Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 7

Chương 07 | mong làm bạn bè (1).

Phòng karaoke mở ra, vẳng đến tiếng cô gái ở phòng đối diện đang hát “Chết cũng phải yêu” , rồi tới “Một đêm Bắc Kinh”. Phần điệp khúc ở bên này đã qua hơn nửa, dòng phụ đề trên màn hình chầm chậm đổi màu từ trắng sang xanh, nhưng vẫn chưa nghe thấy tiếng người hát đâu. Tay trái Giai Hòa cầm bỏng ngô, tay phải cầm micro màu đỏ, nhưng mà cô đã quên mất bài hát này phải hát như thế nào rồi. Cô ngồi đó, vài giây sau mới cất giọng một cách khó khăn, cố gắng làm sao cho khớp với cô gái trên màn hình. Cô liếc nhìn Kiều Kiều ở phía đối diện, thế mà cô nàng lại tỏ vẻ không quen không biết, ngay cả nhìn mà cũng có thể hát sai lời , đây là loại ngốc gì chứ…

“Đưa mic cho tôi.” Dịch Văn Trạch đi vào trong phòng karaoke, thấy cảnh này, thì mở miệng nói với Kiều Kiều đang ngồi đối diện. Kiều Kiều sửng sốt, mới chú ý bản thân đang cầm một cái mic màu đen, bèn vội vàng đưa cho Dịch Văn Trạch. Dịch Văn Trạch không hề nhìn màn hình, nhưng từng câu từng chữ, đến giai điệu bài hát trên kia dường như đều đã nắm rõ, không có chút khó khăn mà cất giọng hát. Giọng anh trầm trầm, nhuốm chút mệt mỏi vì đi đường xa mà tới. Giai Hòa không dám lơ đễnh, chú ý nhìn chăm chú vào màn hình mà hát, hai người cùng nhau, hiệu quả đúng là không thể tưởng tượng được, rất hay.

Ngoài phòng karaoke, do quên đóng cửa, nên có người đi ngang qua, nhìn thấy Dịch Văn Trạch, liền háo hức dừng lại nghe hát, cứ thế, người sau nối đuôi người trước, người đứng ngoài cửa đã vây quanh mấy hàng. Được nhìn thấy ngôi sao nổi tiếng cùng một cô gái song ca bài hát của vợ trước, mấy chuyện kì lạ này ai mà bỏ qua cho được. Đến khi hát xong, A Thanh mới phát hiện có gì đó không ổn, bèn cười ngượng ngùng, xoay người đóng cửa lại, cả người đè lên trên tấm kính lớn trên cửa, đem fan hâm mộ náo nhiệt ở bên ngoài ngăn cách với mọi người ở bên trong. Kết thúc MV, dưới ánh chiều tà rực rỡ, cô gái trong MV nhìn về phía chàng trai một cách thiết tha, hét lớn: “Em yêu anh.”

Giai Hòa vẫn ôm khư khư lấy túi bỏng ngô, nhìn chằm chằm vào màn hình kết thúc mà ngẩn người, đến khi phần quảng cáo KTV xuất hiện, cô mới đặt mic lên bàn, cúi đầu tiếp tục ăn. Vừa rồi khi kết thúc bài “Ánh nắng” này, điểm số trên màn hình thuộc về ai, hay là ai hát, cô đã không ai để ý được, một kẻ thì đang ngồi một góc ở sofa, ăn lấy ăn để bỏng ngô, còn Dịch Văn Trạch ngồi kia, cũng đã đưa mic cho người ngồi cạnh. “Anh Dịch hát hay quá, nếu thu đĩa, chắc chắn sẽ thành best-seller.” Kiều Kiều tỏ thái độ nịnh bợ cầm chai bia đưa cho Dịch Văn Trạch, nói xong bèn đá vào chân Giai Hòa, ý bảo cô mau chóng nhường chỗ cho Dịch đại gia này ngồi. Giai Hòa cũng biết rõ ý tứ của chị là gì, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, cô cũng không dám để cho Dịch Văn Trạch ngồi kế bên, khuôn mặt đỏ bừng bừng. Thế nhưng cứ để cho Dịch Văn Trạch cầm chai bia đứng uống như vậy, cô cũng không đành lòng, đấu tranh tư tưởng một lúc, cuối cùng tình yêu thần tượng cũng chiến thắng mọi thử thách, cô lùi mông lại sát Kiều Kiều, ngẩng đầu cười nói: “Anh Dịch ngồi đây đi ạ.”

Dịch Văn Trạch nói cám ơn, dường như anh cũng không có ý từ chối, ngồi kế bên Giai Hòa. Đêm nay rất nhiều người đều đến đây, phòng karaoke này có vẻ không đủ lớn, người ngồi trên sofa thành một hàng, ép sát vào nhau. Thật ra cô không phải là người hay để ý, cũng không phải là thời đại phong kiến mà lúc nào cũng ‘nam nữ thụ thụ bất thân’ gì đó, nhưng mà anh ngồi sát cô như thế, khiến cho cô không thể nào tự nhiên nổi, cổ cứng nhắc nhìn về phía trước, hướng về màn hình lớn, mà cũng chả biết mình đang nhìn cái gì… Dịch Văn Trạch ngồi an vị ở cửa, bên ngoài vẫn có vài người đi ngang qua, cố ý nhìn vào trong. Hình như do bọn họ nghe nói Dịch Văn Trạch đến đây, thi thoảng có người cố gắng lướt mắt qua lớp thủy tinh dày, nhưng anh lại chẳng nói lời nào, chỉ im lặng uống bia, khuôn mặt bị mũ lưỡi trai che khuất, nên người bên ngoài cũng không nhìn thấy gì, đảo qua vài vòng liền bỏ cuộc.

Bởi vì uống quá nhiều rượu, nên cứ hết người này vào toilet, người kia lại đi ra ngoài hút thuốc. Vị trí của Dịch Văn Trạch có chút ‘cản trở giao thông’, theo quán tính liền né sát vào người Giai Hòa. Cô giống như bị điện giật, lại dán mình về phía Kiều Kiều. “Kiều Kiều à, cô sắp ngồi lên đùi tôi đây này.” Phó đạo diễn Trình Hạo ho khan, nói với cô nàng.

Kiều Kiều dùng ánh mắt độc địa mà nhìn Giai Hòa, sau đó đứng dậy, lời ít ý nhiều mà đâm một câu: “Phũ quá, tôi đi ra ngoài đứng vậy.” Trình Hạo tưởng rằng cô nàng nói mình, cũng ngượng ngùng mà đứng dậy: “Cô ngồi đi, ngồi đi này, tôi ra ngoài đứng.” Hai người đó đứng dậy, nhưng cũng không ngồi xuống, cả một khoảng ghế rộng rãi chỉ có hai người ngồi. Mấy người khác do vừa rồi ngại vì lần song ca lúc nãy nên cũng không dám ngồi gần, bởi thế liền xảy ra một cảnh tượng kì lạ: Một phần ba cái sofa chỉ có hai người ngồi, phần còn lại thì dân chúng ngồi ép thành cục như cá hộp…

“Em đã viết kịch bản mới chưa?” Dịch Văn Trạch nhìn màn hình lớn, bỗng nhiên hỏi cô. Giai Hòa “vâng” một tiếng, cảm thấy hình như mình trả lời hơi ít, bèn bổ sung thêm một câu: “Đã viết rồi ạ, vẫn là cổ trang.” Dịch Văn Trạch nhếch khóe miệng tươi cười, nụ cười chỉ thoáng qua trong chốc lát: “Em thích cổ trang lắm sao?”

Giai Hòa cười cười: “ Vì trước đây khi còn bé thích một câu từ ‘Vũ phiến luân cân, đàm tiếu gian, tường lỗ hôi phi yên diệt.’ [1] Sau đó thì thích luôn phim cổ trang, hơn nữa làm biên kịch phim cổ trang cũng hay ho lắm, một mình nắm trong tay số phận cả ngàn nhân vật.” Dịch Văn Trạch cầm chai bia đưa lên miệng uống, cái chai 330ml nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Dưới ánh đèn nhấp nháy của màn hình, vỏ chai lấp lánh trong suốt như ngọc lưu ly. Giai Hòa yên lặng nhìn anh, nhớ tới khi còn học trung học, mỗi lần thấy anh trên TV, cô đều vươn tay ra sờ, kêu lớn tên Dịch Văn Trạch, nghĩ đến đấy, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng. Nhưng mà may mắn, trong này tối quá, có đỏ mặt cũng không bị phát hiện.

“Cố quốc thần du, đa tình ưng tiểu ngã, tảo sinh hoa phát, nhân sinh như mộng, nhất tôn hoàn thù giang nguyệt.” [2] Anh nhẹ nhàng đọc câu kế tiếp, đầu nhẹ nhàng lắc, nửa cười nửa không: “Lúc trước đã từng diễn qua, có biết câu này.” “Mạc Thiếu An?” Từng vai diễn của Dịch Văn Trạch, không vai nào cô không biết. Mạc Thiếu An là vai diễn thời dân quốc, sống ở bến Thượng Hải vàng son, là một nhân vật anh hùng, cô thậm chí còn nhớ rõ từng chi tiết trong đó, còn nhớ cảnh Dịch Văn Trạch quay lưng ngâm câu thơ này.

Dịch Văn Trạch quay đầu nhìn cô, trong đôi mắt đen thẫm ấy lóe lên những tia sáng nhỏ, đẹp tới mức khiến người khác cảm thấy chói mắt: “Em thích nhân vật này sao? Mạc Thiếu An?” “Thích, em thích chứ, một người đàn ông vừa chính trực vừa khí phách như vậy, rất hấp dẫn.” Giai Hòa còn phân tích thêm vài câu: “Mạc Thiếu An là một người thẳng thắn chính trực, không chịu nhượng bộ, vì thế mới dẫn đến thất bại, điều này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.” Dịch Văn Trạch bật cười, giọng nói chậm rãi: “Anh hỏi là, là một khán giả, em có thích nhân vật ấy không?”

Giai Hòa bị anh hỏi như vậy, phát hiện ra hình như bệnh nghề nghiệp của mình lại tái phát rồi: “Ngại quá, động tới bệnh nghề nghiệp của em rồi. Là một khán giả…” Cô bắt gặp ánh mắt chăm chú của anh, oán thầm trong lòng. Thích, đương nhiên là thích rồi, vai diễn của thần tượng thì làm sao không thích cho được. Ngoài mặt Giai Hòa giả vờ khát nước, cầm cốc rượu lên: “Rất thích, nhất là khi anh ta lên thuyền đi khỏi Trung Quốc. Chính là tập ấy, Dịch Văn Trạch mặc bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn [3], đối mặt với đại dương mênh mông, mà hoài niệm lại trận Xích Bích năm xưa. Thù quốc, tình nữ nhi, đều ở trong ánh nhìn ấy mà biến mất…

Buổi tối khi về phòng, Kiều Kiều cọ cọ vào người Giai Hòa. Cả người cô nàng đều đẫm mùi rượu, mơ mơ màng màng nằm trên giường, nói với cô: “Thần tượng của em đúng là tốt quá đi, đối xử với fan tốt như vậy.” Giai Hòa nhìn chăm chăm vào màn hình, cũng không quay đầu lại: “Đương nhiên.” “Ông chủ của chị không thích mấy tin tức lá cải này, nếu không hôm nay chắc đã vớ bẫm rồi.” Kiều Kiều bĩu môi, nói tiếp: “Em xem cái bộ phim gì gì đó về thời nhà Thanh gần đây đi, scandal của đạo diễn với cô diễn viên kia đã đầy rẫy mặt báo rồi kìa.”

Giai Hòa không nói tiếp, cuộc trò chuyện hôm này của cô với Dịch Văn Trạch đã mang lại cho cô cảm hứng để viết thêm vài chi tiết cho kịch bản, nếu không ghi ra chỉ sợ cô sẽ quên mất. Bởi vì Kiều Kiều đang ngủ, cô chỉ có thể bật đèn bàn, không hề chớp mắt nhìn vào màn hình mà gõ chữ. Gõ hơn hai ngàn chữ thì coi như cũng xong, cô ngẩng đầu lên mới phát hiện cổ mình đã cứng như khúc gỗ rồi. Cô xoay người vặn thắt lưng, nhìn đồng hồ, còn một lát nữa mới đến giờ ngủ, vẫn có thể đi mát-xa được. Tổ kịch bản được đãi ngộ cũng không tệ lắm, mời ba nhân viên mát-xa tới, chỉ cần là sẽ có ngay. Cảnh quay ngày mai rất hấp dẫn, chắc hẳn mọi người đã đi ngủ hết rồi, nhân viên mát-xa chắc đang rảnh rỗi. Giai Hòa nghĩ thế, bèn đá đá mông của Kiều Kiều đang chìm dưới đống chăn: “Em đi ra ngoài mát-xa một chút, nhớ chờ cửa em đó.”

Kiều Kiều hừ nhẹ hai tiếng, hình như là đã nghe được, Giai Hòa chỉnh âm lượng điện thoại của cô nàng tới mức lớn nhất, mới an tâm đi ra cửa. Dù sao từ phòng cô qua đó chỉ cách vài phòng, nên cô cũng không chú ý ăn mặc, chỉ mặc một bộ đồ thể thao, đi dép lê, nhanh chóng đi tới phòng mát-xa, gõ cửa. Cửa phòng nhanh chóng mở ra, cửa sổ trong phòng cũng đang mở, đứng trong phòng có thể nhìn thấy ánh trăng đêm nay rất sáng, còn có những bông tuyết đang rơi lả tả giữa đêm khuya thanh vắng. Thì ra, tuyết đã bắt đầu rơi rồi.

Cô thu lại ánh mắt, mới phát hiện giường mát-xa trong góc tối còn có một người, trong tay còn đang cầm áo khoác và mũ lưỡi trai. Người ấy nghe được tiếng vang, ngẩng đầu, nở nụ cười, đưa một ngón tay lên miệng. Ba nhân viên mát-xa đều là người khiếm thị, không ai có thể nhìn ra anh là ai. Giai Hòa nhìn chằm chằm vào anh, không hiểu được ý anh là gì, nhưng cũng theo ý anh, không nói thành tiếng.

“Nghe nói lần này nam chính là Dịch Văn Trạch.” Người mát-xa cho Giai Hòa chỉ cô nằm lên giường, nói chuyện với người đang mát-xa cho Dịch Văn Trạch : “Không phải anh ta là thần tượng của anh sao?” Người đó nói : “Không phải tôi, là con gái của tôi.” “Đợi quay phim xong, có muốn nhờ đoàn làm phim xin chữ kí hộ anh không?”

“Không cần đâu.” Người kia cười nhẹ một cái, thấp giọng nói: “Nghe con gái của tôi nói, thần tượng của nó đang vướng phải vụ ly hôn, nhất định tâm trạng sẽ rất tệ. Lần sau có cơ hội thì sẽ xin chữ kí của anh ta sau vậy.” Hai người nói với nhau xong, lại tiếp tục im lặng làm việc. Thì ra hai người kia nãy giờ đang nói về anh…

Dịch Văn Trạch thấy cô có vẻ như đã hiểu ra rồi, bèn cúi đầu xuống, tiếp tục nghỉ ngơi. Lúc này người mát-xa cho Giai Hòa cũng bắt đầu hỏi cô muốn mát-xa chỗ nào, Giai Hòa nhờ anh ta mát-xa cổ cho mình xong, vùi đầu xuống gối. Loại cảm giác này thật là kì lạ, trong phòng rõ ràng có rất nhiều người, nhưng cảm thấy anh và cô rất thân thiết, như thể là bạn bè với nhau vậy. Giai Hòa cảm thấy trong lòng ngọt ngào, thì ra cô và thần tượng đã trở thành bạn bè được rồi.

Trên cổ có cảm giác tê tê do bị ấn xuống, khiến cho cô cảm thấy mơ màng, như trong một đêm mùa hạ kia, ở trên đường lớn của Bắc Kinh, tay ôm ván trượt, tán gẫu cùng bạn bè, gió lạnh đêm khuya phả vào mặt thật sảng khoái. Hình như, có người lay lay cánh tay của cô, hỏi có muốn về phòng để ngủ hay không, nhưng cô càng rúc đầu vào gối, chìm vào sâu trong giấc mộng… [1]: Bài thơ này là Niệm nô kiều, Xích Bích hoài cổ. Ý của câu này là :

Phe phẩy quạt khăn Khoảng tiếu đàm Quân giặc tro tiêu khói diệt

[2]: Bài thơ này là “Niệm nô kiều, Xích Bích hoài cổ.” Dịch nghĩa: Nước cũ thần du

Đa tình cười khéo giống Tóc mau trắng toát Đời người như một giấc mộng

Một chén trên sông thưởng nguyệt. [3]: Đây nè ~ ~ô~

.