Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tỷ, cho em đường sống - Chương 38

Chương 38: Tại sao không làm hô hấp nhân tạo ?.

Dương Phỉ Nhi liếc mắt nhìn thẻ cảnh sát: “Ồ ồ, thì ra là một cảnh sát hình sự. Thất lễ, thất lễ”. Lương Ưu Tuyền liếc mắt nhìn cô ta một cái, Tả Húc lại kéo Lương Ưu Tuyền tới bên cạnh mình, mệt mỏi giới thiệu: “Vị này là Dương Phỉ Nhi, chủ tịch hội đồng quản trị đương nhiệm của Tinh Hỏa, còn đây là Lương Ưu Tuyền, bạn gái anh”. Dương Phỉ Nhi khinh miệt nhìn Lương Ưu Tuyền từ đầu tới chân một lượt, sau đó quay sang Tả Húc nói: “Khẩu vị của chồng sắp cưới cũng nặng đấy nhỉ, có điều không sao, trước khi kết hôn bổn tiểu thư đây ủng hộ anh có thêm vài cô bạn gái nữa, sức hấp dẫn của sự chinh phục cũng có cái hay riêng”.

“Được rồi đấy Dương Phỉ Nhi, Lương Ưu Tuyền không bị em khích đâu.” Tả Húc ung dung nói. Lương Ưu Tuyền thực ra đã nghiến răng nghiến lợi từ lâu, nhưng Tả Húc ép chặt nắm đấm của cô xuống. Anh kéo Lương Ưu Tuyền đi ra cửa: “Ngày mai nộp báo cáo cho em, chúc ngủ ngon!”. Dương Phỉ Nhi nhún vai cười, kéo hành lý đi sau họ, hành lang là nơi công cộng ai cũng có thể dùng, Tả Húc cũng chẳng có lý do gì để ngăn sếp mới của công ty không được sử dụng thang máy, nhưng Dương Phỉ Nhi theo họ lên tầng thượng, cũng chính là nơi ở của Tả Húc.

“Có cần anh giúp em đặt khách sạn không?” “Vợ chưa cưới đương nhiên phải ở nhà chồng chưa cưới chứ.” Dương Phỉ Nhi chống má tạo dáng đáng yêu. Tả Húc thở hắt ra, đưa chìa khóa cửa cho Dương Phỉ Nhi, khi cô ta cầm lấy, Tả Húc bèn đưa Lương Ưu Tuyền quay lại thang máy, cửa thang máy chuẩn bị khép lại, Lương Ưu Tuyền làm mặt hề với Dương Phỉ Nhi.

Dương Phỉ Nhi sa sầm sắc mặt, kéo hành lý đi về phía căn hộ của Tả Húc, dù gì cô cũng nhất quyết không đi, có giỏi anh đừng quay về, Tả Húc. “Tối nay ở nhà em đi, đầu cô ta có phải có vấn đề không?!” Lương Ưu Tuyền vốn đang rất buồn ngủ, giờ lại tức tới tỉnh cả ngủ. “Chủ tịch Dương vốn chỉ có một cô con gái này thôi, mẹ Dương Phỉ Nhi không may mất sớm, nên cô ấy khó tránh khỏi ngông cuồng kiêu ngạo, em đừng để ý.” Tả Húc bóp đầu: “Về nhà anh đi, chắc chắn cô ấy không đi ngay đâu”.

Lương Ưu Tuyền ngẫm nghĩ, nhớ đến một địa chỉ khác của Tả Húc: “Anh nói đến căn biệt thự phía Tây?”. “Ừm, xem ra em điều tra anh cũng rất chi tiết nhỉ.” Tả Húc véo cằm cô. Lương Ưu Tuyền thở hắt ra, khoác tay Tả Húc lắc lắc: “Vừa rồi em quá nóng giận, cô ta lại là lãnh đạo của anh, liệu cô ta có mượn cớ mà làm khó anh không?”.

Tả Húc khoác vai cô, cười: “Cô ấy còn phải dựa vào anh để kiếm tiền, ai lại giận dỗi với tiền chứ? Không sao đâu”. “Bao giờ anh lại đi đóng phim tiếp? Trước đây, em cảm thấy anh đi đóng phim mệt hơn đi làm, giờ lại cảm thấy anh đi làm vất vả hơn, em còn thấy ngột ngạt thay cho anh”. Lương Ưu Tuyền bất giác than thở. “Trường quay còn chưa dựng xong, chắc phải hai hôm nữa mới hoàn thành.” Tả Húc kéo cô lại thơm lên trán cô một cái: “Em đừng lo cho anh, anh không mệt”.

Lương Ưu Tuyền “ừm” một tiếng, nói thế nào nhỉ, chỉ thấy trộm ăn thịt chưa thấy trộm bị đòn. Có chút không thiết thực, chính là ý đó. Dù sao kiếm tiền đâu phải chuyện dễ dàng gì. Tả Húc lên xe, Lương Ưu Tuyền nhớ vừa rồi có nhìn thấy lái xe riêng của Tả Húc là Trương Cường, cô vừa lên xe vừa nhắc: “Anh đừng tự lái, đoạn đường không gần, gọi lão Trương đưa chúng ta qua đó đi!”.

“Không cần đâu, tạm thời anh bố trí Trương Cường phục vụ Dương Phỉ Nhi. Cô ấy lại đất lạ người, đi ra ngoài một mình không tiện.” Tả Húc khởi động, xe bắt đầu lăn bánh. “Tại sao Dương Phỉ Nhi lại nhất quyết đòi lấy anh? Cô ta yêu thầm anh nhiều năm rồi phải không?” Lương Ưu Tuyền nhướn mày, Đỗ Mai Mai đã khiến cô cảm thấy rất áp lực rồi, giờ lại xuấ hiện thêm một Dương Phỉ Nhi nữa, khi chải đầu cô phát hiện tóc mình rụng rất nhiểu, nếu tới phút chót cô không lấy được Tả Húc thì thật quá oan uổng. Nhắc đến chuyện này, Tả Húc thu lại nụ cười, vì muốn Lương Ưu Tuyền yên tâm, anh giải thích ngắn gọn: “Chủ tịch Dương nghi ngờ mình mắc bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối, vì vậy trong di chúc, ông muốn giao cô con gái duy nhất của mình cho anh. Nhưng trong thư không nhác đến hôn sự, chỉ nói hi vọng anh sẽ giúp Dương Phỉ Nhi ngồi vững ở chiếc ghế chủ tịch hội đồng quản trị, Dương Phỉ Nhi hiểu rất ít về việc kinh doanh”.

Lương Ưu Tuyền chầm chậm gật đầu, rồi vò đầu bứt tai ủ rũ: “Nếu anh không phải là người đàn ông đầu tiên của em thì giờ em đã đá anh rồi, hết ba góc lại thành bốn góc, ngộ nhỡ thêm một góc nữa thành lầu năm góc thì sao?”. “Em có biết vì sao Binladen lại muốn phá lầu năm góc không?” “Vì muốn khủng bố.”

“Không phải, khi đó Binladen hỏi Bush, ông có biết năm góc gãy mất một góc còn lại mấy góc không? Bush chẳng nghĩ nhiều, trả lời luôn là còn bốn góc. Binladen cười, trả lời sai rồi, là sáu góc, để tạo ấn tượng sâu sắc cho ông, tôi nổ cho ông xem.” “…” Lương Ưu Tuyền xoa xoa cánh tay, lạnh quá. Gần một tiếng đồng hồ lái xe.

Lương Ưu Tuyền lần đầu tiên bước chân vào biệt thự nhà họ Tả. Đây là một căn biệt thự nhỏ kiểu một mặt bằng, đồ đạc trong phòng chủ yếu làm bằng gỗ, nhìn nhã nhặn mà không khoa trương, kiểu sang trọng đơn giản. Trong phòng khách treo một bức ảnh cưới khổ lớn của cha mẹ Tả Húc thời trẻ. Mẹ Tả Húc là một đại mĩ nhân, đôi mắt và khuôn mặt Tả Húc rất giống mẹ, ừm, anh được thừa hưởng những gien tốt của cả cha và mẹ mình. “Căn nhà này ai dọn dẹp?” Lương Ưu Tuyền không thấy người giúp việc, nhưng trong phòng lại sạch sẽ như lau.

“Anh thuê người giúp việc nhà Đinh Đới Vĩ đến dọn định kỳ.” Tả Húc đưa cho cô một chai nước, hất hất cằm về phía Tây: “Nhà Đinh Đới Vĩ ở bên cạnh, nhưng cậu ta rất ít khi về nhà”. Lương Ưu Tuyền mở chai nước uống mấy ngụm: “Khi còn trẻ, mẹ anh có phải là minh tinh không?”. “Em còn nhỏ, chắc không biết Tiểu Ngọc Lan nhỉ.”

“Phụt…” Lương Ưu Tuyền lau miệng, quan sát kĩ bức ảnh cưới của cha mẹ Tả Húc lần nữa, vừa rồi cô cũng cảm thấy hơi giống, những tư liệu về cha mẹ anh đúng là cô không xem kĩ, thì ra đúng là minh tinh điện ảnh nổi tiếng ở thập niên năm mươi. Cô cúi đầu, nếu những người cô chỉ được thấy trên ti vi đến cả nhà anh ăn cơm… Bỗng nhiên cô cảm thấy áp lực rất lớn. “Anh có nói sẽ đưa em đi gặp bố mẹ đâu, em căng thẳng gì chứ?” Tả Húc ấn cô ngồi xuống, cười như không có ý gì khác.

Lương Ưu Tuyền sờ tai: “Sớm muộn, sớm muộn cũng phải gặp mà…”. “Tại sao nhất định phải gặp? Hử?” “…” Lương Ưu Tuyền khẽ liếc anh một cái, đột nhiên lao lên bóp cổ anh, ấn anh ngồi xuống ghế sofa.

Tả Húc nhìn khuôn mặt đỏ bừng bừng của cô, cười, anh giữ chặt gáy Lương Ưu Tuyền, hôn lên môi cô, cách giải tỏa stress của mỗi người không giống nhau, đối với anh mà nói, chính là có thể nói cười cùng người phụ nữ mình yêu, thế là đủ. “Tại sao lại thích đóng phim?” “Có thể yêu đương giống như người bình thường.”

“Vậy giờ còn thích đóng phim nữa hay không?” “Thích, qua các vai diễn, anh sẽ học được cách làm thế nào để yêu một người khác nhiều hơn nữa.” Lương Ưu Tuyền dùng mũi cọ cọ vào má anh, cô phải thừa nhận, cô thích sự thẳng thắn của Tả Húc, không cần mất công tìm hiểu suy nghĩ của anh, khi cô phải hứng chịu những ngăn cản đến từ bốn phương tám hướng, ít nhất cô cũng biết rằng cô chiếm một vị trí trong trái tim anh.

Tả Húc đặt tay xuống làm gối, giơ một ngón tay lên, vén những sợi tóc đang rơi trên ngực anh ra sau tai cô. “Đừng bao giờ mất niềm tin ở anh chỉ vì những nhân tố bên ngoài. Anh chỉ mong em hứa với anh một chuyện, gặp bất cứ vấn đề gì liên quan tới anh thì điều đầu tiên em nên làm là tới hỏi anh.” Lương Ưu Tuyền gật đầu, “ừm” một tiếng, cô nằm bò trên ngực Tả Húc, lẩm bẩm nói: “Em phát hiện ra muốn ở bên anh, em phải thật sự có một trái tim mạnh mẽ vô song, nếu không sẽ phải uống giấm thường xuyên tới mắc nghẹn mà chết mất.”

Tả Húc vuốt vuốt tóc cô, kéo cô đi vào phòng ngủ, đêm xuân một khắc ngàn vàng, không thể bỏ lỡ, không thể… Cách nghĩ của anh không sai, nhưng tối nay anh nói thế nào Lương Ưu Tuyền cũng không nghe, còn về nguyên nhân, cô đột nhiên nghĩ ra mình có thể trở thành mẹ bất cứ lúc nào, Tả Húc dường như chưa bao giờ dùng biện pháp an toàn. “Không được, đừng kéo chân em, còn lao đến nữa em sẽ ra tay đấy!” Lương Ưu Tuyền nằm bò trên giường giãy đôi chân trần, với ý đồ hất bỏ kẻ đeo bám bằng mọi cách kia.

“Nửa đêm canh ba lại ở tận ngoại ô xa xôi, em bảo anh phải đi mua Durex ở đâu đây, hãy tin anh, anh tự biết thu biết phóng!” Tả Húc không đạt được mục đích thì không chịu từ bỏ, từ xưa tới nay anh lúc nào cũng rất dai dẳng trước Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền đột nhiên cảm thấy lưng mình bị đè bẹp, cô không chịu thua, nhắm mắt, ra chân, đạp một cái khiến Tả Húc ngã lăn xuống đất. Tả Húc lần này không lao lên như kẻ điếc không sợ súng nữa, mà anh gào lên một tiếng thảm thiết, nằm dưới thảm bất động.

Lương Ưu Tuyền mở một con mắt, quay một trăm tám mươi độ nằm xuống cuối giường. Cô giơ cánh tay dài ra chạm chạm vào vai Tả Húc, đợi hai giây vẫn không thấy anh có phản ứng gì, Lương Ưu Tuyền khẽ “hự” một tiếng rồi nhảy xuống giường, xông vào nhà vệ sinh hứng một chậu nước lạnh. Tả Húc không hiểu cô định làm gì, lén ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Lương Ưu Tuyền bê chậu nước vào “xoạt” một tiếng… hất cả chậu nước vào người Tả Húc. Còn chưa xong, cô nâng đầu Tả Húc lên lắc lắc, ra sức ấn vào huyệt nhân trung của anh, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Mau tỉnh dậy! Mau tỉnh dậy đi!”.

Anh vốn vẫn đang tỉnh, nhưng một lúc nữa thì không biết sẽ như thế nào. Còn gì nữa nhỉ, là một cảnh sát được đào tạo bài bản, thấy anh hôn mê bất tỉnh nhân sự thì nên kịp thời làm hô hấp nhân tạo mới phải chứ? Còn định đợi đến bao giờ? Lương Ưu Tuyền thấy bấm huyệt nhân trung không ăn thua, lại giơ cánh tay lên, xòe năm ngón tay ra, Tả Húc đột nhiên cảm thấy khí lạnh xộc thảng tới, anh lật người nằm sấp xuống sàn, “bốp”, một cái tát giáng thẳng vào gáy anh, đau rát. “Hê hê, tỉnh rồi?!”

“Không, anh vừa chết.” Lương Ưu Tuyền giúp anh nằm ngửa ra, rút chiếc khăn mặt vẫn đang vắt trên cổ xuống lau mặt cho anh, sau đó ra vẻ quan tâm: “Anh nhất định là mệt quá, thay quần áo lên giường ngủ đi!”. Tả Húc nghiến răng nghiến lợi nheo mắt nhìn cô: “Có giỏi em đừng ngủ!”.

“Sao thế? Anh còn muốn đánh lén?” Lương Ưu Tuyền nhướn mày khiêu khích. “Hừ!” Tả Húc nằm ngửa hai tay khoanh trước ngực. Đêm đó, Lương Ưu Tuyền nằm trên giường ngáy pho pho, còn Tả Húc mặt mày lạnh như que kem không thể ngồi dậy được, bởi vì tay chân anh đã bị trói chặt.

Trưa hôm sau. “Xoẹt! Soạt!” Tả Húc dừng xe trước cửa một siêu thị nhỏ trong thị trấn, chưa đầy ba phút sau, anh ôm mười hộp Durex bước ra khỏi siêu thị, nhân viên siêu thị đều chạy áp sát cửa kính, nhìn người bị hại đang ngồi trong xe.

Lương Ưu Tuyền vẫn rất cổ hủ, thấy anh ngang nhiên ôm một đống những hộp xanh xanh đỏ đỏ bước ra, cô lập tức tìm một chiếc túi chụp lên đầu mình. “Hừ!” “Dừng cái từ hừ ấy trói chặt anh thành xác ướp rồi ném vào thùng rác bên đường đi! Mau lái xe!” Lương Ưu Tuyền véo cánh tay anh, đầu vẫn chui trong túi lẩm bẩm nói.

Tả Húc ném đống Durex lên đùi cô, trong khi Lương Ưu Tuyền vội vàng thu dọn những chiếc hộp nhỏ, anh đã lấy một chiếc bút đánh dấu màu đen ra, nhanh chóng vẽ rồng vẽ phượng lên cái túi chụp trên đầu Lương Ưu Tuyền, “soạt, soạt” hai chữ lớn: Hừ đấy!.