Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 56

Chương 55 | hành trình đến New Zealand (1).

Giai Hòa há hốc miệng, câm điếc. Cuối cùng A Thanh vẫn xuống xe trước, nói nhỏ: “Chắc là không có nhiều người lắm đâu, chúng ta đi nhanh một chút là ổn, cùng lắm chỉ có hành khách chụp ảnh thôi, chị ngượng thì cúi đầu, nhìn xuống đất một lúc rồi sẽ qua.” Giai Hòa mặc niệm vài câu A di đà Phật, cắn răng xuống xe.

Lúc đầu cũng không có người chú ý, cho đến khi hai người check-in xong, đi ra khu vực VIP thì phóng viên ào tới. Cô mặc niệm mấy lời A Thanh dặn, siết chặt cánh tay Dịch Văn Trạch, biểu cảm trên gương mặt đã cứng ngắc, căn bản không biết chính mình đang cười hay đang khóc… Hàng loạt người không ngừng gào thét tên Dịch Văn Trạch, còn cả đám phóng viên liên tục truy hỏi. Giai Hòa vừa nhìn thoáng qua ‘thương trường đoản pháo’ trước mặt đã hoàn toàn sợ điếng người. A Thanh cùng người trong công ty lịch sự ngăn cản phóng viên, nhưng những vấn đề đặt ra cũng không biết làm thế nào: “Xin hỏi, lần này anh ra nước ngoài để kết hôn hay sao? Hay là đã bí mật đăng ký trước đó?”, “Anh Dịch, có thể giải thích không? Đây chính là vị hôn thê trong chương trình trò chuyện đó phải không?”, “Xin hỏi anh Dịch! Hai người đã gặp cha mẹ hai bên chưa?”…

Cô thật sự muốn tìm cái nhà xác, quấn mình thành một cục cho xong… Dịch Văn Trạch vẫn giữ lấy bả vai Giai Hòa, gần như là nửa ôm vào trong lòng bảo vệ, không nói gì. Nhưng không biết có ai giật tay cô, móng tay cào tới cánh tay, Giai Hòa giật thót, rút tay mình về. Dịch Văn Trạch cúi đầu nhìn, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đột nhiên dừng bước.

Chỉ vài giây ngắn ngủi như vậy đã khiến mọi người chung quanh im phăng phắt. Trong lúc tất cả những người có mặt đều cảm thấy ngượng ngùng, anh mới thực ôn hòa nói đùa một câu: “Các vị, nếu cứ tiếp tục hỏi nữa thì cô ấy sẽ có khả năng bỏ chạy khỏi đám cưới chứ không muốn lấy chồng nữa, như vậy tôi sẽ rất có tội.” Khó có lúc Dịch Văn Trạch lại nói đùa trước mặt nhiều người, những phóng viên nghe được đều ngây ra một lúc, sau đó lịch sự lùi lại phía sau hai bước, tiếp tục lặp lại vấn đề vừa rồi, nhưng âm lượng cũng đã giảm xuống khá nhiều. Giai Hòa theo sát bước chân của anh, không dám ngừng lại, an toàn bước vào trạm kiểm soát.

Cho đến khi lên máy bay, Giai Hòa vẫn tưởng mình đang nằm mơ. Những chuyện như thế này, dù bình thường cũng đã xem rất nhiều, nhưng đến khi xuất hiện ở chính bản thân mình vẫn khó có thể làm quen được. Tiếp viên hàng không kéo một chiếc màn, ngăn những ánh mắt chú ý tới. Đến lúc này Giai Hòa mới thở ra một hơi, nghiêng đầu, một bên mặt dán vào lưng ghế tựa nhìn anh: “Bây giờ em đã hiểu vì sao trước kia anh trầm cảm rồi, nếu là em chắc tinh thần trực tiếp tiêu tùng luôn.” Anh cười nhìn cô: “Cảm ơn vợ đã thấu hiểu.”

Giọng nói rất nhỏ, nhưng trong khoang vẫn còn hai hành khách khác, hơn nữa lại có tiếp viên hàng không, quả thực là những khán giả không mua vé vẫn có phim xem. Cô hậm hực nhìn anh: “Em quyết định đi ngủ, đừng nói chuyện với em, tuyệt đối đừng nói với em bất cứ điều gì nữa…” “Em chuẩn bị ngủ khoảng mười một tiếng?” Anh buồn cười sờ sờ trán của cô, “Đến New Zealand sẽ ổn thôi, ở đó anh không phải là diễn viên cũng không phải là ca sĩ, sẽ không có nhiều người chú ý tới chúng ta.”

Dịch Văn Trạch đã cho Giai Hòa ăn uống ngon lành từ trước, tất cả đều là những món cô yêu nhất. Giai Hòa ăn uống no say, nghĩ đến cảnh tượng lúc máy bay hạ cánh, bỗng nhiên có chút mong chờ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bên anh, hai người có thể cùng nhau đi du lịch bình thường như thế này. Trong nước, khuôn mặt Dịch Văn Trạch đích thị như quả bom hẹn giờ, ngoại trừ việc ở trong công ty thì cả hai cũng không ra ngoài nhiều lắm, thi thoảng cùng anh đi công tác này nọ là thú tiêu khiển lớn nhất. Cô nghĩ nghĩ, cảm thán không thôi, thì thầm: “Thật ra không phải em mệt đâu, lúc ở bên anh có rất nhiều chuyện chúng mình chưa làm bao giờ.”

Anh cười nhìn cô, đang định nói điều gì đó, Giai Hòa lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà em lại là người không thích vận động cũng không thích ra ngoài, tính đi tính lại thật sự là rất thích hợp.” Dịch Văn Trạch hoàn toàn chấp nhận: “Vậy lần này đành oan ức cho em, đi New Zealand với anh nhiều hơn một chút?” Cô nương theo lời anh nói, cố ý thở dài: “Được rồi, em đây chịu tủi thân một chút, cùng anh quay về những năm tháng tuổi trẻ vậy.”

Dịch Văn Trạch nghiêng đầu, khẽ hôn mặt cô, ý bảo cô có thể ngủ. Chuyến bay rất dài. Khi Giai Hòa khát nước thức dậy, Dịch Văn Trạch vẫn đang ngủ. Khuôn mặt tĩnh lặng như thế này, thật sự là…quá đẹp trai. Cô rất cảm thán sự thiên vị của Thượng Đế cho anh, đang định quay đầu nhỏ giọng nói tiếp viên hàng không mang tới một cốc nước đá đã có người mang đến, mỉm cười thân mật với cô.

Giai Hòa lập tức hiểu ngầm, cô gái này nhất định là fan Dịch Văn Trạch. Cô cũng cười, thấp giọng nói: “Cảm ơn.” Tiếp viên hàng không híp mắt cười, nói câu cố lên không phát ra âm thanh, rồi cầm cốc trở về.

Giai Hòa nghiêng đầu nhìn Dịch Văn Trạch, trước ngực anh còn đặt một cuốn sách để mở, ảnh bìa được thiết kế khá đơn giản, chỉ có hai màu xanh đậm và trắng. Tay anh để bên trên, ngón tay cong lại. Chỉ đơn giản như vậy thôi đều có thể khiến Giai Hòa nhìn một lúc lâu. Cô cứ nằm nghiêng nhìn anh hồi lâu, mơ mơ màng màng một lúc rồi lại chìm vào giấc ngủ. Thời tiết cũng bước vào mùa mưa, nhưng nơi đây lại mang theo hương vị của mùa hè, từ tiết trời giá rét đông người của Thượng Hải đến New Zealand, thực sự là một kỳ nghỉ hoàn hảo. Đương nhiên, nếu không có nụ cười kia đang hướng về phía mình, lại là một mỹ nhân phiên bản Dịch Văn Trạch, cô sẽ càng vui vẻ tự nhiên hơn. “Giai Hòa.” Dịch Văn Nhuận đi tới, ôm cô một cái rất chặt, “Dáng vẻ của chị thật đáng yêu, nhỏ xíu à.”

…Được rồi, coi như đây là khen. Cô cười ôm Dịch Văn Nhuận: “Anh ấy nói nhất định chị sẽ thích em, bây giờ chị tin rồi.” Dịch Văn Nhuận buông cô ra, nhỏ giọng nói: “Thật ra anh ấy rất sợ em bắt nạt chị đó.”

Tiếng Quốc ngữ của cô nàng thực sự mới lạ, nhưng giọng nói và cách cắn chữ cũng rất dễ thương, nhất là khuôn mặt này, có khoảng bảy phần giống y Dịch Văn Trạch. Đứng đối diện như thế này không hiểu sao lại khiến mặt Giai Hòa nóng lên. “Đỏ mặt?” Dịch Văn Nhuận quay qua hỏi trực tiếp Dịch Văn Trạch: “Thật sự là em đã khiến bà xã của anh sợ hãi?” Dịch Văn Trạch chỉ mỉm cười nhìn cô: “Cô ấy nhìn mặt của em mà nhớ tới anh.” Một câu đả kích ngầm như thế khiến cho người trước mặt suy sụp buồn khổ, không cam lòng hỏi tiếp Giai Hòa: “Chị không biết là khuôn mặt này, nếu là nữ thì sẽ càng đẹp hơn sao? Chị không biết anh hai của em rất xinh đẹp sao?” Giai Hòa cũng rất nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ban đầu cũng không để ý nhiều lắm, nhưng khi nhìn thấy em chị mới phát hiện những nét kia quả thực rất thích hợp với phái nữ.”

Hai cô gái nhìn nhau, lập tức bật cười. Dịch Văn Nhuận tự mình lái xe đến, lúc vào Auckland, Giai Hòa mới sực nhớ đến chuyện nhà bố mẹ anh ở thủ đô Wellington mà không phải ở đây. “Không phải chúng ta nên đến nhà bố mẹ anh trước sao?” Cô ghé vào tai anh, nhỏ giọng hỏi. “Hai người ấy vẫn còn đi du lịch.” Dịch Văn Trạch cười cười, “Hơn nữa sợ em quá căng thẳng nên chúng ta cứ đến nhà của Văn Nhuận ở vài ngày, sau đó sẽ đến thăm bố mẹ.” Rất chu đáo…Bỗng nhiên Giai Hòa thả lỏng được một chút, rồi thở dài: “Thế mà anh không nói trước cho em biết, hại em cuống lên nãy giờ.”

Nhìn cái thái độ ấy xem, nguyên một nhà bọn họ đều là như thế. Cô bỗng nhiên nhớ tới kịch bản về hôn nhân và tình yêu mình đã từng viết, giữa mẹ chồng nàng dâu trong nhà, lắm lúc cũng chỉ vì chuyện tắm rửa giờ nào cũng dễ nảy sinh ra khúc mắc. Hình như là do viết nhiều quá nên bỗng nhiên cô sợ những loại quan hệ mẹ chồng nàng dâu thâm căn cố đế như vậy. “Em đang nghĩ gì thế?” Anh đưa cho cô chai sữa.

Giai Hòa cầm lấy, uống một ngụm: “Nghĩ về quan hệ mẹ chồng nàng dâu.” Anh như cười như không đưa cho cô một chiếc khăn tay ướt. Lúc Giai Hòa cầm lấy lau miệng, chợt nghe tiếng Dịch Văn Nhuận cười: “Mẹ em nếu nghe được những lời chị nói nhất định sẽ vui lắm đó. Cả đời này mẹ vẫn chưa thể nghiệm qua cái gì gọi là ‘quan hệ mẹ chồng nàng dâu’ đâu, cuộc sống từ trước đến nay chỉ còn thiếu mỗi chuyện đó thôi.” Giai Hòa nhìn thoáng qua Dịch Văn Trạch một cái, rồi Văn Nhuận mới đột nhiên phản ứng lại: “Xong rồi, em nhỡ miệng.” “Không sao đâu.” Giai Hòa cười ra tiếng, vốn chỉ nghĩ đến thôi, nhưng nghe Dịch Văn Nhuận nói vậy lại cảm thấy ngượng ngùng đôi chút, “Chị cũng chưa trải qua lần nào, thật sự rất sợ.” Nói xong cô lại dựa vào người Dịch Văn Trạch, thì thào: “Anh bạn đã từng kết hôn kia, xuất thân của người ta vô cùng trong sạch thuần khiết, anh phải biết quý trọng đó.”

Dịch Văn Trạch buồn cười nhìn cô: “Em muốn anh quý trọng như thế nào?” Cô nhìn nhìn anh, bỗng nhiên trong đầu chợt xuất hiện mấy hình ảnh hạn chế mới thu hồi tầm mắt lại, quyết đoán quay đầu đi chiêm ngưỡng khung cảnh ngoài cửa kính xe. Chồng Văn Nhuận là giáo viên Trung học, rõ ràng là người ngày ngày giảng dạy nhưng lại ít nói vô cùng, nguyên một bữa tối ngoại trừ mở miệng dùng tiếng Anh bảo chị Giai Hòa ăn nhiều một chút thì không nói gì khác nữa. Cuối cùng khi hai người ngồi trên xích đu ở sân nhà, dựa sát cạnh nhau nói chuyện phiếm, Giai Hòa mới cảm thán một câu: “Văn Nhuận thích nói như vậy, gặp phải người ít nói chẳng phải rất cô đơn hay sao.”

“Vợ yêu à.” Dịch Văn Trạch chậm rì rì nhìn cô một cái: “Cậu ấy là bạn học của anh, học khoa Luật.” Giai Hòa vô cùng kinh ngạc, nhìn Dịch Văn Trạch đăm đăm: “Thế mà sao ít nói như vậy?” “Là Văn Nhuận không cho cậu ta nói nhiều.” Anh vạch trần sự thật, “Cậu ta sẽ không nói tiếng Trung, sợ nói chuyện nhiều sẽ khiến em xấu hổ.” Giai Hòa a một tiếng, ngượng ngùng thì thào: “Thật ra tiếng Anh của em cũng đâu tệ dữ vậy nha…”

Bên cạnh có hai chú chó lớn chạy tới chạy lui, có một chú còn vươn lưỡi khẽ liếm liếm chân Giai Hòa mấy cái. Cảm thấy nhồn nhột, cô co chân lên, trực tiếp gác luôn lên đùi anh. Dịch Văn Trạch dùng tiếng Anh nói vài câu với lũ chó, hai bạn cún vô cùng nghe lời, nằm sấp xuống. Giai Hòa vô cùng sùng bái nhìn anh một cái rồi lại nhìn chó một cái: “Bỗng nhiên em rất chi là ngưỡng mộ hai em cún này, bọn nó nghe hiểu tiếng Anh hết trơn, có khi còn đạt đến cấp bốn rồi…” Dịch Văn Trạch nghe cô nói, buồn cười không chịu nổi, đang định trả lời chợt nghe có giọng trẻ con non nớt gọi Aunt. Đứa cháu trai hai tuổi đi chân không trên bãi cỏ, chập chững bước qua, lảo đảo không vững. Giai Hòa vừa nhìn thấy đã cuống lên, muốn đi xuống bế thằng bé, lại bị Dịch Văn Trạch giữ chặt: “Không sao cả, thằng bé đã biết đi rồi.” Thực nhẫn tâm…

Giai Hòa trông mong nhìn thằng bé chầm chậm tới gần mới vươn tay, ôm cậu bé con vào lòng. Cô đang được Dịch Văn Trạch ôm, trong lòng lúc này lại bế một đứa bé nữa, ba người ngồi cùng với nhau, cảm giác này bỗng nhiên khiến trái tim Giai Hòa mềm nhũn. Thằng bé con vẫn chưa biết nói, chỉ gọi Aunt một tiếng, sau đó liền sờ sờ mặt của cô, rồi đến mũi và miệng. Cô vừa để thằng bé tùy ý sờ mặt mình, vừa lơ đãng nhìn Dịch Văn Trạch, dường như anh cũng đang nghĩ tới điều gì đó, cùng lúc cúi đầu nhìn cô chăm chú. Khuôn mặt hai người kề sát, dường như có thể cảm giác được hơi thở của nhau.

“Này, chú ý ảnh hưởng.” Giai Hòa nháy mắt mấy cái, cố gắng chuyển tầm mắt xuống, đang định nói cái gì đó bỗng nhiên a lên một tiếng. “Em sao vậy?”

Cô xấu hổ nhìn anh, lại nhìn nhìn đứa bé trai trong lòng, ai oán nói: “Mới nãy thằng bé lại sờ sờ em…” Giai Hòa chỉ chỉ ngực mình. Đứa cháu này thật sự không ngoan rồi, bàn tay lại cứ luồn vào sờ…Dịch Văn Trạch cười ra tiếng, cầm lấy tay của đứa bé, nghiêm túc nói: “Chỗ này là của bác, con không thể sờ bậy, hiểu chưa?” Giai Hòa dở khóc dở cười: “Có người dạy trẻ con như vậy hả?” Anh cúi đầu nhìn cô: “Anh đang chỉ cho thằng bé, là đàn ông phải biết bảo vệ những thứ thuộc về mình.”

~ô~.