Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tỷ, cho em đường sống - Chương 6

Chương 6: Đón tết Trung thu trong bệnh viện tâm thần.

Tết Trung thu nhớ người thân, vào ngày gia đình đại đoàn viên này, viện trưởng bệnh viện phục hồi thần kinh này đã thể hiện sự quan tâm của mình tới những bệnh nhân tâm thần không được về nhà đón tết trung thu bằng cách tổ chức một buổi liên hoan có tên “Quần ma loạn vũ”. Đầu tiên, một nhà thư pháp đã có thâm niên trong viện mười năm nay sẽ múa bút viết một câu đối tặng cho ngày tết trung thu năm nay. Vế trên: Hằng Nga lên mặt trăng cầu trường sinh.

Vế dưới: Thỏ Ngọc lên mặt trăng vì Hằng Nga. Hoành phi: Chân củ cà rốt đợi ta với! Tất cả các bệnh nhân có mặt trong buổi liên hoan vỗ tay rào rào, khen thơ hay thơ hay.

Lần này, bệnh viện phá lệ, cho phép những bệnh nhân có tình trạng tâm thần không ổn định cùng tham gia buổi liên hoan này, đương nhiên, trong số đó cũng bao gồm cả hai bệnh nhân mang số 110: Lương Ưu Tuyền và 438: Tả Húc. “Không có vest tôi không đi!” Tả Húc úp mặt vào cửa phòng không chịu tham gia, anh không muốn chen chúc trong đám bệnh nhân tâm thần đó để ăn bánh trung thu. “Nghe lời nhé… tối nay có biểu diễn ca nhạc đấy, mỹ nữ số 177 cũng sẽ nhảy hip-hop đấy.” Y tá ôm eo kéo Tả Húc ra ngoài hành lang.

“Nhảy hip-hop ai thèm xem.” Tả Húc cũng bắt đầu dao động, số 177 hình như chính là mỹ nữ có khuôn mặt xinh như mặt trăng thì phải? Chính vào lúc Tả Húc và cô nàng y tá giằng co, Lương Ưu Tuyền miệng ngậm một miếng bánh trung thu quay về phòng bệnh, cô giơ ngón tay ra ngoắc ngoắc Tả Húc: “Mau ra đây! Viện trưởng gọi chú lên biểu diễn!” Lương Ưu Tuyền nhận “hối lộ” của người ta, chiếc bánh trung thu trong tay cô chính là loại bánh hảo hạng mà viện trưởng đã lén lút nhét cho. Tả Húc rũ vai xuống, cũng lạ thật, anh sợ ai cũng chỉ là giả vờ sợ, chỉ riêng Lương Ưu Tuyền là anh sợ thật sự.

Khi hai người họ đang kẻ trước người sau đi ra chỗ liên hoan, đủ mọi thể loại những tiếng reo hò bỗng vang lên, Tả Húc cứ tưởng mình xuyên không về vườn bách thú nào đó cơ. Trên sân khấu màu đỏ trải dài, một bệnh nhân nam đang biểu diễn màn ảo thuật với những lá bài, anh ta mời một khán giả phía dưới lên rút một là bài bất kỳ, người biểu diễn sẽ đọc ngay được lá bài đó là lá gì, biểu diễn rất hay, nhưng vấn đề là người lên rút bài lại không nhớ mình đã rút được quân gì. Dù nhà ảo thuật có nói đó là quân “tám”[1] thì người rút bài cũng kinh ngạc bịt miệng giơ ngón tay cái lên biểu thị sự tán dương. Còn khán giả phía đưới lại vỗ tay rào rào cổ vũ. [1] Một quân bài trong bộ bài mạt chược.

Tả Húc dựa người vào góc tường, nghệt mặt đứng nhìn, nói thật thì không khí của bữa tiệc xuân cũng không được náo nhiệt như buổi tối hôm nay. Lương Ưu Tuyền ném cho Tả Húc nửa chiếc bánh trung thu còn lại: “Bánh trung thu nhân trứng, cho chú một nửa”. Tả Húc khéo léo từ chối, tối nay, những nghệ sĩ của tập đoàn Tinh Hỏa đa phần đều có lịch tham dự đủ các loại chương trình, đây vốn là thời cơ tốt để anh ký hợp đồng quảng cáo với các đài, nhưng anh lại phải múa may quay cuồng với đám người tâm thần này ở đây.

“Chị, chị để em về phòng ngủ được không?” Anh nhìn “bàn chân vô hình” đang đứng chắn giữa đường đi của mình. Lương Ưu Tuyền quy định anh phải tham gia các hoạt động tập thể. Theo như cách nói của cô thì không có thời gian giám sát anh, cô còn phải xem biểu diễn nữa. Lương Ưu Tuyền cười tới mức ngửa cả cổ ra sau, nhưng khi quay sang nhìn Tả Húc thì đã lại trừng mắt lạnh lùng quát: “Ngủ gì mà ngủ, chú mau nghĩ một tiết mục đi!”. “Em vừa không biết hát lại cũng chẳng biết nhảy, quan trọng là, không có cát xê.”

“Chẳng phải chú là diễn viên sao? Hồi nhỏ chị đã từng xem phim chú đóng, chú từng đóng Na Tra trong Đại náo Thiên cung. Dưới chân còn có cái gì như vặn dây cót. Vèo, vèo, đạp gió đạp sương phát ra ánh hào quang!” “Xin lỗi, cái mà chị nói chính là bánh xe phong hỏa dưới chân Na Tra.” Tả Húc chép miệng, nếu anh biết “vèo, vèo, vèo”, thì tiểu quái thú đầu tiên mà anh muốn đá bay đi chính là Lương Ưu Tuyền. Viện trưởng hiền từ đứng trước sân khấu nhìn thấy Lương Ưu Tuyền, ông không biết Lương Ưu Tuyền là cảnh sát hình sự, nhưng ông đặc biệt thích cô gái nhỏ này, người thường xuyên giúp ông mang vác những đồ nặng.

“Tuyền Tuyền, cháu cũng lên biểu diễn một tiết mục đi, ha ha.” Sống lưng Lương Ưu Tuyền cứng đờ, len lén xua tay với viện trưởng, ánh mắt Tả Húc sáng lên những tia giảo hoạt, thời cơ không thể bỏ lỡ, cơ hội để anh trừng trị Lương Ưu Tuyền đến rồi! Thế là, Tả Húc đột nhiên bế bổng Lương Ưu Tuyền lên, đặt cô trên một chiếc bàn tròn. Lương Ưu Tuyền đứng ở nơi cao nhất, như “hạc giữa bầy gà”, tất cả mọi người đều chằm chằm nhìn cô, đợi cô biểu diễn.

Lương Ưu Tuyền trừng mắt lườm Tả Húc, viện trưởng nhét micro vào tay Lương Ưu Tuyền, ném cho cô nụ cười tươi tắn nhằm cổ vũ. Lương Ưu Tuyền rất sợ làm người già thất vọng, cô nhìn khoảng cách giữa những chiếc bàn, giơ cao micro trên tay lên chỉ huy: “Mọi người hãy dịch ra ngoài thêm chút nữa, xin cảm ơn!”. Nhưng đám bệnh nhân căn bản không chịu nghe lời, kẻ thì ngồi dịch ra, người lại ngồi dịch vào, thậm chí có kẻ còn trèo hẳn lên bàn mà lăn qua lăn lại. Lương Ưu Tuyền vặn cổ, quay cổ chân, quay cổ tay, đúng lúc ấy, một tiết mục khiến mọi người kinh ngạc đã xuất hiện, Lương Ưu Tuyền nhảy qua từng chiếc bàn trống một, sau khi nhảy qua cả sáu chiếc bàn trống cô nhảy lên sân khấu, đứng vững vàng.

Màn biểu diễn nhảy bàn với độ khó cao đã khiến toàn bộ khán giả hết sức kinh ngạc, những tiếng reo hò rộ lên hết đợt này tới đợt khác. “Bà xã ơi! Mau đến mà xem tiên giáng trần này…”. “Cộp” một tiếng, anh trai nào đó đã quỳ xuống sân lạy lấy lạy để. Tả Húc há hốc miệng nhìn, phim mà có màn biểu diễn võ thuật mời Lương Ưu Tuyền tham gia diễn xuất, sẽ tiết kiệm được không ít tiền làm kỹ xảo. Các bộ phim siêu nhân thì càng khỏi phải nói, cô có thể diễn đủ mọi loại vai yêu ma quỷ quái.

Lương Ưu Tuyền đắc ý hất cằm: “Vừa rồi mới chỉ là để làm nóng không khí thôi, sau đây tôi sẽ hát tặng mọi người một bài, khụ khụ…”. Nhưng lời vàng vừa dứt, những ánh mắt sùng bái kia lập tức tắt ngấm, toàn hội trường im phăng phắc.

Còn ông viện trưởng già, trước khi bệnh tim tái phát đã lập tức bỏ rơi người bạn vong niên, chạy nhanh như tên bắn tới kéo Lương Ưu Tuyền xuống. “Trật tự, trật tự, tiết mục cuối cùng, mời anh chàng đẹp trai nhất của viện chúng ta lên biểu diễn. Hôm nay, anh ấy sẽ mang tới ba tiết mục, đấy chính là niềm tự hào của viện chúng ta. Mọi người hãy cho một tràng vỗ tay chào đón Kẹo Sữa phiên bản sơn trại, Kẹo Mạch Nha lên biểu diễn!” “Kẹo Mạch Nha cố lên, Kẹo Mạch Nha cố lên, em yêu anh!” Các y tá đồng thanh cổ vũ, trong tay còn lắc lắc những biểu ngữ màu sắc tự chế, hừ, đừng tưởng phiên bản sơn trại thì không có fan nhé, ngoài cửa hội trường sắp chật cứng người rồi.

Lông mày của Tả Húc cong lên, thì ra anh là người biểu diễn chính của buổi liên hoan hôm nay. Lương Ưu Tuyền cười nhạt hai tiếng, đá Tả Húc một cái: “Có bản lĩnh thì chú cũng thử nhảy bàn đi!”. “Nói thật đi, tiền cát xê chị nhận được bao nhiêu?”

“Một cặp bánh trung thu, vừa rồi chia cho chú, chú không nhận, giờ muốn ăn cũng không có nữa rồi.” Lương Ưu Tuyền chỉ chỉ vào bụng mình, mỉm cười. Tiếng hò hét vang lên mỗi lúc một lớn, Tả Húc chống một tay vào cạnh bàn, hai mắt nhắm hờ, vẻ mặt trầm ngâm vô cùng nho nhã. Nếu giờ mà anh bỏ diễn, chắc chắn sẽ bị Lương Ưu Tuyền đánh chết. Lương Ưu Tuyền thấy anh chỉ tạo dáng mà không chịu lên diễn, lại thò chân đá cho anh một cái, Tả Húc rùng mình, rướn người nhảy lên sân khấu, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.

“Đầu tiên, tôi xin kể cho mọi người nghe một câu chuyện thú vị…” Tả Húc làm bộ nghiêm túc, như đang mang tâm sự nặng nề trong lòng, nói tiếp: “Vào một buổi tối lạnh giá, một cô bé đáng yêu vì đi tìm mẹ mình… bla… bla…”. Câu chuyện kể xong rồi, cuối cùng cô bé đó chết cóng trong tuyết lạnh. Giọng kể và bộ dạng bi thương của anh khiến khán giả phía dưới khóc sụt sùi. Lương Ưu Tuyền khóe miệng giật giật, lau nước mắt, cô bé thật quá thảm. Bà nó chứ, hôm nay có phải tết Thanh minh đâu.

Tả Húc đã đạt được hiệu quả như dự định ban đầu, anh lập tức đổi bộ dạng vui vẻ hơn, yêu cầu người phụ trách âm thanh phát loại nhạc sôi động. Anh đeo kính đen vào, cười nói: “Được rồi, được rồi, đang đón Tết mà mọi người làm sao thế? Vui lên nào, tôi sắp biểu diễn tiết mục thứ hai đây, mô phỏng hình tượng Micheal Jackson”. Cả hội trường lập tức vang lên tiết tấu của ca khúc “Đen và trắng” của Micheal Jackson, không khí sôi động náo nhiệt trở lại. Khi mọi người cho rằng anh chuẩn bị biểu diễn kĩ thuật vũ đạo cao siêu của mình, khi mọi người nghển cổ lên chờ đợi.

Tả Húc lại nằm ngửa trên sân khấu, hai tay khoanh trước ngực, khóe miệng nhếch lên cười, bình thản nằm đó. “Kẹo Mạch Nha mau nhảy đi! Giai điệu bài hát sắp kết thúc rồi.” “Xin lỗi, tôi quên mất không nói với mọi người, tiết mục mà tôi biểu diễn đó là sau khi Micheal Jackson qua đời.”

“…” “Tiết mục thứ ba…” “Xuống đi xuống đi! Cậu đã chiếm dụng mười hai phút bốn mươi tám giây của tôi rồi đấy, với thời gian ấy tôi đã có thể kiếm được mấy tỉ Đô la Mĩ rồi! Giờ cậu hãy ra đằng sau sân khấu nhận cơm hộp, cậu bị khai trừ khỏi công ty!” Một bệnh nhân làm ngành tài chính chỉ vào bức tranh lực sĩ trên cổ tay.

“Ồ, vậy tôi không làm lỡ thời gian của ngài Bill Gates nữa.” Tả Húc cúi đầu chào, phớt lờ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, nhanh nhẹn né tránh những chiếc dép lê, vỏ chuối bị ai đó ném lên từ góc nào đó ở phía dưới, điềm đạm mỉm cười ngồi vào vị trí cũ. Viện trưởng lau mồ hôi, cười khan hai tiếng: “Khiêu vũ đi, mọi người hãy kê bàn ghế dịch ra, khiêu vũ, khiêu vũ thôi!”. Những tiết tấu du dương vang lên, nam nam, nữ nữ, ba nam hai nữ… Các kiểu kết hợp bắt đầu uyển chuyển di động theo tiếng nhạc, không ai không chìm đắm vào trong đó.

Lương Ưu Tuyền tò mò nhìn anh: “Này, nếu chú không bị đuổi xuống, thì tiết mục thứ ba chú định biểu diễn cái gì?”. “Hả?” Dự định của Tả Húc là sẽ bị đuổi xuống ngay trong tiết mục đầu tiên, không ngờ còn phải biểu diễn tiết mục thứ hai nữa. Lúc này, anh nhìn thấy một cô y tá đang ngượng ngùng đi về phía mình, anh chậm rãi đứng dậy, quay sang nhìn Lương Ưu Tuyền, lịch lãm giơ tay ra: “Nhảy một điệu nhé!”. Lương Ưu Tuyền ngẩn người: “Chị không biết nhảy”.

“Tôi lùi chị tiến, đơn giản thế thôi.” Tả Húc kéo tay Lương Ưu Tuyền, quay một vòng hai người đã ra giữa hội trường. Lương Ưu Tuyền chưa khiêu vũ bao giờ, cô cúi gằm đầu nhìn theo từng bước chân anh, bước nhảy của Tả Húc rất nhẹ nhàng, còn mình thì vụng về giống như đang bước đều bước. Điều khó tin nhất là, Tả Húc không những không mắng cô ngốc nghếch, còn cố gắng nhảy chậm lại để phối hợp với cô. Khi cô nhảy được một bước trượt thành công, vô cùng vui mừng ngước mắt lên nói: “Khiêu vũ thú vị thật đấy!”.

Tả Húc mỉm cười, nụ cười vô cùng dịu dàng, Lương Ưu Tuyền lại ngẩn ngơ vì nụ cười ấy, quả thật, khi anh cười một cách đường hoàng nghiêm túc thì nụ cười của anh thật quyến rũ. “Có phải ai đó đang đe dọa chú? Hay là chú muốn bảo vệ ai?” Lương Ưu Tuyền lơ đễnh hỏi. Tả Húc thu lại nụ cười: “Không hiểu chị đang nói gì”.

“Vụ án buôn bán vũ khí đó, sau khi phân tích những tình tiết liên quan, phía cảnh sát đã gần như hoàn toàn bác bỏ giả thuyết chú là kẻ chủ mưu.” Sáng sớm nay Lương Ưu Tuyền đã biết tin này, giờ mục tiêu chuyển hướng sang bố nuôi của Tả Húc, cũng chính là chủ tịch hội đồng quản trị đương nhiệm của tập đoàn Tinh Hỏa, Dương Lễ Trung. Dương Lễ Trung năm nay sáu mươi lăm tuổi, trước khi thành lập tập đoàn Tinh Hỏa, ông ta là lính đặc công. Mặc dù thời gian gần đây, Dương Lễ Trung thường xuyên định cư ở nước ngoài nhưng mỗi năm đều về nước ba hoặc năm lần, và lô vũ khí lậu này có khả năng đến từ Philippin, với đủ các loại súng như súng lục, súng tự động, súng trường và các loại súng cầm tay đặc biệt khác. Bước đầu xác định số súng này được tích trữ cất giấu không nhằm mục đích sử dụng, mà khả năng lớn là để bán lẻ ra thị trường, bán cho những người có nhu cầu dùng súng trong xã hội. Mặc dù phía cảnh sát tạm thời loại trừ khả năng băng đảng dùng súng để cướp bóc nhưng cùng lúc thu được hơn ba mươi khẩu súng, lại đều là những loại đặc biệt bị cấm lưu hành, thì phía cảnh sát cũng không dễ dàng bỏ qua. Tả Húc nhún vai: “Nếu tôi đã không phải là đối tượng bị tình nghi nữa, thì các chị định bao giờ sẽ cho tôi về nhà?”.

“Tôi đang đợi chú nói ra sự thật chứ tôi không nói chú không phải là đồng phạm.” “Thực ra ở đây tôi thấy cũng rất tốt.” Tả Húc cười khiêu chiến. “Chú!” Lương Ưu Tuyền dừng bước, hất ngón tay của Tả Húc ra, đang định quay người về phòng bệnh, một nhóm bệnh nhân đang nhảy điệu tập thể, chân này giẫm lên chân kia lảo đảo ngã theo hiệu ứng, Lương Ưu Tuyền cũng bị ép vào giữa, cô chắc chắn rằng mình sẽ bị ngã theo, vì vậy trước khi ngã nhào về phía trước, cô vốn định đẩy Tả Húc ra, ai ngờ Tả Húc cũng muốn kéo cô lại, anh giơ tay ra kéo, khiến cho cánh tay hai người móc lấy nhau, thế là “cộp… cộp… cộp”.

Những tiếng la hét thảm thiết vang lên, Tả Húc cảm nhận được những vật nặng trình trịch đang ngã đè lên người mình, đúng vào lúc này, không biết bàn tay độc ác nào lại lần sờ vào phía trong đùi trái của Tả Húc, theo phản xạ anh né tránh, nhưng trên người anh là bốn năm người đang nằm đè lên, trong lúc bối rối và gấp rút anh đẩy Lương Ưu Tuyền ra, hai tay dùng sức túm. Oái?! Mềm mềm, không phải là vai? Chỉ nghe Lương Ưu Tuyền hét rú lên, “bốp” và cho Tả Húc một cái bạt tai nảy đom đóm..