Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tỷ, cho em đường sống - Chương 54

Ngoại truyện: Mang thai - Thai phụ này hơi ngốc.

Mùa hạ oi bức, mặt trời như lửa. Trong căn hộ trên tầng thượng của tập đoàn Tinh Hỏa, điều hòa để ở trạng thái “gió tự nhiên”, nhưng làn gió nhẹ hều đó không đuổi được không khí nóng bức trong phòng, trong tivi, tiếng súng vang lên dồn dập, thỉnh thoảng lại tóe máu, thinh thoảng lại kịch chiến. Nhưng tất cả những thứ đó, dường như không ảnh hưởng đến Lương Ưu Tuyền đang nằm ngủ say tít trên sofa.

Cô nằm ngửa, hai tay khẽ đặt lên chiếc bụng nhô cao, mồ hôi thấm ướt chiếc cổ áo bầu màu xanh. Cô mang thai hơn tám tháng, bụng như quả bóng được bơm hơi ngày một căng tròn. Xem ra cô sắp sinh rồi. Sau khi kết hôn, Tả Húc mua một căn chung cư ba phòng ngủ một phòng khách gần công ty, còn căn hộ trên tầng thượng của tòa nhà tập đoàn Tinh Hỏa cải tạo thành phòng nghỉ tạm thời của Tả Húc. Hôm nay là ngày đi khám thai định kỳ, vì vậy Tả Húc gọi cô lên căn hộ trên tầng thượng ngồi đợi một lát, đợi anh họp xong cuộc họp khẩn cấp, lập tức đưa cô đi khám.

Đúng rồi, bộ phim Tả Húc đóng vai chính đã phát sóng, số lượng vé bán đạt kỷ lục mới. Còn nhớ chứ? Chính là bộ phim lấy anh chàng họa sĩ mù làm đề tài... một bộ phim cổ vũ ý chí. Kĩ năng diễn xuất tuyệt vời của anh kết hợp với sự nổi tiếng của đạo diễn Ngô, đã đưa tập đoàn Tinh Hỏa lên vị trí đầu của bảng xếp hạng trong ngành. Chỉ là một bộ phim tình cảm, mà phòng vé lại thu về mấy chục tỉ, không nghi ngờ gì nữa, nó đã chiếm vị trí bá đạo trong giới giải trí.

Phim được công chiếu, những lời đánh giá khen ngợi nhiều vô cùng. Tạm thời không nhắc đến con số khả quan mà tập đoàn Tinh Hỏa thu được, chỉ riêng cát xê của Tả Húc cũng cao vọt tới chín tầng mây. Do đó, những tạp chí, công ty quảng cáo, các nhà kịch bản đều muốn tìm tới hợp tác với anh, Tả Húc đương nhiên bận mờ mắt, muốn dành thời gian để ở bên cô vợ mới cưới cũng là việc hết sức khó khăn. Trong căn phòng trên tầng thượng. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng Lương Ưu Tuyền cũng tỉnh dậy vì nóng quá.

Cô lau mồ hôi, lớn tiếng mắng Tả Húc là khốn kiếp, không những anh giấu tiệt điều khiển điều hòa đi, mà còn dám ngang nhiên nói thai phụ không được ngồi trong phòng quá lạnh, nhưng cảm nóng cũng sẽ khiến thai phụ chết được đấy. Hu hu. Từ sau khi có thai, Lương Ưu Tuyền bỗng ăn rất nhiều, đương nhiên, khi chưa có thai cô cũng ăn không ít. Ăn mãi ăn mãi, bụng ngày một lớn, không biết từ bao giờ nó đã to thế này, vừa to vừa tròn mang trên mình nặng muốn chết. Có điều, cái bụng quá to kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cùng tứ chi khẳng khiu rất không hài hòa, do đó dẫn tới việc Tả Húc cùng ông anh trai ruột vô tình bạc nghĩa mang thân cô ra mà đả kích. Họ đặt cho cô đủ loại biệt hiệu vô cùng không có nhân tính, ví dụ như châu chấu bụng to, miếng xốp bảo bảo, kẹo hồ lô...

Lương Ưu Tuyền bụng to như vậy, nhưng cũng quyết không để họ coi thường, cô chỉ vào bụng mình thì thầm với đứa bé còn chưa ra đời: Bố và bác con đều là những người xấu bắt nạt mẹ, nhưng mẹ không cần đợi con lớn báo thù thay mẹ, chỉ cần con ra đời... ba quyền hai cước giết không tha! Lương Ưu Tuyền nuốt nước bọt xuống cái cổ họng khô khốc, tay chống eo, một tay tì vào thành sofa đứng dậy, chậm rề rề đi về phía tủ lạnh tìm nước. Nhưng khi cô tưởng sắp được uống nước mát rượi tới nơi, thì khóe miệng co giật: Nước suối thì có mấy bình, nhưng Tả Húc có cần suy nghĩ chu đáo tới thế này không? Tủ lạnh không cắm điện. Thế là, cô bùng nổ.

“Đã mấy giờ rồi hả? Em đã nói để em tự đi, anh lại cứ đòi phải đi cùng, muộn nữa thì y tá của phòng khám sản khoa họ kết hôn sinh con xong cả rồi!” “Kiếm tiền bỉm sữa mà! Bà xã, năm phút nữa gọi lại cho em. Phải rồi, em không được tự đi đâu đấy.” Tả Húc dặn dò. Lương Ưu Tuyền vốn định nói thêm nữa, nhưng tín hiệu đã ngắt, cô chớp mắt, nghe thấy những tiềng ồn ào vọng lại từ phía Tả Húc, giống như nồi sủi cảo đang sôi vậy.

Cô mở chai nước khoáng uống ừng ực, nhìn đồng hồ treo tường, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là tới hết thời gian khám bệnh, mà Tả Húc thì rõ ràng bận tới mức không thể đi được, biết anh bận, cô không muốn tạo thêm phiền phức cho anh, nhưng Tả Húc lại cố chấp muốn đưa cô tới bệnh viện, tiện thể sắp xếp việc nhập viện sau này. Nói thật, nếu không vì đang ở cuối thai kỳ, trưởng bối hai nhà và Tả Húc lại vô cùng lo lắng, cô thật không cần ai phải đưa mình đi khám, cô có phải thiên kim tiểu thư thân đáng ngàn vàng gì đâu. Nghĩ tới đây, cô quyết định phớt lờ lời cảnh cáo của ông xã, khoác túi, đóng cửa đi ra ngoài. Ra khỏi cửa tập đoàn, cô đột nhiên cảm thấy hơi nóng bốc lên, trong nháy mắt mồ hôi đầm đìa.

“Cho một cây kem lớn.” Cô đứng trước quầy thanh toán, mắt lấp lánh vui sướng. Nhưng đúng vào lúc cô giơ tay ra nhận cây kem ốc quế đầy màu sắc từ tay nhân viên bán hàng, thì nhân viên thu ngân lại tàn nhẫn giật lại cây kem to của cô. Bởi vì lúc này cô ta mới nhìn thấy cái bụng to tròn như quả bóng, cất giọng tử tế: “Chị ơi, thai phụ không nên ăn đồ quá lạnh. Đặc biệt là những ngày không khí oi bức như hôm nay, ảnh hưởng không tốt tới đứa bé”. Lương Ưu Tuyền nhìn chằm chằm vào cây kem, cô chẳng nghĩ nhiều như thế, chỉ biết ánh nắng mặt trời oi bức đang làm cây kem tan chảy. Thế là, cô nói dối không đỏ mặt: “Ồ, tôi mua giúp người ta. Sắp chảy hết rồi, chảy hết rồi. Mau thu tiền đi!”. Nói rồi, cô nhét tiền vào tay nhân viên bán hàng, nhón chân cướp cây kem, nuốt nước miếng ừng ực, chầm chậm quay người, tốc độ chạy trốn như rùa bò. Cô nhanh chóng tìm thấy một chiếc ghế dài bên đường không có ai ngồi, chiếc ghế dài lại đặt dưới một cái cây to, ha ha, ngồi trong bóng mát ăn kem lạnh, thật quá tuyệt!

Lương Ưu Tuyền lúc lắc đầu, bỏ qua quá trình thưởng thức mỹ thực, há to miệng chuẩn bị cắn. “Lương Ưu Tuyền! Em dám cắn một miếng thử xem?!” Một tiếng nói sắc lạnh vang bên tai Lương Ưu Tuyền, Lương Ưu Tuyền đột ngột dừng lại, cô nghiêng đầu nhìn, Tả Húc thần sắc hơi giận, đi nhanh tới.

Lương Ưu Tuyền thấy anh sắp lại gần, cổ dài ra, bộ dạng như thấy chết không sợ, nhưng hành động thì nhếch nhác, đột nhiên thè lưỡi, như con rắn liếm liếm cây kem. Tả Húc mặt không biểu cảm chăm chú nhìn cô, ngay sau đó, giật lấy cây kem, ném vào thùng rác. Lương Ưu Tuyền tức giận ngẩng đầu lên: “Bạo hành gia đình! Ngược đãi vợ con! Em muốn ly hôn, ly hôn!”.

Với những lời tố cáo được lặp đi lặp lại hằng ngày này của cô, Tả Húc coi như điếc không nghe thấy, kéo tay cô, đi về phía bãi đỗ xe: “Sắp sinh rồi, em không nghĩ cho con cũng phải nghĩ cho mình”. “Được rồi, được rồi đấy, anh sợ con anh bị ảnh hưởng, căn bản chẳng thèm quan tâm tới sự sống chết của mẹ nó. Em sắp nóng chết rồi, em muốn uống bia lạnh, em muốn ngồi trong điều hòa thổi vù vù!” Thời tiết oi bức khiến tâm trạng cô khó chịu, khi đi khám thai cô đã hỏi rồi, những thai phụ khác vẫn có thể ăn chút đồ lạnh, tại sao chỉ có cô là phải dùng quạt điện và uống nước ấm? Mọi người đều là phụ nữ, dựa vào cái gì cô phải là super woman?

Lúc này, một đôi vợ chồng trẻ đi lướt qua vai cô, vừa khéo là, cô vợ cũng đang mang thai khoảng sáu tháng, người chồng dắt tay vợ, một tay kia giơ lên che nắng cho vợ, ân ái ngọt ngào vô cùng. Lương Ưu Tuyền thấy cảnh thì động lòng, từ sau khi biết có thai, đừng nói tay trong tay với chồng, mà ngay cả việc muốn gặp mặt anh cũng khó. Anh về đến nhà, cô đã ngủ, cô tỉnh, anh có lẽ đã ngồi trong văn phòng làm việc từ lâu. Vì không muốn làm ảnh hưởng tới thời gian nghỉ ngơi của Tả Húc, cô đành báo cáo giả với các vị trưởng bối trong nhà, nói với họ rằng: Tả Húc chăm sóc cô vô cùng tận tình chu đáo. Về phía Tả Húc, cô cũng nói dối anh, cô bảo anh cứ làm việc của anh, bảo mẫu rất quan tâm cô, lái xe rất tận tình, ra ngoài đi shopping có anh trai, chị dâu đi cùng rồi. Cô nhệch miệng, cô khốn khổ như thế để đổi lại cái gì? Đến kem cũng không cho cô ăn một miếng.

“Hu, hu,., em là bà bầu bụng to đáng thương nhất nhất nhất trên thế giới này! Hu, hu, hu!” Tả Húc bước chậm lại, nhìn cô, rồi lau nước mắt cho Lương Ưu Tuyền, khoác vai cô vỗ vỗ an ủi, lại bị Lương Ưu Tuyền đá đi, vốn đã nóng lắm rồi, lại còn ôm ôm ấp ấp. Tả Húc thấy cô nức nở mãi không thôi, quay người đi vào siêu thị, không lâu sau xách ra một túi toàn đồ ăn vặt, từ trong túi anh lấy ra một cái kẹo mút tròn tròn, bóc vỏ, cười nói: “Có thể đỡ khát đấy!”

Lương Ưu Tuyền bất mãn nheo mắt, túm lấy, vứt đi. Tả Húc lại lấy một cái kẹo to như bàn tay ra khỏi túi, vẫn tròn tròn như cái quạt. Lương Ưu Tuyền muốn phát điên, thì chai nước lạnh lạnh chạm vào mu bàn tay cô, cô cảm thấy tinh thần sảng khoái, nhưng Tả Húc không có ý đưa cho cô mà là cầm chai nước lên, mở cửa xe, ném chai nước vào ghế sau. Thấy vậy, Lương Ưu Tuyền bèn giống con chó nhỏ thiếu thịt ăn, ngoan ngoãn chui vào xe.

Tả Húc mỉm cười, đóng cửa xe lại, khởi động, rồi nhìn Lương Ưu Tuyền đang tìm cách mở nút chai qua gương chiếu hậu, anh chậm rãi nói: “Không phải mua cho em uống, cho em sờ thôi”. Lương Ưu Tuyền cười nhạt, mở được nắp chai, không nói không rằng, ngửa cổ tu. “Em yêu, đây là chai nước đã đóng đá rồi.”

Cùng với lúc Tả Húc giải thích, răng cô đã cắn vào miếng đá mát lạnh, “cộp, cộp, cộp”, chỉ rơi ra được hai giọt. “Anh thật khiến người ta chán ghét!” Lương Ưu Tuyền không nỡ lãng phí, liếm liếm môi, Tả Húc cười ngất, nhân lúc đèn đỏ, xoa xoa đầu cô. Lương Ưu Tuyền tức tối né đầu tránh, tay cầm chai nước lạnh áp lên má. Thật mát mẻ dễ chịu, đây mới là người thân!

Đại minh tinh Tả Húc xuất hiện, khiến phòng khám sản khoa chấn động. Lương Ưu Tuyền biết kết quả sẽ thế này, anh đến chỉ thêm rắc rối. Tả Húc lại vô cùng ung dung, anh chỉ quan tâm tới từng hành động cử chỉ của vợ, dùng thân mình bảo vệ vợ. Lương Ưu Tuyền được đưa vào phòng khám an toàn, anh mới quay ra đồng ý ký tên, chụp ảnh chung với người hâm mộ.

“Tôi lại đẻ con cùng bệnh viện với vợ của Kẹo Sữa, bác sĩ, bác sĩ, ngày dự sinh của bà Tả là bao nhiêu? Tôi cũng muốn sinh con vào ngày đó!” Bà bầu nào đó kiến nghị. Lương Ưu Tuyền mặt sa sầm, cô gái si tình, cô nói thế khiến chồng và đứa con sắp ra đời của cô sao có thể chịu được. Nhưng nghĩ thế thôi, chồng cô được bao nhiêu người hâm mộ, thân là vợ, đương nhiên cô vô cùng vinh hạnh.

Thực ra gặp được ông xã, cô rất vui, chẳng qua chỉ muốn nũng nịu chút thôi. Yêu anh thì phải biết cách thấu hiểu anh, huống hồ anh bận rộn như thế chính là muốn cô và con có một cuộc sống tốt đẹp hơn, cô hiểu. Kết quả kiểm tra rất tốt, thai phụ khỏe mạnh, thai nhi phát triển bình thường.

Về đến nhà hai vợ chồng nói nói cười cười, ăn một bữa tối thịnh soạn. Lương Ưu Tuyền ăn uống no say tâm trạng vô cùng dễ chịu, nhưng tâm trạng dễ chịu đó của cô chẳng duy trì được bao lâu, bởi vì tới buổi tối, là khoảng thời gian khó chịu nhất của thai phụ, cô không ngủ được, nóng muốn chết. Đêm hè oi ả, khi Tả Húc vẫn ngồi trong văn phòng xử lý giấy tờ, Lương Ưu Tuyền nằm nghiêng trên giường ăn bánh, còn không dám lăn lộn thoải mái, nếu không sẽ đè vào con. Rất lâu sau, cuối cùng cô cũng ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Chính vào lúc cô ngủ đó, Tả Húc rón rén bước vào phòng, tay cầm chiếc quạt, ngồi bên giường, đuổi hơi nóng cho vợ. Chừng hai mươi phút sau, Lương Ưu Tuyền dường như cảm thấy một luồng gió mát mẻ, trong mơ cô nhướn mày cười. Tả Húc lau mồ hôi trên trán, thấy cô cười, anh cũng cười theo.

Ban ngày đúng là không thể dành thời gian cho vợ, vì vậy buổi tối nhất định là dành cho cô. Mỗi buổi tối oi bức khó chịu, mặc dù anh không thể gánh bớt cực nhọc cho vợ, nhưng anh có thể tận lực làm những việc mình có thể làm, ở bên cạnh cô, cùng nằm trong căn phòng không có điều hòa, sử dụng phương pháp làm mát tự nhiên, để cô ngủ dễ chịu hơn. Tả Húc cúi người xuống, dùng khăn ướt lau mồ hôi trên cổ trên trán Lương Ưu Tuyền, nhìn khuôn mặt ngủ ngon say giấc của cô, bất giác cười dịu dàng. Ngón tay anh khe khẽ lướt trên bụng Lương Ưu Tuyền, ánh mắt anh đầy yêu thương.

Bố còn chưa biết con là trai hay gái, nhưng bố rất mong ngày con chào đời. Có điều, có chuyện này bố phải nhắc con trước: mẹ con, vì mang thai con mà phải chịu khổ sở, vì vậy đừng trách bố thiên vị, cũng đừng hỏi người bố yêu nhất là con hay mẹ con, bởi vì đáp án luôn chỉ có một: Mẹ con, vợ bố - Lương Ưu Tuyền. Bà xã, anh yêu em!

.