Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 50

Chương trình trò chuyện nên không kịp nữa, phóng viên kia liền lái xe đến sân bay luôn.”

Giai Hòa càng đuối lý, nhìn đồng hồ hỏi: “Vậy giờ còn kịp à?” A Thanh cũng nhìn theo: “Bây giờ phải đi, em đi thúc họ đã.” Nói xong lập tức lên xe, một lát sau đó đã có hai người xuống dưới.Giai Hòa đang chuẩn bị lên xe, có người gọi cô một tiếng. Vừa quay đầu nhìn, đúng là vị phóng viên vừa xuống lúc nãy, trùng hợp ở chỗ đó lại là bạn học thời Trung học của mình. Cô gái kia vừa thu bút ghi âm lại vừa bước tới chào: “Cậu tới đón người sao?” Giai Hòa muốn lắc đầu, nhưng nghĩ lại, mình không đến đón người, cũng không có việc sao lại đến bãi đổ xe sân bay làm gì? Nghĩ nghĩ liền gật đầu nói: “Ừ, còn cậu?”

Cô gái kia đi nhanh tới hai bước, giữ chặt tay Giai Hòa: “Mình đi phỏng vấn Dịch Văn Trạch.” Giai Hòa ồ lên, cô gái kia mới chỉ chỉ tiếp vào người phía sau mình giới thiệu: “Đây là đồng nghiệp của mình. Đúng rồi, giờ cậu làm ở đâu?” “Làm biên kịch.” Ánh mắt Giai Hòa bay qua chỗ mình đỗ xe, ngắm trộm chiếc xe kia, A Thanh vừa xuống dưới, nhìn thấy tình huống này lại quay đầu nói với người bên trong vài câu.

“Biên kịch à?” Cô bạn cười, “Phim của cậu nổi lắm, có dịp sẽ phỏng vấn cậu.” Giai Hòa cười ha ha: “Tốt tốt, nhớ phải viết mình giống như sao Văn Khúc giáng thế.” [1] Cô bạn trước mặt lại vỗ vai cô: “Được, nhưng bây giờ chuyện này không được lưu hành nhiều lắm, tốt nhất là cậu viết về mấy em thiếu nữ đôi mươi nay nọ, ngày ngày lăn lộn ở bên ngoài, đi xuất ngoại về rồi thì trời ban cho kỳ duyên.” Giai Hòa quẫn nhìn cô bạn, nhớ tới việc tiếp theo của Dịch Văn Trạch, đưa tay nắm vai bạn cắt ngang: “Giờ không nói nữa, có cơ hội mình mời cậu đi ăn cơm, bây giờ phải đi đón người gấp.” Nói xong liền khóa xe lại, xoay người chạy như bay tới thang máy.

Mãi cho đến khi nhìn mấy người kia lái xe đi rồi mới thở dài một hơi, theo đường cũ trở về. A Thanh đứng ở đuôi xe không ngừng nháy mắt với cô, nhưng mặt nhăn thành một cục cô cũng không thấy được. Cho đến lúc đuôi xe quay lại, mới thấy Dịch Văn Trạch đang khom lưng nhìn xe… Chết rồi.

Cô vươn tay ra hiệu với A Thanh, đi qua, từ phía sau ôm lấy thắt lưng của anh, thực nịnh nọt dùng mặt cọ cọ sau lưng anh: “Mừng anh về nhà, anh yêu.” Rất chua a, nhưng mà bây giờ không dùng tới mỹ nhân kế thì còn đợi tới khi nào? Không nhìn thấy mặt của anh đã bị anh lấy chìa khóa lại, thành công xách lên xe. Cắm chìa khóa vào lần nữa, anh mới yên lặng nhìn cô: “Học lái xe mấy năm?”

“Đại học đi học rồi,” Giai Hòa tính tính, “Rất nhiều năm.” “Về sau đừng lái xe nữa,” Anh nhìn đồng hồ, bình thản nói, “Nếu muốn ra ngoài anh lái xe đưa em đi, nếu anh không ở Bắc Kinh thì gọi xe, nếu thấy không tiện thì tìm một lái xe riêng.” Khóe miệng Giai Hòa chậm rãi kéo xuống dưới. Cái gì gọi là một câu quyết định sống chết? Phải là thế này.

Cuối cùng cũng quay lại điểm xuất phát. Đang cân nhắc phải thương lượng như thế nào, Dịch Văn Trạch đã nghiêng người tới, vươn tay quàng sau cổ cô, dễ dàng kéo gần khoảng cách, trao cho một nụ hôn quần quít triền miên. Bởi vì vừa mới ở bên ngoài một lúc, môi hai người đều hơi lạnh, nhưng nụ hôn lại rất nóng. m thanh của điều hòa hơi ầm ĩ, Dịch Văn Trạch lại khiến Giai Hòa trở tay không kịp, chỉ có thể tiếp nhận dây dưa theo. Mãi cho đến khi anh buông tay ra cô mới than thở bảo anh không sợ bị người ta thấy à, còn chưa nói xong liền cảm thấy anh đã hoàn toàn kề sát vào, từ từ cúi người xuống chặn miệng lại lần nữa, vừa vặn che khuất luồng sáng lướt qua ở bãi cỏ phía trước. Đến cuối cùng, rốt cuộc Dịch Văn Trạch cũng giúp cô thắt dây an toàn lại: “Đưa bằng lái xe đây cho anh.” …Cái gì gọi là mỹ nhân kế?! Chính là đây!

Giai Hòa thành công giao ra bằng lái chính mình vất vả thi cử bao lâu mới có được, nhìn Dịch Văn Trạch bỏ vào ví tiền của anh, trong lòng lại nhẩm điếu văn thương tiếc một hồi. Dịch Văn Trạch dù sao cũng kiêm luôn vị trí tài xế cho cô, thế thì thôi, khỏi phải bận tâm gì nữa. Đến khi xe chạy ra khỏi gara, anh mới chậm rãi nhếch môi lên, mỉm cười.

Bởi vì sai lầm do mình gây nên, thật sự không kịp về nhà, cô chỉ có thể đi theo Dịch Văn Trạch đến Đài truyền hình. Vốn là định ở trên xe chờ, nhưng A Thanh nói tiết mục này sẽ diễn ra khá lâu, cuối cùng vẫn kéo cô lên theo. Trong phòng hóa trang đã có nữ dẫn chương trình ở đó, vừa nhìn thấy Dịch Văn Trạch lập tức bước tới nắm lấy tay anh: “Cậu Dịch, cũng hai ba năm không gặp rồi.” Dịch Văn Trạch nhẹ nhàng nắm tay đối phương, cười cười: “Thật có lỗi, trên đường kẹt xe một lúc.” Cô dẫn chương trình cười đưa anh vào phòng trang điểm: “Ca khúc lần này quá sức tuyệt vời. Chỉ có vài ngày thôi mà mấy cô bé ở đây đều đổi nhạc chuông, hết tiếng Quảng Đông đến tiếng Quan Thoại [2], tôi sắp điên lên rồi, gọi di động cho ai cũng nghe bài này cả.”

Không hổ là có miệng có lưỡi, gặp kiểu người không thường xuyên nói chuyện như Dịch Văn Trạch cũng chẳng miễn cưỡng mà nói thêm hai câu. Đến cuối cùng khi Dịch Văn Trạch ngồi xuống, Giai Hòa mới đứng bên cạnh, nhìn chuyên viên hóa trang đang bảo sẽ sửa lại kiểu tóc cho anh. Lúc trước cô chỉ nhìn thấy ‘thành phẩm’ Dịch Văn Trạch sau khi hóa trang xong, chưa bao giờ thấy quá trình cả, còn tưởng rằng sẽ thú vị lắm, rốt cuộc cũng phát hiện chẳng có gì mà xem. Cô dẫn chương trình kia còn bận sửa sang trước gương, anh đã uống nước chờ. Cái gì kêu là ‘thiên sinh lệ chất’ khó có chí tiến thủ, phải thế chứ.

Buổi tối khi về nhà, Giai Hòa đích thân nấu mì cho anh ăn. Cô chống cằm nhìn anh ăn mì, cố gắng dùng giọng nói dịu dàng mềm mại nhất hỏi: “Ăn ngon không?” Dịch Văn Trạch chậm rãi kéo cô qua, để cho cô ngồi bên cạnh, đưa một đũa tới miệng cô. Vị tương khá đậm, cô ăn một miếng, vừa lúc định ngẩng đầu lên nói, Dịch Văn Trạch đã thuận miệng hỏi: “Ăn ngon không?”

Giai Hòa ừm, thành công quăng chuyện muốn lái xe ra sau đầu. Đợi đến lúc anh đi tắm, Giai Hòa mới mở máy tính ra, đeo tai nghe điện thoại lên bắt đầu xử lý mấy file công việc. Đêm hôm khuya khoắt thế mà lại nhận hơn mười tệp tin gửi đến. Cô nhìn một đám đó, cuối cùng cảm thấy mình gần như phát điên. Khoảng hai ba năm trước đây đã giao kịch bản nhưng vẫn không tiến hành quay phim, bây giờ tỉ suất xem đài của Vĩnh An cao, bắt đầu quay ngược lại muốn cô sửa chữa để chuẩn bị bấm máy. Tất cả đều là do cô viết, rốt cuộc vẫn phải phụ trách, nhưng là có quá nhiều kịch bản đó.

Đang lúc Giai Hòa đọc đến đỏ mắt, chợt nghe di động vang lên, nửa đêm nửa hôm thế này lại là điện thoại của mẹ già ở nhà. Cô giật mình, vội cầm lên nghe, đầu dây bên kia chỉ nghe tiếng mẹ nói to: “Chết rồi con gái ơi, ý thức ba con không rõ ràng nữa rồi, chỉ kêu tên con thôi.” “A?” Giai Hòa đè ngực mình: “Mẹ đừng gấp đừng gấp, còn đi được không? Có cử động được không? Gọi 120 chưa?” “Gọi rồi,” Mẹ già bên kia không ngừng nói, “Mình ơi mình đừng vội mà,có gì nói với tôi, đừng vội.”

Giai Hòa vừa nghe đã kinh hồn táng đảm: “Xe cấp cứu đến thì mẹ đi trước rồi gửi tên bệnh viện đến cho con, con về ngay đây.” Lúc ngắt điện thoại, Dịch Văn Trạch cũng vừa tắm rửa đi ra, thấy cô vô cùng lo lắng, luống cuống thay quần áo, hoảng loạn cầm điện thoại di động chạy ra ngoài, lập tức xách trở về lại: “Chờ anh mặc quần áo rồi cùng đi.” Đầu óc Giai Hòa đã loạn lên, nghe anh nói xong lại càng hoảng: “Sao anh đi được?” Dịch Văn Trạch nhanh chóng lấy áo sơmi, vừa gài nút vừa bảo cô đi lấy ví tiền cùng chìa khóa xe. Giai Hòa nghe anh chỉ huy xoay đủ hướng, mãi cho đến khi lên xe rồi cô mới gọi điện thoại cho mẹ, nhưng người tiếp điện thoại không phải là mẹ mà chính là Mục Mục: “Chị, di động đang ở chỗ em. 120 đến, em nhắn tin cho chị sau.” Nói xong lập tức ngắt điện thoại.

Tim Giai Hòa đập mạnh đến mức đau đầu, mờ mịt nhìn Dịch Văn Trạch. Dịch Văn Trạch đang khởi động ôtô, cảm giác được cô đang nhìn mình, lập tức kéo cô qua ôm lấy: “Không có việc gì.” Nói xong, hôn lên trán của cô. Điều hòa vừa mở lên, trong xe rất lạnh, nhưng chỉ cần một động tác như vậy của anh khiến Giai Hòa chợt cảm thấy ấm áp. Đôi bàn tay, chỉ một khắc trước kia lạnh lẽo như băng đá, giờ đã có chút cảm giác.

Di động bỗng nhiên rung lên, là tin nhắn của Mục Mục. Cô theo bản năng nói tên của bệnh viện, nhưng bỗng nhiên lại do dự: “Để em tự lái xe đi đi?” Những nơi đông người như thế này, không thích hợp để anh xuất hiện.

Dịch Văn Trạch chỉ mỉm cười: “Tuy thời gian gặp mặt không tốt lắm nhưng em cũng không thể đoạt lấy quyền lợi làm bạn trai của anh, đúng không?” Giai Hòa ừ, dường như chỉ bởi vì câu nói này, trái tim như tràn vào sinh khí. Lúc đến bệnh viện đã là nửa đêm, đại sảnh vẫn kín người như trước, còn có cả mùi sát trùng giăng khắp nơi. Giai Hòa cũng không còn chú ý đến việc gì khác, vừa gọi điện thoại hỏi tầng trệt, vừa theo chỉ dẫn của Mục Mục chạy đến phòng cấp cứu. Dịch Văn Trạch một đường đi theo cô, bên cạnh không biết bao nhiêu người dừng lại, quay đầu nhìn chung quanh, cơ hồ tất cả đều trợn mắt há hốc mồm không dám tin.

Mãi cho đến khi đến bên ngoài phòng cấp cứu, Giai Hòa đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn thẳng Dịch Văn Trạch. Dịch Văn Trạch không nói gì, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, thay cô đẩy cửa ra. Trong phòng bệnh đã đầy người, nhưng bởi vì hai người bước vào, lập tức yên tĩnh lại.

Giai Hòa nhìn chung quanh, lập tức nhìn thấy một cái giường bệnh vây quanh bởi ba tầng người, tất cả đều là chú cậu cô dì trong nhà. Cô đang muốn đi qua, chợt nghe một tiếng thét chói tai, sợ tới mức suýt chút nữa ngã ngồi trên đất. Mục Mục chạy như điên tới túm lấy cánh tay Giai Hòa: “Sao anh rể lại tới đây?!” Giai Hòa thở hổn hển hỏi: “Ba chị thế nào?” Lời còn chưa dứt, mấy người quanh giường đều quay đầu lại, toàn bộ đều như thể nghẹn bánh chưng, nhìn mãi cũng không thấy ra biểu cảm gì. Ngay cả Mục Mục cũng bị nhìn tới mất hết gan mật, lắp bắp: “Không, không có việc gì…Chỉ, chỉ là tuột huyết áp…”

“Tuột huyết áp?!” Giai Hòa có cảm giác máu tràn lên đầu, “Không phải ba chị bị tăng đường huyết, tăng huyết áp, tăng mỡ máu hả?!” Mẹ già không biết từ đâu quay về, đứng ở phía sau lưng Dịch Văn Trạch bổ sung giải thích: “Làm mẹ sợ muốn chết, con gái cưng, không có việc gì đâu ha, đừng cuống lên. Làm CT luôn rồi, đầu óc cũng không hề bị ảnh hưởng gì. Bác sĩ kêu ba con có lượng đường trong máu cao thôi.” Đến lúc này Giai Hòa mới mơ mơ hồ hồ yên tâm, quay đầu nhìn thoáng qua Dịch Văn Trạch, còn không biết nên nói cái gì đã thấy mẹ già đi vào, phỏng chừng cũng đã đoán được tên đàn ông kia chính là sách lậu Dịch Văn Trạch con gái mình giấu kín, dáng vẻ vô cùng trịnh trọng, nghiêm túc nhìn anh một cái.

Sau đó, thành công im lặng. Dịch Văn Trạch thực nghiêm túc gật đầu chào nói: “Bác gái, chào bác, cháu là Dịch Văn Trạch.” Mẹ già nhà Giai Hòa sửng sốt chừng năm giây mới hắng hắng cổ họng, vỗ vỗ cánh tay anh: “Tiểu Dịch à, đã khiến cháu lo lắng. Thật là, lần đầu tiên gặp mặt mà lại xấu hổ như vậy.” Nói xong còn cười hai tiếng.

Vô cùng ung dung, vô cùng phóng khoáng. Mấy chú mấy cô mấy dì lập tức phối hợp cười theo, nhường chỗ bên cạnh giường bệnh: “Con mau tới xem ba đi, truyền nước biển xong mới có tinh thần được.” Giường vừa lộ ra, hiển nhiên ba vì ồn ào mới tỉnh lại, được dì Hai ngồi bên giường đỡ dậy, dựa vào đầu giường mà vẫn còn mơ hồ. Giai Hòa bỗng nhiên có cảm giác bị bắt gian tại trận, không dám cử động chân nữa.

Rốt cuộc Dịch Văn Trạch lại bước lên trước, cô mới vội đi theo. Dịch Văn Trạch đến bên cạnh, điều chỉnh lại độ cao của thành giường: “Bác trai, chào bác, bây giờ bác cảm thấy thế nào ạ?” Anh nói xong còn thực tự nhiên đưa tay thay ba Giai Hòa đặt một gối đầu sau lưng. Ba Giai Hòa mơ hồ đưa mắt nhìn anh,không lên tiếng, mẹ già lại bước tới, kéo cánh tay ông: “Người ta đang nói chuyện với mình đấy!” “A,” Nghe thế ba Giai Hòa mới tỉnh được một chút, “Cũng không tệ lắm, khá tốt,” Nói xong còn thử hoạt động cánh tay, “Đừng lo lắng, rất khỏe.” Nói xong cũng nhìn không nổi quay đầu sang mẹ già nhỏ giọng hỏi: “Như thế này cũng quá giống đi?”

Một câu, suýt chút nữa khiến nước mắt Giai Hòa rơi đầy mặt, rốt cuộc đây là như thế nào a? Thật muốn giống, cũng không thể giống đến như vậy mà… [1]: 文曲星 – sao Văn Khúc. Ngôi sao chỉ về việc văn học. Chỉ người có tài thi văn.

[2]: 国语的 – Tiếng Quan thoại, ngôn ngữ tiêu chuẩn chính thức của Trung quốc, được nhắc tới trong truyện là tiếng phổ thông. ~ô~.