Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tùy tiện phóng hỏa - Chương 8

Chương 08 | mong làm bạn bè (2).

Khi Giai Hòa tỉnh lại, cô đương nằm trong phòng mát xa, trên người có đắp chăn. Trong lòng Giai Hòa chợt chột dạ, cô ngồi xuống, nhìn không gian phủ kín tuyết trắng bên ngoài, lại bắt đầu ép mình nhớ cho ra hôm qua đã ngủ như thế nào, rồi sao lại từ giường mát xa mà đến cái giường lớn này. Cuối cùng cũng không có kết quả gì. Tâm trí lại lờ mờ đoán được, ba nhân viên mát xa kia đều là người khiếm thị, nhất định không thể bế mình lên giường được, chẳng nhẽ…Cô đập mạnh đầu, âm thầm tự mắng mình háo sắc.

Cứ ngây ngốc một hồi như vậy, Giai Hòa mới xuống giường, xỏ dép đi ra ngoài. Ba chiếc giường mát xa đều trống không, thầy thợ đã về ngủ cả, lúc này vẫn còn chưa làm việc, bên trong phòng chỉ có mỗi mình Giai Hòa, rất yên tĩnh. Cô nhìn nhìn di động, mới hơn bảy giờ, vừa định cân nhắc xem Dịch Văn Trạch đi lúc nào thì có người đẩy cánh cửa phía sau ra. Quay đầu nhìn, là Dịch Văn Trạch đang đóng cửa lại. “Chào buổi sáng.” Dịch Văn Trạch chào hỏi đơn giản.

“Chào buổi sáng…” Giai Hòa nghẹn giọng, trân trối nhìn anh, “Hôm nay anh không có cảnh quay à?” Chỉ là đối thoại bình thường, nhưng mà ở thời điểm này, tại nơi này, có chút màu sắc hư ảo… Dịch Văn Trạch thả thẻ phòng xuống quầy bar nhỏ: “Vì quay về sớm nên hôm nay coi như tranh thủ nghỉ ngơi.”

Giai Hòa cười cười, lại không biết mình nên nói cái gì, cũng không biết mình về phòng thay quần áo ấm như thế nào, ngồi lên chiếc xe còn trống của đoàn làm phim. Kỹ thuật lái xe của Dịch Văn Trạch vô cùng tốt, cũng rất quen thuộc Hoành Điếm, anh đưa cô đến một nhà hàng Hong Kong. Nhà hàng nằm bên lề một con đường đang sửa chữa, xe không thể chạy vào được, chỉ có thể đỗ ở ngã tư. Giai Hòa theo anh xuống xe, dẫm lên lớp tuyết mỏng, cẩn thận vòng qua những vũng nước, nhưng vẫn khiến giày bị bẩn. Đến cửa, cô chà lấy chà để đôi giày trên tấm chà chân đặt trước cửa hàng, sợ tuyết bùn làm bẩn sàn. Mãi cho đến lúc hoàn toàn sạch sẽ, Giai Hòa mới đẩy cửa bước vào. Dịch Văn Trạch đang thấp giọng nói chuyện với ông chủ nhà hàng bằng tiếng Quảng Đông, mỉm cười nhìn Giai Hòa đi vào mới ngừng cuộc trò chuyện với ông ta, đưa cô ngồi trong một bàn ăn ở vị trí khuất. Trong nhà hàng lúc này cũng chỉ có vài người ngồi, Dịch Văn Trạch ăn mặc bình thường, vành mũ đè thấp, không khiến nhiều người chú ý đến.

“Mì vằn thắn?” Dịch Văn Trạch hỏi. “Được ạ.” Bụng sôi ùng ục, lại là ngày tuyết rơi nhiều, mì vằn thắn rất thích hợp. “Mì xào.” Dịch Văn Trạch chọn món trước, ông chủ vừa cười ghi nhớ, vừa bảo anh rất ‘chung thủy’, khẩu vị đến giờ vẫn không đổi.

Sao lại…giống món mình thích thế. Giai Hòa chợt khựng lại. Mì xào vốn là món ăn ưa thích của cô, nhưng mà nếu mình chọn giống anh thì có phải miễn cưỡng quá không? Cô bắt đầu căng thẳng lật lật menu, phát hiện rằng gần gũi với thần tượng thực đau khổ, ngay cả ăn một bữa sáng thôi cũng như ngồi trên một miếng băng mỏng. “Mì xào ở nơi này rất ngon.” Dịch Văn Trạch nhìn cô, đề nghị, “Em có thể thử một lần xem.”

Giai Hòa gật gật đầu, nhẹ nhàng thở ra. “Em muốn uống gì?” “Cà phê, Espresso.” Giai Hòa quyết định nhanh.

“Xem ra em rất mệt.” Dịch Văn Trạch cúi đầu nhìn tờ thực đơn của mình, “Sáng sớm uống cà phê Espresso không tốt cho dạ dày, Breve cùng Mocha lại hơi nhạt, dùng Con Panna là hợp nhất.” Rất săn sóc… Suýt nữa nước mắt Giai Hòa lại giàn giụa.

Lúc mì được dọn lên, điện thoại của Giai Hòa chợt vang, tên hiển thị trên màn hình là Kiều Kiều. Lúc nhìn thấy tên chị, trong lòng cô chợt lộp bộp một tiếng, nhớ tới lời dặn của chị tối hôm qua, cô nhanh chóng bắt máy. Ở đầu dây bên kia, Kiều Kiều ngáp liền mấy cái, “Chị bảo, em cùng Văn Trạch đi đâu vậy hả?” “Em đang ăn sáng, chút nữa sẽ về khách sạn nói chuyện kịch bản sau.” Giai Hòa giả vờ giả vịt. “Khốn thật,” Kiều Kiều cười mắng, “Đừng giả vờ, hai người lấy xe đi rồi còn đâu.”

Giai Hòa ừ ừ hai tiếng, cầm đũa giả vờ che mặt, thoáng nhìn trộm Dịch Văn Trạch. Anh đang cầm cốc trà chanh, uống một ngụm nhỏ. “Được rồi, được rồi,” Kiều Kiều chọc, “Em vội cái gì thế hở, chị còn định bảo em mua giúp chị loại nào nóng nóng, xem em hoảng đến vậy. Quên đi, chị uống Nestlé cũng được.”, nói xong, cũng rất thức thời cúp điện thoại.

Giai Hòa để điện thoại lên bàn, bắt đầu ăn mỳ. Nhìn Dịch Văn Trạch tựa hồ cũng không sốt ruột quay về, anh cúi đầu nhìn di động, nên cô cũng không dám ăn quá nhanh, mãi cho đến lúc trong nhà hàng chỉ còn lại hai ba vị khách mới buông đũa xuống. Cà phê chỉ còn non nửa cốc, Dịch Văn Trạch vẫn nhìn di động như ban nãy. Từ góc độ này có thể nhìn thấy hàng mi của anh. Nắng sớm bên ngoài cửa sổ, cộng thêm góc độ thích hợp, con người trước mặt chợt khiến Giai Hòa có xúc cảm như đang xem poster, thực chìm đắm. Giai Hòa âm thầm cảm thán, mới phát hiện bản thân mình không được lịch sự lắm, cúi đầu tiếp tục khuấy khuấy cốc cà phê đã lạnh. “Xin lỗi em, anh đang chờ phản hồi của bộ phim mới.” Dịch Văn Trạch ngẩng đầu, chú ý tới việc Giai Hòa vẫn còn khuấy cà phê, liền gọi ông chủ thêm một ly khác, đặt trước mặt Giai Hòa, ý bảo cô đổi để uống.

Từng giây từng phút, ở cạnh nhau còn căng thẳng hơn cả lúc diễn xuất, nhưng cô cũng không dám nói anh mau về. Lúc đang yên lặng than thở, di động lại vang lên. Giai Hòa vốn tưởng là Kiều Kiều, nhưng cũng là một con quỷ đòi mạng khác. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói khổ sở của Tiêu Dư: “Không phải đâu à, ta chỉ muốn gọi thử thôi, ai ngờ giờ này mi có thể bắt máy——” Giai Hòa rầu rĩ: “Ta đang ăn sáng.”

“Bắc Kinh có tuyết, Thượng Hải có không?” Giai Hoàn càng buồn bã hơn: “Ta đang ở Hoành Điếm với đoàn làm phim.” “Ai diễn?”

Giai Hòa chột dạ nhìn Dịch Văn Trạch, không dám bảo là anh, chỉ nói ra tên nữ diễn viên chính. “Thông đồng với người đẹp của bạn trai cũ à.” Tiêu Dữ đang ăn sáng, giọng nói cũng không rõ ràng lắm, “Người thật nhìn đẹp không hả?” À phải, scandal lan rộng hơn một ngàn bốn trăm km.

Giai Hòa thở dài: “Đẹp lắm, xinh lắm. Nói vấn đề chính đi, mi gọi điện tìm ta có việc gì?” “Ờ ờ, biên kịch đại nhân,” Ở đầu dây bên kia, Tiêu Dư cười he he, “Ta có một khách hàng bên giới thiệu mỹ phẩm, muốn tìm một ngôi sao nữ làm người đại diện, mi đoán thử xem? Ta dự định cả đống công ty, đừng nói là một, ba bốn chỗ cũng không đào ra. Chỉ cần là một ngôi sao nữ, từ cổ trở lên mặc kệ là trang điểm hay dưỡng da gì, toàn bộ ký hết.” Giai Hòa giữ điện thoại, bắt đầu đổ sữa thêm đường, “Cho nên?”

“Cho nên tìm mi nhờ tí, xem mỹ nhân nào có thời gian, hoặc hỏi xem có ai gần hết hạn hợp đồng không, ta nhanh chân làm luôn.” “Chuyện này mi nên tìm Kiều Kiều, tìm ta vô dụng thôi. Chị ý là nhà sản xuất, quen nhiều ngôi sao hơn.” “Kiều Kiều bảo ta tìm mi á.” Giọng bên kia lập tức ai oán, “Vừa cúp điện thoại chứ đâu. Chị ấy bảo gần đây mi quen Dịch Văn Trạch mà. Yêu cầu kiểu này quả thực hơi trẻ con. Mà ôi, không nói thì ta quên mất, sao mi lại quen được với thần tượng mi vậy hả, ta nghe đồn thế…”

Đầu dây bên kia đang thao thao bất tuyệt mà cảm thán, trên mặt Giai Hòa đã chuyển đủ màu sắc. Cô lại liếc nhìn Dịch Văn Trạch một cái, đằng hắng ngắt lời: “Ngừng đi, có gì về nói sau.” Nói xong, cô nhanh tay cúp điện thoại, quyết đoán tắt máy cầu mong thanh tịnh. Lúc trong lòng còn bồn chồn, Dịch Văn Trạch nhướng mắt nhìn cô: “Có chuyện gì vậy?” Giai Hòa bật thốt: “Bạn của em đang muốn tìm một ngôi sao nữ làm đại diện cho mỹ phẩm nhưng vẫn chưa tìm được.”

Cô chỉ là thuận miệng nói ra, không nghĩ tới chuyện người ngồi trước mắt mình lại cầm di động lên, gọi điện đến công ty mình, nói chung là kiểm tra xem có nghệ sĩ nào trong công ty chuẩn bị ký hợp đồng thì báo lại. Tay anh cầm chiếc iPhone màu đen, ngón trỏ ấn vào màn hình điện thoại, phát ra những thanh âm nhỏ nhưng có tiết tấu. Giai Hòa cúi đầu, uống liền một lúc hai ngụm cà phê, trái tim bắt đầu chầm chậm nhảy lên theo ngón tay anh bấm điện thoại, thong thả nhưng mạnh mẽ. Cô nhìn thức ăn trên bàn, trên lớp kính dày lại có dấu tay mờ mờ nhưng cũng rất sạch. Giai Hòa lẩm bẩm vài cái tên, đầu óc lại trống rỗng, muốn nói rằng anh không cần phải làm như vậy đâu, nhưng lại không thể nói nên lời.

Qua một lát, Dịch Văn Trạch mới nói câu cảm ơn, ngắt điện thoại: “Hợp đồng của Thiên Sở cũng sắp hết, nếu bạn em muốn, anh có thể bảo người đại diện của cô ấy đến để nói chuyện.” Suýt chút nữa Giai Hòa làm rơi thìa. Cô hoàn toàn quên mất rằng, Thiên Sở chung công ty quản lý với Dịch Văn Trạch. “Nhưng mà hiện tại có vài nhãn hàng đang muốn mời Thiên Sở. Tiêu chuẩn của cô ấy hơi cao, nếu nhãn hàng của bạn em là của công ty nước ngoài thì tốt, còn nếu là trong nước thì cũng chỉ có thể dựa vào số tiền công ty bạn em trả để quyết định.” Dịch Văn Trạch bình thản nói xong, từ biểu cảm đến giọng nói không có gì bất ổn.

Giai Hòa vâng vài tiếng, giọng nói có chút chua chát: “Được ạ, để em hỏi lại nó.” “Em ăn xong rồi chứ?” Dịch Văn Trạch cất điện thoại vào. Giai Hòa gật gật đầu, buông cốc xuống, trưng ra dáng vẻ đi lúc nào cũng được cả.

Nụ cười Dịch Văn Trạch càng sâu hơn, anh đến quầy thu ngân thanh toán. Hai thanh niên ngồi gần cửa ra vào nhận ra anh, nghiêng đầu trao đổi vài câu, một cô gái lập tức đứng lên, vô cùng phấn khởi xin anh chụp ảnh chung, nhưng lại bất ngờ bị anh mỉm cười từ chối. Anh vừa rút tiền mặt từ ví tiền vừa nói rằng mình đang dùng bữa với bạn, không tiện chụp ảnh chung. Lúc nói chuyện, Giai Hòa đi đến bên cạnh anh, ánh mắt cô gái lại quắc lên, nhìn cô chừng ba giây. Lúc trở về khách sạn, Kiều Kiều vẫn còn quấn chăn ngủ khì. Giai Hòa thấy chị trùm kín mặt thì bỗng bốc hỏa, kéo một góc chăn lên, để một luồng hơi lạnh theo lỗ hổng tràn vào. Người nằm trên giường giật mình nhảy dựng lên: “Điên mất! Dễ gì chị có được một ngày để ngủ nướng hả hả!!” “Hai người thông đồng với nhau ‘chỉnh’ em đến thảm còn ngủ được à?” Nội liễm buổi sáng hoàn toàn không có, chỉ còn một Giai Hòa đang trong trạng thái nửa phát điên.

“Chị đây là tạo cơ hội cho em nhé,” Kiều Kiều đoạt lấy chăn bông, cuốn lại thành miếng bánh chưng: “Sao hả, anh ấy có giúp gì em không?” “Thiên Sở.” Giai Hòa cắn răng nói, “Hợp đồng đại diện của Thiên Sở sắp hết.” Kiều Kiều run run, lẩm bẩm nói: “Thiên Sở? Không nhầm lẫn gì đấy chứ?”

“Chị nghe em một chút, đừng nói với Tiêu Dư đấy.” Giai Hòa ném áo khoác lên giường, lấn lấn, chui tọt vào chăn. “Em ngốc hả, đương nhiên là phải nói rồi, hơn nữa là còn phải nhiệt tình thúc đẩy.” Kiều Kiều tà ác nhìn cô: “Anh tình em nguyện thì em sợ cái gì? Chắc chắn là Dịch Văn Trạch vì em mới nói chuyện với Thiên Sở, là đối xử cực kỳ đặc biệt. Nếu em im im rồi phát hỏa thì sao nào? Đó là thần tượng của em đấy.” Giai Hòa nhắm mắt ngủ, mặc kệ chị.

Kiều Kiều chợt nhớ đến chuyện gì đó, lập tức kéo tấm chăn bông của cô, “Ngay trong ngày anh ấy liền tìm Thiên Sở để giúp em chuyện quảng cáo, nói xem nói xem, hai người đã làm cái gì?” “Em chỉ ngủ trong phòng mát xa thôi.” Giai Hòa đang trong cơn giận, đã sắp đến điểm giới hạn. “Thôi đi, nửa đêm hôm qua chị tỉnh ngủ,” Kiều Kiều nghiêm túc nhìn cô, “Thấy em chưa về phòng nên đi tìm. Đoán xem, em biết chị nhìn thấy cái gì không?”

Giai Hòa nghe mấy câu của Kiều Kiều nói, không hiểu sao chột dạ, bắt đầu sắp xếp ý. Lúc chuẩn bị biện hộ mấy lời đồn đại nhảm nhí gì đó, di động vang lên. Cô bi phẫn cầm điện thoại lên, alo một tiếng, bên kia tựa hồ rất im lặng, chỉ có một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên: “Xin chào, tôi là Thiên Sở.” ~ô~

.