Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 55

Chương 54 | khúc dạo đầu hôn lễ (3).

Kết quả là, vừa mới bắt điện thoại, Ngô Chí Luân ngay lập tức sảng khoái nhận lời, còn vô cùng khoái chí, bảo cho tới bây giờ chưa có ai dám nhờ anh chàng làm phù rể cả, hình như là do quá đẹp trai, sợ chú rể sẽ bị áp lực. Giai Hòa rất là câm nín không biết nói gì, phụ họa: “Đúng vậy, có lẽ nếu nhờ anh làm phù rể, cô dâu cũng sẽ rất áp lực…” Bên kia nói như đúng rồi: “Chứ còn gì nữa, anh còn muốn thương lượng với A Trạch, hôn lễ của bọn em anh né vẫn tốt hơn, tránh cho hai người bị căng thẳng.” Tim cô đập thình thịch, muốn hỏi Ngô Chí Luân xem có phải Dịch Văn Trạch đã nói gì rồi không.

Nhưng nghĩ nghĩ một lát lại nuốt trở về. Cũng may thời tiết thuận lợi, ngày diễn ra hôn lễ nắng rực rỡ, chỉ tiếc đương là mùa đông, lạnh tê người. Giai Hòa ngồi trong phòng trang điểm, nhìn dung nhan Kiều Kiều sau khi son phấn đẹp đến bất ngờ: “Nếu chị chịu đi gọt mặt thành cái dùi, nhất định có thể đóng kịch.” Kiều Kiều đổ quạu: “Em có thể đừng ở cái ngày vui nhất của chị nói câu chị không thích nghe nhất không hả?” Cô cười: “Hôm trước em lướt Weibo, có câu rất muốn chuyển cho chị, ‘Thường thì người bên cạnh nào nói chuyện kiểu khắc nghiệt khó nghe nhất, lại là người quan tâm đến bạn nhất’ đó.”

Kiều Kiều nhe răng: “Vầy em chỉ có thể xếp thứ hai thôi, xét về khó nghe nhất, không ai có thể hơn Tiêu Dư.” Giai Hòa rất chấp nhận, bước qua giúp chị chỉnh lại váy cưới: “Lát nữa có sáu nhóc nâng váy đó, chị đi chậm một chút, cẩn thận vấp ngã là phiền luôn.” Cô chỉ thuận miệng nói ra, Kiều Kiều lập tức thần hồn nát thần tính, bắt đầu ngồi tính với cô xem lỡ như chị sẩy chân vấp thật thì phải xử lý như thế nào, ngay cả tư thế ngã xuống rồi đứng lên thực tao nhã cũng đem ra luyện tập, làm cô thợ trang điểm không nhịn được cười, chắc chưa bao giờ gặp qua cô dâu nào rỗi rãi ngồi nghĩ bậy đến như vậy.

Chỉ là cô không nghĩ vậy, chuyện bất trắc không chỗ nào không có. Đương lúc linh mục tuyên bố hai người có thể trao nhẫn, chàng phù rể áo mũ chỉnh tề đứng bên cạnh, chợt gọi một tiếng rất nhẹ: “Kiều Kiều.” Kiều Kiều sửng sốt ngây ngẩn, chú rể hoàn toàn choáng váng.

Ngô Chí Luân dưới ánh mắt chòng chọc của quần chúng nhân dân, nói hết sức chân thành thắm thiết: “Thật ra anh vẫn thích em, lúc anh đồng ý làm phù rể, vốn định là có thể thật tình chúc phúc cho em, nhưng anh không làm được.” Nói xong, anh chàng chậm rãi giơ tay ra, “Em vẫn còn cơ hội để lựa chọn.” Trong chốc lát, giữa sân im phăng phắc, ngay cả linh mục cũng mở to mắt nhìn, dường như chỉ mới thấy cảnh này trong phim, không nghĩ bản thân mình cũng may mắn gặp được. Một người là đạo diễn vừa nhận giải thưởng, một người là ngôi sao nổi tiếng, thần tượng suốt mười mấy năm.

Trong đời Kiều Kiều, rốt cuộc lúc kết hôn lại hoàn toàn đảo loạn… Kiều Kiều im lặng rất lâu, như thể đương suy nghĩ. Tiêu Dư ngồi ở bàn chính rất không phúc hậu nhìn Giai Hòa: “Mi đạo diễn trò này đúng không?” Giai Hòa hả một tiếng: “Sao mi biết?” Tiêu Dư dở khóc dở cười: “Anh bạn thân của Dịch Văn Trạch này cũng có dũng khí diễn thật, nhưng mà lời thoại nhảm ruồi này, chắc chắn là mi chẳng hề dụng tâm mà viết.” Giai Hòa thực thất vọng nhìn cô, đương định mở miệng nói, Kiều Kiều đã cất lời.

Đầu tiên, hôn chú rể một cái: “Anh yêu, em xin lỗi.” Sau đó, chị nhìn Ngô Chí Luân thật sâu, cảm giác, rõ rành rành là muốn đi theo anh ta rồi. Nhưng tiếp theo, Kiều Kiều như nhịn không nổi nữa, phụt cười: “Nói đi, Giai Hòa cho anh bao nhiêu catse diễn? Tôi vốn định diễn cùng anh một trận, đáng tiếc chàng trai tốt nhất thiên hạ đang đứng ngay bên cạnh, sức mạnh còn áp đảo hơn cả anh nữa đó.”

Ngô Chí Luân sờ sờ mũi theo bản năng: “Thế mới nói, Giai Hòa vẫn chưa bàn chuyện catse với tôi. Quên đi, không diễn nữa.” Hai người vừa nói như vậy, mọi người mới giật mình, cười rộ lên. Lúc này Kiều Kiều mới quay lại dịu dàng cười với chú rể đang biến sắc, nói nốt nửa câu sau: “Anh yêu, thực xin lỗi, em giao du với toàn một băng độc địa, dọa anh hết hồn rồi.” Trình Hạo tháo cà vạt xuống, sắc mặt vẫn trắng nhợt…

Vì thế một hồi hôn lễ long trọng, đã mở màn như thế. Trong ánh nắng ấm áp đầu đông, lúc Kiều Kiều đặt tay lên tay chú rể, bắt đầu màn khiêu vũ trong mộng của mình suốt hai mươi mấy năm, gần như chưa tới một chớp mắt đã khóc òa. Giai Hòa cũng cảm động cay mũi sụt sịt một phen, nhìn Trình Hạo ôm Kiều Kiều, không ngừng thì thầm bên tai điều gì đó, Kiều Kiều càng khuyên lại càng khóc, cuối cùng nghiễm nhiên trở thành ‘lệ nhân’ (người nước mắt đầm đìa, nghĩa bóng còn chỉ người đau khổ triền miên), quên cả nhảy. Trình Hạo vì màn khiêu vũ trong mộng này của Kiều Kiều mà hình như luyện tập suốt cả một tuần, tất cả mọi người đều nghĩ anh ta sẽ căng thẳng đến mức vấp lỗi, lại không đoán được anh ta chỉ thành thạo ôm Kiều Kiều, hoàn mỹ dẫn mọi người bắt đầu vào sàn nhảy.

Giai Hòa tựa lên bàn, nhìn hình ảnh như vậy, chợt hâm mộ không thôi. “Muốn khiêu vũ không?” Bên tai bỗng nhiên có tiếng nói. Cô hoảng hồn, quay đầu nhìn thấy Dịch Văn Trạch đang cười, tim lại nhảy bịch bịch: “Không phải anh bảo không về kịp sao?” Dịch Văn Trạch chỉ mỉm cười: “Không muốn khiêu vũ sao?”

Giai Hòa ai oán nhìn anh: “Em nhảy tệ lắm.” Kết quả vẫn là không thể nghi ngờ, cô bị anh kéo vào trận. Cô có chút hồi hộp nhìn anh, ở đây rất đông người, mặc dù đa phần đều là người quen, nhưng kẻ ngoài cũng không ít, anh lại lần đầu tiên cùng mình công khai như thế. Nhìn suốt một lúc lâu, cuối cùng anh cúi đầu nhìn cô: “Hôm nay là đám cưới của bạn em, có muốn làm nhân vật chính không?”

Giai Hòa không phản ứng lại, vẫn nghi hoặc nhìn anh như cũ, anh càng tiến sát tới: “Đã nhiều ngày anh không gặp em, nếu em có suy nghĩ này, anh cũng sẽ không quá để ý.” Ánh mắt này, góc độ này… Mắt cô triệt để tuôn nước: “Em là phù dâu, phải chuyên nghiệp, trăm ngàn lần đừng để vỡ show… Kiều Kiều sẽ chém chết em.” Nguyên màn hôn lễ giằng co ròng rã suốt mười hai tiếng đồng hồ, đến cuối cùng mọi người đều uống rất high, Giai Hòa mới khều Kiều Kiều bảo: “Em về trước nha, không chịu nổi nữa.” Kiều Kiều hiểu ngay: “Được rồi, em sợ Dịch Văn Trạch nhà em bị ánh mắt mấy người đó tiêu diệt chớ gì.” Giai Hòa lẩm bẩm đáp một tiếng, không dám nói thực ra hôm nay Dịch Văn Trạch đã phải bay hai chuyến để trở về gấp, cô sợ anh quá mệt. Buổi tối vừa về, cô lập tức bắt đầu luôn tay luôn chân thu dọn đồ đạc.

Từ trên lầu xuống dưới lầu, cô không ngừng cẩn thận mở túi ra hỏi anh có được hay không, lại tỉ mỉ đậy nắp hộp lại. Dịch Văn Trạch ngồi cạnh quầy bar uống nước, nhìn Giai Hòa hết cuống quít rồi lại bối rối nhìn mình chằm chằm, liền vẫy vẫy tay với cô: “Không cần gấp như vậy, chiều ngày mai chúng ta mới bay, sáng dậy dọn dẹp cũng được.” Nghe anh nói như vậy, Giai Hòa mới phát hiện ra giờ đã là nửa đêm. Làm anh mệt mỏi cả một ngày, còn bắt anh theo hầu mình ngồi dự tiệc ở chỗ Kiều Kiều suốt mười mấy tiếng đồng hồ…Cô bước đến, cầm ly của anh lên, uống ngụm nước, cất giọng dịu dàng: “Mệt không? Đi ngủ nha?” Anh lấy lại cái ly trong tay cô, rót vào đó thêm ít nước ấm: “Mùa đông em không nên uống nước lạnh nhiều.”

Cô ừm một tiếng, nhận lấy cái ly từ tay anh, nhắm mắt theo đuôi anh lên lầu. Vào phòng ngủ, bỗng nhiên có cảm giác đặc biệt. Hai người kết duyên ở Thượng Hải, nhưng vẫn thường xuyên ở tại Bắc Kinh, mỗi gian phòng nơi này cô đều quen thuộc, nhưng phòng ngủ của anh thì chưa hề bước vào. Thế nhưng nhắm mắt lại cô cũng có thể đoán được, thói quen sắp xếp bố cục và màu sắc nội thất của anh. Giai Hòa khua khua chân, ôm cái ly thủy tinh cực kỳ thích thú ngó quanh phòng ngủ, cố ý khụt khịt mũi: “Hình như, có mùi phụ nữ nha?” Dịch Văn Trạch không cho là đúng: “Vừa mới có một người bước vào.”

Cô nhấp miệng ly, thực thỏa mãn đặt cái ly lên bàn, chủ động bước qua, nâng mặt anh lên, cười nói: “Anh chàng đẹp giai này, vừa rồi lúc ở tiệc cưới, em đã nhìn anh rất lâu đó.” Dịch Văn Trạch hiếm khi thấy được cô vui vẻ như vậy, đoán là cô vui lây từ việc hỉ của bạn mình, rất là phối hợp một tay ôm lấy thắt lưng cô, đè thấp thân mình, chỉ chăm chú nhìn cô. Qua một lát, anh mới nhẹ giọng nói: “Bắt chuyện, hẳn là để đàn ông làm.” Nói xong, anh hơi mỉm cười một cái, rất thành công làm tim Giai Hòa đập với tốc độ siêu việt.

Hành động này, không phải là dễ dàng khiêu khích mà… Đến ngày thứ hai, một cơn mưa to đổ xuống. Giai Hòa vừa thu vén chút đồ còn lại, vừa gọi điện thoại cho Kiều Kiều: “Chị may thật đó, hôm qua thời tiết đẹp như vậy.” Kiều Kiều ừ à một chốc, lát sau mới hỏi: “Em có biết hôm nay là ngày gì không?” Giai Hòa đậy nắp hộp lại: “Chủ nhật.” Kiều Kiều bên kia trầm mặc một hồi, mới âm u nói: “Là ngày tiếp theo của lễ cưới của chị mi! Ngày tiếp theo của đêm động phòng! Tên tục là tuần trăng mật đó, hiểu hay không? Hiểu hay không hả!”

Tiêu rồi… Giai Hòa biết bên kia đang trong trạng thái hoàn toàn bùng nổ, định nói gấp cái gì rồi cắt điện thoại, Kiều Kiều bỗng nhiên lại nói tiếp: “Thôi bỏ đi, nể tình chiều nay em bay sẽ rất kích thích, chị đây tha cho em. Phù dâu đại nhân à, chị tặng em quà đi đường tốt lắm đó, nhớ rõ khi ra sân bay phải mang kính mát, đeo khẩu trang, đội mũ.” Kiều Kiều hạ giọng, tiếp tục nói, “Tốt nhất là mấy loại mũ che nắng ở bãi biển, vậy mới đủ lớn.” “Không cần nghiêm trọng như vậy chớ?” Hành trình của Dịch Văn Trạch cũng đâu phải đã hoàn toàn bị tiết lộ.

“Ai bảo hôm qua tụi bây công khai khiêu vũ, bây giờ là xã hội Weibo, biết chưa?” Hoàn toàn tiêu tùng rồi… Cô cúp điện thoại, không yên lòng nhìn Dịch Văn Trạch từ trên lầu bước xuống, một bước lại một bước đi qua đi lại: “Xong rồi.” Anh không biết nên khóc hay nên cười: “Cái gì xong rồi?” Giai Hòa căng thẳng chụp lấy cánh tay của anh: “Lát nữa, chúng ta nhất định phải tách ra lần lượt đến sân bay, phải chia ra hai chiếc xe từ đây đi tới đó.”

“Vì sao?” “Sợ phóng viên…” Cô thành thật khai báo, “Mấy người hôm qua tham dự hôn lễ chắc chắn có sở trường chụp ảnh quay phim, post lên Weibo. Em sợ đi theo anh sẽ bị người ta xúm lại chặn đường, phiền toái cho anh.” Anh cười cười: “Em phải tập cho quen đi.”

Cho quen? Giai Hòa nhìn biểu cảm chẳng để tâm gì của anh, càng thấp thỏm không yên. Cô vẫn có thói quen trốn sau người khác, tốt nhất là đừng ai chú ý đến cô, dễ dàng, tùy tiện thoải mái làm việc mình thích. Nhưng… Cô vốn đang háo hức chuẩn bị đến New Zealand, nay chỉ nghĩ đến ra khỏi cửa như thế này cũng run cầm cập. Dịch Văn Trạch nhìn Giai Hòa vẫn đang chú mục vào mình, muốn nói lại thôi, đưa tay vuốt tóc cô: “Chỉ lần đầu này thôi, tất cả đều muốn biết em trông như thế nào, cứ thoải mái để mặc bọn họ chụp đi, lần sau sẽ tự nhiên.”

Đạo lý đó em biết, nhưng đâu có đơn giản như vậy… Kế tiếp chính là theo dõi chặt chẽ, cái gì mà chụp được ảnh bạn gái của Dịch Văn Trạch lôi thôi khi ra ngoài, cái gì mà hai người đã rất lâu rồi không thấy đi cùng nhau, nghi vấn chia tay vân vân vũ vũ…Giai Hòa càng nghĩ càng thấy nhức óc, không biết giải quyết như thế nào. Khó trách rất nhiều người đều lựa chọn ẩn dật, thật là tốt, nói không chừng kiểu tính cách như mình càng thích hợp che giấu hơn… Đang lúc nghĩ lung tung, Dịch Văn Trạch đã ra quyết định: “Vợ à, em gả cho thần tượng đại chúng, dù sao cũng có điều phải công nhận, những fan hâm mộ của anh đều rất lý trí, hẳn là sẽ bảo vệ cho em.” Lại bắt đầu nhớ mỹ nhân…Giai Hòa thầm thở dài cam chịu.

Thôi được rồi, ngẩng đầu là một đao, rụt đầu cũng là một đao. Cô cắn chặt răng, lẩm bẩm: “Ai gả cho…” Anh cười rất nhẹ, ‘ý vị thâm trường’ đáp: “Mục tiêu của em không phải là ‘kim ốc tàng kiều’ sao? Anh đã đợi mấy tháng rồi.” Giai Hòa há miệng thở dốc, hoàn toàn ủ rũ.

Anh sẽ không… để mình cầu hôn luôn chứ? Băn khoăn này cứ xoay vòng vòng nhảy nhót trên đầu cô, đến sân bay vẫn còn nghiền ngẫm ý tứ của anh. Nhưng nghĩ đến lời anh nói, có một số việc, hẳn là anh nên làm…Quên đi quên đi, không nghĩ nhiều nữa. Chỉ là nhìn Kiều Kiều kết hôn nên hưng phấn mà thôi, thật ra ở chung còn chưa tới một năm, sao có thể nhanh như vậy. Trước lúc bước xuống xe, cô còn nghiêm túc hỏi xin A Thanh cái khẩu trang.

A Thanh trố mắt nhìn cô: “Phu nhân à, chị đòi cái đồ đó làm gì, nếu chị đã đứng bên cạnh sếp thì phải là nhân vật nữ chính tươi trẻ chớ.” Giai Hòa suýt nữa nghẹn chết, thấp giọng nói: “Tha cho chị đi, nhanh lên, có cái gì che mặt được thì giao hết ra đây.” Dịch Văn Trạch đứng bên cạnh nhìn cô một cái, rất là buồn cười nói: “Em không sợ người khác viết rằng vị hôn thê của Dịch Văn Trạch phẫu thuật thẩm mỹ chưa hồi phục hẳn, mang khẩu trang để che chắn ống kính à?” ~ô~

.