Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tỷ, cho em đường sống - Chương 29

Chương 28: Sự khác biệt giữa phim tình yêu và phim hành động.

“Em không chịu phối hợp với chồng chưa cưới như thế, tôi có lý do gì mà phải lấy em?” Tả Húc thở gấp gáp ép chặt cô, nhưng anh thật sự không muốn một bộ phim tình cảm lãng mạn bị biến thành phim hành động. Đương nhiên, sự khác biệt giữa phim tình cảm và phim hành động không lớn, phim tình cảm đầu tiên là lời đường lời mật sau đó mới nồi bay bát vỡ, còn phim hành động thì động súng tuốt gươm xong mới ngọt ngào ái ân. Quá trình tương phản, nhưng mục đích tương đồng. “Lấy tôi là nghĩa vụ anh phải làm, khi anh lợi dụng tôi, sao anh không nghĩ đến hậu quả?” Má Lương Ưu Tuyền áp chặt vào gối, cô cố gắng nhớ lại mọi chuyện xảy ra tối hôm ấy, nghĩ đi nghĩ lại cũng không cho rằng chính cô đã dụ dỗ Tả Húc.

“Cái này ấy hả… tôi cho rằng em cũng thích.” Tối nay Tả Húc nhất định phải thành công, anh không tin mình không khống chế được nữ cảnh sát hung bạo. Tả Húc phủ người xuống, thổi nhẹ bên tai cô, rồi ngậm thùy tai cô cắn khẽ: “Như thế này đi, nếu em cảm thấy khó chịu tôi sẽ về giường mình đi ngủ, tuyệt đối không cưỡng ép em, được không?”. Lương Ưu Tuyền thấy tai mình buồn buồn, quay đầu đi trừng mắt lườm anh: “Anh như thế mà còn dám nói đàn bà phụ nữ có cởi quần áo đứng trước mặt anh cũng không tâm phiền ý loạn? Anh còn chê tôi ngực phẳng lì cơ mà?!”.

“Vớ vẩn, ai bảo tôi thích ngực đầy?” Tả Húc nghiêng người nằm trước mặt cô: “Tôi chẳng có chút hứng thú nào với những cô gái tiếp cận tôi vì mục đích riêng, thực ra em cũng được coi là người tiếp cận tôi có mục đích, nhưng người khác muốn mượn tôi làm bàn đạp để leo cao, còn em lại đạp gãy cành cây chỉ vì muốn phá án”. Anh vươn người thơm vào mũi Lương Ưu Tuyền một cái, nói tiếp: “Cũng có thể khi tâm trạng vui vẻ tôi sẽ nói cho em biết chân tướng sự việc, một là, em có thể phá án lập đại công; hai là, em vốn định lấy tôi, huống hồ đây đâu phải lần đầu tiên. Giao dịch này em không lỗ đâu”. Lương Ưu Tuyền khịt khịt mũi: “Nếu muốn nói anh đã nói từ lâu rồi, cảnh sát không tiếp nhận bất kỳ sự mập mờ nào đâu.”

Tả Húc nheo mắt lại, đột nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ: “Nhìn! Đêm trăng tròn đừng ép tôi phải biến hình”. Anh quỳ trên giường tru lên như sói. Lương Ưu Tuyền nhìn trăng lưỡi liềm, không biết là ánh sáng dịu dàng đó khiến cô bình tĩnh, hay sự u buồn nhàn nhạt đó khiến tâm trạng cô thê lương, cô lẩm bẩm: “Tôi muốn lấy một người đàn ông yêu tôi, nhưng tôi lại không nghĩ ra mình có điểm nào khiến đàn ông yêu cả”. Tả Húc không ngờ tâm trạng của cô lại thay đổi đột ngột như thế, anh không đùa nữa, mà giúp cô tháo còng tay: “Đầu tiên, đàn ông thường chú ý tới vẻ bề ngoài của phụ nữ, đương nhiên điều đó không có nghĩa là người đẹp thì nhất định ai gặp cũng yêu, người xấu thì ai cũng ghét, trắng trẻo nhỏ nhắn càng đáng yêu hơn. Nếu người phụ nữ mình cưới về dịu dàng hiền thục thì coi như thêm hoa thêm gấm”.

“Anh là đồ đê tiện!” Tả Húc không phủ nhận, cười nói: “Ví dụ như em nhé, lần đầu tiên nhìn thấy em tôi còn tưởng em là đàn ông, lần thứ hai còn chưa nhìn rõ đã bị em đánh, mặc dù đấy là nhìn nhầm, nhưng ít nhất em cũng đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của tôi. Khi tôi bắt đầu chú ý đến em, thì sẽ bỏ thời gian ra để quan sát em, ngực này, đùi này, ngũ quan này, và bắt đầu đầu đưa ra những nhận xét, đánh giá ngầm”. Lương Ưu Tuyền thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống đôi chân thon dài của mình, cô co chân lên nhìn trái ngó phải: “Anh tôi nói cả người tôi bộ phận đẹp nhất là đôi chân, vì vậy anh luôn lệnh cho tôi phải mặc quần dài”.

“Sợ em gặp phải lưu manh?” “Sợ đám lưu manh có ý đồ với tôi bị tôi đánh chết.” Lương Ưu Tuyền liếc anh một cái. “...”

Tả Húc thấy cô tự sờ đùi mình, anh cũng xán lại cùng sờ, Lương Ưu Tuyền giơ chân đạp anh xuống đất. Tả Húc ngoan cố bò lên, mặt mày tỉnh bơ nói: “Em còn đạp nữa tôi sẽ... oái...”, chưa nói xong lại bị đạp xuống đất. Anh xoa ngực, quên mất là mình đã bò lên giường lần thứ mấy. Haizz? Không phải mười thì cũng tám lần.

Vì vậy, lần này, anh đè chặt hai chân của Lương Ưu Tuyền, nhấc bổng phần eo cô lên, ép cô ngồi lên đùi mình, giữ chặt gáy rồi cúi xuống hôn cô. Lương Ưu Tuyền không giãy giụa, mặc dù cô không nhớ quá trình của lần đầu tiên, nhưng cô đã quen với nụ hôn của Tả Húc, khiến cô nhớ ra mình vẫn là phụ nữ, một người phụ nữ trống rỗng cô đơn, và tràn đầy tò mò với tình dục. Thôi được, dù sao cũng chẳng phải lần đầu tiên, tinh thần quật cường bất khuất của anh cũng đáng để cô thử một lần. Tả Húc không vội vàng chiếm đoạt, anh tắt điện, từng bước từng bước khiến cô như mê đi, hoặc nói cách khác, khi một người đàn ông trân trọng cơ thể một người phụ nữ, thì anh ta sẽ nghĩ nhiều hơn đến cảm nhận của người phụ nữa ấy.

Khi anh cho rằng cô đã hoàn toàn sẵn sàng, anh mới “nhân sơ hở mà đột nhập”. “Mẹ ơi!” Lương Ưu Tuyền chỉ muốn chửi bậy, thì ra chuyện này không thú vị như cô tưởng tượng. Lương Ưu Tuyền kẹp chặt hai chân lại theo phản xạ, khóe mắt rơi ra một giọt nước, cô vừa đẩy vai Tả Húc vừa hét: “Sau này nếu anh dám không tốt với tôi, tôi nhất định sẽ khiến anh thịt nát xương tan!”.

©STE.NT Tả Húc “ừm” một tiếng, cười ngất. Một tiếng sau.

Lương Ưu Tuyền phát hiện anh lại định “xâm nhập”, cô không do dự mà đẩy anh ngã lăn xuống giường. Tả Húc nheo mắt lại. Một người đàn ông cấm dục tới năm năm, thì thứ duy nhất anh ta ban tặng cho người phụ nữa chính là sự dai sức. Nhưng Lương Ưu Tuyền lại chẳng cho rằng mình may mắn. “Này!” Lương Ưu Tuyền nắm sấp xuống gối, tóc xõa rối tung trên vai cô, cô càng ngày càng mệt tới không còn sức, nhưng anh càng lúc lại càng hăng.

“Phát biểu cảm tưởng đi.” Tả Húc lật người cô lại, đặt hai chân cô quanh eo mình. “Chẳng có gì đáng nói, hơi đau và hơi mệt, muốn đi ngủ.” Lương Ưu Tuyền thừa nhận ban đầu cô cũng thấy có chút hưng phấn, huyết dịch cũng trào dâng, cô ra rất nhiều mồ hôi, Tả Húc cũng vậy. Nhưng tổng kết lại thì, cô vẫn thích màn hôn môi hơn.

“Chính vì em không tập trung nên mới mệt, nghĩ đến ưu điểm của anh, đừng nghĩ anh đẹp hơn em, mà nói về phong độ, em vẽ nhăng vẽ quậy vạch rách con xe trên trăm vạn tệ của anh, anh cũng không trách em”. Tả Húc ôm chặt cô cười. “Đấy là vì anh vẫn lãi, hiểu không hả?” Lương Ưu Tuyền chưa bao giờ nghĩ vì vụ án này mà mình phải “bán thân”. Ồ, cũng không thể nói thế được, Tả Húc cần tiền có tiền, cần diện mạo có diện mạo, vậy mà cũng đồng ý lấy cô, các đối tượng xem mặt mà bố mẹ cô chọn không ai có thể hơn được anh. “Này, lần trước khi anh phát hiện ra em còn là trinh nữ thì phản ứng đầu tiên của anh là gì?”

“Trong đầu chỉ có ba chữ... chết chắc rồi.” Tả Húc bế cô dậy, gạt mớ tóc lòa xòa dính vào má cô ra, hôn nhẹ lên đấy, rồi bắt đầu trượt xuống xương quai xanh. “Nhưng ngang cũng chết mà dọc cũng chết, nên phải làm tới cùng thôi. À, cái đấy gọi là chết trong sung sướng”. Lương Ưu Tuyền ngẩn người, cô vẫn còn nhớ loáng thoáng, ngày hôm ấy đúng là cô đã chủ động hôn Tả Húc, khi ấy tâm trạng của cô vô cùng tệ, định lợi dụng môi của một người đàn ông khác để giúp mình quên đi đôi môi mình từng hôn, nhưng sau đó... Cô đành chọn cách hồ đồ như không biết gì. Cô nhìn chằm chằm vào mắt Tả Húc: “Nếu chúng ta không có lần quan hệ ấy, thì anh có thích em không?”.

“Không biết nữa, có thể là không. Tính cách của em không hấp dẫn người khác giới, mà cơ thể mới là thứ đáng tiền.” “Cầm thú.” “Gọi anh có chuyện gì?”

Lương Ưu Tuyền nhìn anh: “Này, ngày mai đi lấy giấy đăng kí kết hôn trước đã”. “Được thì được, nhưng...” “Em biết, về phần Đỗ Mai Mai, anh tự xử lý, trước khi cô ấy hoàn toàn bình phục em sẽ không can thiệp.”

“Nghe anh nói này Lương Ưu Tuyền, em thật sự mang hôn nhân ra làm trò đùa sao?” Tả Húc vẫn giữ bộ dạng bất cần. Lương Ưu Tuyền thở dài bất lực: “Em đã nghĩ kĩ rồi, tìm một người mình không ghét lắm lấy phắt đi cho xong chuyện, sống với ai chẳng vậy, dù sao trong cuộc sống hôn nhân của em không bao giờ có khả năng xảy ra bạo lực gia đình”. “Nói thế là ý gì, vợ đánh chồng cũng bị coi là bạo lực gia đình.” Tả Húc chỉ vào vết đỏ trước ngực, chính là chỗ bị Lương Ưu Tuyền đạp.

“Em có đánh anh khóc bao giờ chưa? Không khóc không tính.” “...” Tả Húc cúi xuống cắn vào cổ cô một cái, sau đó anh cứ hôn đi hôn lại trên vết hằn ấy.

Lương Ưu Tuyền giơ tay định đánh, nhưng lòng bàn tay khi chạm vào đỉnh đầu anh, động tác của cô đột ngột dừng lại. Ngày mai cô đã là vợ của người ta rồi, đợi kết hôn xong, từ từ dạy bảo. Thực ra, khi Tả Húc nói cô mang hôn nhân ra làm trò đùa, bản thân anh cũng chẳng coi hôn nhân thần thánh hơn cô là bao, nếu nói nhất định phải lấy vợ, thì anh thà lấy Lương Ưu Tuyền còn hơn, dù sao cô cũng là người có trái tim chính nghĩa, trái tim của một “man”, chắc chắn không tìm mọi cách để tạo không gian lãng mạn gì đó, và cô cũng không nũng nịu, nhõng nhẽo anh. Haizz! Có phải bản thân anh đúng là có khuynh hướng đồng tính không nhỉ?

Nghĩ đến đây, anh trịnh trọng nói: “Tiểu Tuyền, nếu một ngày nào đó anh yêu đàn ông, em nhất định phải tác thành cho bọn anh”. “...” Lương Ưu Tuyền suýt hộc máu, anh vừa sỉ nhục chính mình vừa không quên vận động lên lên xuống xuống, thế gian này còn có kẻ nào mặt dày hơn anh nữa không? Tả Húc đặt cô xuống gối, sau cuộc đả kích kịch liệt vừa rồi lại bắt đầu trận chiến đấu mới.

Anh đè lên trên người cô thở hồng hộc, Lương Ưu Tuyền cũng thở gấp, cô nghiêng đầu nhìn mười ngón tay đan chặt vào nhau. Cô nhớ trong quyển sách nào đó đã từng nói một câu rằng: nếu người đàn ông khi làm tình với phụ nữ, không ngừng hôn cô ta và vào lúc cao trào nắm chặt lấy tay cô ta, thì điều đó cho thấy anh ta không chỉ muốn đùa bỡn. Lương Ưu Tuyền liếm đôi môi khô nứt, nếu gạo đã thành cơm, thì cô sẽ đối xử dịu dàng với anh. Cô lê đôi chân đau nhức về phía tủ lạnh, giúp anh lấy một chai nước khoáng.

Tả Húc nghi hoặc nhìn Lương Ưu Tuyền, run rẩy nói: “Em còn muốn nữa? Chúng ta nghỉ ngơi một chút được không?”. “...” Lương Ưu Tuyền thu lại nụ cười gượng gạo trên môi, nghiêm mặt, cầm chai nước khoáng bổ vào ngực anh. Sau đó nằm xuống chiếc giường bên cạnh, ngủ. Tả Húc mở nắp chai uống một hớp, nhìn vào tấm lưng đang giận dỗi của cô, chuyện gì thế này, họ làm liên tục cũng gần hai tiếng đồng hồ rồi, cô vẫn chưa thỏa mãn sao?

.