể làm bộ như kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi lại: “Thật à?” Cô gái kia gật mạnh đầu, sau đó giúp cô hoàn thành thủ tục, đưa lại chứng minh thư và thẻ phòng cho cô: “Chị xem, anh ấy đứng lên rồi kìa, nhất định là có thể cùng đi chung thang máy đó.” Rất chi là nhiệt tình nha…Giai Hòa hơi ngượng, nói câu cảm ơn.

Phòng hai người là do A Thanh đặt, tất nhiên là phải sát nhau. “Đêm nay còn có một số việc phải làm.” Anh giúp cô cất hành lý. “Cũng đúng lúc.” Giai Hòa rút laptop từ trong túi ra, “Em cũng có chuyện phải làm, anh cứ làm việc đi.” Sau đó, cô lập tức lấy dây sạc và chuột máy tính, nhanh chóng cắm vào, ý bảo em không có nói xạo đâu.

Anh nhìn cô ấn nút khởi động máy tính, nghĩ nghĩ một lát mới nói: “Không ngờ bạn gái anh lại cuồng công việc đến thế.” Giai Hòa buồn bực nhìn anh: “Còn không phải là vì anh hả, đột nhiên kéo em đến Thiên Tân, em còn chưa nói chuyện với đạo diễn Lưu nữa.” “Không sao, anh sẽ nói với ông ấy.”

Giai Hòa ối lên một tiếng: “Đừng, em chuyên nghiệp lắm, không thể lấy anh làm cớ lười biếng được.” “Ông ấy gửi kịch bản cho anh, muốn gặp mặt nói chuyện.” Dịch Văn Trạch thay cô kéo rèm cửa sổ lại, “Anh gọi điện thoại, nói ông ấy đến đây là được.” Đúng nha…

Giai Hòa lập tức trưng ra vẻ mặt sùng bái, như vậy thì cuộc họp ngày thứ hai nhất định sẽ hủy đó. “Thứ nhất, không cho anh nói em là bạn gái anh.” Thật ra những người trong giới biết thì cũng không có vấn đề gì, có thể tưởng tượng mình với đạo diễn Lưu hợp tác mấy tháng, quá rắc rối.

Dịch Văn Trạch bất đắc dĩ: “Em đang chuẩn bị hoàn toàn giấu kín anh?” Mắt Giai Hòa sáng ngời: “Chờ em có hơn một vạn tệ thì công khai anh ngay.” Anh cười lắc đầu: “Bộ tiếp theo để A Luân ký hợp đồng với em vậy.” Từ cửa sổ, Dịch Văn Trạch quay lại, lướt mắt qua màn hình máy tính của Giai Hòa, mỉm cười, “Mua cho anh một danh phận được công khai.” Giai Hòa nhìn ánh mắt của anh, mặt lập tức nóng lên, nhanh chóng khép máy tính lại, đẩy đẩy anh: “Quên đi, em muốn tự mình cố gắng. Mau đi đi, khuya rồi kìa.”

Anh đi đến cạnh cửa, bỗng nhiên dừng lại, yên lặng nhìn cô một lúc, sau đó cúi người xuống, cho cô một nụ hôn chúc ngủ ngon. Va chạm rất nhẹ, và bởi vì uống rượu, môi của anh hơi nóng, còn vương theo mùi rượu rất nồng. Rõ ràng Giai Hòa rất ghét người say rượu, nhưng bởi vì là anh nên chỉ cảm thấy mùi hương rất dễ chịu. Trái tim bắt đầu đầu đập dữ dội, Giai Hòa từ từ nhắm hai mắt lại, tự nhiên mà tiếp nhận. Tình yêu thực sự là một chuyện kỳ lạ, vừa mới bắt đầu luôn có nhiệt tình cùng cảm xúc vô tận, không ngừng tới gần, không ngừng thử, chỉ thầm muốn gần thêm một chút nữa, lại tự hỏi xem có thể gần nữa hay không, rồi rốt cuộc gần đến như thế nào mới có thể thỏa mãn…Điều hòa phát ra âm thanh u u rất nhỏ, cô lọt thỏm trong ngực anh, lưng dựa vào tường, mãi cho đến khi anh buông ra trước, nhỏ giọng nói: “Đi ngủ sớm nhé.”

Ánh mắt Giai Hòa hơi mê man nhìn anh, cô thì thào: “Anh còn chưa nói cho em biết, vì sao anh sao lại thích em?” Được rồi, cô thừa nhận trí nhớ của bản thân mình thực sự tốt…Nhưng mà cô rất tò mò, cũng rất bất an. Giai Hòa không dám để anh xuất hiện, cũng không dám công khai anh với người ngoài, là vì sợ anh chỉ có tình cảm trong nhất thời, cảm giác mới mẻ qua đi sẽ hoàn toàn biến mất, không tìm thấy được. Cô không phải là người dễ dàng đem lòng yêu thương một ai, mà bởi vì đó là anh, đầu óc mới choáng váng mờ mịt mà đâm đầu vào. Nhưng mà, cô thực sự không thể tin tưởng được.

Rằng mình có được người như vậy. Ánh mắt gần trong gang tấc, dần dần trở nên dịu dàng. Dịch Văn Trạch nói: “Thật ra, anh không thể nói được.” Cô khó hiểu nhìn anh.

Đầu anh tựa vào trán cô: “Cho nên không thể nói một lúc được, để lại cho sau này.” Cô vẫn mờ mịt, thậm chí bắt đầu mê man. “Những lời này, để lại, khi cầu hôn anh sẽ nói.”

Giọng nói rất khẽ, nhưng cũng rõ ràng. Trong cuộc đời này, đây là lần đầu tiên có người nói với Giai Hòa hai chữ ‘cầu hôn’, mà người này lại là người cô thích, và cũng là người vốn không có gì mà xuất hiện…Nhưng chỉ là một đoạn đối thoại ngắn ngủi, lại thành công khiến Giai Hòa không thể nghĩ được gì nữa. Mãi cho đến khi âm thanh lách cách vang lên, cửa hoàn toàn đóng kín, Giai Hòa vẫn dựa vào tường, ngay cả thở cũng không dám.

~ô~.