Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 61

Ngoại truyện 2 | dưỡng thai.

Sáng sớm tinh mơ, Giai Hòa đã thức dậy, đi tới đi lui trong phòng ngủ. Đối với một người từ năm này qua năm nọ chỉ dựa vào máy tính tìm lấy niềm vui và bị ban lệnh giới nghiêm sử dụng, mỗi ngày chỉ có thể nhìn sao phán trăng đợi đến buổi người ta về nhà, lấy máy tính từ trong tủ đã khóa ra thì… “Chồng ơi…” Năm nay khó có dịp anh ở nhà, cô chỉ nịnh nọt chạy qua, vuốt bụng nói, “Mẹ của con trai anh đang bị chứng uất ức tiền sản đó.”

Anh đưa tay mở ra hai chiếc máy tính, cô quét mắt qua phần mềm Microsoft Office quen thuộc—văn bản word, có cảm giác giống như nhìn thấy người thân vậy. Tùy tiện lướt tay qua bàn phím thôi mà có thể gõ nhiều chữ như vậy, thật cao cấp mà…Giai Hòa thành công phát hiện, chính mình thật sự rất uất ức. Dịch Văn Trạch khép máy tính lại: “Em muốn làm gì, anh làm cùng em.” Cô suy nghĩ thật lâu. Ra ngoài? Bất cứ lúc nào cũng có người chụp cái dáng tròn căng này của mình, tất nhiên là sẽ được lên trang nhất, còn thêm một cái tiêu đề thật bự, đại loại như là vợ mới cưới của Dịch Văn Trạch mặt sưng ra đường, dáng người biến dạng…Nhưng nếu không ra ngoài thì ba mẫu đất trong nhà cũng bị chính mình giẫm nát rồi.

Rốt cuộc Giai Hòa chỉ có thể thở dài một hơi, chấp nhận số phận ngồi trên xích đu ở ban công: “Đọc sách cho em đi, có lần em xem ‘The Reader’ ngồi khóc nức nở. Diễn xuất thực sự rất tốt, nhất là khi nam chính đọc sách cho nữ chính nghe ấy.” Giai Hòa rất dễ bị những câu chuyện tình yêu ảnh hưởng. ‘The Reader’ có một đôi tình nhân cách tuổi. Trong một gian phòng xưa cũ, cậu thiếu niên luôn đọc đủ mọi loại sách trên đời cho người phụ nữ trung niên ấy nghe. Giữa thinh lặng, tình cảm hai người nhẹ nhàng ảnh hưởng đến người xem. Nhưng cậu thiếu niên ấy lại không dũng cảm, đến cuối cùng lại hại người phụ nữ chết thảm đầy tiếc thương… Cô ngồi trên xích đu, rất thỏa mãn nhìn Dịch Văn Trạch.

Nếu không phải là anh, nhất định chính mình còn kinh hồn bạt vía, không đủ dũng cảm xem tiếp. Dịch Văn Trạch đi tới, cầm theo vài cuốn sách, rút ra kịch bản tiếng Anh của ‘Vua Sư Tử’, ngồi xuống bên cạnh cô. Giọng nói khe khẽ truyền tới giữa ánh nắng rực rỡ của trưa hè, Giai Hòa tựa mình vào cánh tay anh, vừa phơi nắng vừa bật điều hòa, thật sự là xa xỉ không tưởng được…Giọng nói của anh rất nhỏ, dịu dàng đúng chuẩn của nước Anh khiến cô mơ mơ màng màng, chỉ một lát sau đã ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại, anh vẫn còn ngay sát bên, cánh tay bị cô gối đầu vẫn không hề nhúc nhích, tay kia thì lật sách.

Hình ảnh này khiến cô chợt nhớ tới lúc ban đầu, khi cùng anh uống cốc cà phê đầu tiên, nắng sớm vương ngoài cửa sổ, còn có góc độ quá thích hợp, khiến người trước mặt đem lại cảm xúc như thể nhìn poster. Lúc này không chỉ là chìm đắm, mà còn là hạnh phúc. “Dậy rồi?” Dịch Văn Trạch cảm giác được đầu cô cử động. Giai Hòa ừm, hai tay kéo kéo cánh tay anh: “Em đang nghĩ, rất hạnh phúc đó, rất hạnh phúc.”

Anh bất đắc dĩ cười, hôn lên chóp mũi cô: “Tính phúc?” Tính phúc chỉ hạnh phúc trong quan hệ vợ chồng. Hạnh phúc 幸福 (xìng fú) có cách phát âm giống Tính phúc 性福 (xìng fú). Cô lại ừm, vừa định nói những điều mình vừa nghĩ lúc nãy, bỗng nhiên cảm thấy Dịch Văn Trạch cười rất thâm ý, lòng run sợ một lúc mới phản ứng lại, lập tức nhăn mặt nhăn mũi, ngăn anh vừa cúi người định hôn tiếp: “Này này, phải chú ý dưỡng thai đó.”

Anh trượt từ chóp mũi Giai Hòa xuống, giữ lấy môi cô: “Anh vừa đọc cho hai đứa nghe Vua Sư Tử, cũng nên ngủ rồi.” Giai Hòa hít hít mùi hương trên người Dịch Văn Trạch, từ quần áo đến thân thể, cuối cùng mới hít một hơi thật sâu, túm cổ áo anh, nghiêm túc nói: “Em không muốn hai đứa giống như cháu trai nhà mình trưởng thành sớm như vậy. Cho nên chồng à, dưỡng thai rất quan trọng.” Hai người nhìn nhau một lúc, xong đều tự cầm một cuốn sách, một người chiếm phòng làm việc một người giữ phòng ngủ, ước chừng ba bốn tiếng đều không tiếp xúc. Buổi tối, rốt cuộc cũng đến giờ Dịch Văn Trạch đưa máy tính cho, Giai Hòa lập tức bắt đầu chơi Thực vật đại chiến cương thi, một đống cương thi xiêu xiêu vẹo vẹo bị cô đánh tơi bời.

Đang lúc cười vô cùng thỏa mãn tự đắc trong tiếng nhạc nền quỷ dị, Dịch Văn Trạch bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi một câu: “Dịch phu nhân, buổi tối chơi những thứ khủng bố như vậy có thể ảnh hưởng không tốt tới trẻ con hay không?” Giai Hòa làm một cây pháo ngô ném tới tấp bọn cương thi đang ào đến như nước lũ: “Giống phim hoạt hình mà, thích hợp lắm.” Dịch Văn Trạch cười không nói gì, tạm thời tha cho cô một con đường sống, cũng ngồi xuống bên cạnh mở máy tính ra, bắt đầu xem kịch bản công ty chế tác gửi đến. Thi thoảng anh cùng cô nói chuyện đôi ba câu, vừa chuyện công việc vừa chuyện phiếm. Chỉ một lát sau Giai Hòa liền phân tâm, một con cương thi xiêu vẹo đi vào vườn sau, vài tiếng cười giả tạo truyền đến, dòng chữ tiếng Anh màu đỏ hiện lên: Não của ngươi đã bị ăn.

Giai Hòa thở dài một hơi, đang muốn oán giận, Dịch Văn Trạch đã nhìn thoáng qua màn hình: “Em xác định đây là trò chơi hoạt hình?” Dưới ánh đèn mờ, ánh mắt anh sâu thẳm, dịu dàng tới mức khiến cô đổ mồ hôi hột. Sợ cái gì, phụ nữ có thai là lớn nhất…

Giai Hòa không ngừng tự bổ não mình, phe phẩy đuôi nói: “Từ nhỏ đến giờ em chỉ sợ ma quỷ, cũng có chứng sợ độ cao, rất nhiều trò chơi không thể chơi được, khó có thứ em chịu nổi như cái này, vừa vặn cũng có thể bồi dưỡng gan mật hai đứa, thật tốt đi?” Dịch Văn Trạch chỉ cười gật đầu: “Anh chỉ nói vậy thôi, em chơi tiếp đi, anh ra ngoài gọi điện thoại.” Giai Hòa ừm một tiếng, ấn New Start, tiếp tục kiếp sống phấn đấu cương thi gì đó của cô. Không biết qua bao lâu, gian nan qua được một cửa, không đếm được bao nhiêu lần bị ăn não cô mới thở dài một hơi, chợt phát hiện Dịch Văn Trạch còn chưa quay về.

Phòng làm việc vắng hoe, màn hình xanh xanh, còn có dòng chữ màu đỏ thật to. Rốt cuộc Giai Hòa cũng bắt đầu sợ, nhanh chóng đóng máy tính lại, ra phòng khách tìm. Dịch Văn Trạch đang xem video, thế nhưng còn đeo tai nghe điện thoại…Khó trách không có tiếng động gì. Thấy thế cô mới thở phào một hơi, kinh hồn táng đảm đã qua, đi đến sô pha tháo tai nghe của anh xuống: “Chồng à, em còn nghĩ đầu anh bị…” Gương mặt gần trong gang tấc, nụ cười thật bất đắc dĩ.

“Sợ rồi sao?” Cô ừm: “Lúc nãy vừa định tìm anh, đúng là sợ lắm đấy.” “Không chơi nữa?” Anh kê một chiếc gối mềm sau lưng cô, đi đổi một chiếc đĩa khác, chỉ một lát sau màn hình đã đổi thành phim hoạt hình của Miyazaki Hayao. Giai Hòa lắc trái lắc phải, rốt cuộc mới ai oán hứa: “Không chơi nữa.”

Chỉ biết là anh cố ý, mà cũng không nên ép mình buông tha cho một hoạt động giải trí duy nhất như vậy chứ. Dịch Văn Trạch lại quay về, cũng bỏ dép đi trong nhà tựa vào sô pha. Giai Hòa lập tức tìm một tư thế thoải mái nhất, được anh ôm lấy bắt đầu ngồi xem phim hoạt hình. Bụng bốn năm tháng, nhưng vì là một cặp bảo bối sinh đôi nên lớn hơn so với người bình thường. Cho nên mỗi lần được anh ôm như vậy mới thoải mái nhất, thắt lưng mềm mềm êm êm, cái ôm thì âm ấm nong nóng. Lúc trên tivi vừa có một con heo con bay qua, cô rốt cuộc nhớ tới điều gì đó, nhỏ giọng hỏi: “Hôm trước em lên mạng đọc tin, nghe nói anh lên xe trước mới mua vé bổ sung kìa.” Dịch Văn Trạch ừm: “Sau đó thì thế nào?”

“Anh không sợ có ảnh hưởng gì á?” Cô cọ cọ ngực anh, thật là thoải mái quá đi. “Anh chỉ lo em cứ mải xem mấy tin lá cải kia lại ảnh hưởng tới tâm trạng.” Dịch Văn Trạch thuận miệng nói xong, tay nhẹ nhàng phủ lên bụng cô: “Anh nghe nói, hình như gần đây anh có scandal rồi.” Giai Hòa giật mình, hai mắt lập tức tỏa sáng nhìn: “Nói nói, anh nói đi nói đi, sao em lại không biết chứ?” Hỏi xong cô lại ai oán nhìn anh, “Thiệt tình nha, mỗi ngày anh chỉ cho em lên mạng một tiếng, hay là sợ em coi chuyện anh hoa hoa cỏ cỏ bên ngoài hả?”

“Anh cũng không phải là người làm vườn.” Dịch Văn Trạch tiếp tục ngăn lại mong ước nhiều chuyện của Giai Hòa, thực nghiêm túc nói: “Chú ý dưỡng thai.” Giai Hòa hậm hực nhìn: “Em đang nghiêm túc hỏi anh đó, nhanh lên, thành thật nói cho em biết, nếu không á, em đây lập tức ôm bóng bỏ chạy.” Dịch Văn Trạch không biết nên khóc hay nên cười nhìn cô: “Là ‘ôm bóng bỏ chạy’?”

Giai Hòa nheo mắt cười: “Cách nói này dễ thương đúng không. Mấy bữa nay em đọc tiểu thuyết trên Internet, mấy cô vừa mang bầu trốn chồng đi đều kêu là ‘ôm bóng bỏ chạy’ hết đó.” Dịch Văn Trạch nhìn cô đầy thâm ý: “Mấy ngày nay A Luân bị bạn gái quản lý, nghe nói còn có phần mềm hạn chế trang web đăng nhập, anh cảm thấy cũng nên trang bị cho em một cái.” Giai Hòa hoàn toàn lặng yên không một tiếng động, tiếp tục nhìn cây cối trên màn hình bay tới bay lui. Qua một lát, ham muốn thực sự không thể nhịn được nữa, cô cử động người một chút: “Tiếp tục nói đi, scandal của anh í.”

“Thật sự muốn biết?” Dịch Văn Trạch buồn cười nhìn cô. “Phụ nữ có thai rất dễ suy nghĩ bậy bạ này nọ.” Giai Hòa sâu kín nhìn anh, “Bây giờ anh mà không nói thử xem, em sẽ nghĩ miên man. Mà anh nghĩ coi, sau này anh không ở nhà, em sẽ nghĩ bậy nghĩ bạ rằng anh lại hoa hoa cỏ cỏ…” Dịch Văn Trạch trầm ngâm một lát, tiếp lời: “Sau đó sẽ ‘ôm bóng bỏ chạy’?”

Cô cười gật đầu, trẻ con vô cùng dễ dạy đó. “Mấy ngày hôm trước có họp báo truyền thông, đạo diễn nhận phỏng vấn chỉ nói đùa vài câu thế này...” Dịch Văn Trạch nhớ lại, “Hình như là nói từ sau khi anh kết hôn thì tránh quay mấy cảnh nóng, phỏng chừng là lâu ngày không cùng giường với vợ, sợ có vấn đề.” Giai Hòa thực vừa lòng nhìn anh: “Rồi sao nữa?”

“Rồi thì truyền thông cắt ghép thông tin một chút, nói hôn nhân giữa anh và em có vấn đề, hai người không cùng giường một thời gian thế nên cấm anh quay cảnh nóng.” Anh vươn tay cầm ly sữa ấm lại, kề sát miệng cô. Đầu Giai Hòa chảy mấy vạch đen sì, cũng thế thôi, nói bậy bạ bừa bãi như vậy còn làm như thật. Cô uống một ngụm sữa: “Sau đó anh bị chụp ảnh với cô nào đó nên thành scandal đúng không?”

Anh cười: “Em không nghe Kiều Kiều nói sao?” Giai Hòa nghi hoặc nhìn Dịch Văn Trạch, phản ứng lại, lập tức cười ra tiếng: “Không phải chứ? Anh dính scandal với chị ấy à?” Nhưng mà cũng có khả năng lắm. Gần đây hai người này hay bàn chuyện về phim mới, hình như là Dịch Văn Trạch nhận một vai trong phim của Trình Hạo…Giai Hòa càng tưởng tượng càng thấy hay, vỗ cánh tay anh nói: “Nhanh, nhanh, mau đưa di động cho em.”

Nụ cười của Dịch Văn Trạch thật khó hiểu, anh đưa tai nghe màu xanh nhạt cho cô, còn vô cùng cẩn thận săn sóc, chủ động nhấn nút gọi cho Kiều Kiều. Đợi một lúc lâu đầu dây bên kia mới có người bắt máy, giọng nói hình như nghèn nghẹn. Kiều Kiều dịu dàng hỏi: “Phụ nữ có thai đại nhân, có gì phân phó không ạ?” Giai Hòa nhịn cười, hạ giọng trả lời, như không thể tin được: “Chị và chồng em đã làm gì?” “Không có gì mà.” Kiều Kiều giả đò thoải mái.

“Nói đi…” Giai Hòa lại ai oán, “Là chị em với nhau nhiều năm như vậy, nếu chị còn có chút lương tâm thì cứ trực tiếp nói cho em biết chứ.” Cô đang nói, Dịch Văn Trạch đã đứng dậy đi vào bếp, hình như tổ yến chưng đã chín, “Anh ấy vừa ầm ĩ với em một trận, đã ra khỏi nhà rồi.” Bên kia im lặng rất lâu, bỗng nhiên có tiếng thút tha thút thít vang lên: “Thật, thật là không có gì mà. Đây là chuyện quái quỷ gì, em không tin chị sao?” Giai Hòa vốn định nói giỡn, không ngờ Kiều Kiều khóc thật, lập tức hoảng lên: “Này, chị khóc cái gì hả, lúc này người nên khóc hẳn là em đi?”

Lời này vừa nói xong, đầu dây bên kia hoàn toàn biến thành khóc thất thanh, nói năng lộn xộn. Giai Hòa cuống lên, ngẩng đầu nhìn Dịch Văn Trạch đang dùng khăn lót dưới chiếc bát sứ, đặt tổ yến lên bàn: “Là em sai rồi, chọc chị tí mà…Đàn ông tốt từ A đến Z nhà em vừa nói chuyện với em xong đó, em chỉ định giỡn với chị tí tí thôi.” Dịch Văn Trạch nhướng mày nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: “Chơi đã chưa?” Đầu dây bên kia lại khóc to hơn, ruột gan Giai Hòa quặn lại, vẻ mặt đau khổ mấp máy môi nói: Khóc… Dịch Văn Trạch cười cười, rót ít sữa vào tổ yến.

Giai Hòa vô cùng bất đắc dĩ há mồm, bị anh đút một muỗng tổ yến, bắt đầu trả giá cho việc gây họa của mình, không ngừng khuyên bảo cho Kiều Kiều nghe, qua một lát mới xem như ổn định lại. Kiều Kiều liên tục hít hít mũi: “Khốn kiếp, cái vại dấm chua nhà bà vừa quậy um lên, thế mà em còn dám làm cho bà sợ.” Giai Hòa lại không hề nghĩ tới chuyện này: “Vại dấm chua nhà chị không tin chị á?” “Tin, nhưng mà ngay cả tên chuyển phát nhanh hắn cũng ghen nữa chứ đừng nói là Dịch Văn Trạch nhà em. Cho dù là tin cũng không thể không ăn dấm chua…” Kiều Kiều vừa khóc vừa cảm thấy rất kiêu hãnh, Giai Hòa nghe mà dở khóc dở cười.

Hai người nói thêm đôi ba câu nữa mới ngắt máy. Mấy chuyện không đâu này cho dù thấy cũng không trách được, vốn tưởng chỉ giỡn chơi, thuận miệng cười nhạo Kiều Kiều mấy câu, ai ngờ lại nổ thành bom cay như thế này. Giai Hòa thực hậm hực ăn xong tổ yến, tiếp tục chui vào lòng Dịch Văn Trạch, băn khoăn dụi tới dụi lui. Khó trách mọi người đều nói tâm trạng phụ nữ có thai không ổn định, mới lúc nãy còn rất thỏa mãn, bây giờ sao lại cảm thấy nhàm chán rồi? Cô đang ôm anh, đang lúc thầm than thở, rốt cuộc Dịch Văn Trạch hạ giọng thông báo: “Đừng nhúc nhích.”

Giai Hòa nghi hoặc nhìn, qua một lát mới cảm giác được chút dục vọng trong mắt anh, thân thể lập tức cứng đờ, không hề nhúc nhích nhìn, ngay cả nói cũng không dám nói lung tung. Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch khẽ thở dài một hơi, ôm ngang người cô, Giai Hòa mới thấp thỏm bá cổ anh hỏi: “Đi ngủ sớm như vầy à?” Anh ừ: “Em lên giường trước, anh đi tắm một lúc.” Giai Hòa chớp mắt mấy cái, hiểu được ý tứ của Dịch Văn Trạch, không thể nhịn cười được, ‘ý vị thâm trường’ cắn cắn tai anh: “Sao em cứ cảm thấy mười tháng em mang bầu mà anh còn vất vả hơn em thế?”

Giọng nói anh thật êm ái, kề sát bên tai cô, nuông chiều mà bất đắc dĩ: “Chú ý dưỡng thai, bà xã đại nhân.” ~ô~.