Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 43

Chương 43 | lại cưng chiều một chút (1).

Thành tích thu được của Vĩnh An đã vượt qua sức tưởng tượng, Giai Hòa vừa giao xong tập đầu tiên của bộ phim chuyển thể, ở bên kia đạo diễn Khương đã gọi điện thoại tới, đại ý là muốn quay phần tiếp theo của ‘Vĩnh An’. Giai Hòa ôm giường ừ ừ à à, vẫn còn mơ hồ, ném điện thoại xuống xoay người, lại chui vào trong lòng Dịch Văn Trạch tiếp tục ngủ. Ước chừng qua khoảng một phút, mấy câu kia mới lọt hoàn toàn vào tai cô. Sau đó ôm lấy tay Dịch Văn Trạch bắt đầu lắc lắc: “Phần hai, em hận nhất là phần hai.”

Lông mi của người trước mắt khẽ động, nhưng không mở ra, vươn cánh tay ôm gọn cô vào lòng: “Chào buổi sáng, vợ.” Hơi thở của anh phả vào bên tai, dường như là lặng yên không một tiếng động đã phong kín toàn bộ âm thanh của cô. Rất nhanh, điện thoại lại vang lên lần nữa. Giai Hòa thò tay từ trong chăn, sờ soạng một lúc lâu mới bắt máy được. Đầu dây bên kia là tiếng Kiều Kiều đang cười: “Chúc mừng em, có phần hai rồi, thù lao cũng tăng thêm, chị đây phải dựa vào em để thành nhà sản xuất nổi tiếng rồi .” Giai Hòa sắp thở không nổi, cố gắng ép giọng nói của mình trở lại bình thường: “Một lát nữa…gọi cho chị.” Kiều Kiều kinh ngạc: “Sớm như vậy đã làm việc à? Thời gian làm việc không giống em gì hết.”

Giai Hòa cắn chặt răng, đã không thể nói nên lời, điện thoại đã bị người bên trên nhận lấy. Giọng nói Dịch Văn Trạch ôn hòa ấm áp, mang theo sự áy náy xin lỗi: “Vợ của tôi đang tập thể dục buổi sáng, lát nữa sẽ gọi cho chị sau.” Trong nháy mắt điện thoại đã ngắt, tiếng nói kích động của Kiều Kiều suýt chút nữa khiến tai Giai Hòa điếc luôn… Làm xong thể dục buổi sáng, Giai Hòa trực tiếp muốn ngủ như chết cho xong, lại chợt nhớ đến hôm nay còn có cuộc họp, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi rời khỏi giường: “Làm sao bây giờ, phần hai viết như thế nào, đều đã thành thân sinh con thiên hạ thái bình rồi, chẳng lẽ lại nhảy ra một em thứ ba nữa?” Trong đầu bắt đầu bay nhanh hình thức lửa nóng kích thích nội địa yêu thích nhất, rồi chính mình lại cuống lên trước tiên.

Nếu viết như vậy, không bằng đánh chết mình cho rồi. “Bây giờ bao nhiêu một tập?” Anh lấy một bộ quần áo sạch sẽ, vừa vặn nước ấm vừa cúi đầu hôn cô. “Khoảng tám chín ngàn gì đó, còn không đứng đắn nói chuyện,” Giai Hòa đẩy đẩy anh một chút, mặt đã nhuộm đỏ: “Nghiêm túc chút cho em.”

Dòng nước ào ào chảy, mực nước trong bồn tắm dần dần dâng cao, từng gợn sóng lăn tăn trên lớp men trắng, hơi nước tràn ngập. Anh xoay người nhìn cô, im lặng cười: “Vợ à, đây là chuyện vô cùng đứng đắn.” Giai Hòa cơ hồ sắp bị anh bức chết, luống cuống đẩy anh vào trong bồn tắm: “Không phải vừa rồi mới làm xong thể dục buổi sáng sao…” Nói xong, chính mình lại nghẹn trước, lập tức đẩy cửa đi ra ngoài, khỏi bị liên lụy thêm. Dịch Văn Trạch quay về, nhưng thật có có một thời gian rỗi, thực hiện hết mọi trách nhiệm của mình, trở thành lái xe riêng của Giai Hòa. Chỉ là mỗi lần cô đều để anh dừng lại ở một khoảng rất xa, không được lộ diện. Rốt cuộc ngay cả Ngô Chí Luân cũng chọc Dịch Văn Trạch đã hoàn toàn bị ‘kim ốc tàng kiều’ mất rồi. Thật ra người nghẹn nhất chính là Giai Hòa, cả hai cứ như bóng với hình, luôn khiến cô không thể làm được chuyện chính mình muốn làm…

Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch đi chụp ảnh phỏng vấn tạp chí, Giai Hòa mới có được khoảng thời gian riêng, đi dạo phố nguyên một buổi. Buổi tối lúc Dịch Văn Trạch về nhà, cô ngồi trên sô pha, hai mắt sáng bừng, bên người đặt một đống túi xách lớn. Lúc anh đứng ở cửa để đổi giày, Giai Hòa đã vội vàng lấy ra túi lớn túi nhỏ…có cả quần đùi và tất : “Em mua cho anh rất nhiều.” Cô vừa nói xong vừa nhắc tới số đo. Dịch Văn Trạch yên lặng nhìn, mãi cho đến khi Giai Hòa nói xong mới mỉm cười hỏi: “Việc ngày hôm nay em làm chính là mua những thứ đó?”

“Dĩ nhiên rồi, mệt chết mất.” Giai Hòa cầm kéo cắt nhãn, “Tuy rằng lúc nào anh cũng mặc đồ nội y vô khuẩn gì đó, nhưng mà đối với anh thấy thế nào cũng không được tự nhiên. Nhà em cũng chỉ có một chú, bởi vì là bác sĩ ngoại khoa mới có thói quen giống anh thôi. Nhưng người ta mỗi lần mổ ngại bẩn, còn anh vẫn bình thường thì tốt hơn.” Lúc này là thế. Anh cúi đầu mỉm cười, sau đó đi tới ngồi xuống bên cạnh, từ một bên ôm lấy cô vào lòng: “Sao lại biết size của anh rõ ràng thế?”

…Đều đã ở chung với nhau lâu như vậy. Đương nhiên những lời này cô không nói ra, cắt hết mọi thứ xong: “Anh đó, mỗi ngày tắm xong thì bỏ quần áo dơ vào trong cái rổ cạnh máy giặt ấy, nhớ phân loại ra, em sẽ giặt từng loại cho anh.” Cô tránh khỏi cánh tay Dịch Văn Trạch, ôm một đống quần quần tất tất vào phòng ngủ. Dịch Văn Trạch ngồi trên sô pha, theo bản năng muốn lấy thuốc lá, nghĩ nghĩ rồi không động đến nữa, cầm lấy điều khiển từ xa mở tivi.

Lúc Giai Hòa đi ra thấy anh còn đang tập trung vào màn hình, chỉ là vừa nghe hội thoại đã biết đó là gì. Cô đi qua ngồi xuống cạnh anh, đây vẫn là lần đầu tiên xem phim mà chính mình viết đó…“Anh không biết là không được tự nhiên sao? Xem chính mình diễn ấy?” Cô rất ngạc nhiên, chẳng lẽ Dịch Văn Trạch sẽ không cảm thấy ngượng ngùng gì hết sao? Cô là người viết, hết nghe thấy mấy câu thoại ‘máu chó’ này đến ‘máu chó’ khác liền cảm thấy mặt đỏ ửng. Anh là diễn viên, chính bản thân diễn xuất qua mấy cảnh thiên lôi đó, sẽ không cảm thấy ngượng ngùng?

“Anh đang nghĩ đến cảm giác em viết lúc đó.” Anh có chút suy nghĩ, trên màn hình là anh đang ôm Liêu Tĩnh, dịu dàng nói vừa xong đoạn hội thoại rất phiến tình. Giai Hòa ôm gối dựa, rầm rì nửa ngày mới nói: “Em cũng không biết, nội dung phim cần.” Xong rồi xong rồi, cô có thể thuộc lòng nội dung phim, sắp đến cảnh hôn… Bỗng nhiên, màn hình hoàn toàn tối đen. Bởi vì tắt đèn đột ngột, ánh mắt Giai Hòa trong một thoáng vẫn chưa kịp thích ứng với đêm tối đã bị anh cúi xuống hôn sâu. Cô còn mải suy nghĩ về cảnh hôn kế tiếp, trong lòng cảm thấy không được tự nhiên, đương lúc muốn đẩy Dịch Văn Trạch ra, anh đã tự nhiên ôm siết cô vào ngực. Giai Hòa rầm rì một tiếng: “Đừng nghĩ đến chuyện dùng sắc đẹp hối lộ chị đây, phần tiếp theo không diễn cảnh nóng gì hết.”

Tức chết rồi, tức chết rồi, diễn gì mà triền miên như vậy… Cô nghe thấy anh nói: “Bạn anh muốn tổ chức một chương trình âm nhạc, mời anh làm khách.” Anh lảng sang chuyện khác kệ anh, Giai Hòa tiếp tục phẫn hận. Phần hai phần hai, mình sẽ không viết phần hai…Nghĩ đến cảnh hôn của Dịch Văn Trạch, trong lòng ê ẩm, khổ sở muốn chết.

“Đây là buổi diễn lần đầu tiên ở Đại lục của cậu ta.” Dịch Văn Trạch thủ thỉ nói nốt lời, “Em muốn xem hay không?” Giai Hòa im lặng tựa vào trong lòng anh, mặc niệm em đây không hiếm lạ, đừng nghĩ dùng vé là có thể hối lộ người ta, nhưng mà trong lòng vẫn có gì đó nhộn nhạo. Lâu rồi, ngoại trừ lúc vào nghề anh chỉ có một hai album, từ đó đến giờ cũng chưa thấy hát lần nào nữa. Qua một hồi lâu, cô mới chịu không được, tâm ngứa khó nhịn, chủ động vẫy vẫy đuôi nói: “Cho em ba vé.” Sau đó, không kiềm chế được mà hôn anh một chút, nghĩ nghĩ, chưa hết giận, lại hôn thêm hai cái.

Ngô Chí Luân nói rất đúng. Bên ngoài anh thân với người khác một lần, thì mình sẽ đòi lại một trăm lần, mãi sẽ không còn thấy mất tự nhiên nữa. Dịch Văn Trạch nhẹ nhàng nhướng mày: “Cái này xem như em chủ động mời?” Cái gì gọi là tự nhóm lửa đốt người? Cô tuyệt đối là tự tìm. …

Mãi cho đến khi lấy vé, cô mới biết được Dịch Văn Trạch nói ai. Kiều Kiều giơ ngón tay cái lên với cô, em rất ngầu đó. Vé này có giá bao nhiêu chứ, thế mà còn lấy ba tấm nữa. Giai Hòa bĩu môi, cố ý liếc chị một cái, cũng không nhìn xem đàn ông của em là ai à. Tiêu Dư đau đớn kịch liệt chụp vai cô, chỗ tồi tệ của ngôi sao thì một đống, ưu điểm thì chỉ có chừng đó thôi, mi đừng có tự đắc vui mừng sớm quá. Bởi vì Kiều Kiều cùng Tiêu Dư đến trễ, ba người không có thời gian ăn cơm trưa, đóng quân ngay tại Starbucks mua cà phê và bánh ngọt ôm trong tay, cùng với không biết bao nhiêu em gái vào bên trong hội trường. Mãi cho đến khi ngồi xuống, Giai Hòa nhìn những người xung quanh đang vẫy gậy ánh sáng mới phát hiện ba người đã hoàn toàn quên béng việc chuẩn bị vũ khí để xem biểu diễn.

Cô chọc chọc Kiều Kiều: “Đi ra ngoài mua mấy cái lớn nhất vào đây.” Kiều Kiều uống một ngụm cà phê: “Tại sao lại sai chị?” “Em bỏ vé, tất nhiên chị phải hành động rồi,” Cô nhìn đôi mắt bình tĩnh của Tiêu Dư, “Nếu chị có thể động được Tiếu Tiếu, tùy chị.” Kiều Kiều hậm hực, “Chị đây không dám trêu vào dân xe biển trắng (có quyền), còn biết thân biết phận lắm.”

Lúc Kiều Kiều vừa đi ra ngoài, Giai Hòa mới nhìn thấy hình xăm mới phía sau lưng Tiêu Dư, líu lưỡi nói: “Đi xăm thật à?” Tiêu Dư ừ, không nói gì. Cô thực thức thời cúi đầu uống cà phê, phía sau có mấy fan hâm mộ đang than thở đoán vị khách đặc biệt hôm nay. Cô nghe câu được câu không, cắn môi nhìn Tiêu Dư: “Ta bảo, mười hai năm người kia của mi còn không có phản ứng gì à?” Tiêu Dư cúi đầu, mở túi bánh ra, cắn một miếng: “Ta thương anh ấy là tự nguyện, anh ấy không có nghĩa vụ phải hồi báo.” “Nếu không,” Mắt Giai Hòa lóe sáng, “Ta tác hợp Ngô Chí Luân cho mi đi?”

“Không phải mi nói bộ dạng hắn ẻo lả đàn bà, lại là quỷ rượu hay sao? “Tiêu Dư trưng ra khuôn mặt mi là đứa cường mua ép bán. Giai Hòa vô cùng phẫn hận cầm túi: “Ta thực muốn viết cho hắn thư nặc danh, nếu hoàng tử không hôn, người đẹp ngủ một thời gian quá lâu sẽ biến thành người thực vật.” Tiêu Dư đang uống cà phê, suýt chút nữa phun ra.

Lúc Kiều Kiều quay về, dàn nhạc trên sân khấu bắt đầu làm nóng không khí. Kiều Kiều nhét hai cây gậy ánh sáng vào tay hai người, lập tức đứng lên hét to ầm ĩ. Giai Hòa xấu hổ nhìn chị, mới lúc đầu còn bảo không thích này nọ, bây giờ chưa có gì đã lâm vào trạng thái như thế. Nhưng mà trong bầu không khí như thế này, mọi người đều đứng lên, chỉ có hai người ngồi thật đúng là không nhìn ra thể thống gì, cuối cùng chỉ có thể thuận theo nước chảy bèo trôi, đứng dậy, cùng với người chung quanh nghe xong năm bài hát mới xem như rảnh rỗi ngồi xuống. Người trên sân khấu bỗng nhiên hướng về phía mic, đằng hắng giọng: “Vị khách mời đặc biệt lần này, hẳn là các bạn đã đoán rất lâu. Nếu không vì anh ấy đang ở Bắc Kinh, tôi khó có thể hẹn trước được.”

Tim Giai Hòa run lên, cánh tay đang bị Kiều Kiều chọt chọt: “Nổ tung cả hội trường mất, mấy năm rồi Dịch Văn Trạch không hát hả?” Giai Hòa không yên lòng nói: “Rất nhiều năm, em nhớ không rõ nữa.” Trong lúc hai người đang nói chuyện đã có người từ cánh gà đi ra, mang theo một cây đàn ghita. Bởi vì nơi này khá tối, lại không có ánh sáng chiếu vào, ngoại trừ bên trong sân khấu có sắp xếp trước đó, phía sau đều không thấy rõ. Trong một thoáng chỉ có thể nghe thấy người phía trước đang hét to, bên ngoài lại yên tĩnh, không nghe rõ âm thanh phía trước, tất cả đều dựa vào giác quan mà phán đoán.

Mãi cho đến khi anh bước vào vùng sáng, còn chưa kịp cầm lấy micro, toàn bộ hội trường đã vang lên tiếng hét, hoàn toàn sôi sục. Không biết bao nhiêu là gậy ánh sáng, không biết là bao nhiêu người, gọi to tên Dịch Văn Trạch, chúng em yêu anh. Anh cầm lấy micro, “Tôi cũng yêu các bạn,” Nói xong mới nở nụ cười, “Rất lâu rồi không đứng trên sân khấu như thế này, dường như không quen lắm.”

Tiếng gào thét như nổ tung, xung quanh hoàn toàn bị vây kín bởi âm thanh dâng trào đó. Ngay cả Giai Hòa đều cảm thấy nhiệt huyết sục sôi, chuyển sang trạng thái của một fan hâm mộ. Dưới ánh đèn sáng rực là bóng dáng của hai người, màn hình lớn hai bên, là anh ngay sát.

Nhân vật chính cười bá vai anh, trêu chọc hâm nóng bầu không khí, đại ý là con người phong cảnh Bắc Kinh hữu tình, có chuyện vui mới xuất hiện. Giai Hòa đang nghe nhạc thì trên sân khấu đã chuyển chủ đề, bắt đầu nói đến chuyện riêng tư: “Bạn gái có đến hay không?” Dịch Văn Trạch ngồi xuống, cúi đầu chỉnh dây, dịu dàng nói: “Cô ấy ở đây.” Một sự im lặng bao trùm, và sau đó là hàng loạt tiếng hét bùng nổ, ngay cả Kiều Kiều cũng phải bịt tai lại, lớn tiếng kháng nghị điên rồi điên rồi. Trong nháy mắt, như thể có điều gì đó chạm vào sâu tận đáy lòng, bàn tay Giai Hòa nắm gậy ánh sáng hơi căng cứng, cơ hồ nghe không được tiếng Kiều Kiều trêu chọc.

“Bài hát này không phải do tôi viết, nhưng thích hợp trong đêm nay, cho các bạn. Và cả cô ấy.” Anh cúi đầu, chỉ có tiếng ghita đệm, không còn tạp âm gì khác nữa. “Nếu ngày mai không nhìn thấy thái dương, toàn bộ thế giới sẽ trở nên như thế nào. Ở giờ khắc cuối cùng này, hãy để cho anh ôm em thật chặt. Ôm em, ôm em, ôm lấy em. Nếu sinh mệnh quả thật vô thường, anh nguyện bình thản đối mặt mà không sợ hãi. Có em bên cạnh, có sức mạnh của em trao. Ôm em, ôm em, ôm lấy em…”

Giọng hát nhẹ nhàng, trong trẻo và sạch sẽ, áp chế không khí sôi sục bên trong. Rõ ràng là một liveshow, nhưng lại rất im lặng, im lặng như anh đang ngồi trước mặt cô, hát lên ca khúc đó. ~ô~

.