Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 45

Chương 45 | lại cưng chiều một chút (3).

Nói xong câu đó, anh lại quay người tiếp tục phát lại đoạn clip lúc nãy. Trên màn hình, lúc cô gái vừa mới cúi đầu lấy ví tiền ra, bỗng nhiên có người gõ nhẹ cửa, tiếng động vang lên rất lịch sự, nghe qua như đang cẩn thận hỏi ý. Giai Hòa luống cuống nhìn mắt Dịch Văn Trạch, anh vẫn chỉ im lặng nhìn màn hình, rất bình thản nói câu 'vào đi'. Người đẩy cửa vào, đúng là người thức thời chạy ra lúc vừa bắt đầu. Như là muốn hóa giải xấu hổ, anh ta bưng hai tách trà tới: “Dịch tiên sinh thấy thế nào ạ?” Dịch Văn Trạch cầm lấy, đưa cho Giai Hòa một tách: “Giọng của nữ quá nhỏ, cần thay một người khoảng hai mươi tuổi là phù hợp,” Nói xong dừng một chút, nhìn cô hỏi ý kiến, “Em cảm thấy thế nào?” Giai Hòa ôm tách trà, đáp rõ ràng: “Giọng nói của cô bé này quá non,” Vì để chứng minh mình đã nghiêm túc nghe, còn bổ sung thêm một câu, “Cảm giác giống như cô gái vị thành niên đang nói chuyện, cảnh diễn tình cảm thoạt nhìn không được tự nhiên.”

Sau đó nghiêm trang uống miếng nước. Tiêu rồi, anh ấy nói anh yêu em, thế mà mình chưa nói câu gì hết… Đến ngày hôm sau khi thức dậy, chuyện này đã hoàn toàn trở thành khúc mắc.

Giai Hòa nhe mồm đánh răng nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, Dịch Văn Trạch đang lấy khăn tắm lau khô tóc, còn miệng mình thì toàn là bọt trắng, vô cùng có tính hủy diệt phong cảnh. Cuối cùng vẫn không nhịn được gọi điện thoại cho Tiêu Dư. “Nhà ngươi là biên kịch, thời điểm nào tốt nhất lại còn chạy đi hỏi ta?” Tiêu Dư đang ở Tân Cương chụp quảng cáo ôtô, tiếng gió ù ù thổi, đau cả tai: “Thật là kỳ cục, vì sao lần đầu tiên lại khó nói ra như vậy?” Bên kia đang có người hỏi ý kiến, Tiêu Dư dặn dò mấy câu mới đi tìm một chỗ khuất khác: “Thật ra không có gì khó, lần đầu tiên hôn nhau hay đêm đầu gì đó mi đều có cơ hội nói. Hôm nọ ở phòng ghi âm mi cũng có thể phối hợp một câu, sao lại bỏ lỡ thế không biết nữa.”

Giai Hòa cũng thổn thức, mi nói thử xem sao ta lại không nghĩ tới chớ. Phụ nữ thật sự là một động vật kỳ lạ. Đối với tất cả lần đầu tiên đều nhớ rõ ràng đến như vậy, cũng cố ý muốn tạo ra một dấu ấn khác biệt. Kỳ thật ai cũng đều hiểu được, lần đầu tiên đã phá vỡ liền biến thành một danh từ chào buổi sáng. Tối hôm đó Dịch Văn Trạch là tự nhiên nói ra, đối với Giai Hòa lại trở thành nhiệm vụ gian khổ.

Cũng may Dịch Văn Trạch sinh vào mùa thu, ngày 17 tháng 11. Cô cân nhắc rất nhiều thứ, nhưng vừa nhìn vào lịch trình sản xuất vẫn quyết định để mọi chuyện tự nhiên. Bánh ngọt cheese bảy tấc, trải một lớp xoài cùng dâu tây. Tiêu Dư vừa nhìn đã bĩu môi, bảo ăn xong cái này thì cũng ớn đến chết. Giai Hòa cười nhạt: “Dịch Văn Trạch thích ăn cheese.” Đương nhiên, chính mình cũng thích.

“Còn ‘tiết mục’ gì gây hứng thú nữa không?” Cô nhìn tủ thủy tinh, lắc lắc đầu: “Không có, gần đây anh ấy bận rộn nhiều việc, ta cũng không muốn ép buộc cái gì cả.” “Rõ ràng là lần mừng đầu tiên sinh nhật, mà sao mi làm như hai vợ chồng già lâu năm thế?”

Giai Hòa nhận hộp bánh ngọt, cẩn thận ôm trong tay: “Chị đây nói cho em biết, đêm nay anh ấy phải cùng mừng sinh nhật với fan ở Bắc Kinh trước, đến tận khuya mới có thể về công ty, em có thể nói thế nào?” Tiêu Dư đau đớn kịch liệt lặp lại: “Vợ minh tinh không dễ dàng a, không dễ dàng.” Bảy giờ sẽ bắt đầu buổi tiệc sinh nhật của fanclub, cô sợ Dịch Văn Trạch về sớm, mua luôn một hotdog, lại về công ty chế tác pha một cốc cà phê nóng, xem như giải quyết cơm tối.

Mùa thu năm nay trời đặc biệt lạnh, mấy ngày nay hệ thống sưởi ấm lại có chút vấn đề, đợi đến lúc chín giờ, Giai Hòa đã lạnh đến mức run cầm cập, đành phải mở chăn điện, chui lên giường trong phòng ngủ, tiếp tục xem tivi cho hết thời gian. Chân tay vừa mới ấm lên được một chút lại chợt nhớ đến bánh ngọt phải bỏ vào tủ lạnh, vội vàng trượt ra khỏi chăn đi cất bánh. Phòng khách vốn không lớn, nhưng bởi vì là sinh nhật anh, khắp nơi đầy quà cáp từ những người hâm mộ gửi đến. Cô vốn muốn dọn dẹp lại cho gọn gàng, nhưng hàng ngày đều không tìm ra thời gian thích hợp, không nghĩ tới hôm nay lại có thời gian rỗi rãi. Những hộp quà to to nhỏ nhỏ, còn có cả thư, lúc Giai Hòa ngồi xếp đến đầu choáng não váng, chợt nghe có người gõ cửa.

Không mang chìa khóa? Hẳn là sẽ không? Đi ra mở cửa, vừa nhìn thấy thì ra là trợ lý của Ngô Chí Luân, cậu chàng vừa nhìn thấy cô lại hơi bối rối: “Dịch tiên sinh không ở nhà ạ?” Giai Hòa lắc đầu: “Vẫn chưa về, có việc gì sao?”

Anh bạn trợ lý nói quanh co một hồi lâu mới bảo không có việc gì, ôm hộp muốn đi. Cô vừa nhìn cái hộp kia liền biết là quà, nhưng không hiểu sao cậu nhóc này chỉ vì mỗi việc tặng quà mà lại nhăn nhó khó khăn như vậy, đành phải chủ động hỏi có phải cậu muốn đưa quà sinh nhật hay không? Cậu chàng quay đầu nhìn cô, tiếp tục đấu tranh tâm lý một lúc, rốt cuộc vẫn cắn răng, đưa hộp quà cho cô nói, là em giúp người ta mang cho Dịch tiên sinh thôi. Hộp màu xanh nhạc, dải ruy băng màu bạc được buộc rất khéo. Cô vừa cầm lấy, cậu chàng trợ lý đã bỏ chạy. Mãi cho đến khi xoay vào nhà đóng cửa lại, cô mới hiểu được nguyên nhân khiến cho cậu nhóc kia lại bối rối đến thế. Bên ngoài hộp không đính thiệp, nhưng vừa lật lại có thể thấy một dòng chữ dưới đáy hộp: A Trạch, sinh nhật tuổi 34 vui vẻ. Chữ viết rồng bay phượng múa, còn có thể nhìn ra hai từ Thiên Sở.

Màu chữ bằng bạc, dưới ánh sáng của đèn tường chợt cảm thấy sang trọng. Giai Hòa nghĩ đến quà sinh nhật mình chuẩn bị, bỗng nhiên cảm thấy hơi khó chịu, tại sao không chọn cái gì có thể giữ lại được đi? Như vậy, rất nhiều năm về sau còn có thể trở thành một kỷ niệm. Phòng càng lúc càng lạnh, Giai Hòa lại cố ý mặc váy ngắn, bây giờ đã cảm thấy mũi nghèn nghẹt. Buồn khổ được một lúc, cô tùy tay đặt hộp quà lên bàn, tiếp tục vào chăn ủ ấm trong phòng ngủ. Từ lúc tỉnh táo đến mơ màng, lại mơ màng đến tỉnh táo, trong phòng chỉ còn có tiếng TV trong trẻo nhưng lạnh lùng. Đến lúc qua hơn mười hai giờ mới có tiếng chìa khóa mở cửa.

Đã về rồi? Từ chăn chui ra, vừa lúc chạy ra khỏi phòng ngủ, Dịch Văn Trạch đang đưa tay đóng cửa lại. Bởi vì thời tiết giá rét đến đông người bên ngoài, xung quanh anh còn có hơi lạnh, Giai Hòa vừa tới gần một chút liền không khống chế được run run. Trời lạnh đến thế, ngay cả Dịch Văn Trạch còn mặc áo khoác da, cô chỉ mặc mỗi một cái váy ngắn, khẽ bước đến trước mặt anh: “Anh ăn chưa? Còn đói không?”

Tóc hơi rối, vừa nhìn thấy là biết ngủ đã đè xuống. Dịch Văn Trạch vươn tay sửa sang lại cho cô: “Ăn xong rồi, mọi người mua rất nhiều thứ, còn có cả một bánh ngọt cheese cực lớn.” Một câu, hoàn toàn dập lửa.

Cô vốn tưởng rằng sẽ ở trong căn phòng tối mờ mờ, thổi nến, rất có cảm giác hình ảnh, rồi nói một câu ý nghĩa đầy kỷ niệm nào đó, nhưng vừa nghe anh đã bị fan hâm mộ cho ăn bánh ngọt no rồi liền lập tức không còn kế hoạch nào nữa. Cũng không thể rót cho anh một ly nước ấm nói ‘Anh yêu, sinh nhật vui vẻ. Em yêu anh’ đi? Dịch Văn Trạch treo áo khoác vừa cởi ra, nhìn cô đang đăm đăm vào mình mới hỏi: “Em đói?” Giai Hòa nghe vậy mới có phản ứng, đi rót cho anh một cốc trà nóng, bảo không phải em đã nói từ trước sao, hôm nay về nhà ăn cơm, mẹ em làm rất nhiều đồ ăn, đến bây giờ vẫn còn no căng đây này.

Anh nhận lấy cốc nước, giữ trong lòng bàn tay một lát mới chạm vào mặt cô: “Xin lỗi em, hôm nay mọi người làm có hơi trễ.” Lòng bàn tay nong nóng, ngón tay còn có cảm giác man mát, chạm vào trên mặt rất xúc cảm. Hôm nay Fanclub đã nói cho mình biết từ trước, ngay cả chán nản lẫn buồn bực cũng không có cơ hội nào. Giai Hòa âm thầm thở dài thêm một cái nữa mới bĩu môi: “Fan của anh ở Bắc Kinh luôn luôn là nhiệt tình nhất, lúc này coi như là sớm rồi.” Dù sao cũng đã không có hoàn cảnh lãng mạn gì làm nền, ‘Sinh nhật vui vẻ’ đã nói khi thức dậy vào sáng nay. Rốt cuộc Giai Hòa hít hít mũi, hoàn toàn im lặng, chui về lại phòng ngủ.

Tắt tivi, mở nhạc. Đang lúc bước vào trạng thái chuẩn bị thôi miên trước khi ngủ mới phát giác bên ngoài vẫn không có động tĩnh, không biết Dịch Văn Trạch đang làm gì. Nhưng trời lạnh như vậy, Giai Hòa chỉ có thể nói to: “Khuya rồi á, anh muốn tắm hay không?” Hỏi xong cũng không có tiếng trả lời, chỉ có thể lần ba rời khỏi cái chăn ấm áp. Phòng khách không có người, bên trong bếp bật đèn. Lúc Giai Hòa đưa hai tay ôm vai mình, co ro đi vào, Dịch Văn Trạch đang xoay người, lấy dao từ tủ bát đĩa, trên bàn chính là bánh ngọt cô đã mua.

Giai Hòa kinh ngạc: “Không phải ăn no sao?” Lưỡi dao màu bạc chạm xuống, rất chỉnh tề cắt bánh ngọt thành sáu miếng, điểm chết người là anh còn cắt vô cùng cẩn thận, trên mỗi một miếng đều có một phần dâu tây, nổi bật trên lớp xoài màu vàng nhạt, đỏ tươi mê người. Nhưng vấn đề là, đối với một người vừa ăn cheese, mà còn ăn đến no, có lẽ sẽ không mê người đến như vậy.

“Bỗng nhiên cảm thấy hơi đói.” Dịch Văn Trạch rửa tay, cầm một miếng lên ăn. Nhạc vẫn đang chạy đi chạy lại bài Forever, giọng hát trầm của Stratovarius vang lên, truyền tới từ phòng ngủ, như là đêm trong thư phòng của anh dạo đó. Hoàn toàn giống như kế hoạch, chỉ là không có nến, người được tổ chức còn tự mình cắt bánh ngọt…Giai Hòa đi qua, cùng anh ăn một cái, dâu tây cùng xoài có vị chua, làm nhạt bớt vị ngọt ngấy của cheese. Cô ăn thực sự chậm, sau đó nhẹ nhàng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Anh cúi đầu, chạm vào môi cô rồi dừng lại: “Cảm ơn vợ.” Hiệu quả cũng không tệ, không phải sao? Giai Hòa tự an ủi, tiếp tục ăn từng miếng nhỏ bánh ngọt, nhưng vừa ăn được một nửa lại cảm thấy có gì đó không đúng. Dịch Văn Trạch đã cầm lên miếng thứ ba, thực im lặng, vẻ mặt như đang ăn tế phẩm. Cô nhìn một lúc, đột nhiên hiểu ý của anh, nhất thời không biết nên nói cái gì, một lát sau mới lên tiếng: “Anh ăn như thế sẽ ớn chết mất.”

Thật sự là bị miệng quạ đen của Tiếu Tiếu nói trúng… Dịch Văn Trạch cầm miếng thứ tư, trực tiếp đút một miếng dâu tây duy nhất đến miệng cô: “Vì sao chọn bài này?” Giai Hòa cắn dâu, nói không rõ tiếng: “Biết còn cố hỏi…” Anh tiếp tục chầm chậm cẩn thận ăn: “Lần đầu tiên em ở nhà anh, phòng làm việc mở bài này.”

Mặt Giai Hòa đỏ lên, sao vừa đến miệng của anh lại…lại kỳ cục như vậy chớ. Cô còn nhớ rõ đêm hôm đó, chính mình không biết có bao nhiêu luống cuống anh vì tình cảm mà trở nên mệt mỏi, rồi anh lại đột ngột kéo cô vào trong lòng và hôn. Mùi hương nồng nàn vây quanh cánh mũi, toàn bộ trong gian bếp đều tràn ngập hương vị đó, nhưng không thể đánh vỡ vị giác. Không rõ là vì vị ngọt ngấy, hay là vì nụ hôn của anh quá dịu dàng, chỉ là một lát sau, Giai Hòa đã thở không nổi, giãy giãy né anh: “Còn một miếng chưa ăn kìa…” Dịch Văn Trạch lại cười: “Vợ ơi, lần sau đừng mua cheese nữa.” Trong nhất thời Giai Hòa không hiểu: “Không phải là anh thích ăn cái này hay sao?”

“Vấn đề là hôm nay, anh đã ăn hơn chín phần cheese rồi đó.” Anh nhìn qua rất bình tĩnh, tiện tay cầm một chiếc cốc thủy tinh trên giá, rót một ly đầy nước lạnh. Động tác không âm thanh này, đang nói trắng cho bạn học Giai Hòa biết, anh thực sự đã ngán đến chết…Bài hát kia không biết đã replay bao nhiêu lần, rõ ràng là chuyện đáng vui mừng, lại khiến sống mũi cô cay cay. Nhìn anh uống một ngụm xong nửa ly nước, cô mới đi qua, giữ chặt cánh tay anh lại. Dịch Văn Trạch cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt kia là dịu dàng rộng khắp, cơ hồ đã khiến cô quên mất mình phải nói cái gì. Ngừng thật lâu, Giai Hòa mới cố gắng nhìn thẳng vào đôi mắt kia: “Em yêu anh.”

~ô~.